Love Telling cat nhắn với daohong2310: Chúc mừng bổn mạng bà quản daohong2310 (Thánh Rosa Lima Lễ nhớ ngày 23/8) phale nhắn với admin: Ngày 13/6 Lễ nhớ Thánh Antoine de Padoue. Chúc mừng bổn mạng admin. LUCIA_HUONG nhắn với TCVN: Lucia Nguyen xin Thien Chua và Mẹ Maria ban cho tất cả Quý OBACE được BÌNH AN trong tháng HOA của Mẹ . Thank mlien07 nhắn với Gia đình Thánh ca: Xin Chúa Phục Sinh luôn đồng hành cùng ACE trong mọi bước đường của cuộc sống. Xin cho chúng ta luôn sống và làm chứng cho Chúa Phục Sinh. Amen. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ,  xin cho Linh hồn Đức Ông Phêrô Nguyễn Quang Sách được sớm hưởng phúc quê Trời. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ, xin cho tôi tớ Chúa là Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Hòa được sớm hưởng phúc quê Trời. ThanhCaVN nhắn với Gia đình TCVN: Valentine's Day, kính chúc ACE luôn vững bền trong Tình Yêu ĐÃ - ĐANG và SẼ đoan hứa. ThanhCaVN nhắn với Gia đình TCVN: Kính chúc Quý Cha, Quý Tu sỹ Nam Nữ, Ca - Nhạc sỹ và ACE năm mới ĐINH DẬU: Tràn đầy HỒNG ÂN CHÚA bethichconlua nhắn với TCVN: Chúc cả nhà tràn đấy ơn Chúa mlien07 nhắn với Ace: Chúc anh chị em bình an đón Chúa đến vui vẻ. phale nhắn với F.X Nhatdong: Chúc mừng bổn mạng F.X Nhatdong! Chúc người tông đồ nhỏ mãi là tông đồ nhiệt thành! Ước mong em mãi yêu DĐTCVN và cùng chung tay xây dựng nhà nhỏ. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với mimosa_jolly: MỪNG SINH NHẬT Chị mimosa_jolly

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối
kết quả từ 41 tới 80 trên 92

Chủ đề: Chúa Cứu Thế với thanh niên

  1. #1
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default Chúa Cứu Thế với thanh niên

    CHÚA CỨU THẾ VỚI THANH NIÊN

    Giám mục TIHAMÉR TÓTH
    Bản dịch của PHẠM ĐÌNH TÂN
    Tựa của ĐỨC CHA HỒ NGỌC CẨN

    TỰA


    -----Thấy nhan đề CHÚA CỨU THẾ VỚI THANH NIÊN, tức nhiên ai ai cũng phải mừng vui, khen ngợi: Mừng vui vì thấy tác phẩm ra đời vừa hợp-thời thích-thế; khen ngợi vì dịch giả khéo bào chế một vị thuốc linh đơn, để chữa bệnh Thanh niên đang cảm nhiễm. Bởi đâu mà Thanh niên phải mang câu trụy lạc, bởi đâu mà luân lý phải chịu tiếng suy đồi? Chẳng qua là vì Chúa Cứu Thế chẳng vào các trường huấn luyện Thanh niên.

    -----Vậy muốn cứu vãn Thanh niên cho khỏi lâm câu truỵ lạc, muốn chữa luân lý cho khỏi tiếng suy đồi, thì hãy kịp rước Chúa Cứu Thế vào các trường huấn luyện. Người làm thầy, lại làm gương mẫu. Người chỉ lối, lại Người cũng là chính đường. Ngôn cố hạnh, hạnh cố ngôn, xưa nay chưa có thày nào chu đáo hoàn toàn như Chúa Giêsu, là Chúa Cứu Thế: Người cứu thế không những cho khỏi vòng tội lụy, cho khỏi làm nô lệ quỉ ma, lại cứu cho khỏi đắm sa dụ tình, cho khỏi suy đồi, trụy lạc.

    -----Vì vậy hãy kịp rước Chúa Cứu thế vào trường huấn luyện. Song biết người ở đâu mà rước? Trường ở đâu mà rước Người vào?

    -----Hỡi bạn, Chúa Giêsu làm Thầy chúng ta, Người không cầu kỳ cách điệu. Người không đòi hỏi nhà cao, bàn đẹp, nệm gấm, chiếu hoa, để làm trường cho Người ngồi huấn luyện. Xưa Người đã xuống nằm trong hang lừa, máng cỏ, cho đến giờ sau hết nằm trên Thánh Giá, để dạy dỗ loài người, thì nay Người chẳng đòi gì, nên bạn đừng ngại rước Người đến huấn luyện cho bạn. Kìa quyển CHÚA CỨU THẾ VỚI THANH NIÊN, bạn hãy cầm lấy mà đọc, thì có thầy, có trường ở đấy rồi, chẳng cần tìm rước đâu cho xa. Bạn xem vào đấy, liền thấy Chúa Giêsu đang ngồi huấn luyện, bạn hãy lắng tai nghe mà suy nghĩ cho thâm trầm lời vàng, tiếng ngọc Người đang phân giải, với những gượng sáng suốt Người đã nêu lên. Trong trường này lại có những bức trang tươi đẹp, có sức cảm xúc đến tâm thần; giữ tâm hồn yên lặng giữa cuộc đời xao xuyến. Đang lúc ưu phiền, bạn xem vào bức trang kia, để giải khuây cơn đau khổ; giữa cuộc vui chơi, bạn cũng có bức tranh nọ, xem cho khỏi trôi theo đám phù vân. Tắt một lời, bạn muốn giữ bản thân cho tuyền hảo, muốn nên cảo thảo chốn gia đình, muốn nên dân hữu ích cho xã hội, thì bạn hãy đọc Chúa Cứu Thế Với Thanh Niên, ấy chính là trường Chúa Giêsu huấn luyện.

    -----Sách này, tác giả là một Giám mục trứ danh, quí hiệu là Tihamér Tóth. Ngài lấy ngôn hạnh Chúa Giêsu mà huấn luyện Thanh Niên bằng những lời rất thiết tha cảm động. Một bạn thanh niên, vì yêu quí đồng bào, muốn cho Thanh Niên thảy được nhờ ơn huấn luyện bởi ngôn hạnh Chúa Kitô, nên chẳng tiếc công phu, đã dịch nguyên văn ra tiếng Việt, văn chương lưu loát, ngôn ngữ tao nhuần, càng xem, càng thấm ý vị thanh cao, càng đọc, càng ước ao đọc hết. Vậy bạn hãy cầm lấy mà đọc, ắt bạn cũng sẽ thấy mình như Augustinô xưa, dù đang dầm dìa trong đống tội, cũng liền vội thoát thân. Hoặc dù bạn không đến thế, bạn cũng nên đọc, để giúp bạn đốt lửa mến Chúa cháy lên và dẹp lửa dục tình hạ xuống. Như thế là Chúa Giêsu sẽ huấn luyện bạn, cho ngày càng nên xứng một Thanh niên Công Giáo, một Kitô hữu đích thực, xứng tên và nên môn đệ Chúa Giêsu vậy. Mong thay.
    D.M. HỒ NGỌC CẨN
    GIÁM MỤC
    BÙI CHU 1-6-1946

  2. Có 17 người cám ơn caoduc vì bài này:


  3. #41
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default KHÔN NGOAN NHƯ LOÀI RẮN

    KHÔN NGOAN NHƯ LOÀI RẮN



    ----------- “ Hãy khôn ngoan như loài rắn và đơn sơ như chim bồ câu”( Matthêu 10, 16). Bạn ơi!Tôi sẽ vui mừng nếu bạn hiểu rằng sự bắt chước Chúa Giêsu không phải là đi tới điều ngô nghê hay kém cỏi trong đời, nhưng trái lại rất ăn hợp với đời sống công giáo chân chính, với sự vun bón tinh thần ngày nay, với trí óc thương mại khéo léo và khôn ngoan, với những sự hoạt động,với sự đặc biệt tinh tường.

    ----------- Chúa không chỉ bảo các môn đệ rằng: “ Hãy đơn sơ như chim bồ câu” nhưng Chúa còn thêm rằng: “ Hãy khôn ngoan như loài rắn”. Thật vậy, lý tưởng là một thời niên thiếu hiền lành như con chim bồ câu và khôn ngoan như con rắn nghĩa là vừa bước theo chân Chúa Giêsu Kitô, vừa vui vẻ, hoạt động, khéo léo chăm chú và cương quyết. Người thanh niên nào trong đời biết vượt thắng những cản trở sẽ không bối rối trong những tình thế khó khăn và với lòng tin tưởng can đảm và sự chăm chỉ thẳng tiến vui vẻ và không ngừng trên đường đời những không bao giờ, không phút nào quên cái mục đích thánh thiện độc nhất là: sau những cản trở, sau công việc vất vả, sau những cuộc chiến đấu và thất bại, ở đầu đường kia, Chúa Giêsu đang chờ chúng ta, Chúa là người mà chúng ta dầu sao cũng phải cố đi tới.

    ----------- Một trò chơi mà các hướng đạo thường ưa thích là theo đuổi một toán quân tuần tiễu với bao chướng ngại ở dọc đường.

    ----------- Một toán quân 7,8 trẻ nhận huấn lệnh này: “ Hàng tiền đạo của quân thù đã bắt một người thông tin của ta, người thông tin đó phải mang về cho chúng ta một kho vàng rất quý. Sau cuộc chiến đấu nhỏ những đẫm máu, chúng trói và giam người thông tin vào một hang sâu. Cách đây độ 300 thước, trong rừng đã rải rác những vết máu đầu tiên. Đến đấy các anh sẽ nhận được những huấn lệnh mới để cứu thoát người đó”.

    ----------- Thế là công cuộc bắt đầu, hăng hái. Toán quân bắt đầu tiến vào rừng rậm. Tới ba trăm thước, toán quân nhận thấy những mảnh giấy rải rác giả hình vết máu. Đứng lại! Cái dấu 8 ở dưới đất kia nghĩa là gì? Nghĩa là cách đấy 8 bước có cái thư giấu kín. Người ta tìm thấy bức thư ấy ở một gốc cây. Mở ra xem. Đó là tờ trình của người thông tin: “ Trong khi bọn canh ăn uống, tôi biên thư này. Cho đến bây giờ tôi chỉ biết người ta đưa giấu tôi lên một ngọn núi cao về phía Bắc Bắc Đông rồi chúng tôi qua một cái hố sâu, rồi người ta đốt cái cầu bắc ở bên trên cái hố. Hãy đến cứu tôi mau lên, các anh!” Rồi đoàn quân lại tiến: Bắc Bắc Đông. Đây là cái hố sâu, nhưng đi qua làm sao? Nhanh nhẹn họ buộc dây làm cầu rồi tiến lên theo đuổi kẻ thù! Bên kia hố, một cái dây chăng qua đưuờng có bức thư thứ hai gần đó: “ Cẩn thận! giây thép có chuyền điện mạnh! Đến mau lên các anh”. Những người lớn nhảy qua giây thép, những người bé được bế qua, rồi mọi người lại tiến. Đây rồi! Tiến theo vết máu! Bốn năm chướng ngại nữa rồi lại bức thư nữa: Mở ra xem: trên giấy những chấm, những gạch, không thứ tự, tiếng mã tự rồi. Mọi người đọc, đánh vần nhưng không có nghĩa gì cả.

    ----------- Lý và VÂn là hai tay giỏi mã tự cũng chịu. Sau cùng Bích kêu:” À chữ La tinh. Thảo nào chúng ta không hiểu”.

    ----------- Bây giờ thì đọc dễ dãi rồi: “ Maximum silentium! Meate triginta passus. Custodes dormiunt. Venite! Properate! Nghĩa là: “ Hết sức lặng lẽ. Hãy đếm 30 bước. Bọn canh gác ngủ. Đến mau: nhanh lên!” Toán quân tiến đi hàng một và lượn vòng một cách cẩn thận, lặng lẽ. “ Đây rồi! Chúng đây rồi!” Một anh lớn tuổi htấy bọn canh gác ngủ, họ chạy lại trói và giải cứu người thông tin bị xiềng xích. Trò chơi thế là xong. Bây giờ đến lúc phê bình.

    ----------- Toán quân về trình viên thủ lĩnh để nghe viên này xét đoán và chỉ bảo những điều bất thường của trò chơi và ghi chú những lỗi lầm.

    ----------- Vậy bạn ơi! Đời người cũng là một cuộc chạy thi đầy chướng ngại. Chúa Giêsu đợi chúng ta ở đầu đường, nhưng đường đến Chúa rất nhọc nhằn, gập ghềnh, chông gai và tội lỗi là hố sau, những lo lắng về đời sống là những chướng ngại. Nhưng trong mọi tình thế, bạn phải cố gắng đi ra, và tiến lên không ngừng cho tới chỗ Chúa chờ đợi. Ước mong sự mệt nhọc đừng dằn vặt bạn! Ước mong những chông gai không làm bạn sợ hãi. Bạn đừng lao mình xuống hố sâu! Bạn đừng vấp ngã vào những chướng ngại! Ở đầu đường, Chúa đợi bạn. “ Bạn hãy khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như chim bồ câu”.

  4. Có 3 người cám ơn caoduc vì bài này:


  5. #42
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default

    CHIẾN ĐẤU KHÔN NGOAN



    ------------Trong thời niên thiếu, nhất là 16, 18 tuổi và sau này nữa, bạn sẽ cảm thấy phải chiến đấu biết bao với sự hỗn loạn của tâm tình.

    ------------Nhưng bạn đừng bối rối quá. Chúa Giêsu cả bảo rằng kẻ nào muốn bắt chước Người phải chiến đấu hăng hái ư? Nhưng bạn hãy học chiến đấu một cách khôn ngoan.

    ------------Bạn đừng quên bạn là một người, một người có xác và có hồn. Xác bạn đầy những bản tính, và một bản tính mạnh mẽ nhất là sự bảo chủng hay tính xác thịt. Vậy khi tính ấy hiện ra trong bạn ( nổi dậy những ước muốn, khêu động những tư tưởng) bạn đừng sợ hãi và bối rối.

    ------------Nhưng có nhiều thanh niên tốt vẫn thường phàn nàn về điều đó: “ Tôi không muốn sự ấy, những vẫn nghĩ tới. Tôi vẫn muốn ghê tởm những điều ấy, nhưng có tới hai mươi lần mỗi ngày tư tưởng ấy lại nổi lên trong óc tôi. Vậy tôi xấu xa đến thề sao?”

    ------------Nhưng không, bạn ạ, bạn không xấu chút nào. Bạn chỉ là một người. Bạn không phải là thiên thần. Bạn càng muốn lên cao, bản tính càng ngóc đầu trong bạn và nảy nở mãi lên với bạn. Và bạn cảm thấy một ý muốn bí mật phải không? Và nếu được phép bạn cũng đã phạm tội ấy phải không? Đó là sự thật, bạn ạ. Đối với kẻ bị bệnh tiểu đường, thầy thuốc cấm không cho ăn những của ngọt và bệnh nhân thông minh vẫn vâng theo, nhưng không bị bắt buộc nhận đường là ngon lành và đừng yêu nó, vì như thế họ sẽ sẽ nói dối. Tính xác thịt cũng thế. Có lẽ bạn sẽ sợ hãi nhận thấy rằng thể chất mình ước muốn biết bao nếu bạn được thỏa thích. Dầu vậy mặc lòng, Chúa đã cấm đoán, bạn đừng phạm tội.

    ------------Có nhiều thanh niên than vãn rằng ban ngày tôi bận bịu, tôi giải trí, nhưng buổi tối , khi tôi lên giường nằm, tôi không ngủ được hay ban đêm tôi sực tỉnh, những chước cám dỗ khổ cực kia lại dằn vật tôi. Thế thì biết làm sao? Tôi không thể nhảy phăng xuống giường.

    ------------Bạn ơi! Tôi biết lắm, tôi biết đó là lúc khó khăn nhất của cuộc chiến đấu. Nhưng đến đây nữa, bạn phải đắc thắng. Cái luật lệ tối cực là: KHÔNG SỢ. Đầu tiên, bạn hãy thử cầu nguyện và có lẽ bạn vừa cầu nguyện, vừa thiu thiu ngủ…( trong những dịp ấy bạn được phép ngủ trong khi cầu nguyện, điều đó không can hệ). Như thế, nếu bạn không thắng nổi, nếu chước cám dỗ cứ hiển hiện lên và nảy nở trong tư tưởng của bạn, bạn hãy thu dồn trí óc vào một trò giải trí nào bạn ưa thích và tưởng tượng đến những trò ấy với những chi tiết rất nhỏ của nó. Thí dụ bạn yêu đá bóng. Vậy bạn hãy hình dung ra hai đội: Về bên bạn có Lý, Vân, Bích, còn bên kia có Tuấn, Lưu, Sáng v.v… được rồi. Hai bên sửa soan vào cuộc. Dĩ nhiên bạn ở hàng tiền đạo, trọng tài thổi còi: quả bóng tung lên, rồi quả bóng lăn lộn, chuyển từ trái sang phải, rồi bên đối phương bị phạt góc và thua ván đầu tiên. Vậy bạn cứ cố gắng theo trong tưởng tượng cuộc đấu trong 5 hay mười phút. Rồi như thế những tư tưởng đang dằn vặt bạn kia không thể chống cự được với cuộc biễu diễn đá bóng, sẽ dịu dần và sau sẽ bỏ bạn.

    ------------Bạn muốn một thí dụ tương tự nữa không? Thí dụ bạn đứng ở trên ngọn ống khói của một nhà máy rất lớn và bỗng dưng giông tố nổi lên. Trời ơi ! bạn phải xuống nhanh 300 bậc thang sắt cắm vào tường gạch. Xuống đi ! Can đảm lên. Trụt mau xuống ! 300, 299, 298, 297, 296, 295, 294… Mưa đã bắt đầu rơi lộp bộp. Xuống nữa, xuống nữa, xuống nữa. Rồi bạn sẽ thấy, khi xuống hết bậc thang, bạn đã ngủ từ lâu rồi.

    ------------Và cơn giông tố đã xua đuổi những chước cám dỗ khổ cực kia rồi. Như thế là chiến đấu một cách khôn ngoan ! “ Hãy khôn ngoan như loài rắn”.

    ------------Một thí dụ nữa: người ta phải trả lời khôn ngoan những chước cám dỗ thế nào? Những trẻ lớn mà tâm hồn hư hỏng thường chế nhạo những chúng bạn trong sạch:
    ------------“ Mày không dám làm điều ấy à? Thế thì mày không biết đời là gì cả? Kẻ nào chưa làm được việc gì đều là con nít. Nó thiếu mọi sự kinh nghiệm. Người ta không biết nói gì với mày nữa. Mày là con nít”.
    ------------Hay coi chừng, bạn ơi! Đó là một lời chế nhạo cay đắng và chạm tới chỗ yếu nhất. Ai muốn thành con nít? Nhưng không biết trả lời sao? Bạn hãy nói thế này:
    <b>
    ------------“ Mày nói phải. Kẻ nào sống một dời trong sạch chối từ kinh nghiệm. Nó không muốn sự kích thích là nguồn gốc tội không trong sạch, nó không muốn cái tình thế tinh thần sa ngã theo sau. Nhưng trái lại, nó giàu một kinh nghiệm cao quí hơn. Nó biết nó hoàn toàn là thầy nó, và đó là một vui vẻ cực điểm. Tội ô trọc là một cái chớp sáng lòe lên một phút. Nó chói lọi, nó quyến rũ, nó làm mờ mắt. Nhưng sau cùng bó tối càng tối thẫm. Đời trong sạch là một ánh sáng ấm áp, khỏe khoắn và hữu ích,một vui vẻ sung sướng tuyệt tác và dịu dàng. Kẻ nào không ốm đau cũng thiếu sự kinh nghiệm: những cảm giác của bệnh tật. Nhưng chúng ta sẵn lòng chối từ những điều đó, phải không ? Và chúng ta muốn mạnh khỏe mãi mãi. Mày chối cãi sự kinh nghiệm đời sống trong sạch, còn tao, tao chối từ sự kinh nghiệm đời sống ô trọc. Như thế mày thu được kinh nghiệm mới. Tao cũng vậy. Nhưng sự kinh nghiệm của tao quý giá hơn. Với sự kinh nghiệm tao thành người, còn mày, mày thành con vật. Đó là chỗ khác nhau”.
    </b>

    ------------Và đây, bạn ơi! Cái ứng dụng của Lời Chúa phán :

    Hãy khôn ngoan như loài rắn!

  6. Được cám ơn bởi:


  7. #43
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default ĐƠN SƠ NHƯ CHIM BỒ CÂU

    ĐƠN SƠ NHƯ CHIM BỒ CÂU



    -----------Thật là một điều an ủi và sung sướng khi ta nhận thấy đời sống tinh thần của các thanh niên học sinh bây giờ thấm thía hơn và lòng đạo đức của họ cũng nghiêm trang hơn các bậc huynh trưởng cách đây 3, 40 năm. Thời ấ, một làn gió khô khan và lạnh lùng đạo đức thổi trên thế giới trí thức. Ở nhà trường cũng vậy, giờ dạy tôn giáo cũng không có gì đến nỗi không thể nào cắm vào những hồn tươi trẻ cây đức tin linh động và bền bỉ. Sự thờ ơ tôn giáo của các người lớn bây giờ là kết quả của sự giáo dục kém cỏi ấy.

    -----------Ngày nay, sự dạy dỗ về tôn giáo khác hẳn. Và ngoài những lớp dạy tôn giáo linh động, dễ yêu, nồng nàn, còn có những dòng tu, những hội hướng đạo và công cuộc của các thầy cả giáo lý săn sóc từng học trò một, tất cả đều hợp lực làm nẩy đời sống công giáo mạnh mẽ trong tâm hồn thanh niên. Nhưng đây là lúc đau đớn nhất: đó là sự bất điều hòa ở giữa cha mẹ thờ ơ với tôn giáo và người con đạo đức. Đã bao nhiêu nước mắt tôi thấy( và tôi chắc các Thiên Thần trên trời đã hứng những giọt lệ ấy như những hạt ngọc và hạt kim cương quí giá) ở mắc các thanh niên đến than thở với tôi:” Tôi xấu hổ lắm. Tất cả các điều cao quí tôi học trong những giờ dạy giáo lý ở trường, tôi không thấy điều nào thực hành ở nhà tôi cả. Mọi người đều phải cầu nguyện sáng tối, thế mà ở nhà tôi, không ai nguyện ngắm cả. Mọi người đều phải vui vẻ đi xưng tội, thế mà cha tôi từ ngày hôn phối, chưa đi xưng tội lần nào. Và ở nhà tôi, không bao giờ có lời gì nói đến đạo giáo, đến Chúa cả!

    -----------Như thế tôi lấy làm đau đớn lắm. Ôi! Xin bảo cho tôi biết tôi phải làm thế nào?

    -----------Bạn ơi! Bạn hãy suy nghĩ đến lời khuyên của Chúa trong những tình thế khó khăn như tình thế này:

    -----------Hãy khôn ngoan như con rắn và đơn sơ như chim bồ câu. Tôi biết lắm, bạn muốn thay đổi tình thế gia đình bạn. Nỗi vui mừng của bạn là thấy ông thân sinh bạn đi xưng tội với bạn và bà thân mẫu bạn năng nguyện ngắm. Nhưng coi chừng, bạn ơi! Bạn đừng bạo động. Vì chỉ có sự khôn khéo, sự dịu dàng, sự đơn sơ mới thu phục được các cụ. Bao giờ ban mới thành công? Ai có thể nói trước được? Có lẽ hàng tháng, hàng năm. Có lẽ mười năm. Dầu vậy mặc lòng.

