PDA

View Full Version : Người đi qua đời ta



Gia Nhân
18-04-2010, 09:48 PM
Người đi qua đời ta!


(http://thanhcavietnam.us/chia-se/v-thieng-lieng/618-ngi-i-qua-i-ta-)http://images.yume.vn/buzz/20120606/chiatay1.jpg
(http://thanhcavietnam.us/chia-se/v-thieng-lieng/618-ngi-i-qua-i-ta-)




Căn phòng lặng lẽ. Giọng hát trầm buồn của Trịnh Nam Sơn văng vẳng. Da diết.
Nhìn trời. Nhìn người. Nhìn vào lòng mình. Thăm thẳm, mênh mang. Thời gian trôi, đời dài theo năm tháng. Ta gặp người.
Đường đời với biết bao cuộc “gặp gỡ”. “Gặp gỡ” không chỉ là những lần gặp nhau, những cuộc hẹn hò…, nhưng là mối tương quan giữa ta với người, là cả một quãng thời gian ta biết người, ta bên người, ta yêu người.

Nhiều người đến, rồi nhiều người đi. Cuộc “gặp gỡ” thoáng chốc. Nhẹ nhàng, thản nhiên. Vài người đến, vài người đi. Cuộc “gặp gỡ” thoáng chốc. Bâng khuâng, tiếc nuối.
Một người đến, một người đi. Cuộc “gặp gỡ” thoáng chốc. Xót xa, đau khổ.

Mỗi người đi qua trong đời để lại trong ta một nỗi niềm riêng. Thời gian cuộc “gặp gỡ” không quyết định tình cảm, càng không thể quyết định nỗi niềm của người ở lại. Ta có muốn yêu thương người ? Ta có xem người quan trọng với ta ? Ta có muốn hy sinh cho người ? Ta có muốn người được hạnh phúc ? … Điều ta muốn ấy mới quyết định tình cảm của ta và người, mới quyết định thời gian của cuộc “gặp gỡ” là bao lâu, và cũng chính nó gây ra nỗi niềm cho ta sau mỗi cuộc ra đi.

Người ở đó, hữu hình trước mắt ta. Ta dửng dưng xem như chẳng thấy. Mãi mãi người vô hình. Người đi - cuộc “gặp gỡ” chấm dứt. Ta vẫn mỉm cười.

Người xa xôi. Người ở tận chân mây, ta vẫn nhớ người. Người xa nhưng sao thật gần. Tình người lướt thắng. Tình đời chi phối. Đánh mất lý tưởng trong tim. Hối hận, ta buông tay người. Người đi. Cuộc “gặp gỡ” chấm dứt. Ta đau khổ không cùng.

Buông tay – ta và người đau khổ. Nhưng buông tay để không lạc lối, không đi vào vết xe đổ năm xưa. Buông tay không có nghĩa là hết yêu thương, nhưng là yêu bằng tình yêu lớn hơn, quãng đại hơn. Buông tay không có nghĩa là hai người hai lối, nhưng là nhìn thấy nhau trên con đường đời mình. Buông tay không có nghĩa là là ích kỷ, nhưng là để từ bỏ những ích kỷ. Buông tay chính là yêu – tình yêu vĩnh cửu. Người đi nghĩa là ở lại, là sống mãi trong tim.
Người đi qua đời ta - ta muốn người biết điều ấy !!!

Louis!

anhhuongtho
18-04-2010, 10:33 PM
Đây quả là kinh nghiệm chân thực và sâu sắc mà chỉ những ai có trải nghiệm thực sự mới có được.

nuocmatxanh
09-05-2010, 06:12 PM
Cám ơn Gia Nhân về bài viết , cô đọng và ý nghiã.

Jenny1983
19-07-2010, 02:01 PM
Bạn Gia Nhân còn trẻ mà viết những lời như thế thật ý nghĩa..:8:

Gia Nhân
22-01-2013, 07:19 PM
Người đi qua đời ta để làm gì...?
Niềm vui, hạnh phúc cùng đau đớn và xót xa....................
Tình yêu có lỗi hay người yêu có lỗi...?

thvo49ers
23-01-2013, 01:46 PM
Bản chất tình yêu nguyên thủy không có lỗi gì cả. Chỉ có tình yêu thế gian này mà con người làm sáo trộn lên và sống trong tội lỗi mà không biết lỗi là thế. Nếu người đi qua đời anh không được như ý anh muốn thì cho người đó có lỗi. Đây là một tình yêu thể xác không hơn không kém.
Xin chúc anh tiềm biết và hiểu tình yêu chân chính hơn.

Hoa cúc trắng
23-01-2013, 03:07 PM
Bạn Gia Nhân còn trẻ mà viết những lời như thế thật ý nghĩa..:8:
:36:Bạn Gia Nhân còn trẻ, còn nhỏ nhưng......có võ đấy!

Gia Nhân
20-04-2013, 10:34 PM
Mỗi người đi qua cuộc đời tôi đều mang một ý nghĩa gì đó đặc biệt. Có người đến để làm bạn tôi. Có người đến để làm người yêu tôi. Có người đến để làm tôi cười, tôi khóc. Có người đến để làm tôi hy vọng, đau khổ, vật vã suốt một thời gian dài….

