Love Telling F.X Nhatdong nhắn với Các chị, em, dì, cô, bà..: Chúc các CEDCB.. quốc tế PHụ nữ vui vẻ ! (CADCB đã được liệt kê ở ô Người nhận, khỏi phải nhắc lại, hihi)Nhật Minh nhắn với F.X Nhatdong: Chúc cậu luôn vui vẻ và hạnh phúc nha, mình rất vui khi được biết cậu ^.^F.X Nhatdong nhắn với tất cả Thành viên DĐTNCG: Nhân dịp Tết Nguyên Đán 2014, kính chúc tất cả các Tviên thêm 1 tuổi, càng thêm khôn ngoan trong Thiên Chúa.hongan34 nhắn với mọi người ở DĐ: Mùa xuân đã về, Hồng Ân chúc mọi người hưởng một mùa xuân vui vẻ, hạnh phúc và đặc biệt trong mỗi người điều tràn đầy Hồng Ân của Thiên Chúa.F.X Nhatdong nhắn với tất cả Thành viên DĐTNCG: Nhân dịp năm mới Giáp Ngọ 2014, F.X Nhatdong kính chúc toàn thể gia đình mình một năm mới An Khang - Thịnh Vượng. Chúc cho DĐ càng ngày vững mạnh!F.X Nhatdong nhắn với tất cả Thành viên DĐTNCG: Giáng sinh tới rồi! sau 4 tuần chờ đợi, thì Thiên Chúa đã ở-cùng-chúng-ta rồi! Chúc mọi người Giáng sinh vui vẻbethichconlua nhắn với Toan the gia dinh TCVN: Chuc toan the anh chi em trong gia dinh Thanh Ca Viet Nam mot mua Giang sinh an lanhF.X Nhatdong nhắn với phale: Nguyện xin Chúa ban muôn ơn lành qua lời bầu cử của Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse, để phale tiếp tục trong công việc làm cho DĐTNCG tốt đẹp hơn.Nhật Minh nhắn với bé yêu của mình: Cố lên nhé béNhật Minh nhắn với Nguyên Hoàng: Anh ơi, cố lên nhé ^.^

kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Ðề tài: Những mẫu chuyện cảm động về cuộc sống quanh ta (sưu tầm)

  1. #1
    HaNhi_Maria's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Vĩnh Tân, Vĩnh Cửu, Đồng Nại
    Bài gởi: 146
    Cảm ơn
    255
    Được cảm ơn 284 lần trong 120 bài viết

    Default Những mẫu chuyện cảm động về cuộc sống quanh ta (sưu tầm)

    Câu chuyện 1

    Có một cậu bé ngỗ nghịch thường bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến một thung lũng cạnh khu rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu hét lớn: "Tôi ghét người". Từ khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu hoảng hốt quay về sà vào lòng mẹ khóc nức nở. Cậu bé không sao hiểu
    được từ trong rừng lại có người ghét cậu.
    Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy hét thật to: "Tôi yêu người". Lạ lùng thay, cậu vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người". Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận
    điều đó. Ai gieo gió thì gặt bão. Nếu con thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người cũng yêu thương con.
    Thiên Chúa là con đường, là sự thật và là sự sống.
    Thiên Chúa
    Xin Ngài ở lại với con
    mãi mãi.

  2. #2
    HaNhi_Maria's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Vĩnh Tân, Vĩnh Cửu, Đồng Nại
    Bài gởi: 146
    Cảm ơn
    255
    Được cảm ơn 284 lần trong 120 bài viết

    Default Tiếp theo

    Câu chuyện thứ 2

    Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể
    hả con?"
    Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người
    nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất
    nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục
    suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."
    Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi
    mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học
    được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn
    nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."
    Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ
    chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của
    mẹ."
    Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì
    thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng
    đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm
    đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối.
    Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
    Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố
    khóc như tôi.
    Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời
    chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ
    nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
    Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ,
    phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
    Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"
    Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa
    vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc
    sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để
    mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
    Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải
    là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.
    Thiên Chúa là con đường, là sự thật và là sự sống.
    Thiên Chúa
    Xin Ngài ở lại với con
    mãi mãi.