    -----------Bạn đừng bỏ đời sống thầm lặng của bạn, đời sống công giáo sốt sắng, bạn đừng bỏ việc siêng năng đạo đức, bạn hãy chăm chỉ cầu nguyện, chăm chỉ đi dự lễ, bạn hãy năng chịu ơn trong luôn, sốt sắng kính mến Chúa, dầu bạn không được gia đình khuyến khích và chỉ gặp toàn những gương mẫu trái ngược nản lòng. Nhưng trong khi muốn hoán cải gia đình, bạn đừng tỏ nóng nảy và không kính cẩn.

    -----------Bạn làm gì để thúc giục những linh hồn xa Chúa kia sốt sắng? Bạn hãy là người đạo đức, chân thành và rất dễ yêu, rất chăm chú và vâng lời cha mẹ. Bạn hãy cố thực hành những công việc rất nhỏ mọn mà các cụ sai bảo.

    -----------Và lúc nào bạn cũng vui vẻ, lúc nào sự vui vẻ cũng tươi sáng trong mắt bạn! Rồi nhân lễ Sinh nhật, nhân ngày phát phần thưởng, nhân ngày lễ kỷ niệm của ông thân sinh, bạn hay là mộ dịp nào tương tự như thế, kh ibạn thấy cha mẹ bạn cảm động, bạn hãy tỏ cho các cụ biết những ơn phúc bạn có đều do Chúa Kitô ban cả; lòng nhân từ, tính ngoan ngoãn và lòng âu yếm cha mẹ bạn … bạn sẽ nói cho các cụ biết nếu bạn không kính mến Chúa, không thật lòng đạo đức, hồn bạn không bao giờ đẹp đẽ và vui vẻ như thế. Phải, bạn ơi ! bằng chính hồn bạn, bạn hãy tỏ cho các cụ biết cái vẻ mỹ lệ vô cùng của đời sống công giáo chân chính tràn ngập trong ta và cái sức mạnh mà đời sống ấy giúp đỡ ta trong các cuộc chiến đấu. Tôi gần muốn nói rằng: “ Bạn hãy là một cái quảng cáo cho Chúa Giêsu và đời sống công giáo ở trước mặt cha mẹ bạn”. Rồi một ngày kia, với trái tim mừng rỡ, bạn sẽ thấy cái vỏ giá lạnh của hồn các cụ sẽ bong rơi và các cụ lại bắt đầu để ý đến tôn giáo mà các cụ đã quên lãnh từ lâu… Có lẽ, trong thâm tâm các cụ đã cầu nguyện rồi! Có lẽ ngay ngày hôm sau, ông thân sinh ra bạn sẽ đến quỳ vào tòa giải tội mà các cụ đã xa lánh từ lâu! Đó sẽ là một phần thưởng sung sướng cho sự khôn ngoan và dịu dàng của bạn. “Hãy khôn ngoan như loài rắng và đơn sơ như chim bồ câu”.

  8. Được cám ơn bởi:


  9. #44
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default LỜI TA SẼ KHÔNG QUA ĐI

    LỜI TA SẼ KHÔNG QUA ĐI


    ----------Trong đêm lặng lẽ, ở trại hướng đạo của chúng tôi, hai người bạn nhỏ của tôi đã ngủ từ lâu. Chỉ còn mình tôi thức và suy nghĩ trong bóng tôi đang vậy bọc ngọn lửa canh. Đêm bình tĩnh bà đầy sao. Chung quanh tôi, cả trại đều nghỉ. Trước sau, chung quanh đều là những rừng cây, rừng cây rậm rạp. Trên đầu, bây sao lóng lánh

    ----------Trái đất, cái hành tinh bé nhỏ này, đã mấy trăm nghìn năm nay vẫn chạy theo và đi giữa muôn ngàn sao sáng ! Nhưng đất và sao cùng chạy đâu ? Ai mà biết được.

    ----------Những mãnh lực ghê ghớm gì xuất phát ở những ngôi sao xa lắc xa lơ kia, những ngôi sao đang thi đua nhau chạy và hòa hợp với nhau trong vũ trụ ? Trên đầu tôi hàng ngàn sao lóng lánh…

    ----------Cũng trời sao ấy mà người ta nhìn thấy cách đây nghìn năm, cũng trời sao ấy mà tổ phụ chúng ta ngắm nghía khi các cụ ngẩng đầu nhìn lên tầng thẳm. Nhìn nhàn là ngần nào ! Oai dũng là ngần nào ! Và trật tự biết bao ! Vậy tất cả cái đó có đủ cấu tạo vô thủy vô chung không ! Không. Chắc hẳn thế. Chúng ta hãy nhớ đến Lời Chúa phán : « Trời đất sẽ qua đi, nhưng lời Ta chẳng qua đi được »( Luca 21-33).

    ----------Và mắt tôi bỏ tầng trời nhìn xuống. Trái đất này cũng qua sao ? Tận đàng xa, xa tít, ở mãi phía chân tròi, ánh đèn nhấy nháy của một thành phống yên ngủ kéo thành vệt sáng dài.. Biết bao công phu chăm chỉ bàn tay loài người dựng lên và xây đắp mãi mãi ! Họ lấy đá to chồng thành tháp lớp, họ lấy sắt cứng dựng nhà cao đến ngàn mây. Họ thu phục nước, hơi nóng, điện khí. Họ thực hành xe hỏa, tàu thủy, máy bay. Biết bao nhiêu sáng chế, thực hành ! Bao nhiêu công việc không ngừng, nhọc mệt từ sáng tới chiều và từ chiều tới sáng nữa ! Một ngày kia những công cuộc ấy sẽ tiêu tan chăng ? Phải, Chúa đã bảo thế. Rồi thời gian sẽ đến, thời gian mà mặt trời mọc không có người làm ; không có bàn tay chạy máy, không có con mắt chiêm ngắm những sáng chế mỹ thuật. « Trời đất này sẽ qua ! »

    ----------Và ý nghĩ về sự nhỏ bé của tôi khiến tôi kinh khiếp và tôi sợ hãi. Vậy tôi còn tự đắc nữa không ? Tôi là người say sưa cái vinh quang của minh, tôi thích khoe khoang cái danh vọng bất tuyệt, cái tiếng tăm vĩnh viễn chăng ?

    ----------Nhưng nếu ở dưới đất mọi sự đều qua, lời Chúa Kitô không qua chăng ?

    ----------Hai nghìn năm nay đã chứng tỏ sự ấy. Lời Chúa không bao giờ qua. Từ ngày Chúa Kitô, Chúa chúng ta, phán những lời tuyệt vời kia, biết bao nhiêu lần lịch sử loài người lỏng trục, mất thăng bằng và khôn ngoan ! Biết bao nhiêu nước tiêu ta, biết bao nhiêu cường quốc hợp, tan, biết bao nhiêu nhà triết học trứ danh trình bày đạo lý của mình rồi rơi vào trong quên lãnh ! Chỉ có lời Chúa vẫn còn vang to đến tai ta rõ ràng như lúc đầu tiên. Thế là mọi sự đều thay đổi trên thế giới này, và chỉ trong vài thế kỷ, hình dáng nó đã biến thiên, nhưng chỉ có lời Chúa Kitô còn sống mãi từ hai nghìn năm nay và làm nảy nở những đời sống đầy sinh khí và sẵn sàng hy sinh.

    ----------Và theo như nhà thi sĩ Cardonnyi nói về Kinh Thánh, chúng ta có thế nói có lý hơn về những lời của Chúa :

    Mọi sự đều tan, mọi sự đều tiêu hủy.
    Thành quách bằng đá cũng sụp đổ,
    Bức khăn điều thành mụn đỏ,
    Những vinh quang bay như khói.

    Chỉ có cuốn sách này không trở lại bụi,
    Như nó có một linh hồn linh thiêng,
    Cuốn sách này là bụm cây ông Mai-sen
    Trong đó tim Chúa chạy đập.

    Quyển sách đó là quyển sách trong các quyển sách.
    Nó là hòn ngọc quí của kẻ nghèo.
    Lạ hạt sương thiêng của kẻ ngọc mệt
    Là ánh sáng của kẻ màu sau này.

    Đó là con đường vàng của sự khôn ngoan.
    Hạnh phúc cho kẻ nào tìm thấy nó!
    Đó là cái giếng, cái nguồn cho kẻ khát.
    Và gần đấy Chúa đứng cầm sẵn cái cốc.
    ----------Nếu bạn là học sinh lớn, chắc hẳn bạn đã nghe nói triết lý của ông Kant. Những tư tưởng của ông đã khởi một cuộc cách mệnh lớn trong nền triết học. Thế mà, ngay trong đời mình, Kant( triết học người Đức 1724-1804) đã thấy môn đệ của mình, theo luật tiến hóa, bỏ mình theo Fichte( triết học người Đức và là môn đệ của Kant). Và danh tiếng của Fichte cũng không lưu được tới khi ông ta chết. Ông ta còn sống khi cái thế hệ mới chỉ tin theo Hégel( triết học người Đức 1770 -1831) thôi. Rồi triết lý của Hégel bị triết lý của Scheiermacher(bác học và thần học người Đức 1768 -1834) đánh đổ rồi thuyết của Scheiermacher bị thuyết của Schopenhauer(triết học người Đức 1788 -1860) gạt ra bên và thuyết của Shopenhauer bị thuyết của Hartman( triết học và bác học người Đức 1842-1906) bỏ lại. Thế là giáo huấn của các bậc trí tuệ trong nhân loại mới sống ngang bằng tác giả của nó thôi. Nhưng sau hai ngàn năm, lời Chúa Kitô không bao giờ qua được. Mọi sự đều hay đổi trên thế giới, nhưng lời Chúa không thay đổi. Ngài vàng nào cũng bị dọa nạt tiêu tán, nhưng ngai vàng của Thánh Phêrô vẫn đứng vững cho tới ngày cuối cùng của nhân loại. Mỗi nước lớn lên, phát triển ra, hao mòn để rồi chết. Chỉ có Tổ quốc trần gian của Chúa Cứu Thế là Hội Thánh của Người không bao giờ chết. Và thời nọ sang thời kia, người ta vẫn như nghe thấy những lời tuyệt tác của Chúa: “ Trời đất này sẽ qua nhưng lời Ta không qua đâu”.

    ----------Và tôi cũng vậy, tôi là con Đấng Kitô vinh hiển, Nghĩ tới đó, một sự vui vẻ dịu dàng bất tuyệt tràn ngập tâm hồn tôi và tôi âm thầm cảm động nhìn những ngôi sao lóng lánh và bình tĩnh chiếu sáng nền trời. Ôi ! Những sao sáng , một ngàykia, các người cũng tắt. Một ngày kia, các người hết sáng. Nhưng hồn tôi vẫn tiếp theo sống mãi; tôi muốn sống đời trần gian này thế nào để hồn tôi có thể sáng láng mãi mãi gần Chúa. Trời đất sẽ qua nhưng hồn người ta tin theo lời Chúa và là đền thờ linh động của Chúa vĩnh cửu sẽ không qua được.

    ----------Một làn gió nhẹ thổi qua những rừng cây; ở bên chân tôi, hai người bạn nhỏ vẫn ngủ yên lặng.

  10. Được cám ơn bởi:


  11. #45
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default ĐỀN THỜ LINH ĐỘNG

    ĐỀN THỜ LINH ĐỘNG

    ----------“ Nếu ai yêu mến Ta, sẽ vâng giữ Lời Ta, Cha Ta sẽ yêu thương người ấy và Chúng Ta sẽ đến ở cùng người ấy”( Gioan 14, 23)
    ----------Theo lời dạy của Chúa Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, linh hồn của mỗi người không bị tội lỗi làm uế tạp là một linh hồn linh động của Đức Chúa Trời vĩnh cửu. Nhưng chúng hiểu biết cái giá trị vô song ấy làm sao được? Tôi cảm động biết bao khi cầm bút viết tới đó! Ngòi bút tôi run rẩy. Tôi, là một vật phàm trần, yếu đuối và mong manh, tôi là một học trò bé nhỏ vô danh ở trong làng tôi và có lẽ trong tỉnh tôi nữa, thế mà tôi có thể thành đền thờ Chúa oai nghiêm vo cùng ư? Phải, đúng như thế đó. Những lời Chúa mà chúng tôi chép lại trên kia đã dạy tỏ tường Đức Chúa Trời muốn đến trong linh hồn và muốn đến trong linh hồn tôi và ở trong tôi. Nhưng sự đó đối với tôi không phải chỉ là một giá trị: Sự đó còn là một bắt buộc có muôn ngàn kết cấu. Bạn hãy chỉ nghĩ đến cái kết quả cho bạn về cái giá trị lạ lùng Đức Chúa Trời làm trong linh hồn bạn khi Chúa muốn hồn ấy thành đền thờ của Chúa. Phải không? Trong một đền thờ, mọi sự phải sạch sẽ, mọi sự phải thứ tự, gọn gàng. Vậy hồn bạn cũng phải giữ thứ tự thế nào để mắt Chúa, con mắt xem rõ mọi sự, để mắt Chúa không thể tìm thấy một góc nhện chăng, một vết bụi, một sự thô kệch.

    ----------Trong nhà thờ, cung đàn nổi lên êm ái dịu dàng và xưng hô danh Chúa. Trong đền thợ nhỏ, chính hồn bạn sốt sắng cầu nguyện là cung đàn. Những kinh bạn đọc với tín nhiệm, sự vui vẻ và lòng đạo đức ca hát danh Chúa suốt đời bạn.

    ----------Tiếng kêu vang trên tháp gọi mọi người đến ngợi khen Chúa. Ước mong đời sống cao trọng của bạn, con mắt sáng vui vẻ của bạn, hồn trong trắng như tuyết của bạn là cái chuông của Chúa và cùng với lửa của lòng sốt sắng, nhiều ngọn lửa khác cũng bùng lên để phụng sự Chúa!

    ----------Trong nhà thờ, ngọn nến sáng rực và tiêu tan bóng tối. Ước mong đức tin linh động của bạn là bó đuốc chỉ cho bạn và cho các kẻ khác con đường về Chúa Kitô!

    ----------Và sau cùng, vẫn trong nhà thờ, bàn thờ là một điều quan trọng nhất. Trên bàn thờ, Chúa Giêsu Kitô ngự trong Mình Thánh. Không có Mình Thánh, nhà thờ chưa hoàn toàn. Người ta cảm thấy một sự trống không, có cái gì cao trọng thiếu thốn trong đó.

    ----------Chúa Giêsu in nét mặt thánh thiện của mình vào linh hồn đã chịu phép rửa. Nhưng tội lỗi làm khác lạ khuôn mặt thánh ấy. Cái kho tàng độc nhất và không thể thay đổi được ở trong đền thờ bạn, ở trong hồn bạn chính là khuôn mặt Chúa Giêsu. Nếu khuôn mặt ấy vẫn rõ ràng, nếu ơn thánh thiện vẫn là sự trang hoàng cái đền thờ ấy, cái linh hồn ấy, Chúa Giêsu vẫn ở trong bạn. Dầu sao mặc lòng bạn đừng xa cách hình ảnh ấy. Bạn hãy cố làm cho thêm linh động cái tư tưởng này: Hồn tôi là đền thờ Đức Chúa Trời và trên bàn thờ Chúa Giêsu vẫn ngự xuống.

    ----------Điều cần thiết là cảm thấy và nhận thấy Chúa ở với bạn không những trong nhà thờ thôi. Chúa cũng ở với bạn ở ngoài sân vận động, ở trong lớp học và trong cả các cuộc đi chơi. Chúa ở với bạn, bạn ơi, khi bạn tìm tòi một bài tính đố, dưới ánh đèn lặng lẽ. Chúa ở cùng bạn khi bạn qua một rừng cây, qua một bài cỏ dưới ánh sáng mặt trời tươi tắn. Khi bạn trèo một núi đá gồ ghề, chính Chúa Giêsu cầm tay bạn. Khi bạn sống sót trong cuộc chiến đấu hung hăng của thời niên thiếu, chính Chúa cho bạn sức lực và Chúa cũng 16, 17, 18 tuổi như bạn. Khi bạn buồn rầu, Chúa đặt chiếc hôn trên tim bạn. Nếu không ai hiểu bạn, Chúa vẫn hiểu bạn mãi. Nếu bạn giữ nghĩa tín cùng Chúa, Chúa không bao giờ bỏ bạn… Đây là ý nghĩa của tư tưởng tuyệt đối kia:
    “Tôi là đền thờ linh động của Đức Chúa Trời.”

  12. Được cám ơn bởi:


  13. #46
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CÁI NHÌN CỦA CHÚA KITÔ

    CÁI NHÌN CỦA CHÚA KITÔ



    ---------Trong ánh mắt người ta, ta có thể nhìn ngắm linh hồn họ. Con mắt là chiếc gương, là cửa sổ của linh hồn. Nó có thể mờ tối hay đáng yêu, buồn rầu hay vui vẻ. Nó biết khóc hay biết cười. Nhưng cái nhìn của Chúa Kitô thề nào? Qua các tấn kịch trong Kinh Thánh, chúng ta gặp thấy những cái nhìn giận dữ, tha thứ, cái nhìn đầy tình ái và an ủi của Chúa.

    ---------1) Cái nhìn giận dữ của Chúa Kitô khi Chúa đuổi bọn khách hành hương ra khỏi đền thờ… khi Chúa đánh đập cái giả dối của bọn Pharisêu.

    ---------Một hôm thứ bảy, Chúa chữa một người có bàn tay khô khẳng( Mátcô 3, 1-6) và bọn Pharisêu lấy làm bất bình Chúa phạm tội trong ngày Sabbat.

    ---------Chúa lời đúng với sự kiêu ngạo của họ, nhưng tính kiêu ngạo của họ không sờn chút nào. Tức thì, theo Kinh Thánh, cái nhìn của Chúa tràn đầy giận dữ( circums piciens cum ira) và bọn Pharisêu như con chó bị đánh không dám trông con mắt sáng quắc của Chúa.

    ---------Lạy Chúa ! Lạy Chúa: Con mắt Thánh của Chúa đầy giận dữ: Chúa đã trông rõ mọi sự ! Giây phút nào Chúa cũng trông thấy con! Chúa trông thấy con khi con lao lung ở bàn học để làm một bài khó. Chúa trông thấy con khi co một mình ở nhà. Khi con nằm nghỉ trên giường trong bóng tối của đêm lặng, khi con giải trí ở giữa chúng bạn, Chúa vẫn luôn trông thấy con. Nhưng lạy Chúa, con mắt Chúa khi nào mờ mịt và buồn rầu khi trông thấy con không? Những cử chỉ, những lời ói của con có làm Chúa nổi nóng mắt Chúa không? Ôi, lạy Chúa! Xin Chúa hãy làm thế nào cho Chúa không bao giờ phải giận dữ vì con!

    ---------2) Cái nhìn tha thứ của Chúa. Với một sự hớn hở vô cùng, với một linh hồn tận trung, Thánh Phêrô đã cam đoan với Chúa: “ Khi Chúa là một dịp sa ngã cho mọi người thì không bao giờ Chúa là dịp sa ngã cho tôi.”( Mátthêu 26, 33). “ Lạy Chúa! Tôi sẵn sàng đi với Chúa đến với tù ngục hay đến sự chết”( Luca 22, 25). Thế mà mấy giờ sau Thánh ấy chối Chúa! Sao vậy? Sự từ chối hèn nhát đến thế còn có thể hiện ra trên thế giới chăng? Nhưng Chúa không lìa bỏ Phêrô. Bấy giờ Chúa ra khỏi nhà Cai-pha và sự chối từ khốn nạn còn như cái tát nóng bỏng trên mặt Thánh. Chúa nhìn Phêrô đang khóc lóc tội lỗi của mình. ( Et conversus Dominus respexit Petrum). “ Và khi quay lại; Chúa nhìn Phêrô”. ( Luca 22, 61) cái nhìn của Chúa thấm thía biết bao ! Cái nhìn tha thứ!

    ---------Bạn ơi! Bạn cũng vậy, có lần bạn cũng đã phạm tội như Phêrô. Có lẽ bạn còn phạm tội nặng hơn Thánh ấy. Có lẽ không những bạn đã phạm tội ba lần, mà còn nhiều lần khác nữa! Bạn có biết than tiếc sự sa ngã của bạn với một tấm lòng đầy hối hận như Thánh Tông đồ kia không? Bạn hãy nhìn thẳng vào hình ảnh Chúa.

    ---------Chúa gọi bạn với một tâm tình yêu mến và con mắt tha thứ của Chúa âu yếm nhìn bạn để bạn thành thực nói với Chúa rằng: “ Vâng, lạy Chúa, con phạm tội, con là một đứa bất nghĩa, nhưng con lấy làm đau đớn lắm, và không bao giờ tái phạm nữa, thật không bao giờ nữa!”

    ---------3) Cái nhìn âu yếm của Chúa – Một hôm, một thanh niên đầy lòng sốt sắng , đến tìm Chúa và quỳ dưới chân Người cùng thành thực hỏi Người rằng: “ Lạy Thầy, con phải làm gì để sống đời đời?” Chúa Giêsu bảo người ấy phải giữ lề luật Đức Chúa Trời và người thanh niên không ngập ngừng hỏi tiếp: “ Lạy Chúa, tôi đã giữ những lề luật từ khi còn thơ ấu. Và Kinh Thánh còn thêm điều này: “ Jesus autem intuitus eum, dilexit eum: Chúa Giêsu nhìn nó và yêu nó”( Mátcô 10, 21).

    ---------Biết bao tình ái sáng láng trong mắt Chúa về câu trả lời này: “ Thưa Thầy, con giữ lề luật Đức Chúa Trời từ khi còn thơ ấu!”. vì chính vì thế mà Chúa xuống thế gian để dạy loài người sống theo ý Đức Chúa Trời.

    ---------Với con mắt âu yếm và thu phục tâm hồn, Chúa nhìn sâu vao linh hồn trong trắng như tuyết và nóng sốt những tư tưởng cao trọng kia và Chúa yêu người đó.

    ---------Và tôi cũng vậy, tôi cũng muốn xứng đáng Chúa nhìn tôi với mối tình ấy. Nhưng tôi phải chiến đấu nhiều lắm mới có thể nói với Chúa rằng: “ Lạy Chúa, ở thế giới đầy dẫy những phong tục hoang tàng và đàng điếm, tôi đã giữ những lề luật của Chúa, vâng, tôi đã giữ tất cả, kh6ng trừ một lề luật nào. Thật rất khó khăn giữ đến cùng, nhưng tôi sẽ cố gắng”. Và mắt Chúa nhìn tôi với một tình yêu vô hạn.

    ---------4) Cái nhìn giúp sức của Chúa – một người trong những người theo Chúa đầu tiên, Thánh Tông đồ Andrew hớn hở báo cho em là Simon biết mình đã tìm thấy Đấng Cứu Thế và đã dẫn dem đến với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu nhìn Simon và nói: “ Ngươi là Simon con ông Gioan, ngươi sẽ cải tên là Kêpha( nghĩa là Phêrô)” ( Gioan 1 -42). Câu chữ La tinh còn có ý nghĩa hơn: “ Intuitus est autem eum Jesus…) Intueri nghĩa là nhìn sâu vào trong mắt lần đầu tiên. Phêrô đứng trước mặt Chúa, Thánh ấy ngẩng lên trông Chúa nghi ngờ và Chúa nhìn sâu vào mắt Thánh ấy. Cái nhìn ấy đã quyết định biết bao cho số phận Phêrô! Từ mắt Chúa sẽ vọt ra một nguồn nghị lực cao vót tới từng trời. Và trong cái phút ấy đã thực hiện trong hồn Phêrô một thay đổi, một sự thay đổi khiến một kẻ đánh cá yếu đuối nghi ngờ thành một nền tảng đá của Hội thánh cuối cầu.