Nhưng xin cảm ơn tất cả, vì đã xuất hiện trong đời tôi, và tặng cho tôi những món quà mà tôi không thể mua đc bất kì nơi đâu. Xin cảm ơn,...

Gia Nhân
23-06-2013, 02:51 PM
Người đi qua đời ta?
Qua biết bao nhiêu người rồi mà chưa bắt đc người nào hết.
Qua tới khi nào đây?

Gia Nhân
23-06-2013, 10:20 PM
Người đi qua đời ta


http://gallery.photo.net/photo/9244712-md.jpg





Trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người,
nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường. Nhưng cuộc đời dài thế, có trăm ngàn ngã rẽ, chắc hẳn sẽ có người phải rẽ trước.

Vậy là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể không bao giờ gặp nữa. Có những người, khi đi lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ. Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường, mỗi người đi cùng ta một đoạn đường, đều có ý nghĩa với ta. Cho dù đó là người cùng ta chơi chung những trò chơi ngày thơ bé, cùng ăn chung một cái bánh con con, cùng khóc vì mẹ mắng, cùng tay lấm mặt lấm cười vui, rồi lớn lên, mỗi đứa một chí hướng, một con đường, một ước mơ, rồi xa nhau và không bao giờ gặp lại.

Ngày bé những ước mơ trong trẻo thường giống nhau, lớn lên thì mỗi đứa một quan niệm sống, những gì bạn cho là hạnh phúc, với ta có thể là tầm thường, những gì ta theo đuổi, với bạn có thể là viển vông. Đi mãi, đi mãi, rồi quay nhìn lại, điều chung duy nhất chỉ là kí ức, kí ức lấm lem màu mực trên quần áo và nụ cười vỡ ra trong veo trưa hè...

Cho dù đó là người bạn thân thiết đã chia sẻ cùng ta những nước mắt, nụ cười của rung động đầu đời, để rồi vì một vài hiểu lầm mà dần xa nhau, để không thể hiểu nhau, bên nhau thêm nữa. Người ta nói tình bạn của con gái giống như một quả bóng, nhìn thì rất đẹp, nhưng chỉ cần một cái gai nhỏ châm vào cũng đủ nổ tung.

Thế gian có gì là mãi mãi bền vững, huống chi hai con người vốn không chung gì cả ngoài cảm giác thân thiết, hiểu nhau, cảm thông. Đến khi không còn cảm giác đó nữa thì tình bạn tan vỡ và người ta rời xa nhau...

Cho dù đó là người bạn trai đầu tiên, mối tình đầu trong sáng và vụng dại, khi người ta yêu mà chỉ biết là yêu thôi. Tình cảm đó sẽ theo suốt cuộc đời, cho dù không nguyên vẹn. Giống như một chiếc bình pha lê đẹp nhưng mong manh, dễ vỡ, và tuổi trẻ với sự hiếu thắng, ngây thơ, thiếu sâu sắc đã làm nó vỡ thành ngàn giọt nước mắt, nhưng người ta gói ghém ngàn giọt long lanh ấy vào hành trang của mình và mang theo. Mối tình đầu thiêng liêng đến nỗi, lúc đó, ai dám nói đó không phải là tình yêu thực sự, rằng mình không trân trọng, không sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ, cả cuộc đời cho nó, nhưng sau này khi bước vào những tình yêu khác, mới hiểu rằng lúc đó tình yêu đầu chưa đủ sâu sắc để ta hiến dâng, hi sinh. Đó chỉ là thứ tình cảm trong trẻo và đẹp đẽ như ban mai, như mùa xuân thôi. Nhưng cuộc đời còn có nắng sớm, mưa chiều, còn có mùa hạ rực rỡ, mùa thu dịu dàng, mùa đông lạnh giá... Cho dù là người yêu, người cùng ta đốt cháy tim mình với đam mê, ngọt ngào, nhớ nhung, cay đắng. Có cô gái nào khi yêu không mong muốn được cùng nắm tay người yêu đi đến cuối con đường đời, nhưng không phải ai cũng có may mắn ấy.

Có những người trước khi gặp được người sẽ cùng mình đi đến chặng cuối cùng sẽ phải đi một mình rất lâu hoặc chia sẻ những đoạn đường ngắn với một vài người khác. Thế gian rộng lớn như vậy, có biết bao nhiêu người sẽ đến, biết ai là người xa lạ, ai sẽ cùng ta đi đến chặng cuối cùng? Có lẽ chỉ có định mệnh và sự nhạy cảm của con tim mới có thể trả lời, nhưng cả hai đôi khi cũng nhầm...

Cuộc đời dài như vậy, có trăm ngàn ngã rẽ, ắt sẽ có người phải rẽ trước. Có người chung đoạn đường dài, có người chia đoạn đường ngắn. Có người trở thành xa lạ, có người sẽ gặp lại nhau. Chưa đi đến cuối con đường cũng khó mà biết người đó có cùng ta mãi mãi? Nhưng con người dường như có một linh cảm khi gặp ai đó, rằng đó chính là người sẽ mãi đi cùng ta trên con đường đời thăm thẳm này...

Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù thành xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều đáng trân trọng. Họ đã là một phần đời của ta.

St Internet

Trà đá
26-06-2013, 08:02 PM
người đi qua đời ta,... hêhe đi đi hoài không chán, đi qua biết bao nhiêu người