  3. Các thành viên đã cám ơn HaNhi_Maria vì bài viết này:


  4. #3
    HaNhi_Maria's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Vĩnh Tân, Vĩnh Cửu, Đồng Nại
    Bài gởi: 146
    Cảm ơn
    255
    Được cảm ơn 284 lần trong 120 bài viết

    Default Tiếp theo

    Câu chuyện thứ 3

    Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.
    Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên
    bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề
    ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo
    lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi
    mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
    Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp
    tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu
    hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được
    mẹ mình nói chuyện với cô giáo.
    "Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?" Cô giáo của cậu hỏi.
    Người mẹ trả lời, "Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.
    Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là
    tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống
    người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng
    thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con
    tôi." Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. "Vết sẹo này không
    chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều
    mình đã làm."
    Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng
    tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành
    cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.
    Thiên Chúa là con đường, là sự thật và là sự sống.
    Thiên Chúa
    Xin Ngài ở lại với con
    mãi mãi.

  5. Các thành viên đã cám ơn HaNhi_Maria vì bài viết này:


  6. #4
    HaNhi_Maria's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Vĩnh Tân, Vĩnh Cửu, Đồng Nại
    Bài gởi: 146
    Cảm ơn
    255
    Được cảm ơn 284 lần trong 120 bài viết

    Default Tiếp theo

    Câu chuyện thứ 4


    Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như
    sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông.
    Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác
    phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của
    các họa sỹ nổi tiếng.
    Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền
    lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của
    mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
    Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như
    mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu
    chuyện xảy ra...
    Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã
    mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là
    khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con
    mình.
    Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng
    con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người.
    Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta
    báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến
    trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về
    từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu
    vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
    Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể
    hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở
    trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai
    tay cầm một bọc lớn.
    Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con
    bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết
    đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu
    được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không
    phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng
    cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
    Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn
    treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước
    mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có
    được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
    Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài
    năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất
    xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm
    nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi
    bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và
    những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác
    phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên
    và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu
    tiên sẽ là bức chân dung này..."
    Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta
    không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
    Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
    Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
    Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
    Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
    Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá
    cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán
    với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là
    hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và
    tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý
    không?"
    Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"
    Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt
    đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến.
    Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta
    sẽ dừng tại đây!"
    Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ
    các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi
    bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây,
    NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC
    BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

    (sưu tầm)
    thay đổi nội dung bởi: dominico_dung, 20-08-2009 lúc 10:58 PM
    Thiên Chúa là con đường, là sự thật và là sự sống.
    Thiên Chúa
    Xin Ngài ở lại với con
    mãi mãi.

  7. #5
    linhlan's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: cõi tạm
    Bài gởi: 130
    Cảm ơn
    211
    Được cảm ơn 162 lần trong 70 bài viết

    Default Ai cũng có thể bay

    Ai cũng có thể bay

    Có một cậu bé sống trong trại mồ côi từ nhỏ. Cậu bé luôn luôn ước mơ rằng mình có thể bay được như những chú chim. Mọi lời giải thích đều chẳng có nghĩa lý gì với cậu bé. Cậu ta hay thắc mắc rằng tại sao cậu lại không thể bay cơ chứ trong khi trong vườn thú còn có những con chim to hơn cậu ta, vậy mà chúng vẫn bay được.

    Có một cậu bé khác bị liệt từ nhỏ, ước mơ duy nhất của cậy bé là có thể đi đứng và chạy được giống các cô cậu bé khác. Cậu bé cũng luôn hỏi bố mình lý do tại sao cậu lại không thể đi được.