    ---------Bạn ơi! Từ mắt Chúa Giêsu, đã vọt ra một sức mạnh lạ lùng. Dầu tại họa dằn vặt bạn đến đâu, dầu điều đau đớn mà bạn phải thắng lớn lao thế nào, dầu bổn phận mà bạn phải làm trọn năng nề thế nào, bạn hãy nhìn ngắm mắt Chúa Giêsu với một lòng cầu xin sốt sắng, rồi bạn sẽ cảm thấy cái nhìn của Chúa sẽ mang lại cho bạn những điều an ủi để chịu đựng những sự thử thách. Cái sức mạnh để cầm cự với những cuộc chiến đấu, cái can đảm để làm tròn bổn phận.

    ---------Nhưng bạn phải tập nhìn rất sâu và luôn luôn nếu có thể trong mắt Chúa Giêsu.

  14. Được cám ơn bởi:


  15. #47
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CHÚA KITÔ VỚI TRẺ CON.

    CHÚA KITÔ VỚI TRẺ CON.



    ---------Một hôm các bà mẹ mang con đến cùng Chúa Giêsu để Người để tay và ban phép lành cho chúng. Nhưng các tông đồ muốn Chúa khỏi nhọc mệt nữa nên không cho tụi trẻ đến gần Chúa. Nhưng Chúa bảo rằng: “ Hãy để các trẻ đấy, đừng cấm chúng đến với Ta vì nước trên trời là của những kẻ nào giống chúng”. Và Chúa để tay lên đầu bọn trẻ rồi tiếp tục đi( Mátthêu 19 v.v...).

    ---------“ Nước trời là của những kẻ nào giống chúng”. Không ai ở dưới đất này được Chúa ban lời khen đẹp đẽ như những con trẻ ấy. Đối với những môn đệ thân yêu của mình, đối ngay với các tông đồ cùng sống với mình, Chúa bảo rằng: “ Hãy là những người khiêm nhường, thơ ngây, đầy tin tưởng và đầy tình yêu chân thật với Chúa như trẻ con”.

    ---------Trong một dịp khác, Chúa đặt một con trẻ ở giữa các môn đệ và rành mạch bảo rằng: “ Ta bảo thật, nếu các ngươi không hoán cải và không trở nên như trẻ con, các ngươi sẽ không vào được nước trời”( Matthêu 13, 3).

    ---------Phải, Chúa Giêsu đã tỏ một tình yêu nồng nàn đặt biệt với các trẻ con. Còn bạn, bạn ơi! Chúa có thể yêu bạn với mối tình thắm thía ấy không? Bạn biết Chúa không để ý đến sắc đẹp của mặt bạn, vẻ óng chuốt của quần áo bạn, vẻ cao sang, cách ăn mặc của bạn và sự giàu có của cha mẹ bạn.

    ---------Đối với Chúa chỉ một điều đáng kể và chính điều ấy khiến Chúa quyết định yêu bạn: đó là hồn bạn. Hồn bạn có đẹp không? Bạn có chống cự gắt gao với những chiều hướng xấu xa không? Bạn có cố gắng làm cho hồn ấy mỗi ngày thêm giống khuôn mặt thánh của Chúa bạn không? Và cho tới ngày nay nữa, Chúa vẫn yêu dấu những thanh niên hăng hái chiến đấu cho sự rèn luyện lý tưởng của tâm hồn và còn tới ngày nay, Chúa bảo họ rằng “ Nước trên Trời là của những kẻ nào giống chúng”.

    __________________

  16. Được cám ơn bởi:


  17. #48
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default HÃY ĐẾN VÀ THEO TA!

    HÃY ĐẾN VÀ THEO TA!

    -----------Nhưng nếu Chúa yêu dấu những con trẻ vì những nết tốt của linh hồn chúng đang yên lặng nảy nở, thì Chúa cũng yêu và yêu cách đặc biệt những thanh niên vẫn lớn lên ở giữa những cuộc chiến đấu gắt gao. Một hôm, một người thanh niên có đầy ý tốt lành đến thăm Chúa. Người đó không muốn hồn mình chỉ giữ những lề luật cần thiết, người đó muốn hơn thế nữa: “ Lạy Thầy, con phải làm gì để sống đời đời?”(Mt 19, 16).

    -----------Chúa bảo người ấy hãy giữ những lề luật Đức Chúa Trời. Nhưng người thanh niên ấy không muốn chỉ quá điểm trung bình. Tất cả tâm hồn lý tưởng của họ tỏ ra trong câu này: “ Lạy chúa, tôi giữ các lề luật từ khi còn trẻ dại. Tôi còn thiếu gì nữa không?( Mt 19-20). Chúa vui vẻ biết bao khi nghe lời ấy! Và con mắt đầy tình ái của chúa vuốt ve linh hồn người đó biết bao khi Chúa phán rằng: “ Nếu con muốn nên trọn lành, con hãy về bán hết gia tài và phát cho kẻ nghèo khó, ắt con sẽ được kho tàng trên trời, rồi hãy đến theo Ta” ( Mt 19, 21).

    -----------Nhưng than ôi! Đó là điều đòi hỏi quá nhiều cho người thanh niên ấy. Người đó không thể hy sinh đến thế. Người đó sẵn lòng làm môn đệ thân yêu của chúa, sẵn lòng đến thăm viếng Chúa luôn. Nhưng hy sinh gia sản à? Không. Hắn không thể quyết định được. Và thất vọng, hắn quay lại và bỏ đi. Và buồn rầu, trái tim yêu dấu của Chúa nhìn hắn đi xa.

    -----------Tấn kịch kia còn nhắc lại với bao nhiêu thanh niên khác ngày nay! Tới 10, 12 tuổi, nhiều kẻ có thể nói: “ Lạy Chúa, tôi vẫn giữ lề luật Chúa cho tới ngày nay”. Nhưng sau này, thời gian niên thiếu đến với những sự sôi nổi, với những chước cám dỗ quyến rũ của năm 16, 18. Người thanh niên trong khi chiến đấu với muôn ngàn chước cám dỗ mới, đi tìm Chúa với mối tình chân thật: “ Lạy Chúa, tôi muốn ở cùng Chúa nữa, tôi phải làm gì?” Và Chúa bảo họ rằng:” Con hãy tránh xa những điều quyến rũ của thế gian này và của xác thịt: bạn xấu, chớp bóng, hình ảnh, sách vở. Con hãy nghiêm ngặt với con, con hãy pục tòng và đầy lòng hy sinh!”
    ” Ôi! Lạy Chúa! Nhiều quá, tôi không thể theo như thế. Tôi có thể giữ lề luật chúa mà không phải một chút hy sinh không? Tôi có thể thành con chúa mà không phải kìm hãm những sự yêu sách của thể xác tôi không? Chúa sẽ trả lời rằng không thể được. Vậy, lạy Chúa, như thế nhiều quá đối với tôi”.
    -----------Và người thanh niên quay về. Người đó đã sống thiện lành cho tới ngày nay, bây giờ để chân lên con đường quyến rũ của tội lỗi của vậ dục. Và buồn rầu, con mắt yêu dấu của Chúa nhìn hắn đi xa.

    -----------Bạn ơi! Bạn hãy ngoan ngoãn hơn người thanh niên trong Kinh Thánh. Một đời sống tội lỗi phải chiến đấu với mình nhiều lắm ư? Mặc. Đối với Chúa, đối với hồn bạn, không có sự hy sinh nào lớn cả.

    -----------Nhưng cũng có thể, Chúa muốn bạn theo một ý định tuyệt vời hơn nữa. Có lẽ Chúa đòi hỏi bạn nhiều hơn những người khác! Có lẽ, như người thanh niên giầu có kia, Chúa gọi bạn làm người giúp việc thân mật, làm linh mục của Chúa: Bạn ơi! Bạn đừng sợ tiếng Chúa gọi ấy. Bạn đừng quay lưng lại Chúa như kẻ giầu có đáng thương kia không thể quyết định hy sinh của cải mình cho Chúa.

    -----------Nếu Chúa gọi bạn, bạn đừng sợ: Chúa sẽ thưởng bạn rộng rãi hơn những sự bạn xa bỏ vì Chúa. Một hôm Thánh Phêrô nói với Chúa thế này: “ Nay chúng tôi đã từ bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng tôi sẽ được gì?” Chúa Giêsu đáp lại : “ Ta bảo các cho các con biết, ngày chung thẩm, khi Con Người ngự trên ngai vinh hiển, các con cũng được ngồi trên mười hai tòa mà xét xử mười hai chi tộc Ítxraen. Và tất cả những ai bỏ cửa nhà, anh em, chị em, cha mẹ, vợ con và ruộng đất vì Ta, sẽ nhận được gấp trăm và hưởng được sự sống đời đời”( Mt 19, 27-30).

  18. Được cám ơn bởi:


  19. #49
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default TIẾNG CHÚA GỌI

    TIẾNG CHÚA GỌI

    -----------“ Chúa Giêsu lên núi gọi những người Ngài muốn chọn, họ tiến đến cùng Ngài, Chúa chọn 12 người theo Chúa và sai đi giảng đạo”( Mc 3-23 v.v...).
    -----------chọn 12 tông đồ để giao cho cái sứ mệnh đi rao giảng đạo Người. Khi lên trời, Chúa phán rằng: “ Ta được toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy các con hãy đi dạy dỗ muôn dân, cùng rửa tội cho họ nhân danh Cha và Con và Thánh Thần. Hãy dạy họ giữ các điều Ta đã truyền. Và rồi đây Ta sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế.”( Mt 38, 18-20).

    -----------Sứ mệnh cao trọng nhưng phận sự khó khăn biết bao!

    -----------Còn gì gắt gao hơn là uốn mềm ý muốn loài người và đem họ về đường lành? Thật các nhà diễn thuyết trứ danh có thể làm sôi nổi mọi người nhưng không thể làm tròn được cái bổn phận của gian lao như cái bổn phận Chúa đợi ở chúng ta. Họ chỉ có thể phấn khởi lòng mọi người trong vài giờ chứ không thể phấn khởi được cả một đời hy sinh. Htế mà này đây, từ hai nghìn năm nay, các Giám mục và các linh mục đã thu phục được hàng triệu tâm hồn cho Chúa và đã ràng buộc họ trong nghĩa tín đến nỗi xả thân liều mình cũng không làm họ sợ hãi. Tìm được một linh hồn đẹp đẽ thật là một điều cao quí. Nhưng còn cao quí hơn nữa nếu giữ cho linh hồn ấy khỏi hư hỏng. Và còn cao quí hơn nữa nếu cứu được linh hồn ấy khỏi trầm luân.

    -----------Ngày xưa, Chúa Giêsu lang thang trên đường cái trong các thành phố và các làng ở Palestina, chỉ nhìn một vài người là dụ họ đi theo và những người này bỏ đồ đạc, nhà cửa, và gia đình đi theo Chúa. Ngày nay cũng thế, Chúa lang thang ở giữa đám thanh niên và lấy mắt gọi một vài tâm hồn sốt sắng; và kẻ nào được chọn như thế phải đi. Có kẻ còn là những học trò nhỏ bé ở trường tiểu học khi nghe thấy Chúa gọi trong linh hồn mình vào thời gian còn đi đuổi theo bướm, theo chim. Có kẻ nghe tiếng gọi khi đã thành học trò lớp trung học. Có kẻ nghe thấy tiếng gọi khi đã trải qua bao nhiêu chiến đấu trong thời niên thiếu. Có kẽ mãi sau khi thi đỗ hay lúc mới bước chân vào nghề mới cảm thấy mắt Thánh Chúa nhìn mình, và tức thì cũng cái tiếng ấy nổi vang trong hồn họ, cái tiếng lần đầu tiên ở miệng Chúa bay ra khi Chúa bảo Simon Phêrô trên bờ hồ Tiberia: “ Simon con Gioan, con có mến Ta hơn những người này không?”( Gioan 21, 15). Con ơi! Con có thể làm choTa hơn kẻ khác không? Con ơi! Con có biết hy sinh cho Ta hơn nhiều người khác không? Con có biết nâng dậy và buộc những cây lau gẫy không? Con có thể khêu ngọn lửa trên cái bấc khói mù không? Con có thể tháo gỡ con cừu lạc trong bụi gai không? Con có biết gặt thu cho Ta cái vụ mùa đang chờ đợi và đang hư hỏng không? Con ơi! Con có muốn làm một linh mục của Ta không?

    -----------Bạn ơi! Ngày nay Chúa còn đi giữa chúng ta và nếu chính bạn nghe thấy tiếng Chúa, bạn đừng khép tim bạn lại. Bạn hãy suy nghĩ cẩn thận, suy nghĩ kỹ càng và rất lâu trong hồn bạn cái điều ấy... Nếu cần bạn hãy suy nghĩ hàng năm. Rồi, nếu bạn vẫn còn nghe thấy tiếng gọi, bạn đừng lẩn tránh.

    -----------Phải, đầu tiên hãy suy nghĩ! Làm linh mục không phải là một nghề như bao nghề khác. Đó không phải là một việc kiếm cơm, không phải là một công việc nuôi sống, không phải là một danh phận. Đó là một ngọn lửa sốt mến với một làn khói sực nức mùi thơm, đó là sự hy sinh chính mình, là việc nặng nề làm giãn xương thịt, đó là một việc cố gắng lên tới tuyệt độ của linh hồn vì Chúa và vì các linh hồn hằng sống. Đầu tiên bạn hãy nghĩ kỹ về những điều ấy.

    -----------Rồi sau, bạn cảm thấy vui sướng, thấy lòng ước muốn và hớn hở, thấy hồn bạn mừng rỡ về cái tư tưởng thánh thiện của tiếng Chúa gọi, bạn sẽ trả lời như Thánh Phêrô bên bờ hồ Tebiria: “ Lạy Chúa, Chúa biết mọi sự, Chú biết rõ tôi mến Chúa”( Gioan 21, 27). Chúa hãy cho tôi ơn phúc làm kẻ chăn chiên cởi gỡ con chiên lạc trong bụi gai! Chúa hãy làm tôi thành kẻ đánh cá, dầu vất vả vô cùng suốt đêm, còn ném lưới theo Chúa với một lòng can đảm không thể lay chuyển được! Chúa hãy cho tôi thành kẻ kích thích mối tình tin Chúa, mối tình mà kẻ say mê vẻ mỹ miều của nó không thể gỡ ra được. Chúa hãy làm cho tôi thành một thợ gặt trong bọn thợ gặt cái vụ mùa mà Chúa đã nói:” Mùa màng thì nhiều, nhưng thợ gặt rất ít” Chúa hãy làm cho tôi thành ngọn lửa thánh thiện mà Chúa xuống đốt lên ở dưới đất này và sáng láng cùng đốt cháy các kẻ tới gần tôi!

    -----------Chúa hãy làm cho tôi các điều ấy để sau này, khi tôi vào nhà trường, tôi có thể phân biệt sau cái sâu thẳm xanh xanh và sáng láng của mắt các trẻ, cái kho tàng lớn lao của linh hồn chúng! Để những bọn trẻ ấy cảm thấy chính Chúa ở giữa chúng, để khi tôi vào ngồi trong tòa giải tội và người ta đến thú với tôi đời họ, cử chỉ bí mật của họ, cử chỉ mà họ muốn giấu bạn bè, giấy cha mẹ, có lẽ giấu diếm chính họ và Chúa, nhưng họ thực thà nói rõ ở đây, tôi có thể như thể thành người cố vấn, người an ủi , người bạn, ông thầy thuốc và người cha thiêng liêng của muôn ngàn linh hồn đau đớn và tội lỗi đang vất vả chiến đấu cho mình. Chúa hãy làm cho tôi những điều ấy để tôi nâng về trời những giây phút cuối cùng của kẻ hấp hối, khi chính tay tôi đưa Mình Thánh Chúa cho họ. Chúa hãy làm cho tôi những điều ấy để tôi đau đớn, vui vẻ với kẻ sung sướng để tôi giúp đỡ mọi người, để ngọn lửa lành thánh đốt nóng bây giờ trong tim tôi không tàn và không bao giờ tắt hẳn!

    -----------Lạy Chúa! Đó là tất cả những điều tôi tin Chúa!

    -----------Và lạy Chúa, xin làm cho tôi điều này nữa là tôi không bao giờ chờ đợi một sự trả ơn, một phần thưởng phàm trần về những điều trên kia, những buổi chiều, khi mệt nhọc về công việc bề bộn hàng ngày, tôi lặng lẽ vào trong buồng nhỏ của tôi và không người nào theo tôi, không một ai đến làm tôi đãng trí, phải, như thế xin Chúa cho tôi có thể quỳ dưới chân Thánh Gia và tìm thấy trên khuôn mặt Thánh của Chúa, trong mắt hiền lành của Chúa, một sự an ủi, một sự sung sướng, một sức mạnh và một phần thưởng thiên liêng!

    -----------Và đừng sợ hãi, bạn ơi! Trong đời bạn có muôn ngàn vui vẻ, bạn sẽ thấy một hạnh phúc sáng lạng hơn buổi bình minh tươi sáng mùa xuân, bạn sẽ cảm thấy bao nhiêu vui vẻ nở lòng khi các trẻ con có đôi mắt sáng ngời đến đập cửa bạn và bạn sẽ nhìn thấy những trái tim tươi trẻ hớn hở bảo bạn rằng: Lạy Cha, hồn con đây. Cha hãy dắt chúng con về Chúa Giêsu”. Thật vui sướng biết bao được mở của cho những kẻ bị ràng buộc với trái đất về những tư tưởng muôn đời! Vui sướng biết bao khi đến những nơi mà chân bạn dẫn bạn đến, bạn thấy muôn ngàn mầm mới nẩy trên những cây khô héo, muôn ngàn hoa héo tươi lại! Vui sướng biết bao được nhận mình là một người trồng huệ, là kẻ che chở đàn cừu nhỏ thơ ngây trước miệng sài lang!

    -----------Vui sướng biết bao khi bạn giập tắt những tiếng kêu rên và làm khô những giòng lệ cuối cùng của kẻ hấp hối, khi bạn phân phát sự bình yên, cởi gỡ những xiềng xích và dắt về Đấng chăn chiên lành những đàn chiên bị lạc trong bụi cây gai góc, nói tóm lại khi bạn có thể thành một linh mục của Chúa Cứu Thế.

    -----------“ Có lúc hiện ra trước mắt tôi những khuôn mặt của các anh em tôi. Những khôn mặt xanh xao, những khuôn mặt người ta không một chút thương hại, những khuôn mặt in rõ dấu vết xanh nhợt của sự chết. Tôi thấy bao nhiêu những cuộc chiến đấu giằng giai đỏ rực trên các khuôn mặt ấy và sự đau đớn lặng lẽ đã thay đổi thành những vết nhăn lạnh lùng. Tức thì tôi mở tay tôi, mở miệng tôi, mở hồn tôi và ôm ấp những linh hồn ấy”( Alexandre Sik).

  20. Được cám ơn bởi:


  21. #50
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default TÔI PHẢI ĐI, CHÚA GỌI TÔI.

    TÔI PHẢI ĐI, CHÚA GỌI TÔI.



    Bạn rất yêu quý,

    -----------Nếu nhìn vào trong gương, bạn sẽ thấy mắt bạn chăm chú và lạ lùng biết bao khi bạn trông tôi lúc tan giờ học! Thầy giáo lần lượt hỏi chúng ta vài tuần lễ trước kỳ thi tú tài về nghề nghiệp mà mỗi người chúng ta định chọn, và các học trò lần lượt đứng lên nói: kẻ nói làm thầy thuốc, làm kỹ sư, làm giáo sư, làm trạng sư, làm thư ký; kẻ chưa định, kẻ làm nhà buôn v.v... Rồi đến lượt tôi. Tôi rành mạch nói:” Tôi theo hàng giáo sĩ. Tôi sẽ thành linh mục”. Rồi tôi ngồi xuống. Rồi bạn quay lại nhìn tôi. Nhưng cái nhìn sợ hãi biết bao! Hình như bạn bị sét đánh.

    -----------Và trong giờ nghĩ, bạn kéo tôi đến một góc cửa sổ đê chê trách tôi. Bạn bảo tôi rằng:

    -----------“ Minh ơi! Bạn không tốt chút nào cả vì bạn không bảo cho tôi biết điều quyết định lớn lao của bạn, tôi, tôi là bạn thân nhất của bạn. Tôi không chắc bạn sửa soạn cẩn thận điều đó. Nhưng ý định của bạn từ nay không thể nào thay đổi được chứ? Bạn ơi! Bạn hãy suy nghĩ kỹ đến điều mà bạn vừa ưng thuận. Bạn là người nhất lớp, bạn là người sốt sắng và linh hoạt. Biết bao nhiêu mộng đắc thắng trong đời hiện trước mắt bạn. Tài giỏi rực rỡ như bạn ai biết bạn sẽ tới đâu! Vậy tại sao bạn chọn nghề linh mục?”.

    -----------Đó là những điều bạn nói với tôi và bạn buồn rầu nhìn tôi như đưa đám ma tôi...

    -----------Vậy bạn ơi! Bạn là bạn tốt nhất, tôi sẽ nói cho bạn biết cái lẽ tôi chọn nghề. Nhưng giờ nghĩ không phải là lúc thổ lộ tâm tình. Ngày mai tôi viết thư cho bạn.

    -----------Và bây giờ chín giờ rưỡi đêm, tôi biên những dòng chữ này cho bạn. Tất cả nhà tôi ngủ yên. Chỉ còn trong buồng nhỏ củ tôi, trên chiếc bạn của tôi, một ngọn đèn nhỏ cháy sáng. Một sự yên lặng long trọng vây bọc lấy tôi khi tôi trả lời bạn, bạn ơi! Để tôi nói cho bạn biết những lý lẽ khiến tôi quyết định sự lựa chọn của tôi.

    -----------Bạn ơi! Bạn hãy nhớ lại những giờ chơi mát đầy thân mật, đầy thân ái của chúng ta ở trên bờ sông, trong buổi chiều xuân. Sao sáng yên lặng trên nền trời xanh biếc. Ánh sáng lửa trên bờ sông hình như bơi trong nước như những con rắn bạc và chúng ta, chúng ta vừa dắt tay nhau vừa nói chuyện.

    -----------Chúng ta nói đến những điều rất nghiêm trọng ... đến sự hư hỏng mênh mông của thế giới ngày nay. Chúng ta nhìn chỗ nào cũng thấy ích kỷ, rối loạn, thiếu tính cách, lầm lẫn và chối từ điều cốt yếu, và ngay trong bọn thanh niên, lý tưởng bị chế nhạo, sự đàng điếm, trốn tránh bổn phận và vô luân lý. Rồi chúng ta nhớ đến lời cầu nguyện cho tổ quốc mà chúng ta thường đọc ở nhà trường. Và chúng ta nhìn nhau, tự hỏi nhau nếu ta có thể tin vào cái thế hiện thời, cá thế hệ mới đang lên có thể hoán cải được nước ta không và thu phục lại những cái đã mất.

    -----------Bạn ơi! Bạn hãy nhớ lời tôi nói với bạn từ lúc ấy, và nhiều lần khác: “ Bạn ơi! Tôi cảm thấy phải làm cái gì đây. Than khóc, rên rỉ có ích gì? Phải can thiệp với bàn tay sắt, phải hãm bánh xe của thời gian, phải giương ngực để chống với những luồng gió đang qua."

    -----------Trong câu chuyện sáng nay, bạn trách tôi không nói với bạn ý muốn thành linh mục của tôi. Nhưng tôi muốn để bạn dần cái tương lai đang cố kết trong tôi. Vì cái chí hướng lớn lên dần dần và thong thả chín nục trong tôi đến khi thành bất di dịch, cho đến khi, sau cùng, tôi cảm thấy nó hoàn toàn trong sạch, Chúa gọi, tôi phải đi!

    -----------Cách đây mấy năm, sự đó còn là một tư tưởng mơ hồ, e dè trong tôi, chỉ là mấy tiếng đập chưa rõ ràng gõ vào cửa tôi. Lúc ấy dồn dập trong óc tôi bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu lo sợ, bao nhiêu nghi ngờ, nhưng rồi tuần này sang tuần khác, tôi nghe rõ ràng tiếng Chúa gọi tôi.

    -----------Đầu tiên tôi phải chiến đấu với bao nhiêu điều phán đoán, bao nhiêu cản trở hiện lên trong tôi! Tôi có đủ sức thiện hiện công cuộc to tát kia không? Và nếu tôi nghiêng đổ thì sao? Sự chối từ thế gian mà cái nghề nghiệp này bắt buộc, phải chăng quá đáng cho tôi?

    -----------Ngày nay, tôi thu xếp xong các vấn đề ấy. Và đây là chỗ ích lợi cho bạn, và có lẽ bạn sẽ không tin: chính những trại hướng đạo đã trả lời những sự do dự của tôi. Trong bốn kỳ nghỉ hè, tôi ở trong một trại mà người thủ lĩnh là một vị linh mục. Tôi đã có thể chú ý hàng tuần đến đời sống của một thầy cả. Thân phụ tôi thường tiếp các khách đủ các hạng. Trong một số đông, tôi thấy chán nản, rã rời, kêu rên bất tuyệt và cay đắng vô ngần. Trái lại, khuôn mặt vị linh mục không bao giờ mất vẻ tươi tắn và hòa nhã, sự bình tĩnh dịu dàng, sự bằng lòng, lặng lẽ. Và trí óc tôi cho rằng sự hy sinh và chí muốn làm tông đồ bắt buộc có lẽ không nặng nề, vất vả... Và Chúa bao giỡ cũng ban thưởng rộn rãi để đền bù những thứ mà chúng ta từ bỏ vì Chúa bằng những vui vẻ siêu nhiên và tôi chứa biết tới.

    -----------Phải, loài người độc ác. Họ ích kỷ, dữ tợn, yên vật chất và vô luân lý. Nhưng họ không bao giờ trở nên tốt nếu chúng ta bằng lòng than vãn và kêu khóc? Không, những điều đó không ích gì. Sau khi chịu lễ với một lòng sốt sắng, tôi tưởng như Chúa nhìn tôi với con mắt đầy tra hỏi và than rằng: “ Con ơi! Con trông đó. Mùa màng có thể tốt lắm! Những không có thợ gặt!”.

    -----------Một đau đớn vô cùng tiêm giữa tim tôi: Chúa ơi! Lạy Chúa! Vậy rất ít người rộng rãi làm việc cho Chúa ư? Vậy rất ít thanh niên nước này có lòng yêusự hy sinh ư? Ecce ego, mitte me: Tôi đây. Xin Chúa hãy nhận chúng tôil làm thợ gặt. Thì ra loài người làm việc lao lung và vãi mồ hôi cho mọi sự, chỉ trừ có Chúa, có thể thế được không?

    -----------Ôi! Nhà ngân hàng kia! Họ tính toán, họ chạy nhảy, họ hoạt động. Và vì sao? Vì tiền bạc. Nhà kỹ su nọ đếm, đo, vẽ cho ai? Cho gia đình họ. Tai sao người khách thương nọ vất vả đêm ngày? Vì công việc của họ. Tai sao loài người tiêu mòn đời sống của mình chung quanh tôi ở giữa sự hỗn loạn náo nhiệt ngoài phố? Vì cơm gạo hằng ngày. Nhưng ai làm việc cho Chúa. Lạy Chúa Giêsu? Ai làm việc cho Chúa, cho linh hồn loài người, cho phong tục trong sạch, cho sự sống đời đời? Ai làm những việc ấy với cùng một gian lao kia, cùng một nghị lực say sưa kia? Ai làm việc cho Chúa với một tham lam không mệt như nhà ngân hàng nọ? Ai làm việc cho Chúa như nhà kỹ sư nọ với những phép tính rất đúng của mình? Ai làm việc ngày đêm cho Chúa như nhà buôn nọ?

    -----------Bạn yêu quí ơi! Bạn thấy tôi than khóc biết bao cho sự trơ trọi bi thảm của tinh thần mà đời sống hiện thời bắt buộc. Một sự quyết định cuối cùng sôi nóng trong tim tôi như ngọn lửa. Lạy Chúa, một linh mục linh hoạt có thể làm biết bao nhiêu điều thiện ở trên thế giới rối loạn này? Nhưng ít linh mục quá. Chúa có nhận tôi làm một người trong bạn các người làm việc cho Chúa không? Chúa có muốn làm tôi cũng thành kẻ” câu người của Chúa không?” Tôi biết đó là một công việc khó khăn. Nhưng mặc. Cả thế giới đầy chật những cá, và ô tô, tầu điện, làng, xóm, nhà thờ đường phố, xưởng máy, nhà trường, tất cả những chỗ ấy đều đầy những cá để tôi đánh và tôi là một cái lưới. Nhưng cái lưới phải chắc và không đứt. Và chính Chúa, phải không? Chính Chúa làm tôi mạnh mẽ! Tôi chỉ có tư tưởng, chỉ có ước muốn cho Chúa. Tôi chỉ tham lam, lao lung cho Chúa. Tôi chỉ có ngày đêm, chỉ lên tiếng, chỉ cầm bút cho Chúa. Tim tôi chỉ đập, máu tôi chỉ chạy cho Chúa. Mọi sự cho Chúa. Chúa ơi! Chúa Giêsu bị bỏ quên không ai biết, bị nhục nhã biết bao! Chỉ vì Chúa và vì linh hồn thôi. “ Da mihi animas cetera tolle”!

    -----------Bạn yêu quí ơi!! Bây giờ tôi đã để bạn vào sâu trong đền thò của linh hồn tôi, tôi tưởng tôi đã trả lời các câu hỏi bạn sáng nay của bạn.

    -----------Nghề nghiệp gì? Nhưng còn có chí hướng nào cho tuyệt đối bằng sự làm cho người ta trở nên tốt lành! Còn bạn, bạn ơi, bạn sẽ làm thầy thuốc. Tốt lành! Chữa các thân thể ôm yếu là một bổn phận cao quí. Những bạn của chúng ta sẽ thành kỹ sư, nhà buôn, kỹ nghệ gia, gì nữa? Tôi biết sao hết. Tất cả những nghề nghiệp đều quan hệ cho tổ quốc chúng ta. Nhưng bạn hãy phán đoán xem tôi có nói quá đáng không? Tôi cho rằng sự làm việc của tôi, theo về phần vật cũng chẳng kém quan hệ công việc của họ, cho cái tổ quốc phàm trần này của chúng ta. Vì trong một nước có những kho tàng lớn lao hơn xưởng máy, hơn nền thương mại, hơn sự tổ chức kinh tế kia mà họ gầy dựng: đó là tư cách, là nghị lực của tâm hồn các kẻ công dân, là sự làm đúng bổn phận của họ, là tính chân thật hoàn toàn của họ và chính vì thế mà tôi làm việc để phát triển những đức tốt ấy trong họ.

    -----------Bạn bảo tôi là một người học trò tốt lắm phải không? Vậy ra Chúa phải bằng lòng những cặn bã, những rác bẩn, những cái không có giá trị gì sao?

    -----------Tôi hoạt động và vui vẻ ư? Vậy bổn phận của những kẻ ngây ngô là làm những công cuộc tốt đẹp, những công cuộc nặng nhọc không ngờ và khó khăn ngày nay : cứu các linh hồn ư?

    -----------Không, không, bạn yêu quí ơi! Cái giá trị mà Chúa đặt trong hồn tôi, tôi muốn hoàn toàn đem hiến cho công cuộc lớn lao của Chúa. Tôi không muốn khóc lóc về thời khó khăn mà chúng ta sống, nhưng tôi nhất định chống vói luồng gió đang qua với một lòng hăng hái quyết định. Ước mong những nơi nào tôi sẽ qua, tôi sẽ hành động, hạnh phúc, an ủi, sức mạnh và sự dịu dàng sẽ vọt mạnh theo chân tôi bước . Tôi muốn thành một linh hồn tươi sáng rực rỡ rót sự sống vào những đám sương mờ nặng nề, rắc hạt giống sự thật trong cái thế giới phàm trần giả dối, vẩy sương mai của ơn phúc vào sự khô khan của loài người và nâng đỡ những linh hồn tan vỡ. Đó, nghề nghiệp tôi! Tôi muốn sống như một ngọn nến tỏ vừa soi sáng những ngọn nến khác vừa cháy mòn đi. Các bạn sống cho gia đình và gia đình của các bạn là đền thờ. Đó là một bổn phận tối linh! Nhưng chi hướng nào còn linh thánh hơn chí hướng đứng trước bàn thờ Chúa, đóng đinh thể xác vmình vào chính mình để cứu chuộc kẻ khác khỏi sự dữ của tội lỗi, của khổ sở và của sự kém hèn.

    -----------Tôi tràn đầy một hớn hở thánh thiện cho chí hướng đó, và sự hớn hở ấy đẩy tôi với một sức mạnh vô cùng tới mụch đích của tôi. Không có một sức mạnh gì có thể giữ tôi được.

    -----------Tôi đặt tôi lên bàn thờ Chúa như một ngọn nến nhỏ sáng tỏ và thơm tho có thể nói với loài người rằng: “ Hỡi anh em, Chúa sai tôi đến cùng anh em để tôi rải rác khắp nơi những ánh sáng của Chúa, những ánh sáng phát ra từ mắt Chúa và đốt nóng trong tâm tôi. Chúa sai tôi là con đom đóm nhỏ đến cùng anh em là những người đi trong đêm tối.”(A. Sik.)

    -----------Bạn yêu quý ơi! Bạn hỏi tôi tại sao tôi chọn theo hàng giáo phẩm. Đây là câu trả lời của tôi: tôi yêu tổ quốc phàm trần của tôi và tôi yêu Chúa tôi và vì thế tôi muốn thành linh mục. Chính vì tôi chắc rằng, với sự lao lung của tôi, tôi cũng sẽ góp một phần vào việc làm tấn tới một thế hệ mới và tốt lành cho tổ quốc bị thương của chúng ta ở dưới thế gian này và làm tấn tới một đàn con nghĩa tín cho tổ quốc đời đời, cho Cha cả trên trời.

    TÔI PHẢI ĐI: CHÚA ĐÃ GỌI TÔI.


    -----------Bạn đừng ngạc nhiên về điều quyết định ấy của tôi. Bạn đừng thương hại tôi, nhưng bạn hãy vui sướng với người bạn nghĩa tín của bạn, người bạn ấy đang sung sướng.

  22. Được cám ơn bởi:


  23. #51
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default BỨC THƯ CỦA MỘT SINH VIÊN CHỦNG VIỆN

    BỨC THƯ CỦA MỘT SINH VIÊN CHỦNG VIỆN



    Kính gửi Cha yêu quí,

    -----------Xin Cha tha lỗi về sự con chưa viết thư hầu cha, dầu con rời bỏ gia đình đã hai tuần nay.

    -----------Con xin thú thật, ngày cuối kỳ nghỉ vừa rồi, con băn khoăn quá. Đó là lần đầu tiên con phải xa nhà, xa bạn hữu, xa quê hương trong một năm.

    -----------Buổi sáng hôm khởi hành, con có đến trường mà con đã học tập tám năm nay. Hôm đó là ngày khai trường và cùng là ngày lễ Chúa Thánh Thần. Con gặp mấy người bạn đồng lớp khi trước và nhiều học trò đã quen biết. Trong bọn họ có nhiều hướng đạo sinh đã cùng con đi chơi năm ngoái, và ngay hai tháng trước đây đã cùng con cắm trại ở một bãi cỏ xa. Con sung sướng biết bao khi gặp họ!

    -----------Rồi con về nhà. Trong bữa cơm, thầy mẹ con và chúng con đều yên lặng... Rồi mọi người dẫn con ra ga xe hỏa. Khi xe bắt đầu chuyển bánh, bỗng nhiên tim con se lại. Con đau đớn quá. Lúc ấy con mới nhận thấy con đã bước một bước lớn.

    -----------Con ngồi trong xe, đầu óc nghĩ ngợi vô cùng. Con có những cảm giác lạ lùng. Con lặng lẽ nhìn trước mặt vài phút, rồi con mỉm cười. Nỗi ly biệt nặng nề nhường chỗ cho một hy vọng đẹp đẽ, tuyệt diệu, nhất là khi ngọn tháp thánh đường hiện ra đằng xa. Con buồn gì? Con có đi đưa đám ma đâu? Nhưng con đi sang một đời mới, một đời đẹp đẽ nhất mà người ta có thể sống với ân sủng của Chúa.

    -----------Một bảng chữ càng đón con ở cổng chủng viện : PIETATI et SCIENTIIS”: Tới đây, con sẽ sống một năm với mục đích linh động này: “ VÌ ĐẠO ĐỨC và VÌ KHOA HỌC”. Rồi sau đây vì các linh hồn, con sẽ có thể làm việc ở giữa các linh hồn.

    -----------Chỉ trong mấy ngày con đã thấy yêu chủng viện. Ở đây có bao nhiêu điều mới lạ mà con hằng ao ước từ lâu.

    -----------Con thường ra nhà nguyện. Trước kia con rất ít có dịp suy gẫm như bây giờ. Và con cảm thấy mỗi lần suy gẫm, mỗi lần rước lễ hằng ngày làm con gần Chúa Giêsu, gần bàn thờ cao trọng.

    -----------Và chiêm ngắm Chúa Giêsu làm con vui sướng biết bao! Chúa mời chúng con tươi cười luôn, sung sướng mọi sự, hớn hở chịu đựng những đau đớn va tai nạn. Con vui sướng biết bao từ khi con học được điều đó! Nhưng con cũng hằng nhớ đến gia đình con. Con để lại đây bao nhiêu kỷ niệm êm đềm! Thầy con, cha cũng đã biết, không muốn con thành linh mục, nhưng con còn hai anh con ở nhà. Mẹ con đau đớn thấy con mình sắp sửa là một nhà tu hành. Nhưng con nghĩ không có người con nào ở gần cha mẹ luôn bằng một linh mục. Thực thế, tất cả mọi người con khác đều sớm muộn lìa xa cha mẹ để lập gia đình và sống với gia đình mới ấy.

    -----------Nhưng con không những chỉ nhớ nhà thôi. Thưa cha, cha cũng biết con là một hướng đạo sinh nhiệt thành. Khi làm huynh trưởng, con phải săn sóc bao nhiêu em bé, nhhững con sói con của con. Con yêu dấu họ là ngần nào! Con tưởng tất cả họ la em nhỏ của con. Trong bọ họ thật có những trái tim vàng quý giá. Như thế, ai có thể không yêu dấu họ được không?

    -----------Nhưng tình yêu dấu ấy không phải đều thiêng liêng cả. Trước kia, cũng có khi, con phải trông nom một ít bạn trẻ ngoan ngoãn, nhanh nhẩu, không hung hãn hay thô tục. Nhưng về sau, con biết yêu linh hồn họ, linh hồn bất tử,” linh hồn sinh ra để sống đời đời”.

    -----------Thưa cah, con trình cha mọi sự trên đây vì những linh hồn tươi trẻ kia đã có một ảnh hưởng rất quan trọng đến đời con. Và chí hướng của con cũng liên can đến những linh hồn ấy…, vì bởi con muốn thành một vị tuyên úy của thanh niên sau này. Chính vì các bạn thanh niên mà con làm vệc trong năm cuối cùng, và cũng chính vì họ mà con thay đổi, rèn luyện, nỗi lực, thánh này sang tháng khác để xứng đáng với họ.

    -----------Thưa cha, cha cũng đã biết hơn mọi người rằng hy sinh một đời cho thanh niên thì cao quí biết bao! Còn có sự gì tốt đẹp cho bằng dìu dắt và hướng dẫn một linh hồn tươi trẻ về với Chúa? Con cũng biết, con không được chỉ chuyên chú về thanh niên thôi. Và chỉ có Chúa Giêsu biết chỗ nào Người sẽ sai con đến để thu gặt cho Người. Nếu Chúa muốn con đến đâu làm việc cho đến hết đời con, hoặc ở thôn quê hay ở chốn thị thành, con vẫn vui lòng đến nơi Chúa gọi.

    -----------Than ôi! Ngày xưa con đã thờ ơ với chí hướng của con biết bao! Nhưng bây giờ, chủng viện hình như dần dần thay đổi tư tưởng con; ngày nọ sang ngày kia, con tưởng con học tập được một ý muốn, chỉ một ý muốn thôi, ý muốn của Chúa Giêsu, Chúa chúng ta.

    -----------Khi con nghĩ đến những điều trên đây, con cảm tạ Chúa đã đưa dắt con đến chốn này. Những người ngoài đời ngu muội gọi chủng viện là một nhà tù, nhưng bây giờ con hiểu rằng làm “ người tù của Chúa” là một sự êm ái vô cùng.

    -----------Thưa cha yêu quý, con xin nói thêm một vài lời nữa thôi. Khi con đến từ biệt cha, con quên không nói tại sao con đến. Cảm thấy một sự ngượng nghịu không thể tả được, con quên không hôn tay cha, và cảm ơn lòng nhân từ quá bội của người cha linh hồn của con… Dầu bận bịu vô cùng, cha vẫn hằng săn sóc con với một tình yêu dấu và tận tụy không phai nhạt, và cha đã dắt con đến chốn này. Cha đã ban cho con một sự vui vẻ trong sạch nhất, một hạnh phúc nhất.

    -----------Thưa cha, con xin cha nhận bức ảnh kèm theo thư này. Nhưng điều cảm tạ chính thức của con mà con có thể dâng lên cha được là đời con, đời linh mục của con, cái đời còn ở trong hứa hẹn, và câu châm ngôn mà cha đã dạy con mỗi khi lên đường:” Tôi không phải là một đứa phản bội”.

    -----------Thưa cha, con xin chúc cha có nhiều sinh viên chủng viện như Phanxicô này của cha, Phanxicô suốt đời hằng nhớ, với một lòng cảm tạ yêu dấu, người cha linh hồn và vị tuyên úy hướng đạo khi trước của mình.

  24. Được cám ơn bởi:


  25. #52
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default BẢY MƯƠI HAI MÔN ĐỆ

    BẢY MƯƠI HAI MÔN ĐỆ



    -----------Bạn ơi! Bạn cảm thấy Chúa định cho bạn theo một nghề nghiệp ở ngoài đời. Bạn muốn thành giáo sư, kỹ sư, thầy thuốc, luật sư, quan tòa, nhà buôn, đi lính. Dầu sao mặc lòng bạn ạ, bạn chọn nghề gì mà bạn ưa thích, nghề gì hay nhất. Nhưng bạn đừng quên Chúa đang trông cậy ở bạn dầu bạn theo một nghiệp ngoài đời.

    -----------Thật vậy, sau khi chọn 12 tông đồ, Chúa còn chọn 72 môn đệ nữa.( Mà chúng ta có thể gọi là tông đồ ở ngoài đời cũng được)” Sau Chúa còn cử 72 người nữa, và sai hai người một đi trước Chúa đến thành phố, đến những nơi mà Chúa sẽ đến”( Luca 10, 1). Thật chí hướng làm linh mục là một điều cao trọng. Ước mong trái tim người thanh niêm cảm thấy cái nhìn Chúa gọi sẽ hớn hở vui mừng! Những kẻ nào mà Chúa định cho sống ngoài đời cũng phải góp sức vào sự gieo rắc nước Chúa và nếu họ không ở trong số 12 tông đồ thì họ phải ở trong số 72 môn đệ.

    -----------Bạn sẽ hỏi: “ Nhưng tôi thành tông đồ ngoài đời cho Chúa thế nào? Tôi là một người học trò, một người mới tập việc. Tôi phải làm gì ch Chúa? Rao giảng diễn thuyết chăng?” Không, bạn đừng bao giờ diễn thuyết, đừng nói những lời vô ích. Nhưng bạn rao giảng, bằng gương mẫu lặng lẽ của bạn. Bạn hãy là Phúc âm linh động. Bạn hãy làm một quảng cáo linh động cho Chúa Giêsu!

    -----------Có những thanh niên mà hạnh kiểm đáng làm gương mẫu làm cảm động cả đến những kẻ độc dữ. Bạn hãy lấy một người bạn của bạn làm thí dụ, như Lý chẳng hạn. Đó là một thanh niên khác hẳn những người khác. Mọi người đều yêu mến anh ta vì anh ta ăn ở tử tế với mọi người. Khi bạn chơi bóng, anh ta là người đá giỏi nhất. Khi bạn cười, anh ta là người vui nhiều. Nếu phải học bài, anh ta là người thuộc kỹ nhất. Nếu phải cắt nghĩa bài đó, anh ta vẫn sẵn lòng. Thật ra anh ấy là một người đạo đức chính đáng và thâm trầm. Không những anh ta hành động, anh ta xưng mình là người công giáo, nhưng anh ta còn sống đời sống tôn giáo của mình nữa. Khắp nơi anh ta có mặt, người ta có thể nói Chúa Giêsu vô hình đi giữa các thanh niên.

    -----------Người ta có thể đọc trên mồ một con trẻ nhỏ tấm bia mộ đẹp đẽ này: “ Đây là chổ an nghĩ một con trẻ mà các bạn nó nói rằng họ sẽ trở nên tốt khi nó cùng chơi với họ”. Còn có lời khen nào đẹp đẽ hơn nữa?

    -----------Ở trên bậc cửa nhà thờ Milan, thánh Ambrôsiô chào thánh tích một người tử đạo bằng những lời này: “ Quam bonum est ut videaris! Usti sanat aspectus.”” Tốt lành biết bao được trông thấy bạn! Hình bóng kẻ lành đủ chữa khỏi mọi sự!”. Với gương mẫu lặng lẽ kia, người thanh niên chăm chỉ, dễ yêu và sống một đời đạo đức chân thành cũng đã là một tông đồ ngoài đời của Chúa!

    -----------Và đây là muôn ngàn dịp bạn có thể cứu một linh hồn về đời sống bất tuyệt bằng một vài lời nhân từ bạn gieo rắc đó đây: Bạn có thể là tông đồ của Chúa ở nhà trường, ở trại hướng đạo, trong một cuộc bóng đá, trong lúc đi du lịch, hay trong cuộc khiêu vũ nữa.. khắp mọi nơi, chỗ nào bạn cũng có thể thành tông đồ cho Chúa.

    -----------Một người bạn của bạn phạm một tội: bạn cố khuyên răn. Họ bắt đầu nói một câu chuyện bẩn thỉu, nhưng những lời nghiêm trang của bạn sẽ làm họ nín lặng và có lẽ họ sẽ cố gắng thay đổi đời sống một cách đứng đắn hơn! Một buổi trưa bạn họp bốn, năm người bạn khác, một kẻ nông nổi đến họp với bạn và bắt đầu thốt ra những lời đùa bỡn thô bỉ. Lúc ấy phải xử đối thế nào? Những lời thô bỉ kia không làm vui lòng bạn và các bạn của bạn. Tuy thế, phần nhiều người hèn nhát nín thinh, cả những người mà linh hồn rất trong trắng, cũng sẽ cùng nhau mỉm cười trước những tiếng khả ố ấy, lấy cớ rằng các bạn không thể làm mất lòng người bạn của các bạn. Bạn không có can đảm bênh vực luân lý công giáo bị chế nhạo và bạn không dám phản kháng những lời nói kia bằng một giọng bình tĩnh nhưng cương quyết. Nhưng “ nín lặng khi phải nói là một lỗi rất lớn cũng như nói khi phải lặng yên”( Bá tước Etienne Széchenyi). Bạn đừng sợ ai cả và bạn hãy phản kháng can đảm kẻ nào không sợ Đức Chúa Trời.

    -----------Thánh Cyprianô đã nói: “ Bạn hãy sợ hãi Đức Chúa Trời rồi bạn sẽ không sợ hãi ai cả”( Estote timidi, ut sitis intrepidi).