    Một hôm, cậu bé sống ở trại trẻ mồ côi được ra ngoài. Cậu ta đến công viên và nhìn thấy cậu bé bị liệt đang chơi trong hố cát. Cậu bé chạy lại đấy hỏi xem cậu bé trong hố cát kia đã bao giờ mơ ước được bay chưa.

    - Tớ chưa bao giờ mơ như thế. – Cậu bé bị liệt trả lời – Nhưng tớ luôn ước rằng tớ có thể đi lại bình thường như cậu.

    - Tớ xin lỗi, chuyện của cậu thật đáng buồn. Này, chúng ta có thể làm bạn với nhau được chứ?

    - Tất nhiên rồi!

    Hai đứa trẻ chơi với nhau rất vui vẻ cho đến khi bố cậu bé bị liệt mang chiếc xe lăn ra đón con trai mình về. Cậu bé có mơ ước được bay ra nói thầm điều gì đó vào tai bố bạn mình.

    - Được thôi, nếu cháu muốn – Người bố vui vẻ đáp.

    Cậu bé tiến lại chổ bạn mình và nói:

    - Cậu là người bạn duy nhất của tớ. Tớ ước gì có một điều kì diệu sẽ làm cho bạn có thể đi lại được. Tớ chỉ có thể làm được cho bạn một điều nhỏ này.

    Nói rồi cậu bé cõng ngay người bạn bị liệt của mình lên lưng và đi. Lúc đấu, cậu đi từ từ, rồi dần dần cậu chạy, chạy nhanh hơn. Cậu bé bị liệt hứng thú reo lên:

    - Cảm ơn cậu, đây là lần đầu tiên tớ không cần xe lăn.

    Cậu bé muốn được bay càng chạy nhanh hơn nữa dù mặt cậu đỏ bừng và áo thì ướt sũng mồ hôi. Người cha hạnh phúc nhìn hai đứa trẻ chạy vòng vòng quanh thảm cỏ. Cậu bé bị liệt giơ hai tay lên trời hét to:

    - Bố ơi! Nhìn này, con có thể bay được rồi, con đang bay này!

    Câu chuyện cảm động của hai cậu bé nhắc nhở chúng ta rằng: Nếu bạn không thể bay, bạn vẫn có thể giúp người khác bay. Cũng giống như là nếu bạn không thực hiện được ước mơ của mình thì bạn vẫn có thể giúp người khác thực hiện được ước mơ của họ. Cho dù ước mơ đó có giống hệt ước mơ của bạn. Và bạn vẫn hạnh phúc!


    (Roger Dean Kiser)
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  8. Các thành viên đã cám ơn linhlan vì bài viết này:


  9. #6
    linhlan's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: cõi tạm
    Bài gởi: 130
    Cảm ơn
    211
    Được cảm ơn 162 lần trong 70 bài viết

    Default

    Truyện hay ý đẹp

    Cây táo


    Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo cổ thụ.Có một cậu bé rất thích đến chơi đùa quanh cây táo mỗi ngày. Cậu trèo lên ngọn cây, ăn quả cây, hay nằm nghỉ ngơi dưới bóng cây…Cậu yêu cây táo, và cây cũng rất yêu thích cậu.Thời gian dần trôi đi, cậu bé ngày nào giờ đã trưởng thành và cậu không còn chơi quanh cây táo mỗi ngày nữa. Một ngày nọ, cậu trở lại gặp cây táo, trông cậu thật buồn bã. " Hãy đến đây chơi với ta”, cây táo nài nỉ, " Con không còn bé nữa, nên con không chơi với cây nữa đâu", cậu trả lời, “ Con muốn có đồ chơi, và con cần có tiền để mua chúng”. “ Thật là đáng tiếc, nhưng ta không có tiền… tuy nhiên, con có thể hái hết những quả táo của ta và bán chúng lấy tiền." Cậu bé phấn khởi vô cùng. Cậu vồ lấy tất cả táo trên cây và vui vẻ bỏ đi. Rồi cậu đã không bao giờ trở lại sau khi đã hái hết những trái táo. Cây táo buồn lắm.