    -----------Có nhiều nơi linh mục không thể đến được. Chính chỗ ấy chỉ có bạn, bạn là tông đồ ngoài đời, chỉ có bạn có thể đến rao giảng Lời Chúa. Và nếu bạn khôn khéo, bạn có thể làm công việc truyền giáo không những ở giữa các bạn trẻ của bạn, nhưng còn ở trong xã hội các người lớn nữa. Bạn sẽ nói:
    -----------“ Biết có thể được không? Tôi không thể chỉ trích họ được, dầu họ nói gì thì nói”.
    -----------Không, bạn không thể chỉ trích họ được, điều đó đúng lắm. Nhưng nếu họ có giọng phóng đãng phù phiếm và bạn không thể xa lánh họ được, bạn hãy trông thẳng đằng trước, tỏ vẻ lạ lùng và rất mực bối rối như con nai khiếp sợ. Có lẽ cử chỉ của bạn sẽ làm họ suy nghĩ và họ sẽ trở lại đứng đắn. Bạn xem đó, điều độc dữ, điều tội lỗi, điều vô luân lý, cần phải có tông đồ biết bao! Chính rạp hát, báo chỉ nhảm, quảng cáo, hình ảnh, chính sách vở, những người hư hỏng, phải, chính những cái ấy khêu gợi và xúc động ngũ quan. Bạn không muốn làm tông đồ cho Chúa ư?

    -----------Ở nước Pêru, có mọc một cây cỏ rất rậm lá, nhưng hình dáng rất ngộ nghĩnh, người bản xứ thường gọi là “ cây làm mưa”( Tamai caspi). Những lá cây có một tính cách rất lạ: nó hút những hơi ẩm trong không khí và để rỏ xuống như giọt sương. Bởi vậy chung quanh cây, mặt đất thường ướt, và trời càng hạn hán, cây cành rỏ nhiều giọt nước ích lợi.

    -----------Bạn ơi, bạn hãy là “ cây làm mưa” hữu ích cho các bè bạn của bạn đang khô khan. Bạn đừng làm người ta chú ý vào cái hình dáng lạ lùng của mình. Nhưng bằng đời sống công giáo, bạn hãy hút những giọt sương mát của ơn phúc và khiêm tốn, bạn hãy rỏ xuống đời sống siêu nhiên của bạn trước. Rồi khi bạn thấy linh hồn bè bạn của bạn, hay linh hồn những người bạn quen biết bị trơ trụi vì sự khô khan tinh thần, bạn hãy mở cái nguồn nước giúp sức ấy cho họ. Ôi! Biết bao linh hồn người ta sẽ nên tốt lành, nếu trong mỗi lớp học, mỗi xã hội có một vài cây làm mưa ấy!

    -----------Và trong khi bạn phấn khởi các linh hồn khác trong đức tin, bạn sẽ làm mạnh mẽ đức tin của chính bạn. Một thi sĩ nước Đức nói rất phải rằng, sự vui vẻ mà chúng ta làm cho kẻ khác sẽ trở lại chính lòng ta:
    “ Nếu bạn muốn sung sướng trong đời,
    Bạn hãy hợp sức vào hạnh phúc kẻ khác;
    Vì sự vui vẻ mà chúng ta làm cho kẻ khác
    Sẽ trở lại chính lòng chúng ta”.
    -----------Và bạn sẽ nhận thấy công cuộc truyền giáo của bạn cũng vậy, không bao giờ bạn làm mạnh mẽ đức tin bạn bằng khi bạn làm kẻ khác cảm phục chân lý của đức tin ấy.

  26. Được cám ơn bởi:


  27. #53
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CHÚA KITÔ CẦU NGUYỆN

    CHÚA KITÔ CẦU NGUYỆN



    -----------Sau khi giải tán đám đông đến tìm mình, Chúa Giêsu lên núi để cầu nguyện riêng và khi đêm xuống Chúa ở lại đấy một mình”(Mt 14, 29).

    -----------Chúa Giêsu không cần một lời cầu nguyện nào, thế mà Chúa đã cầu nguyện hằng đêm tròn, không ngừng. Vì sao? Vì muốn cho ta một gương mẫu. Bạn có yêu sự cầu nguyện không? Bạn có biết nói truyện cùng Cha cả trên trời với một lòng sốt sắng, với một linh hồn chăm chỉ không? Bạn có cho là thời giờ bỏ phí không, cái thời giờ mà bạn dâng cho Chúa, bạn dùng đọc kinh sáng chiều và những phút nguyện ngắm ngắn ngủi trong ngày? Bạn sẽ nói:” Tôi sẵn lòng cầu nguyện, nhưng tôi không còn thời giờ, tôi nhiều việc lắm, tôi bận bịu rất nhiều…” Nói tóm lại, bạn không muốn xao lãng những công việc bề bộn, thế thì, bạn ơi, hãy nghe tôi! Đây là chiếc tàu vượt đại dương bắt đầu mở máy giữa lúc giông tố nổi to và đoàn hải điểu theo bên như những tàu khác khởi hành. Chiếc tầu nọ mở hết tốc lực mà không vượt được những làn sóng dữ dội. Gió ngược mạnh vô cùng: chiếc tầu nghiêng ngả. Cả bộ máy rung chuyển, nhưng chiếc tầu chỉ tiến khó khăn được đôi chút. Một hành khách thương mại nói:” Khốn nạn đàn hải điểu! Máy mở tới hàng trăm, hàng ngàn mã lực thế mà chúng ta chỉ tiến được đôi chút thôi. Chim ơi! Chim làm được gì với đôi cách mong manh bà bắp thịt yếu đuối?” Nhưng người hành khách thương hại bỗng ngừng nói và cảm động vô ngần: đàn hải điểu nhẹ nhàng bay lượn với đôi cánh Đức Chúa Trời ban cho. Chúng gối lưng lên gió vậ. Và trong khi chỉ còn một việc, chỉ trông cậy có máy móc người ta tiến rất khó khăn, rất vất vả thì đàn hải điểu vượt nhẹ nhàng lên trước chiếc tầu với đôi cánh khéo léo, bay lượn thay cho sức yếu đuối của mình.

    -----------Bạn ơi! Chiếc tầu đó là hình ảnh kẻ muốn thắng bằng sức riêng mình. Đôi cánh chim hải điểu là hai tay người ta giơ lên trong cầu nguyện. Bạn có còn cho rằng thời giờ bạn cầu nguyện và nguyện ngắm là thời giờ bỏ phí không? Bạn có còn nói rằng bạn không có thời giờ cầu nguyện không?

    __________________

  28. Được cám ơn bởi:


  29. #54
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CHÚA CỨU THẾ ĐI TRÊN MẶT BIỂN!

    CHÚA CỨU THẾ ĐI TRÊN MẶT BIỂN!


    -----------Một đêm, các tông đồ đang chèo thuyền trong giông tố và Chúa Cứu Thế không có đấy. Bỗng vào hồi ba giờ sáng, Chúa đến cùng họ giữa cảnh biển rối loạn.
    -----------Các môn đệ thấy Chúa đi trên mặt biển đều bối rối và nói: Ma đấy! Rồi họ kêu la ầm ĩ. Chúa Giêsu bèn bảo rằng; Hãy vững lòng, Ta đây: các con đừng sợ gì cả. Thánh Phêrô liền nói: Lạy Chúa, nếu phải Chúa thì xin phán cho tôi đi trên mặt biển lại chỗ Chúa. Chúa liền phán: Lại đây! Thánh Phêrô liền ra khỏi thuyền và đi lại Chúa. Nhưng thấy gió mạnh quá, Thánh sợ hãi: và khi thấy mình bắt đầu chìm xuống, thánh vội kêu: Lạy Chúa, xin cứu tôi! Chúa Giêsu liền giơ tay ra giắt và bảo rằng: Tại sao con nghi ngờ, hơi kẻ kém lòng tin? Rồi mọi người lên thuyền thì gió đều yên”( Mt 14, 26-32).
    -----------Thánh Phêrô dễ dàng sốt sắng yêu Chúa là ngần nào! Nhưng thánh ấy cũng dễ dàng sợ hãi ở giữa sự nguy hiểm biết bao!

    -----------Bạn ơi! Bạn cũng vậy, có lẽ bạn cũng đã ở trong một tình thế như vậy! Trong khi bạn bối rối ở giữa những tội lỗi nặng nề, vẻ đẹp của đời sống công giáo bỗng sáng chói trong bạn sau khi bạn sốt sắng xưng tội, bạn vội kêu lên với lòng hối hận: “ Lạy Chúa! Xin Chúa làm cho tôi đến cùng Chúa!” Và Chúa Giêsu đã âu yếm mở rộng hai tay đón bạn hăng hái tiến trên con đường về Chúa. Bạn thầm hứa: “ không bao giờ nữa… thật không bao giờ tôi phạm tội nữa”. Phải, nhưng bạn vừa đi mấy bước thì sóng gió lại bắt đầu thổi vào bạn và vực sâu rộng mở thăm thẳm dưới chân bạn.

    -----------Bạn ơi! Khi những ý xấu nổi dậy và lửa mê đắm nung đốt lòng bạn, bạn hãy kêu cái tiếng của Thánh Phêrô khi người bị chìm đắm
    Lạy Chúa! Xin cứu tôi với!”
    -----------Rồi bạn cũng sẽ cảm thấy như thánh Phêrô thuở xưa: “ Chúa Giêsu liền giơ ta ra dắt và bảo rằng: Tại sao con nghi ngờ, hỡi kẻ yếu đức tin?” Và khi bạn giơ tay lên Chúa kêu xin cứu chữa thì sóng gió lại dịu yên.

  30. Được cám ơn bởi:


  31. #55
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default LẠY CHÚA! XIN CỨU CHÚNG TÔI!

    LẠY CHÚA! XIN CỨU CHÚNG TÔI!



    -----------Nhưng trong đời Chúa Giêsu, các Thánh Tông Đồ còn gặp một lần quan trọng hơn. Đó là lúc các đấng ấy phải chống chọi ở giữa biễn bão táp. Tôi sẽ tả rõ cảnh này để tỏ một sức mạnh tuyệt vời rất có ích cho bạn trong cuộc chiến đấu siêu nhiên của thời thơ ấu.

    -----------Khi ấy, đã khuya lắm, mệt mỏi vì dạy dỗ, Chúa Giêsu lên một chiếc thuyền có các môn đệ đi theo. Trên trời, thanh tịnh không mây. Không một làn gió nhẹ thoảng qua, không một con chim bay lượn. Mái chèo của các tông đồ đưa lên hạ xuống, chiếc thuyền yên lặng lướt đi. Chúa mệt mỏi thiu thiu ngủ, bỗng nhiên từ ngoài khơi, gió bắt đầu nổi lên, mây đen kéo nghịt… Gió thổi… Gió thổi mạnh… Giông tố rồi!!! Bão rồi! Khung thuyền chuyển, sóng vượt qua mui. Các tông đồ ra sức chống đỡ, ra sức tát nước rồi đánh thức Chúa dậy. Kinh Thánh chép rõ ràng tiếng kêu kinh khiếp của các đấng ấy( có lẽ để chúng ta được an ủi). “ Lạy Chúa, xin cứu chúng tôi, vì chúng tôi chìm đắm”! Và Chúa Giêsu phán rằng: “ Tại sao các con sợ hãi, hỡi những kẻ yếu đức tin!”( Mt 8-25 v.v…).

    -----------Những kẻ yếu đức tin ! Đó là lời duy nhất của Chúa ở giữ cơn bão táp. Những kẻ ít đức tin! Nhưng trong thâm tâm Chúa muốn thêm: “ Nhưng những kẻ ấy là tông đồ của Ta! Chính những kẻ ấy mà Ta sai đi để hoán cải thế giới. Phêrô đi La mã, Giacôbê sang Tây Ban Nha, Andrê sang Thrace. Chính những kẻ ấy bước đến trước những móng vuốt của thú dữ”. Và muốn cho các đấng ấy hiểu ý nghĩa điều này, hiểu rằng Đức Chúa Trời vẫn ở cùng họ, Chúa Giêsu liền trỗi dậy và ra đức trước mũi thuyền yên lặng. Chúa phán một lời, tức thì biễn đang sóng cồn trở lại yên lặng và đến nép dưới chân Chúa, như con chó chạy xa nghe tiếng chủ huýt sáo gọi về … Ngay lúc ấy, mặt nước phẳng lặng óng ánh trong sự bình tĩnh tuyệt vời.

    -----------Đoạn phúc âm này mang thêm cho chúng ta một điểm mới về Chúa. Kìa Chúa đứng thẳng và oai nghiêm ở giữa bão gió hung tàn. Người sai khiến sóng cồn, và mặt biển, như con chó bị đánh, đã lẳng lặng đến nép mình dưới chân Người.

    -----------Đấng cứu thế oai nghiêm và quyền thế đó là ai? Vua Xerces( nước Ba tư vào khoảng 485-495 trước Thiên Chúa Giáng Sinh) trong lúc nóng nảy, bất lực, nguyền rủa biển động, nhưng biển vẫn cuộn tung sóng. Còn Chúa thì sao? Người chỉ ra hiệu một cái, bão táp hung hăng phải cúi mình vâng phục và biến tan.

    -----------Ôi Chúa quyền thế! Ôi Chúa đã sai khiến sức mạnh của vũ trụ! Ôi Chúa đã ngự trị với sự oai nghiêm tuyệt đối trên sóng cồn, trên biển dữ! Biết bao nhiêu lần tôi cần phải nhớ lại cảnh nầy, những cử động kia, cái oai quyền kia khi biển đời cồn sóng, tôi phải kêu trong cơn ngặt nghèo rằng:
    ” Lạy Chúa, xin cứu tôi, tôi chìm đắm!”

  32. Được cám ơn bởi:


  33. #56
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default TIẾNG KÊU S.O.S( SAVE OUR SOULS)

    TIẾNG KÊU S.O.S( SAVE OUR SOULS)



    -----------S.O.S … S.O.S … Ba chữ ấy nghĩa là gì? Dầu bạn không trông thấy biển bao giờ, bạn cũng hiểu. Nhưng những thủy thủ hiểu rõ hơn. Khi ba chữ ngòng ngoèo ấy theo vô tuyến điện truyền đến, các tầu biển đi gẫn chỗ tầu kêu cứu đều vội vàng mở hết tốc lực chạy đến cứu các người bị nạn đang chống chọi với tử thần.

    -----------S.O.S… Ôi đã bao nhiêu lần cái tiếng ấy thốt ra từ cửa miệng các thanh niên đang phải phấn đấu với những chước cám dỗ! Đã bao nhiêu lần các thanh niên ấy đã kêu tiếng ấy cùng Chúa Giêsu!

    -----------Khi bạn lên 14, 15 tuổi, biết bao nhiêu cơn gió bí mật thổi trên đời bạn từ trước đến giờ vẫn phẳng lặng bình yên. Từ trước đến giờ chiếc thuyền của bạn không lo ngại vẫn nhẹ nhàng trôi lướt trên mặt nước, dưới ánh nắng đẹp đẽ. Nhưng ngày nay bạn phải thay đổi! Một màn sương mù bao bọc hồn bạn như một đám mây. Những tư tưởng, những ước muốn lạn lùng thoáng qua trong bạn như cái chớp… Có sự gì rung động lo ngại, làm nhăn nheo mặt gương phẳng lặng và sung sướng của hồn bạn? Than ôi! Có sự gì thế? Có sự gì đang sửa soạn thế?

    -----------Chiếc thuyền đời bạn đã đến miền nguy hiểm của thời niên thiếu rồi. Các đây mấy tháng, bạn còn dễ dàng đạo đức, cầu nguyện, dễ dành xem lễ, dễ dàng nghĩ tới Chúa, dễ dàng đi xưng tội, dễ dàng đi chịu ơn trọng. Nhưng bây giờ thì sao? Bạn hãy thú thật rằng bây giờ ngày lễ đã hơi buồn, phép giải tội làm bạn sợ hãi, và bạn thường hay quên cầu nguyện sớm hôm. Vậy có sự gì thế? Có sự gì thay đổi trong bạn thế?

    -----------Một văn sĩ phỏng đoán( và nhà văn ấy đã lầm) các trẻ con tới 15 tuổi thành những kẻ vô tín ngưỡng. Phải, điều đó không đúng nhưng điều đó cũng không sai quá. Hình như các thiếu niên khi lớn lên và nở nang sẽ nguội lạnh lòng yêu mến Chúa. Họ phải cố gắng lắm mới có thể chăm chú cầu nguyện, họ không quan tâm mấy đến những sự cần thiết cho linh hồn.

    -----------Vậy cái gì làm cho họ chú ý? Cái thế giới này bạn ạ. Đời sống phàm trần bí mật phô diễn ra. Họ thầm nhủ:” Nếu tôi cũng vậy, tôi là người lớn. Nếu mặt mũi và quần áo tôi đẹp đẽ!” Và họ còn nói nhiều câu tương tự như thế nữa. Bạn sẽ ra sao? Bạn trở nên xấu xa ư? Không. Nhưng bạn có thể thành như thế đấy.

    -----------Bạn không còn là con trẻ nữa, nhưng bạn cũng chưa là người lớn. Vậy thì sao? Bạn cũng là một thanh niên có trí óc, một thanh niên nông nổi. Trong bạn có một cuộc chiến đấu vô cùng kịch liệt: linh hồn chống chọi với xác thịt. Trời ơi! Nếu thể xác đắc thắng! nhưng đó mới là lúc khởi mào của giông tố!

    -----------Và khi bạn tới 16, 17 tuổi, lúc ấy bão táp mới nổi bùng lên. Đời sống lưu chảy trong thể xác bạn đang nở nang, máu bạn đang sôi nóng, sức lực non nớt của bạn bắt đầu linh hoạt. Bùn đen, cỏ mọc ở đáy hố sâu lúc ấy mới nổi cuồn lên hồn bạn. Phải,mọi sự xảy ra như thế đấy. Bạn sẽ ra sao? Bạn sẽ làm sao? Bạn sẽ chìm đắm ư?

    -----------Có khi bạn tưởng Chúa yên ngủ trong bạn. Chúa đã quên bạn. Cơn bão táp hung dữ của những chước cám dỗ vật chất dồn dập trong lòng bạn và hằng ngày, cái tư tưởng ghê gớm này quấy rối bạn:” Không, tôi không thể kiêm tâm được. Tôi không thể nén lòng được.”

    -----------Bạn yêu quí ơi! Bạn đừng hàng phục. Bạn hãy nắm lấy tay Chúa như Thánh Phêrô thủa trước khi chìm đắm và phấn đấu với sóng cồn và bạn hãy vững lòng kêu rằng:” Lạy Chúa, Chúa hãy cứu linh tôi! S.O.S Save our souls!”

    -----------Nhưng than ôi! Có lẽ bạn sẽ không đứng vững được. Một làn sóng tội lỗi làm đắm thuyền bạn, nước chảy ồ vào, bạn ướt át bẩn thỉu, bạn rùng mình, nhìn trước mặt mình. Bạn đã sa ngã rồi, bạn đã chìm đắm trong tội lỗi.. Thương hại cho bạn biết bao! Bạn thương tiếc giây phút trong sạch biết bao! Nhưng dầu sóng tội lỗi đắc thắng và bôi bẩn bạn, bạn đừng đứng yên trong hôi thối. Bạn hãy quỳ gối thú tội trước mặt Chúa và chỉ kêu rằng:” Lạy Chúa, xin cứu linh hồn tôi, linh hồn hôi hám của tôi”.

    -----------Bạn có thể sa ngã luôn luôn, bạn có thể phạm đi phạm lại không ngớt cái tội thường ngày, dầu bạn thật lòng muốn sửa đổi. Bạn sẽ tìm thấy nơi nào ẩn tránh trong lúc đầy tuyệt vọng ghê gớm ấy? Bạn lại quỳ xuống và vẫn trong tòa giải tội bạn lại đánh thức Chúa Kitô hình như đang ngủ. Bạn hãy kêu cùng Chúa với vẻ khiếp sợ rằng:

    “S.O.S lạy Chúa, xin Chúa cứu lấy linh hồn tôi! Linh hồn tôi đang phải chiến đấu!” Và mỗi lần bạn xưng tội, Chúa sẽ cúi xuống nhìn bạn. Chúa sai khiên sóng dữ và, sau lời dịu dàng của Người, sự bình yên hạnh phúc lại trở lại hồn bạn.

    -----------Nhưng bạn ơi! Bạn hãy coi chừng! Bão táp sẽ theo ngày tháng ngớt dần, nhưng không bao giờ tan hẳn. Lần khác nó sẽ lại nổi lên. Nhưng mặc. Trong suốt đời bạn, ước gì bàn tay sắt của bạn vẫn cầm chắc tay lái với một ý chí thánh thiện. Ước gì lời cầu nguyện, lời cầu nguyện lôi kéo sự đắc thắng, sẽ luôn luôn tự hồn bạn vang lên tới tầng trời:” Lạy Chúa, xin cứu lấy tôi vì tôi chìm đắm!”

  34. Được cám ơn bởi:


  35. #57
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default ĐÃ BAO NHIÊU LẦN TA MUỐN TỤ HỌP CON CÁI NGƯƠI LẠI!

    ĐÃ BAO NHIÊU LẦN TA MUỐN
    TỤ HỌP CON CÁI NGƯƠI LẠI!



    -----------Đời người đầy dẫy những thất bại và thử thách. Đời bạn cũng vậy. Nhưng trong những phút buồn rầu và ngã lòng, bạn sẽ thấy những sự an ủi chính đáng trong các trường hợp, nếu bạn quen tìm sự an ủi gần Chúa.

    -----------Có lẽ bạn đã gặp nhiều thất bại. Bạn đã khởi sự một công việc lớn lao và bạn không đắc thắng. Bạn đã suy nghĩ cả ngày mà bạn không tìm được lời giải vì Chúa chỉ ban cho bạn một chút tài thôi. Bạn mong muốn biết bao kết quả tốt đẹp! Người kia là bạn thân của bạn, là người tâm phúc của bạn, bạn cay đắng thất vọng vì họ. Rồi cùng với biết bao thanh niên khác, bạn cay đắng kêu lên rằng:” Cái buồn nản theo dõi tô mãi. Dầu tôi chăm nom săn sóc, tôi không bao giờ đắc thắng cả!”

    -----------Bạn ơi, bạn nên nhớ rằng, chính Chúa Giêsu cũng không thành công trong các chương trình của mình, Chúa than vãn khi Người biết trước sự tàn phá của thành Giêruxalem bất nghĩa: “Giêrusalem! Giêrusalem! Đã bao nhiêu lần Ta muốn tụ họp con cái ngươi lại… nhưng ngươi không muốn.”( Mt 23 – 37). Chính Chúa cũng muốn cứu Giuđa nhưng Chúa không được như ý.

    -----------Vậy bạn ơi, dầu bạn bị số phận không may theo dõi, dầu tai nạn vùi dập bạn, bạn chỉ lo lắng một điều này: bạn hãy coi chừng đừng để Chúa phán những lời quở trách này:” Nhưng người không muốn! … Đã bao lần Ta muốn cứu hồn ngươi, đã bao lần Ta đã gọi ngươi để sữa chữa ngươi; nhưng ngươi không muốn! …”

    -----------Ước mong lời trách mắng ấy đừng nói đến bạn và bạn sẽ không bị lòng hối hận dằn vặt! Dầu tai nạn vùi dập bạn đến đâu, dầu bạn thấy mọi sự đều trái ý bạn, bạn sẽ an ủi rằng Chúa không bao giờ bỏ bạn.

    -----------Đấng đã đặt đường lối cho mây gió cũng sẽ tìm ra đường lối mà chân bạn có thể đi được.

    -----------Nhưng bạn sẽ nói: " Nếu người ta làm sai ý muốn của thôi thì sao? Và nếu tôi hết sức làm việc mà không thành công thì sao?”

    -----------Nếu thế bạn lại tìm sức mạnh trong gương mẫu số phận Chúa, Chúa là người muốn sự tốt lành mà chỉ nhận được công sá là sự chết trên Thánh Giá! Thật la một điều lầm lẫn tin rằng chúng ta sinh ra trên mặt đất để thành công hết thảy, và mọi sự đều dễ dàng. Chúng ta sinh ra ở trần gian này để săn sóc linh hồn ta theo Ý Chúa và làm bổn phận trong nghề nghiệp Chúa định cho ta, để có thể tới hạnh phúc đời sau khi ta chết. Nếu bạn biết rằng Chúa không xem xét đến những cuộc thành công trong đời của ta, nhưng đến những sự cố gắng của ta, nếu bạn biết thế, bạn ơi, những sự thất bại sẽ không làm bạn nản lòng.

    -----------Bạn hãy ngẩng nhìn lên trời, bạn hãy tin cậy ở Chúa. Khi mây qua trời lại xanh đẹp.

    -----------Khi chúng ta bị thất bại, bị đau đớn, bị khổ sở, chúng ta không hiểu tại sao Chúa dành những thử thách đó cho ta. Nhưng khi người ta về già và nhìn bao quát vào sự đã xảy ra trong đời quá khứ, người ta sẽ nhận thấy, theo nhau liên tiếp một ngày một khá, bàn tay mầu nhiệm của Bề trên đưa dẫn số phận mọi người với một tình yêu dấu và một sự khôn ngoan vô đối. Họ sẽ nhận thấy Đấng Khôn Ngoan ẩn nấp trong mọi vật và mọi sự ở đời và dẫn đưa thế giới trên đường lối của nó:” Ludit in humanis divina sapienta rebus”.

    -----------Vậy mọi sự cho Chúa Giêsu rồi bạn sẽ bình tĩnh chịu đựng được những nỗi khó khăn nhất.

    In Christo totus
    In Christo tutus.

  36. Được cám ơn bởi:


  37. #58
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default LINH HỒN TÔI ĐÁNG LÀ BAO?

    LINH HỒN TÔI ĐÁNG LÀ BAO?


    « Có ích gì cho người ta nếu được lãi cả thê gian nhưng mất linh hồn » ?(Mt 16, 26).



    -----------Những lời Chúa mở trước mắt ta bao nhiêu những sự tuyệt vời ! Lạy Chúa ! Có thật thê không ? Chúa đã cho tôi một kho tàng lớn lao như thế ư ? Chúa đã giao cho tôi là đứa con yếu đuối, nhỏ bé, mong manh cái kho tàng như thế ư ? Một linh hồn để sống đời đời ?

    -----------Bạn ơi ! Bạn hãy tưởng tượng bạn đứng trước mặt Chúa Giêsu và hỏi rằng : « Lạy Chúa, xin Chúa bảo cho tôi hay, tại sao Chúa hạ mình xuống làm con trẻ kêu khóc trong máng cỏ Bêlem ? Lạy Chúa ! Tại sao Chúa thành người thanh niên vâng lời, chăm việc, tự chịu mọi sự thiếu thốn ở trong gian nhà Nadarét ? Lạy Chúa ! Tại sao Chúa muốn chịu mọi đau đớn, chịu roi vọt, chịu vòng gai, chịu chết trên thập giá » ? Và Chúa sẽ nhìn bạn : « Vì con, vì linh hồn con, linh hồn bất tử của con. »

    -----------Bạn hãy cân nhắc lời ấy của Chúa. Chúa không bảo ngàn mẫu ruộng, một tòa lâu đài mấy tầng, một trăm nén vàng không đáng giá một linh hồn. Không, Chúa không nói thế. Chúa nói rằng « cả thế giới này » nghĩa là mọi sự ở thế gian này, đất cát, lâu đài, vàng bạc, mọi sự mà việc làm, nghệ thuật, khoa học tạo nên từ khi có thế giới, tất cả vũ trụ từ cái hành tinh nhỏ bé mà chúng ta gọi là « trái đất » qua các vật lớn lao luân chuyển trong các thế giới cho đến những ngôi sao ở giải ngân hà … tất cả mọi thứ ấy hợp lại, tất cả mọi thứ mà trí óc của bạn có thể tưởng tượng ra chung bạn, tất cả danh tiếng và vinh quang mà hồn bạn khao khát có thể tìm được, tất cả các sự ấy cũng không bằng một linh hồn, linh hồn bạn, bạn ạ !

    -----------Bạn sẽ nói sao ? Bạn cho đó là một châm ngôn không thể nào tưởng tượng được chăng ? Đó là một cao vọng quá đáng chăng ? Nhưng đó là lời Chúa Giêsu, lời Đấng Khôn Ngoan bất tử. Và Đấng ấy biết thế nào là chân giá trị và thế nào là không phải.

    -----------Chúa còn nói một ý khác nữa. Chúa không bảo rằng : « Bạn mất thế gian còn hơn mất linh hồn ». Chúa không nói đến sự « mất » linh hồn, nhưng đến điều lầm lẫn làm hại đến linh hồn. Nếu thế gian làm lầm lẫn hồn bạn( dẫu nói không làm hư hỏng hẳn) đó đã là một sự khốn nạn lớn hơn sư mất cả thế gian. Như thế tất cả kho tàng, tất cả các khoa học có ích gì nếu chúng làm lần lẫn hồn bạn ?

    -----------Và ngày nay dưới ánh sáng những lời nói kia, bạn hãy suy gẫm đời bạn từ khi mới sinh tới bây giờ. Thế giới đã làm hại hồn bạn chưa ? Từ ngày chịu Phép Thanh Tẩy, từ ngày chịu lễ lần đầu, từ ngày chịu phép Thêm Sức, linh hồn bạn đã bao nhiêu lần chịu đau đớn vì hư hỏng.

    -----------Bạn sẽ hỏi rằng : « Nhưng nếu vậy, tôi không săn sóc đến đời sống phàm trần của tôi ư ? Tôi không phải chăm nom đến sức khỏe của tôi sao ? Tôi không được ước muốn sự gì sao ? Tôi phải xa lánh mọi việc, từ bỏ cái dự định lớn lao thay đổi thế giới bằng nào đó ư ?"

    -----------Ôi ! Không phải thế đâu, bạn ạ. Nhưng cần nhất phải biết cách sống qua đời phàm trần này, sống qua những sự khó khăn của đời sống phàm trần này mà không làm cho linh hồn bị hư hỏng.

    -----------Bạn lại nói : « Tôi không phải cố gắng tiến lên, không phải làm việc, không phải học hỏi nhiều ư ? »

    -----------Không, không phải thế, nhưng trái lại, bạn ạ, cần nhất bạn đừng quên câu châm ngôn la tinh này : « Qui proficit in litteris et deficit in moribus plus deficit quam proficit ». Kẻ nào lợi lãi về thông thái nhưng thua thiệt về tính hạnh sẽ thua thiệt nhiều hơn được lãi.

    -----------Vậy, bạn hãy kính trọng hồn bạn ! Than ôi ! Ngày nay cuộc chiến đấu cho đời sống hàng ngày xâm chiếm nhiều người khiến họ không có thời giờ nghĩ tới hồn nữa! Như đàn ruồi bị dính trên tờ giấy hồ, có những người kia cũng dẫy dụa như thế, những người mà linh hồn bị ràng buộc bào vật chất, vào bùn hôi, vào xác thịt. Nhưng bạn, bạn ơi, bạn hãy làm việc không ngừng để tô điểm hồn bạn. Kẻ nào có lỗ tai một nhạc sĩ lão luyện không thể nghe được một âm điệu sai lầm. Bởi vậy, kẻ nào mà linh hồn sống theo Chúa Kitô cũng không được yên lòng chịu một lỗi nhỏ.

  38. Được cám ơn bởi:


  39. #59
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CÓ ÍCH GÌ CHO NGƯỜI TA!

    CÓ ÍCH GÌ CHO NGƯỜI TA!



    -----------Những lời Chúa:” Có ích gì cho người ta nếu được lãi cả thế gian mà mất linh hồn?” còn bảo cho bạn biết một điều lớn lao nữa, một điều nói về lựa chọn nghề nghiệp. Chọn nghề không bao giờ là một việc dễ dàng cả. Nhất là ngày nay, sự khó khăn tăng lên gấp bội lần.

    -----------Tuổi thanh niên là một thời đầy mơ mộng. Các thanh niên mơ mộng những hình ảnh thần tiên rực rỡ, huy hoàng. Tương lai họ thế nào? Số phận họ sẽ ra sao? Và số phận bạn? Bạn hãy nghĩ luôn luôn và cẩn thận đến điều đó. Ngay từ năm 13, 14 tuổi, bạn hãy sớm tự hỏi nghề nghiệp nào mà Thiên Ý dành cho bạn.

    -----------Bạn hãy theo nghề nghiệp nào mà bạn có chí hướng. Với một nghề lương thiện, bạn có thể sống no đủ cái đời phàm trần và còn đáng hưởng hạnh phúc đời sau nữa… nhưng phải một điều kiện: điều kiện đó là lúc bạn sẽ chọn nghề hay về sau này, trong suốt đời bạn, bạn không bao giờ quên lãnh lời Chúa bảo mà tôi đã chép trên kia. Sự quan hệ không phải là nghề nghiệp bạn sống ở thế gian nhưng là cách thức bạn làm nghề đó cho tới mục đích.Sự quan hệ không phải là lắm tiền nhiều bạc, lắm ruộng vườn, nhiều nhà cửa hay ôtô mà bạn tậu được( có lẽ bằng cảnh gian giảo) nhưng “ là cách thức mà bạn làm tròn bổn phận đối với nghề nghiệp của bạn”.

    -----------Lễ tấn phong Giáo Hoàng là một lễ nghi tượng trưng có ý nghĩa rất thâm trầm. Ở giữa những nghi lễ long trọng, người ta đốt một ít chỉ rối trước mặt Đức Giáo Hoàng và người giúp việc nhìn vào làn khói tan bay, nói với Đức Giáo Hoàng những lời này:
    Beatissime Pater, sic transit gloria mundi!” – Tâu Đức Thánh Cha, cái vinh quang ở thế gian này cũng tan bay như thế”.
    -----------Bởi vậy, khi bạn suy nghĩ về nghề nghiệp của bạn ở thế gian này và bạn sửa soạn để chọn nghề ấy, ước gì những lời Chúa lại vang dội bên tai bạn: :” Có ích gì cho người ta nếu được lãi cả thế gian mà mất linh hồn?”.

    -----------"Lạy Chúa, suốt trong đời tôi, xin Chúa ở cùng tôi để tôi không bao giờ phải mất linh hồn”.

  40. Có 2 người cám ơn caoduc vì bài này:


  41. #60
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default “… ĐỂ CHO CHÚNG ĐƯỢC SỐNG …”

    “… ĐỂ CHO CHÚNG ĐƯỢC SỐNG …”


    -----------Một hôm Chúa phán:” Ta xuống thế gian này để chúng được sống, và được sống dồi dào”( Ga 10, 10)

    -----------Ở thời buổi chúng ta này, người ta rất sốt sắng và hoạt động cho đời sống bề ngoài, đời sống phàm trần của mình. Ôi! Giá họ chỉ dành một nửa công việc ấy cho đời sống tinh thần của họ, cho sự tu sửa linh hồn họ, cho sự làm mạnh mẽ ý chí của họ, phải bạn ạ, giá người ta chỉ dành một nửa sự hoạt động của mình cho những công cuộc ấy! Máy móc là một người bạn làm việc, một kẻ giúp đỡ đắc lực cho người ta, nhưng nó cũng có thể thành một kẻ chuyên chế, và lúc ấy nó sẽ đẩy người ta lên trước, không ngừng, đẩy người ta luôn mãi về những kỷ lục tối cao mới lạ, không cho người ta nhìn ra ngoài mục đích phàm trần, không cho người ta nghĩ đến hồn mình nữa.

    -----------Than ôi! Người ta có tóm tắt đời một số đông kẻ làm việc say sưa bằng đoạn này của văn sĩ Đức:
    -----------“ Mọi người ở thế gian này đều làm việc cho của cải, cho tiền tài. Rồi khi giầu có, thì này đây, họ đã nằm liệt giường và chết.”
    -----------Ngày nay, không bao giờ người ta cần đến lời Chúa nói trên kia bằng lúc hăm hở, say sưa làm công việc trần gian mà mình đã mó tay vào. Những ước vọng của linh hồn phải phá tan các hàng rào vật chất: “ Ad majora natus sum”. Tôi sinh ra để làm những sự tốt lành hơn cái khuôn khổ chật hẹp mà trái đất dành cho tôi. Cái đà tiến ấy, các ước muôn thân mật của tính loài người ấy:” Excelsior, Lên cao!” người ta đã cảm thấy trong các bài anh hùng ca của mỗi nước. Tất cả nhân loại phải lấy câu ấy làm châm ngôn, không những trorng cái văn minh phàm trần này( cái văn minh mà chúng ta đã lăn lóc vào sâu), nhưng cả trong sự hun đúc tinh thần nữa! Vì thế mà Chúa Giêsu đã xuống thế để chúng ta được sống, được sống chân chính thiêng liêng.

    -----------Bạn ơi! Bạn có biết lúc nào bạn phải nhớ đến lời cánh ngôn tuyệt tác kia của Chúa ?

    -----------Chính là lúc bạn các bạn hữu đàng điếm, các bạn hữu lông bông đến khoe khoang trước mặt bạn đang gắng hết sức chiến đấu cho linh hồn bạn:” Mày xem chúng tao. Chúng tao sống với đời! Chúng tao là những kẻ lang thang không biết có những hàng rào năn chắn! Còn mày, chúng tao không biết mày chiến đấu mãi cho lý tưởng gì? Ội chao! Chiến đấu mãi, từ chối mọi sự… Mày xem: đời là của chúng tao!”

    -----------Bạn ơi! Bạn chỉ tin có lời Chúa Giêsu thôi! Bạn hãy chiến đấu đi! Bạn để ý cẩn thận! Bạn hãy tự hãm mình! BẠn hãy tin mãi mãi rằng cái đời chăm chỉ nghiêng hướng về lý tưởng là cá đời chân chính, cái đời xứng đáng với bạn. Bạn đừng làm sự gì hổ thẹn, sự gì trụy lạc, sự gì đàng điếm hay nịnh hót.

    -----------Hơn nữa, bạn hãy hành động hơn là tin tưởng. Ước gì đời sống siêu nhiên sốt sắng và vui vẻ, mạnh mẽ và đầy nhiệt khí của bạn là một bằng chứng. Ước gì đời sống ấy tỏ rằng chỉ gần Chúa, cái hoa mới nở, con chím mới hót, trái tim loài người mới vui mừng thánh thiện, còn trong những linh hồn xa Chúa Giêsu, chỉ có chim cú rúc trong bóng tối, cẩy cỏ không nhựa héo không và rơi rụng lá vàng.

    -----------Bạn ơi! Bạn đừng bỏng những từng cao công giáo để trụt xuống những sự vui sướng tục tằng.

    -----------Cách đây không bao lâu, các báo có đăng một tin quái lạ. Ở chân dẫy núi Thụy Sĩ, trên một con đường núi rất đẹp, một chiếc ôtô lao phóng như bay,. Bỗng đến chỗ quặt đột ngột, một khối đen sì lù lù giữa đường và xe không còn thời giờ hãm kịp. Chiếc xe xô đổ khối đen kia và đứng lại. Hành khách bước xuống. Và bạn có biết xe đè phải vật gì không? Một con đại bàng khổng lồ bạn à. Cái máy phóng trên đất đã đè nhừ một con chim Chúa tể vẫn bay liệng trên từng mây cao tít. Tại sao? Vì con đại bàng thấy xác một con vật chết trên đường và liệng xuống ăn, quên hết mọi sự. Nó không trông thấy cái nguy hiểm rình chực nó ở dưới đất và không còn nghĩ đến những nơi cao cả trênmây. Nó quên cả mặt trời sáng láng vẫn gọi nó lên chốn từng cao.

    -----------Thân ôi! Bạn yêu quí ới Biết bao nhiêu linh hồn người ta cũng hiên ngang như con đại bàng đã bị đé bẹp dí, bị giết chết bởi cái sức tiến phăng phăng, bởi cái đà lao phóng của những thèm muốn trần gian!

    -----------Biết bao nhiêu thanh niên 16, 18 tuổi gặp thấy những xác vật chết trên mặt đất: đời sống nhục dục và vô luân lý, một các vật chết mà họ chưa gặp bao giờ nhưng ngày này quyến rũ họ, lôi kéo họ xuống thấp và làm cho họ không con ở yên được trên chốn tầng cao trong sạch…

    -----------Còn bạn, bạn ơi! Bạn đừng mềm lòng, đừng bỏ những nơi cao trọng công giáo vì một xác vật chết trên đường bạn!

    -----------Và cần nhất, bạn đừng sợ! Đời bạn sống theo đời Chúa sẽ không vì thế mà hoang vắng, trống không hay mất vui vẻ.

    -----------Vậy, phải chăng đời sống công giáo liên tiếp sẽ khiến đời buồn nản? pHải chăng đời đó làm mất sự vui vẻ của người đời, giảm hết sức lực làm việc và làm u ám mắt ta?

    -----------Ô không! Nghìn lần không.

    -----------Chúa muốn các thanh niên vừa đạo đức, vừa tận tình, vừa vui tươi nhất. Chúa không muốn họ là người cúi đầu, vụng về, ngớ ngẩn, những người chỉ ngồi xó nhà, những người cẩn thận quá đáng. Tôi muốn chú ý đặt biệt về điều đó vì thật ra có nhiều thanh niên có linh hồn rất ý nhị đã từng phen sa ngã vào bệnh này. Than ôi! Đó cũng là một tội dầu họ không phạm một lần! Không, Chúa xuống thế vì đời sống của ta chứ không phải là kẻ đao phủ giết ta, kẻ chu diệt ta, kẻ canh gác ta. Bạn hãy yêu Chúa với tình yêu nồng nàn, mạnh mẽ và bạn thường luôn luôn nói với Chúa rằng:
    Chúa là cái tổ;
    Chúa thân ái, dịu dàng và nồng nàn!
    Mà tôi ít khi nghĩ tới Chúa!
    Mà tôi thường nhìn ngắm nơi khác luôn!
    …………………………………………� �…………………………
    Chúa là con chịm mệ.
    Tôi là con chim non vừa mọc lông tơ !
    …………………………………………� �………………………….
    Tôi không tìm được chốn nghĩ ngơi
    Trên mặt đất thế giới vô biên này.
    Vì tôi đi đến đâu cũng rên khóc trong tôi.
    Một tiếng hát gọi tôi.
    Đó là tiếng Chúa đau đớn và lo lắng.
    Và khắp mọi chỗ tôi đến, tôi đều muốn quay lại.
    Ủ ấp bên lửa nóng trái tim yê dấu của Chúa.
    (A. Sik.)
    -----------Chính chúa đã phán rằng Chúa xuống thế « để chúng ta được sống và được sống dồi dào ».

  42. Được cám ơn bởi:


  43. #61
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default « CHÚNG TÔI Ở ĐÂY DỄ CHỊU LẮM »

    « CHÚNG TÔI Ở ĐÂY DỄ CHỊU LẮM »


    -----------Chúa Giêsu dẫn các môn đệ lên một ngọn núi cao. Và Chúa biến hình trước mặt họ : Mặt Chúa sáng láng như mặt trời, và quân áo Chúa trắng như tuyết… Thánh Phêrô cất tiếng nói với Chúa Giêsu rằng : Lạy Chúa. Chúng tôi ở đây dễ chịu lắm »(Mt 17, 24).

    -----------Một ánh uy nghiêm của Chúa soi xuống các tông đồ và như thế cũng đủ khiến họ sung sướng vô cùng. Vậy cái sung sướng đời đời mà Chúa Giêsu đã hứa cho những kẻ đã hết lòng theo Chúa thì sao ? Khi chúng ta về quê chúng ta là nhà Cha cả, chúng ta có thể nói chắc rằng : « Chúng ta ở đây dễ chịu lắm ».

    -----------Vậy, câu này « Trở về nhà sau khi bị đầy xuống trần gian và trở về nhà mãi mãi » nghĩa là gì ? Bạn trông cái vui vẻ vô cùng bỗng dưng hiện trên mặt các học trò khi đến trường một buổi sáng kia mà thấy người ta bảo cho nghĩ một cách bất ngờ : « Ngày hôm nay nghỉ. Các anh hãy trở về ». Bạn cũng trông thấy cái mặt đỏ ửng sung sướng của các lưu trú học sinh vê cuối năm học : « Nghỉ hè rồi. Bây giờ chúng ta có thể trở về nhà. »

    -----------Và, bây giờ chúng ta trở về nhà chúng ta mãi mãi, nhà Cha chúng ta ở trên trời ! Đó mới là điều đáng cho chúng ta vất vả, chiến đấu và kiên tâm ở giữa mọi chước cám dỗ.

    -----------Nhưng thật ra, tôi không muốn ăn ở hiếu thảo chỉ để được phần thưởng hay tránh tội chỉ vì sợ hãi bị nghiêm phạt. Tôi muốn ăn ở hiếu thảo để tỏ tình tôi đối với Chúa, vì chính Chúa là sự nhân lành vô cùng, là nguồn mọi sự nhân lành. Và tôi muốn tránh mọi sự xấu xa vì những cái gì là tội lỗi đều tách tôi ra khỏi Chúa. Tôi cũng muốn làm điều thiện vì chỉ có cách ấy khiến đời trở nên nhân đạo và dễ chịu, vì sự tuận giữ những luật lệ tinh thần giúp vào sự đắc thắng phàm trần của tôi, và vào cả sức khỏe và thể xác tôi nữa.

    -----------Những điều trên đây đều đúng thế. Nhưng người ta hằng bị những chước cám dỗ thôi thúc, những chước cám dỗ quyến rũ, nóng nảy, điên cuống, những chước cám dỗ mà suy luận và sự sợ hãi hình phạt đời đời hay cái hy vọng thưởng khen mãi mãi mới chống lại được !

    -----------Mùa đông năm 1927, trời rét quá đến nổi có những tảng nước đá khổng lồ tụ lại trên sông Danube bên trên Presbourg và người ta đã lo lắng nếu sông cuốn chảy bức thành ấy sẽ làm ngập lụt cả tỉnh.

    -----------Người ta đã tìm hết cách để phá vỡ cái vỏ nước đá ấy ! Những mọi phương pháp đều không công hiệu : tảng nước đá quá dày. Chỉ còn mỗi một cáh : bắn súng. Và chính với một khẩu đại bác chính thật người ta mới có thể phá vỡ cái vỏ cứng chắc của nước đá… Nhiều người mà linh hồn ý nhị vì tình yêu Chúa đã có thể làm chảy tan cái vỏ lạnh giá của tội lỗi. Nhưng có khi, mùa đông giá rét của chước cám dỗ tràn ngập chúng ta và ôm trùm hồn ta một vỏ nước đá dày đến nỗi không có gì phá nổi, ngoài tiếng kèn của ngày chung thẩm và tiếng súng gầm nổ của hình phạt đời đời.

    -----------Tội lỗi lợi dụng ta mãi. Nó hứa với chúng ta sung sướng và thỏa mãn, và nhiều khi ta chỉ có thể thắng nó cùng cái vui vẻ giả dối của nó bằng cái vui vẻ trong sạch của linh hồn sạch tội, bằng sự thưởng khen bất tuyệt của đời sống trong trắng, bằng hy vọng thánh thiện, các hy vọng sẽ cho ta sung sướng nói mãi rằng :

    « Lạy Chúa, chúng tôi ở đây dễ chịu lắm ! »

  44. Được cám ơn bởi:


  45. #62
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CHA CHÚNG TA…

    CHA CHÚNG TA…


    -----------Một nhà cổ sử, Ông Carthagène chép rằng : « Về thời Vespasien hoàng đế, Thượng Nghị viện La Mã đã bàn xem nên gọi vị thần tốt nhất và lớn nhất là gì ? Một người khuyên nên gọi là « Chúa giàu sang ». Theo người khác thì gọi là « Chúa khôn ngoan ». Theo người thứ ba thì gọi là « Chúa oai quyền » v.v… Sau cùng một ông nghị đứng lên nói rằng : « Theo ý tôi, chúng ta nên gọi là « Chúa nhân lành » vì nếu chúng ta gọi là « Chúa giàu sang » thì những người nghèo khó có gì ? Nếu chúng ta gọi là « Chúa khôn ngoan » thì những trí óc đơn sơ có gì ? Và nếu chúng ta gọi là « Chúa oai quyền » thì những người khiêm tốn có gì ? Vậy chúng ta muốn đấng ấy hợp với mọi người, thì chúng ta có thể gọi là « Chúa nhân lành ».