    Một ngày nọ, cậu quay trở lại, cây táo hạnh phúc biết chừng nào. " Hãy đến đây chơi với ta.”, cây bảo cậu. “ Con không có thời gian để vui đùa đâu, con phải làm việc để nuôi sống gia đình. Chúng con cần một căn nhà để trú ngụ. Cây có giúp con được không?” “Thật đáng tiếc là ta không có một căn nhà để cho con. Nhưng con có thể chặt hết cành nhánh của ta để xây căn nhà ấy." Thế là cậu chặt hết cành cây và vui sướng bỏ đi. Cây sung sướng vô cùng khi thấy cậu hạnh phúc, nhưng rồi cậu lại đi luôn không quay lại nữa. Cây táo lại một lần nữa buồn rầu, cô đơn.

    Một ngày hè nóng bức, cậu quay trở lại, cây vui mừng khôn xiết. " Hãy đến đây chơi với ta.”, cây nói. “ Con rất buồn và ngày càng già đi. Con muốn chèo thuyền đi đâu đó để thư giãn tuổi già, Liệu cây có thể cho con một chiếc thuyền ?". " Hãy dùng thân cây ta để làm thuyền. Để con có thể chèo đi xa và cảm thấy hạnh phúc." Thế là cậu chặt thân cây để làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi, và không thấy cậu trong một thời gian dài.

    Rất nhiều năm trôi qua, cuối cùng cậu ta quay lại. " Thật đáng tiếc, cậu bé của ta. Ta chẳng còn gì để cho con nữa.", "ta chẳng còn táo cho con…" cây nói. " Con cũng chẳng còn răng để ăn táo nữa", cậu trả lời. " Ta cũng chẳng còn cành nhánh cho con leo trèo..". " Con cũng đã quá già để làm điều đó “, cậu đáp. “ Ta thật sự không còn gì để cho con nữa.. ta chỉ còn mỗi cái rễ già đang chết dần đi này", cây vừa khóc vừa nói. "Bây giờ con không cần gì nữa rồi, con chỉ cần một chỗ nghỉ ngơi. Con quá mệt mỏi sau ngần ấy năm trời.” Cậu đáp lời cây. “ Vậy thì hay quá !, rễ cây già này chính là nơi tốt nhất cho con nương tựa và nghỉ ngơi. Hãy đến đây, ngồi xuống đây với ta và hãy nghỉ ngơi đi." Cậu ngồi xuống, và cây, vui sướng vô cùng, mỉm cười trong nước mắt….

    Câu chuyện này là cho tất cả mọi người. Cây táo chính là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn nhỏ, ta thích chơi đùa với bố mẹ mình….Đến khi ta lớn lên, ta rời xa họ.. chỉ quay về khi ta cần cái điều gì đó hay khi ta gặp khó khăn trong đời. Nhưng dù cho có thế nào đi nữa, cha mẹ vẫn luôn ở đó, cho ta bất cứ điều gì họ có thể cho, để làm cho ta được hạnh phúc. Bạn có thể cho rằng cậu bé trên đối xử với cây táo thật tàn nhẫn nhưng đó chính là cái cách mà tất cả chúng ta vẫn đang đối xử với cha mẹ mình.


    Đào tiên

    Có một cây đào lâu năm trên cành đơm đầy quả. Trong số những quả đào có một trái thực là to, no tròn hơn hẳn so với những quả còn lại. Dưới lớp lông mịn ánh bạc là vỏ đào đỏ ối chứ không hồng phớt như những quả đào khác.

    Quả đào trông thực là đẹp. Những quả đào khác trên cây nhìn nó với ánh mắt ngưỡng mộ pha chút thèm thuồng. Rất đắc ý, quả đào nọ luôn tự cho mình là chúa tể trong các quả đào.