    -----------Đó, bạn ơi một tâm hồn quí phái ngoại giáo đã nhận thấy như thế… Chúng ta sẽ có một ý tưởng tốt đẹp biết bao khi ta gọi Đấng Tạo Hóa và là Chúa muôn loài ở thế giới này là « Cha nhân lành » của chúng ta.

    -----------Đức Chúa Trời là Cha chúng ta. Từ ngày Chúa rao giảng, điều đó là một tin tưởng đã quen lắm. Nhưng trước Chúa Cứu Thế, không có tôn giáo nào đi tới chân lý đáng an ủi ấy, đi tới tiếng gọi đầy cung kính và yêu thương ấy.

    -----------Trong sách Cựu Ước, người ta chỉ biết một Chúa cao cả có oai quyền ghê gớm. Nhưng Đức Chúa Trời không những chỉ là một Chúa oai quyền nhưng còn là một người Cha yêu thương mọi vật mình đã gây dựng nên, cả đến những vật bé nhỏ. Đó là điều chỉ có Chúa Cứu Thế giảng dạy cho ta biết. Một hôm các tông đồ hỏi Chúa phải cầu nguyện thế nào thì Chúa dạy họ bản kinh mà mọi người đều biết : Kinh Lạy Cha( Mt 6, 9-13).

    -----------« Đức Chúa Trời là Cha chúng ta » nghĩa là gì ? Đó là một biển yêu dấu vô cùng tận ; đó là một nguồn tư tưởng cao siêu không thể đo lường ! Đó nghĩa là :
    -----------1. Tôi thuộc hẳn về Chúa : Chúa đã dựng nên tôi. Trước thời gian, trong chốn vô biên, Chúa đã trông thấy trước mặt Chúa muôn ngàn vật vô hình Chúa có thể sinh ra và cho một sự sống. Và trong đám đông ấy, Chúa đã chọn tôi và dựng nên tôi, bỏ quên muôn ngàn vật khác.

    -----------Phải, Chúa đã chọn tôi. Nhưng tại sao chính tôi ? Có lẽ vì tôi phụng sự Chúa hơn các vật khác chăng, các vật mà nếu Chúa cũng cho chúng một đời sống như tôi ? Tôi ngắm lại quãng đời mà tôi sống đến ngày nay. Than ôi ! Tôi không dám nói rằng : Phải. Hay tôi yêu Chúa nhiều hơn ? Hay, có lẽ tôi chiến đấu với tội lỗi nhiều hơn ? Hay tôi mạnh mẽ trong chước cám dỗ ? Hay tôi làm Chúa vui mừng nhiều hơn ? Than ôi ! Không. Từ trước tới giờ, chưa bao giờ tôi ăn ở như thế… nhưng từ nay, bạn ơi ! Mọi sự phải như thế đó !

    -----------2. Chúa thuộc hẳn về tôi : Tôi đã rõ cái tư tưởng cao quí « Đức Chúa Trời là Cha tôi » còn có nghĩa là tôi thuộc hẳn về Đức Chúa Trời.
    -----------Nhưng tư tưởng ấy còn một nghĩa khác nữa là Đức Chúa Trời thuộc hẳn về tôi ! Sự uy nghiêm vô cùng của Chúa tràn chảy xuống tôi, ôm ấp lấy tôi, che kín tôi và khiến tôi linh động. Chúa đưa dắt trí khôn tôi về Chúa. Chúa quyến luyến ý chí tôi. Chúa thu bắt tim tôi. Chúa làm tôi say mê quyến luyến Chúa và ràng buộc tôi vào chính Chúa. Và không còn tư tưởng nào tuyệt đối và an ủi bằng lời Thánh Đa-vít ca ngợi :
    <b>
    « Lạy Chúa, Chúa thăm dò tôi và Chúa đã hiểu tôi.
    Chúa biết lúc nào tôi ngồi, tôi đứng,
    Chúa nhận thấy tư tưởng của tôi từ xa.
    Chúa biết tôi đang đi hay nằm nghỉ
    Và Chúa đều quen đường lối của tôi.
    Lời nói chưa thoát khỏi lưỡi tôi
    Thì Chúa đã hiểu biết cả rồi.
    Đằng trước, đằng sau, chỗ nào Chúa cũng bao bọc tôi.
    Tôi biết lánh đâu để tránh ý Chúa ?
    Tôi biết trốn đâu để tránh mặt Chúa ?
    Nếu tôi lên trời Chúa đã ở đấy
    Nếu tôi lăn lóc trong thế giới người chết, Chúa đã kia rồi !
    Nếu tôi theo ánh bình minh
    Và ra ở biên giới cuối cùng của biển cả
    Thì vẫn bàn tay Chúa dẫn đưa tôi
    Và tay phải Chúa giữ tôi.
    Ca vịnh 138
    </b>

    -----------Dẫu tôi muốn, tôi cũng không thể lẩn tránh Chúa được nhưng tôi không muốn tránh Chúa. Trái lại, nếu tôi gặp sự thử thách, tôi sẽ ngả đầu tôi, cái đầu buồn rầu đáng thương vào bàn tay yêu dấu của Chúa, tôi đặt tim tôi, trái tim đau đớn vào chính tim Chúa và đời tôi, một lần nữa, lại có mục đích vì kẻ nào hiến thân cho Chúa thì Chúa sẽ hiến mình cho kẻ ấy, cho đời kẻ ấy, cho sự vui mừng làm việc của kẻ ấy.

    -----------Tôi thấm liễm Chúa, tôi nâng hồn thôi lên Chúa; tôi mở tim tôi ra trước Chúa. Chính Chúa là không khí, là ánh sáng, là đời sống. Từ trước đến giờ vẫn thế! Không một phút nào vắng Chúa! Không một phút nào xa Chúa! Không một phút nào trong tội lỗi!

    -----------Một lần trong khi nguyện ngắm, bạn cất tiếng đọc những lời đẹp đẽ này:” Lạy Cha chúng tôi…” bạn hãy nhận lấy ý tưởng cao siêu là một Đức Chúa Trời là Đấng sinh ra bạn, là Đấng gìn giữ đời bạn với lòng nhân từ, là Đấng che chở cho bạn, là mọi sự của bạn! Đó là Cha bạn! Dầu Chúa đánh bạn, đó là Cha bạn yêu bạn, dầu Chúa phạt bạn đó là Cha bạn muốn ích lợi cho bạn. Cha bạn là người hiểu biết những nỗi đau thương của bạn, Cha bạn là người trông thấy những nỗi lo lắng, những giọt nước mắt, những đêm năm canh thổn thức, những sự thử thách, những nổi đau đớn của bạn và an ủi hồn bạn trhung thành và kiên nhẫn bằng lời hứa này:
    ” Ego ero merces tua magna nimis”
    “ Ta sẽ là phần thưởng lớn của con”

  46. Được cám ơn bởi:


  47. #63
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default BẢY MƯƠI BẢY LẦN BẢY

    BẢY MƯƠI BẢY LẦN BẢY


    -----------Thánh Phêrô hỏi Chúa Cứu Thế: “ Lạy Chúa, nếu bạn tôi phạm lỗi cùng tôi, tôi sẽ tha thứ cho bạn tôi mấy lần? Đến bảy lần chăng? Chúa Giêsu phán rằng: “ Ta không bảo đến bảy lần, những tới bảy mươi bảy lần bảy “( Mat 18-21 v.v...” Và “ Bảy mươi bảy lần bảy” là con số không nhất định là không biết bao nhiêu lần.

    -----------Ta gần như không thể sống được giữa mọi người mà không gặp những sự trái ý hay sa ngã vào những cuộc cãi cọ, hay xung đột... Nhiều khi ngay trong các bạn hữu thân mật nhất cũng có những dư luận trái ngược nhau và trong anh em chị em cũng thường có những sự xô xát. Bởi vậy, bạn phải hết sức tránh cho mình khỏi là đầu mối của những cuộc xô xát và đừng sỉ nhục ai cả. Bạn đừng tìm cãi cọ nhau vớ vẩn. Trong các học trò, phần lớn các sự cãi cọ, dầu lúc đầu dịu dàng cũng tận cùng bằng sự chia rẽ và sỉ nhục nhau. Hai thanh niên cãi cọ nhau vớ vẩn cũng như hai người sói đấu tranh nhau một cái lược: kẻ thắng cũng không ích gì, nhưng thường khi, một trong hai người thanh niên nối nóng giận không suy nghĩ và bỗng buông một lời sỉ nhục khiến bạn, anh em mình hay chị em mình buồn rầu.

    -----------Và người bị sỉ nhục thì sao? Đó là một kẻ mất trí, kẻ tức giận, họ sỉ nhục lại một cách ghê gớm và tục tằn hơn, có khi họ dùng đến chân tay nữa. Nếu người đó là người hiền lành, họ sẽ khó chịu và xa lánh kẻ sỉ nhục mình.

    -----------Nhưng Chúa Giêsu không dạy phải trả sỉ nhục cho sỉ nhục hay tức giận. Chúa muốn chúng ta tha thứ bảy mươi bảy lần bảy. Bạn ơi! Nếu người bạn của bạn sỉ nhục bạn, bản trả lại sỉ nhục cho sỉ nhục, hay bạn để lòng giận dữ, hồn bạn sẽ hạ xuống bằng hồn kẻ sỉ nhục bạn. Bạn đã biết cái trò chơi mà các trẻ ưa nhất: đẩy nhau. Chúng giơ chân phải lên đạp vào nhau và hai bên ra sức làm cho đối phương bị đổi chỗ. Kẻ thắng là kẻ đứng vững chân trên đất, kẻ đó không bị mưu mẹo gì làm lay chuyển được.

    -----------Vậy bạn ơi! Khi bạn trả sỉ nhục cho sỉ nhục hay tỏ lòng căm tức, bạn sẽ rời khỏi đất vững.

    -----------Vậy làm thế nào? Bạn hãy nhớ đến lời của ông Sénèque, nhà Hiền triết sinh tai Cordoue trước Thiên Chúa giáng sinh(265), “ Vicit malos pertinax bonitas”( Lòng nhân từ kiên nhẫn chinh phục kẻ xấu). Kẻ nào đắc thắng là kẻ biết chinh phục bằng tình yêu.

    -----------Bạn hãy mạnh mẽ, hãy can đảm tự chủ mình giữa lúc khó khăn, giữa lúc bạn bị buồn rầu, đau đớn nhất. Rồi khi người kia dịu lòng, bạn sẽ dịu dàng đến tìm họ, và hỏi họ xem còn xử với bạn như 5 phút trước không, còn đánh bạn nhữa không, còn nói những lời sỉ nhục hay chế nhạo như trước nữa không? Và phầ nhiều những địch thủ của bạn sẽ xấu hổ và bảo bạn rằng: “ Bạn ơi, xin bạn tha thứ cho tôi, tôi quá nóng nảy”.

    -----------Một ngạn ngữ đã nói: “ Người tức giận sẽ giận mình khi họ trờ lại bình thường”.

    -----------Trái lại, chính bạn nổi nóng, chính bạn là đầu mối sự cay đắng, bạn đừng chờ người bị sỉ nhục đến tìm bạn, nhưng bạn hãy cố can đảm và mạnh mẽ sửa lỗi ngay, không chậm trễ. Có nhiều thanh niên băn khoăn suốt ngày với mình: “ Phải, tôi đã trót nóng giận, những biết làm thế nào bây giờ? Tự hạ mình chăng? Đến xin lỗi chăng?” Còn bạn, bạn ơi, bạn đừng lưỡng lự một phút!

    -----------Nhưng tôi cũng xin bạn rằng: “ Hãy suy nghĩ và can đảm ngay từ nay, hãy cố gắng hết sức để không một lời nào sổng thoát miệng lưỡi nữa. Vả lại : “ Không bao giờ hành động như thế nữa” là cách đền tội tốt nhất”. Lại những lời mà miệng ta thốt ra trấn áp cả ta; chúng ta tự chủ hẳn được ta khi ta biết biết giữ những lời ấy.

    -----------Phải, bạn ơi, nếu sẩy bạn làm tổn thương kẻ nào, bạn hãy can đảm sửa chữa ngay. Sỉ nhục khi người ta nóng nảy, khi người ta lỗ mãng, đó thường là một sự nhẹ dạ. Nhưng sửa chữa ngay cái cử động không suy nghĩ ấy, đó vẫn là một đức tốt.

    -----------Hai con trẻ cãi cọ nhau khi chơi nghịch. Nhưng sang phút sau, tuy còn đẫm mồ hôi và đồ chơi còn cầm ở tay, hai đứa đã lại hòa thuận. Bạn tưởng Chúa có nhìn ấu yếm hai đứa trẻ ấy không, hai trẻ đã lầm lạc trong phút chốc, và bây giờ đã biết mà chữa lỗi lầm? Không bao giờ sự biểu lộ trí óc mạnh mẽ đẹp bằng lúc xin lỗi hay tha thức. Lầm lạc là một điều phàm trần, tha thứ là một đức thánh thiện. Và nếu cần, dầu tha thứ đến bảy mươi bảy lần bảy cũng được. Bạn tự hỏi tại sao một vài người bạn của bạn hay hung dữ, không suy nghĩ, “ rất khó chịu”. Có lẽ bản tính họ nóng nảy hơn bản tính của bạn, dầu họ cố gắng sửa chữa cũng không hoàn toàn. Có lẽ họ không nhận được ở nhà họ, ở các cha mẹ bình thường của họ một giáo dục đầy đủ và như thế, họ chỉ chịu một phần trách nhiệm về tính khi tục tằn, về nết xấu của mình! Bạn hãy đáng yêu, hiền lành và độ lượng với các kẻ muốn hoán cải.

    -----------Chỉ có một hạng người mà bạn có thể, bạn phải quay lưng. Người thanh niên theo Chúa Cứu Thế chỉ có một thù địch là tội lỗi mình hay muốn dạy họ phạm tội. Nhưng, thật ra, họ phải quy lưng lại kẻ đó, vì đó là một điều răn của Chúa Giêsu mà bạn nhậy thấy ở những suy niệm tiếp theo.

  48. Được cám ơn bởi:


  49. #64
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default “ NẾU MẮT CON LÀ MỘT DỊP SA NGÔ

    “ NẾU MẮT CON LÀ MỘT DỊP SA NGÔ


    -----------Chỉ khi nào chúng ta biết linh hồn người ta đối với Chúa là một kho tàng quí giá biết bao thì chúng ta mới có thể hiểu sự nghiêm khắc khe khắt trong lời Chúa khi phải cứu linh hồn ta khỏi bị hư đi.

    -----------Khốn nạn cho kẻ nào khêu tội ! Những lời Chúa Giêsu hiền lành sẽ làm cho họ choáng váng như một cái chớp sáng rực, khi Chúa phán rằng : « Những kẻ nào khêu tội cho những con trẻ tin Ta, nó sẽ đáng người ta buộc bàn cối xay vào cổ nó và đẩy nó xuống đáy biển sâu… Nếu tay con hay chân con là một dịp sa ngã cho con thì hãy chặt chúng và ném ra xa. Thà con tàng tật và què quặt còn hơn bị ném vào lửa đời đời với tay chân đầy đủ. Và nếu mắt con là một dịp sa ngã cho con, con hãy móc ném nó đi xa. Thà con chột mắt còn hơn là bị ném vào lò lửa với hai mắt vẹn toàn »( Mt 18, 6, 8 v.v…).

    -----------Theo lời Chúa phán, một trách nhiệm ghê gớm đổ xuống đầu kẻ khêu tội người khác bằng hạnh kiểm mình hay dùng lời nói hoặc cử chỉ dạy người khác phạm tội. Chúa Giêsu rất hiểu nguyên nhân do sự sa ngã tinh thần : đối với phần nhiều thanh niên đó là bạn xấu và sách vở vô đạo. Bởi thế Chúa phán cùng các kẻ hư đốn linh hồn với một sự nghiêm khắc ghê gớm và kinh khủng.

    -----------Bạn ơi ! Bạn hãy coi chừng, bạn đừng làm bạn với kẻ xấu và đừng đọc các sách khêu gợi. Đằng khác, bạn cũng đừng làm dịp cho kẻ khác sa ngã hư hỏng.

    -----------Có nhiều thanh niên nói rằng : « Phải, đúng thế. Có nhiều câu truyện của một vài người bạn không được đứng đắn, nhưng tôi không vui cường với những lối đùa bỡn của họ, tôi chỉ khó chịu về giọng nói ngang chướng thôi. Vả lại, người bạn ấy là người dễ yêu, lỗi lạc. Và cũng nên hiểu rằng, người ta đã giúp tôi rất nhiều trong sự học hành. Vậy tôi không thể xa bỏ họ. Còn sự đàng điếm của họ không làm hại ai cả ».

    -----------Bạn ơi ! Xem đó, bạn chỉ phán đoán bề ngoài thôi. Người thanh niên lỗi lạc không phải là kẻ chưng diện quần áo mới với nhiều đầy tớ hầu hạ, nhưng chính là kẻ có tư tưởng lớn lao và cử chỉ quí phái. Một vài câu đùa bỡn vớ vẩn kia bây giờ làm vui bạn, nhưng dăm tháng sau bạn vui lòng nghe nói, và trong một năm, tội lỗi sẽ ngập đến cổ bạn. Nếu người bạn của bạn có thật lỗi lạc, bạn hãy xin họ uốn tư tưởng, lời nói, cử chỉ của họ theo cái lý tưởng cao quí của hồn bạn. Nếu họ không làm theo thì sao ? Thì bạn lìa bỏ họ vì chính những trường hợp ấy mà Chúa phán những lời kia. Dầu lìa bỏ một người bạn mà đau đớn như chặt chân tay, bạn cũng cứ lìa bỏ, nếu họ lôi cuốn bạn vào tội lỗi. Vì kẻ nào thù nghịch cùng Chúa Giêsu không thể là bạn thân của bạn được và kẻ thù nghịch cùng Chúa là kẻ có lời nói bẩn thỉu, có đời sống hoang tàng, có lòng vô tín ngưỡng ! Kẻ nào là bạn của phóng đãng, sẽ chóng thành phóng lãnh : « Criem quos inquinat, aequat » .

    -----------Bạn có biết cách nào bạn có thể nhận biết kẻ đáng là bạn thân với bạn không ? Bạn chỉ nhận một điều này : nếu trong lúc sum họp với họ , bạn thấy họ dễ trở nên tốt lành. « bonus intra, meliorexi ». Đó là câu người ta đọc thấy trên mặt nền một ngôi nhà thờ cổ. « Hãy vào đây với một linh hồn tốt và đi ra với một linh hồn tuyền hảo ». Đấy là một dấu hiệu tình bầu bạn chân chính cho bạn : người này làm tôi thêm tốt lành hay thêm xấu xa ?

    -----------Một người thanh niên khác nói : « Phải, đúng thế. Tôi biết cuốn sách đó có những điều vô luân lý, nhưng lối hành văn đặc sác, và tôi đọc nó không phải để tìm cái thú đọc những điều vô đạo in trong đó nhưng chỉ để thu thập sự hiểu biết cho đời sống ».

    -----------Bạn ơi, một lần nữa, bạn lầm rồi. Nếu bạn muốn lời văn đẹp thì ơn Chúa, bạn cũng sẽ tìm thấy ở các nhà văn khác, các nhà văn biết đặt những ý tưởng cao xa trong những lời trong sáng.
    Những cuốn sách, vở kịch, hay một cuốn phim, dầu văn chương và cách trình bày có giá trị đến đâu, dầu chỉ mê hoặc tinh thần bạn chút ít, bạn cũng đừng đọc đến và đừng xem qua. Và dầu phải lìa bỏ một vật gì mà phải đau đớn như lìa bỏ con mắt, nếu vật ấy đưa bạn đến tội lỗi, bạn hãy hy sinh nó cho hồn bạn.

    -----------Rồi, bạn ơi, bạn cũng phải coi chừng đừng để mình là mối khêu gợi cho kẻ khác. Những kẻ ít học và không có trí thức thường vô tình bắt chước hạnh kiểm những người thông thái hơn họ. Và như thế, đời sống của các bậc thượng lưu chịu nhiều trách nhiệm hơn hạng bình thường. Khi Chúa hỏi Cain về em nó, nó ngạo nghễ trả lời rằng : « Tôi có phải là kẻ coi giữ em tôi đâu ? » Bạn ơi, thật ra chúng ta là người canh giữ kẻ đồng loại chúng ta, và trong từng trường hợp, chúng ta đều có trách nhiệm đối với họ. Khi bạn làm khó chịu và trêu chọc em bạn, bạn phải chịu trách nhiệm khi nó bắt đầu kêu la và nguyền rủa. Khi bạn được nghỉ học về nhà quê, nếu bạn là một người thông thái, bạn bỏ lễ ngày chủ nhật để đi chơi hay nằm ngủ, bạn phải chịu trách nhiệm vì gương xấu làm cho các thanh niên giản dị cũng xa bỏ nhà thờ. Nếu bạn là thầy thuốc, là quan tòa, là nghiệp chủ hay đốc lý mà dân chúng thấy bạn không đi xưng tôi và chịu lễ, bạn là là giáo sư mà các học trò không thấy bạn đến nhà thờ vói họ và nghe thấy bạn nói phạm tới đạo thánh, bạn sẽ phải chịu trách nhiệm về mọi sự đau đớn thiêng liêng.

    vVậy bạn phải cẩn thận lắm. Chúa tin bạn lắm : Chúa cho bạn đôi mắt : Trông nhìn là hạnh phúc biết bao ! Nhưng bạn hãy nhắm mắt lại, cố gắng suy nghĩ : « Tôi không trông thấy gì cả. Sầu thảm biết chừng nào ? »

    -----------Vậy nếu Chúa ban cho bạn đôi mắt, bạn đừng lợi dụng nhìn nơi tội lỗi, đọc chuyện phóng đãng. Bạn đừng khêu gợi, đừng làm hư hỏng hồn bạn.

    -----------Và Chúa đã cho bạn hay tay, bạn cũng đừng lợi dụng chúng, đừng phạm tội với chúng.

    -----------Và Chúa cho bạn cái lưỡi, bạn cũng đừng lợi dụng nó nữa : bạn đừng dùng nó nói một lời tội.

    -----------Và Chúa cho bạn cái khiếu để suy nghĩ, bạn cũng đừng lợi dụng. Bạn đừng suy nghĩ đến những điều tội lỗi. Bạn vào Thiên Đàng không tay không chân, không mắt còn hơn là sa xuống lửa hỏa ngục đời đời với hai mắt, hai chân, hay tay !

  50. Được cám ơn bởi:


  51. #65
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default ĐỨNG LÊN, NHỮNG KẺ CHẾT !

    ĐỨNG LÊN, NHỮNG KẺ CHẾT !


    -------Một người Pharisêu mời Chúa đến ăn : Và khi ấy một người đàn bà sống hoang toàng ở ngoài tỉnh nghe thấy Chúa đến ăn ở nhà một người Pharisêu thì mang một bình đầy dầu thơm lại đến đằng sau Chúa, cúi xuống chân Người vùa khóc vừa tưới nước mắt trên chân ấy rồi lấy tóc trên đầu mình lau và hôn cùng xức thuốc thơm ( Lc 7-37).