    Một hôm, người chủ vườn đến hái đào, quả đào to và đỏ nọ liền kêu lên: “Tôi là Hoàng hậu của các quả đào, không được hái tôi”. Quả thật, người chủ vườn đã không hái nó . Từng sọt từng sọt đào lần lượt được chở ra chợ bán. Người ta tranh nhau mua đào về trưng trên bàn thờ tổ tiên, để biếu người già chúc thọ. Cả gia đình quây quần tận hưởng sắc thanh, vị thơm ngon của những trái đào. Dưới những mái nhà, không khí gia đình tràn ngập niềm vui và tiếng cười với sự xuất hiện của những quả đào.
    Chỉ còn lại quả đào “Hoàng hậu” trơ trọi một mình trên cây. Nắng hạ sương mù khiến nó mỗi ngày một tàn tạ. Vẻ đẹp kiêu sa của nó dần trở thành trái đào ủng. Cuối cùng, quả đào ấy rơi xuống đất thối rữa.

    Không biết khi lâm vào cảnh tiều tuỵ, quả đào nọ có hiểu ra rằng ý nghĩa của cuộc sống nằm ở chỗ thể hiện được giá trị bản thân mình, khi nó trở nên có ích cho mọi người. Những quả đào khác trong câu truyện đều đã làm được điều đó, duy chỉ có quả đào cho mình là “Hoàng hậu” thì lại rụng xuống đất một cách vô ích.

    Đời người thật ngắn ngủi, để cuộc sống có ý nghĩa, mỗi người phải cố mang niềm vui và hạnh phúc đến cho những người khác.


    (suutam từ internet)
    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  10. #7
    linhlan's Avatar

    Tham gia ngày: May 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: cõi tạm
    Bài gởi: 130
    Cảm ơn
    211
    Được cảm ơn 162 lần trong 70 bài viết

    Default VẾT THƯƠNG

    VẾT THƯƠNG

    Một cậu bé có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một hôm cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh và nói với cậu bé rằng mỗi khi cậu nổi nóng thì hãy chạy ra đằng sau nhà đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.

    Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng 37 cái đinh lên hàng rào. Nhưng sau vài tuần cậu bé đã tập kiềm chế cơn giận của mình và số lượng đinh cậu đóng lên hàng rào mỗi ngày một ít đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình thì dễ hơn là phải đóng cây đinh lên hàng rào.

    Một ngày kia, cậu đã không nổi giận một lần nào suốt cả ngày. Cậu nói với cha và ông bảo cậu hãy nhổ một cái đinh ra khỏi hàng rào mỗi một ngày mà cậu không hề nổi giận với ai dù chỉ một lần.

    Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một bữa cậu bé tìm cha mình báo rằng đã không còn một cái đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu đã cùng cậu đến bên hàng rào. Ở đó ông nói với cậu rằng "Con đã làm rất tốt, nhưng hãy nhìn những lỗ đinh trên hàng rào. Hàng rào đã không thể giống như xưa nữa rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói đó cũng giống như những lỗ đinh này, để lại những vết sẹo trong lòng người khác. Dù sau đó con có nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn ở lại. Vết thương tinh thần cũng đau đớn như những vết thương thể xác vậy. Những người xung quanh ta, bạn bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con trong mọi chuyện. Họ nghe con nói khi con gặp khó khăn, cổ vũ con và luôn sẵn sàng mở rộng tấm lòng mình cho con. Hãy nhớ lấy lời cha..."


    Sưu tầm

    hãy cùng nhau chung sức xây dựng Diễn đàn Thiếu Nhi Công Giáo

  11. Các thành viên đã cám ơn linhlan vì bài viết này:


Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài
  •  

Diễn Đàn Thiếu Nhi Công Giáo Việt Nam - Email: ddtncg@gmail.com