    -------Và thấy người Pharisêu mời mình không bằng lòng về cử chỉ của Chúa Cứu Thế quá khoan dung với kẻ tội lỗi gớm ghiếc kia, Chúa liền phán rằng : « Bao nhiêu tội lỗi người này sẽ được tha thứ vì nó đã yêu nhiều »(Lc 7-47). Và Chúa bảo người đàn bà ấy rằng : « Đức tin của con đã cứu con ; con hãy trở về bình yên »(Lc 7-50).

    --------------Các người Pharisêu kiêu ngạo đầy bất bình biết bao ! Mặt họ đã quay đi không nhìn kẻ có tội ! Họ đã khinh bỉ nhìn người kia quỳ xuống khóc than nhưng họ cũng tội lỗi tràn trề. Mà Chúa Cứu Thế là sự thánh thiện linh động ! Chúa Cứu Thế là Con Đức Chúa Trời xuống thế gian !

    -------Cái cảnh này cũng an ủi cho tôi biết bao ! Tôi còn là một thiếu niên mới 16, 18 tuổi, thế mà đã không thể đếm được tội lỗi nữa. Có lẽ tôi gần bị giam ở giữa những giây rợ và gai góc ! Có lẽ những giây sợi của tội lỗi hằng ngày đã bó thắt tôi từ bao năm sẽ rít chặt hồn tôi cho đến chết.

    -------Nhưng Chúa đã trông thấy cái ánh lửa nhỏ nhấp nháy của lòng thành ! Chúa không xuống thế gian để bẻ gẫy cây sậy bị gió đập, hay dập tăt cái bấc còn cháy.

    -------Trong cuộc thế giới chiến tranh, các lính Đức cầm lựu đạn xông vào hầm của Trung tá Péricard, là người chỉ còn trước mặt mình mấy người sống, còn những kẻ khác bị thương hay bị chết. Trung tá kêu một tiếng thất vọng : « Đứng lên, những kẻ chết ». Tức thì như chạm vào đũa thần, các quân lính của Trung tá và những quân ở hầm lân cận đều bỏ hầm tiến lên và đuổi quân địch mạnh hơn.

    -------Bạn ơi ! Dầu thối quen khốn nạn của tội lỗi bóp nghẹn hồn bạn thế nào, bạn hãy biết kêu lên : « Đứng lên, những kẻ chết !» Như thế, bạn cũng có thể bắt đầu một đời mới, dầu đời trước buồn thảm đến đâu ! Nhưng bạn cũng đừng quên rằng : Bà Thánh Madalena chỉ xin tha thứ có một lần. Rồi bà ấy giữ nghĩa tín với Chúa cho tới giờ chết.

    -------Sau giờ giải tội, Chúa chỉ trông mong bạn có một điều : bạn trở nên tốt hơn. Sau một mùa đông giai giẳng, khi ánh nắng ấm mùa xuân xuất hiện ra, chúng ta nhìn cây cối và hy vọng nói rằng : Những mầm non có nảy không ? … Chúa Cứu Thế, Chúa chúng ta cũng vậy, Chúa cũng nhìn hồn bạn như thế sau mùa đông tội lỗi. Những mầm non của đời sống tốt lành có nảy nở không ?

    -------Các con nghĩ sao ? Nếu một người có 100 con chiên, và một con bị lạc, họ có bỏ 99 con kia trên núi để đi tìm con chiên lạc không ? Và nếu nó vui sướng tìm được con kia, Ta bảo thật các con, nó vui thích con đó hơn 99 con không bị lạc. Ý muốn của Cha các con ở trên trời cũng vậy, Ngài không muốn mất một đức con bé nhỏ nào »( Mt 18, 12- 14).

    -------Bạn ơi ! Bạn hiêu rõ : Ý Chúa không muốn mất một đức con nào ! Người cúi xuống bạn với một lòng đầy thương xót. Người cúi xuống bạn là đức con đang chiến đấu ở giữa chông gai, đức con hoàng toàng mà hồn bị tan nát và Chúa âu yếm ôm bạn vào lòng và tha thứ.

    -------Ôi ! Bàn tay Chúa thương xót tràn đầy tha thứ. Chúa hãy kéo tôi ra khỏi chông gai sắc nhọn của tội lỗi và xin Chúa đặt tôi lên vai Chúa để từ nay tôi thành con chiên nghĩa tín và trong sạch của Chúa.

  52. Được cám ơn bởi:


  53. #66
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default LẠY CHÚA ! XIN CHO TÔI TRÔNG THẤY

    LẠY CHÚA ! XIN CHO TÔI TRÔNG THẤY

    ----------Một người hành khất mù ngôi ăn xin ở vệ đường Giêricô, Chúa đi qua đấy và người hành khất kêu gọi người và cầu xin : « Lạy ông Giêsu, con vua Đavít, xin thương xót tôi ». Chúa hỏi rằng : « con muốn Ta làm gì ? ». Người mù nói : « Lạy Chúa xin mở mắt tôi ra ». Chúa Giêsu phán rằng : « Con hãy trông. Đức tin của con đã cứu con. » Ngay lúc ấy người hành khất trông rõ và theo Chúa »( Luc 18, 41-43).

    ----------Lời xin của người hành khất tỏ rằng chúng ta cầu nguyện không những chỉ để xin ích lợi thiêng liêng, chúng ta cũng xin những điều vật chất. Vậy tôi có thể cầu nguyện để xin sức khỏe cho thể xác tôi, để xin công việc vật chất, để xin tấn tới trong sự học hành, như xin các điều ích lợi cho cha mẹ, cho anh em, cho chị em và bạn hữu.

    ----------Ở Lộ Đức là nơi cả thế giới đến sùng bái Đức Nữ Đồng Trinh Maria, người ta đặt một kinh cầu độc nhất thế giới. Trên sân tháp mênh mông trước cửa đền thánh, người ta xếp thành hàng những xe cái người ốm nặng ở khắp các nơi trên thế giới tới. Và khi ẩn mình trong Mình Thánh, Chúa Cứu Thế chữa bệnh trên đường Giêricô đi qua họ, người ta đọc kinh cảm động này để trăm nghìn người yếu và người khỏe đọc theo : « Lạy Chúa Giêsu, con vua Đavít, xin thương xót chúng tôi ! Lạy Chúa Giêsu sinh ra sự sống, xin thương xót chúng tôi ! Lạy Chúa, kẻ mà Chúa yêu dấu đang ốm. Lạy Chúa xin mở mắt tôi ra. Lạy Chúa xin mở tai tôi ra ! Lạy Chúa xin cho tôi đi được !... »

    ----------Phải chúng ta cũng được phép cầu xin những điều ích lợi trần gian.

    ----------Nhưng bạn ơi ! Bạn hãy cầu xin sốt sắng hơn, cầu xin nhiều hơn những ích lợi đời đời cho linh hồn bạn.

    ----------Lạy Chúa, khi những đám mây bão táp của thời niên thiếu ôm trùm lấy tôi, xin tôi trông thấy con đường thẳng dẫn đưa đến Chúa !

    ----------Ở người thanh niên, cảm tình thường tràn lấp và thường khi lấn cả tiếng của lý trí. Nhưng cái kim chỉ nam chắc chắn của đời sống công giáo là ý chi sai khiến bởi lý trí chứng không phải bởi cảm tình.

    ----------« Lý trí là sự canh phòng tâm trí ». Linh hồn bạn sẽ nhẹ nhàng nếu lý trí kiểm soát cẩn thận trái tim bạn ! « Lạy Chúa xin hãy mở mắt tôi ra ». Mở mắt tôi ra để tôi nhìn cái nghề nghiệp mà Chúa định cho tôi ở trong đời ! Để tôi nhìn nơi nào Chúa muốn đặt tôi ở trên đất này ! Và để, dầu tôi đến đâu, tôi nhìn mãi mãi, tôi không quên lãng cái số phận đời đời của tôi ! Lạy Chúa, dầu đời tôi lăn lóc với nghề nghiệp gì sau này xin Chúa cho tôi trông rõ nơi cuối cùng là Chúa chờ đợi tôi. Chúa là Cha nhân lành của tôi. Chúa chờ đợi đứa con nghĩa tín phải trở về nhà… nhà Chúa.

  54. Được cám ơn bởi:


  55. #67
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default

    VÀ CÒN CHÍN NGƯỜI KIA ĐÂU ?


    ------------Trong một làng, Chúa chữa 10 người bị phong, nhưng chỉ có một người trong 10 người đó trở lại cảm ơn lòng nhân từ của Chúa. Chúa đau đớn vì sự vô ơn của chín người kia, liền phán rằng : « Thế tất cả 10 người không khỏi sao ? Còn chín người kia đâu ? Trong bọn chúng chỉ có một người ngoại quốc này trở lại và khen ngợi Thiên Chúa thôi ư ? »( Lc 17, 17 …)

    ------------Rất nhiều đức tốt trang điểm linh hồn các thanh niên, nhưng lạ lùng nhất là bông hoa cao quí của sự biết ơn không thấy mọc rễ, nẩy mầm ở đây. Đối với các con trẻ, điều ấy còn có thể hiểu được vì chúng không nhận biết muôn nghìn sự lo lắng và nhọc mệt gây ra bởi sự giáo dục chúng. Nhưng đối với bạn là một thanh niên lớn tuổi, tỏ lòng biết ơn cha mẹ, thầy giáo và các kẻ làm ơn cho bạn một cách chăm chú và tận tình phải chăng là một sự thường tình, vì bạn đã hiểu biết những sự hy sinh mà các người ấy chịu vì bạn ?


    BẠN ƠI ! BẠN HÃY LÀ KẺ BIẾT ƠN !

    ------------Đầu tiên, bạn hãy biết ơn Chúa ! Ơn Chúa thì nhiều, kể ra cũng vô ích, phải không bạn ?

    ------------Những đức tốt của thể xác và linh hồn bạn, đời bạn, linh hồn bất tử của bạn, tất cả mọi sự ấy chính Chúa đã ban cho bạn. Tất cả mọi sự, bạn ạ, bạn nghe chưa ! Bạn có quên tạ ơn Chúa không ? Một vài thanh niên biết cầu xin một cách rất cảm động mỗi khi ho gặp sự khó khăn. Nhưng trong lúc vui mừng, không bao giờ họ cảm tạ. Trong lúc nguyện ngắm bạn có biết vừa cầu xin vừa tạ ơn không ?

    ------------Tạ ơn à ? Tại sao thế ?

    ------------Vì, thí dụ, bạn sinh ra là người công giáo( bạn có thể sinh ra là người lương) vì bạn có cha mẹ tốt lành, vì bạn không mù lòa, không què quặt( vì bạn có thể tàng tật lắm) vì bạn có thể học hành và làm việc, vì bạn có thể đi xưng tội và chịu ơn trọng( những trẻ con đáng thương ở một nhà thờ khác không thể làm như thế được) vì sức khỏe của bạn nảy nở như kia… Và bạn đừng bằng lòng chỉ tạ ơn Chúa bằn glời cầu nguyện thôi. Bạn hãy cư xử và nói năng theo đúng lề luật Chúa để tỏ lòng biết ơn bạn đối với Người.


    VÀ RỒI BẠN HÃY BIẾT ƠN CHA MẸ BẠN !

    ------------Một số đông thanh niên đã lớn thường tỏ tính tình sơ nhạt và trí óc hoang tàng biết bao khi họ chỉ thấy khó chịu và bực bội dưới quyền cha mẹ và lấy làm hổ thẹn phải tỏ lòng yêu dấu các cụ.

    ------------Các cụ đã mất bao thời giờ, mất bao tiền của vì bạn. Biết bao đêm các cụ không được ngủ, biết bao lo lắng và nhọc mệt các cụ phải chịu từ khi bạn còn là đứa bé ngô nghê, đức bé ương ngạnh chưa biết làm gì, chỉ biết kêu gào, cho đến khi bạn 16 tuổi thành một cây đẹp, thành người thanh niên vui vẻ, và thông minh như ngày nay !

    ------------Cho tới ngày nay, các cụ yêu bạn không ngừng ; cho tới ngày nay bạn đã 16, 17 tuổi, các cụ có muốn bạn khó chịu, băn khoăn và dằn vặt bạn không ! Có lẽ những sự sai bảo của các cụ đối với bạn có vẻ nghiêm khắc và trẻ con, nhưng thật ra, không phải thế đâu. Bạn hãy tin rằng cac cụ vẫn âu yếm bạn như khi xưa dầu bây giờ bạn đã lớn. Vậy, bạn cũng vậy, bạn hãy tỏ lòng biết ơn các cụ. Nhưng bằng cách nào ? Đối với các cụ bạn hãy dễ yêu, nhanh nhẹn chăm chú và hay giúp đỡ.


    VÀ BẠN HÃY BIẾT ƠN
    NHỮNG NGƯỜI DẠY DỖ BẠN !
    ------------Có những học trò chăm chỉ hay các kẻ ngoan đạo khác, những hướng đạo sinh vui vẻ không bao giờ nghĩ rằng mình phải cảm ơn bằng sự âu yếm, bằng tình quyến luyến, tin cậy các thầy giáo, các cha linh hướng hay các huynh trưởng hướng đạo vì những nổi khó nhọc các ngài đã chịu vì mình. Còn bạn, bạn ơi ! bạn hãy nghĩ đến thầy giáo dạy ngoại ngữ cho bạn chẳng hạn. Vị ấy chắc hẳn muốn chuyên chú vào cuộc khảo cứu dễ chịu các nhà văn cổ điển còn hơn là năm này sang năm khác dẫn dắt các học trò lơ đãng của mình qua các hang tối tăm của sự đặt câu, tìm tiếng. Tuy thế, vị ấy vẫn vui vẻ, mỗi năm lại bắt đầu lại cái công việc nhạt nhẽo ấy vì bạn. Vị ấy đáng để bạn phải biết ơn !

    ------------Bạn có cha tuyên úy. Đó là một cha dạy giáo lý hay một cha giải tội của bạn. Bạn tự do tới nhà ngài và bạn tỏ hết các sự chiến đấu tinh thần của bạn với Ngài.

    ------------Bạn sung sướng và tin cậy những điều ngài dạy dỗ. Nhưng bạn có biết ơn nửa giờ hay một giờ mà bạn làm bận ngài không ? Bạn có theo những lời khuyên bảo của ngài không ? Bạn có cầu nguyện cho ngài không ?

    ------------Bạn là một hướng đạo sinh, một hướng đạo sinh linh hoạt phải không ? Bạn đã qua kỳ thi thứ nhất và năm, sáu kỳ thi đặt biệt. Hai chiết lon đỏ đội trưởng đã trang điểm trên vai hữu bạn. Tốt lắm, những bạn có nghĩ rằng nhờ có huynh trưởng của bạn mà bạn có tất cả sự vui vẻ và ngành giáo dục mạnh mẽ của thuyết hướng đạo không ? Bạn có biết ơn vị ấy không ? Và vị huynh trưởng của bạn dầu là người đứng tuổi, cũng ngủ với bạn trong lều trại( đó là một điều vị ấy cũng lấy làm vui mừng như bạn), vị ấy cùng ngồi ăn với bạn, đeo túi nặng và chịu trời nóng bức. Một số đông thiếu niên cho đó là thường tình. Nhưng bạn ơi ! Bạn hãy có một linh hồn đại độ, bạn hãy tỏ sự cao quí nhất của lòng trung thành, của sự chăm chú và sự vâng lời mà bạn đối với các người giúp bạn tấn tới về vật chất và tinh thần.

  56. Được cám ơn bởi:


  57. #68
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default « KẺ NÀO ĐƯA MÌNH LÊN… »

    « KẺ NÀO ĐƯA MÌNH LÊN… »


    -----------Trong trận đánh Nga, vua Nã-phá-luân đã mơ tưởng thu phục cả Ấn Độ và với lòng kiêu ngạo vô biên, nhà vua đã cho đúc một thứ huy chương có giòng chữ này : « Thiên đàng là của Chúa, trái đất là của tôi ». Nhưng bạn đã biết đấy, nhà vua đã mất ngôi báu vì trận Nga này. Sau trận thất bại của nhà vua, một viên đại tướng Nga cũng cho đúc một thứ huy chương khác, trên mặt có hình một bàn tay đưa qua đám mây và cầm roi đánh vào lưng Nã-phá-luân cùng với lời này : « Cái lưng là của mày, cái roi là của ta ». Và như thế, vị hoàng đế kiêu ngạo, sau này trong nơi vắng vẻ bị tù đày ở đảo Sainte Héleine có thể suy nghĩ về chân lý những lời này, của Chúa : « Kẻ nào đưa mình lên sẽ nào đưa mình lên sẽ bị hạ xuống và kẻ nào hạ mình xuống sẽ được đưa lên »( Mt 23, 12).

    -----------Nhưng bạn ơi ! Bạn hãy coi chừng ! Sự nguy hiểm của lòng kiêu ngạo không riên đe dọa những đại tướng chiến thắng. Thường người ta gặp những thanh niên kiêu ngạo khinh bỉ và chê bai người khác.

    -----------Nhưng, những thanh niên kia tự đắc cái gì ? Kẻ này vì gia sản lớn của ông cha để lại, kẻ kia vì bộ áo mới hay chiếc xe môtô của một hãng danh tiếng, người vì cặp mắt đẹp như cô con gái hay vì sức vóc đẹp trai, người kia vì thông minh, vì ăn nói khéo léo, vì học hành dễ dàng.

    -----------Nhưng, tất cả mọi sự ấy không phải là sự đáng khen. Tất cả mọi sự ấy không có giá trị chân chính. Tất cả mọi sự ấy đều chóng tan bay. Tất cả mọi sự ấy đều thiếu vẻ đẹp tinh thần. Đó là những cái bề ngoài, cũng giả dối như bộ quần áo lộn lại, mà người ta không trông thấy mau phai nhạt bên trong. Ta nên viết lên bàn các thanh niên kiêu ngạo kia những lời mà kẻ nô lệ ngồi đằng sau nói nhỏ vào tai ông chủ La Mã của mình : « Hãy coi chừng để khỏi ngã »(Ca-ve ne cadas).

    -----------Tôi đã đọc cái truyện lý thú này của một vị bá tước Tây Ban Nha. Bẩm sinh ở một gia đình thường dân, và sau bao nhiêu năm kiên nhẫn, chịu khó, vị bá tước này đã trẻo tới địa vị cao quí nhất trong nước và vua Tây ban nha đã phong tước để thưởng công. Nhưng nhà quí phái mới kia làm thể nào để khỏi mắc vào vòng kiêu ngạo ? Vị ấy đã thường bảo mình rằng : « Không ai là bá tước với chính mình » và như thế vị ấy đã giữ luôn luôn khiêm tốn.

    -----------Bạn ơi ! Thật ra chúng ta, mọi người chúng ta đều là những người Công tước, Hầu tước, Bá tước tương tự như thế, nghĩa là : « Không có gì với chính chúng ta cả » « Không có sự gì với sức lực riêng của ta ».

    -----------Thánh Phaolô đã viết :
    -----------« Sự gì người có há chẳng phải đã nhận lãnh sao ? Nếu đã nhận lãnh mới có, sao người còn tự phụ như không cần nhận lãnh ? »( 1 Cro 4, 7)

  58. Được cám ơn bởi:


  59. #69
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default « KẺ NÀO HẠ MÌNH XUỐNG … »

    « KẺ NÀO HẠ MÌNH XUỐNG … »

    ----------Vậy bạn ơi ! Bạn hãy khiêm tốn, nhanh nhảu và nhã nhặn vì « kẻ nào hạ mình xuống sẽ được đưa lên »( Mt 27-12).

    ----------Một số thanh niên không thể làm quen được với quan niệm khiêm tốn của giáo hội, vì họ hiểu lầm những điều đó.

    ----------« Nếu Chúa cho tôi một trí óc thông minh, tôi không thể coi tôi như con lừa dốt nhất lớp tôi. Nếu Chúa cho tôi sự khéo léo và vẻ bề ngoài bảnh bao, tôi không thể đứng vào chỗ kẻ bẩn thỉu được !... »

    ----------Đó là những lời than của một vài thanh niên bực bội. Và họ có lý lắm. Nhưng ai bảo họ đó là sự hèn hạ chính thật ? Kẻ hèn hạ không nhật biết những đức tính của tinh thần mình sao ? Có. Họ không có những tính tình vui vẻ sao, khi, trong kỳ phát phần thưởng, họ nhận được phần thưởng đích đáng, sau một năm chịu khó học hành ? Có lắm chứ ? Nhưng, nhận biết mình và kiêu ngạo là hai điều khác nhau – và sự bằng lòng về mình khác hẳn với tính kiêu hãnh bề ngoài.

    ----------Thánh Augustinô viết : « Kiêu ngạo không phải là điều lớn lao, nhưng là một mụn phồng lên. Cái gì phồng lên trông vẫn to nhưng không được thanh sạch ».

    ----------Cái nguy hiểm của tính tình ngay thẳng và sự hiểu biết mình là dễ thành ngang ngạnh và kiêu ngạo. Điều này thường thấy rõ ở các người lớn và cái nguy hiểm ấy cũng dễ dàng đe dọa cái thanh niên. Và ta nên chú ý, chính những tâm hồn trống rỗng, những tâm hồn không có một chút gì để hãnh diện, chính những tâm hồn ấy mà cái nguy hiểm kia đe dọa hơn. Vì dĩ nhiên quả bóng cáng trống rỗng, gió càng đưa lên cao, và bông lúa càng lép, cây lúa càng vươn thẳng đầu lên.

    ----------Một thanh niên kiêu ngạo hãnh diện một cách đáng ghét và thành một sự khiếp đảm lố lăng, phải, gặp người thanh niên ấy càng khó chịu bao nhiêu thì gặp người trẻ tuổi thông minh, nhanh nhảu, khéo léo nhưng nhã nhặn càng dễ chịu bấy nhiêu.

    ----------Kẻ này đi đứng bệ vệ tưởng che đậy sự trống rỗng của linh hồn mình, sự nghèo nàn của trí óc mình.

    ----------Trái lại, kẻ kia với tính khiêm tốn, lắm người tò mò mộ mến những đức tính của trí óc và tinh thần mình.

    ----------Người trên tưởng mình là trung tâm điểm của thế giới, là một bậc vị vọng quan hệ trong vũ trụ. Người thứ hai, trái lại, không có thời giờ nghĩ đến mình, chăm chú vào công việc, luyện tập tâm tính và một ngày thêm tấn tới cho cái giá trị chính đáng của mình. Người trên là con ngỗng với thân thể nặng nề làm rần rĩ để bay lên một thước. Người thứ hai là con phượng hoàng lẳng lặng và nhẹ nhàng bay lên không khí, lên những tầng cao. Người trên theo câu châm ngôn : « Làm ồn ào cho trống rỗng » và người thứ hai thì : « Tiến lên mãi, không bao giờ tụt lại sau »( Semper Prorsum numquam retrorsum).

    ----------Bây giờ thì bạn hiểu rõ lời Chúa rồi : « Kẻ nào đưa mình lên sẽ bị hạ xuống và kẻ nào hạ mình xuống sẽ được đưa lên »

  60. Được cám ơn bởi:


  61. #70
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default « CHÚA ĐÃ BIẾT Ở TRONG NGƯỜI TA CÓ GÌ RỒI »

    « CHÚA ĐÃ BIẾT Ở TRONG
    NGƯỜI TA CÓ GÌ RỒI »


    ------------Trên nóc chỏm nhà thờ Milan, người ta cho khắc vào đá trắng bao nhiêu tượng các Thánh. Trong khi chăm chú làm việc, một người bạn hỏi nhà điêu khắc rằng : « Tôi không hiểu tại sao các bạn phí tài bạn vào công cuộc này ? Mãi tít trên cao, trên nóc nhà thờ, ai còn đến nhìn ngắm và nhận biết công việc của bạn ?

    _ Một mình bạn biết cái giá trị là đủ rồi. Nhà nghệ sĩ trả lời.
    _ Nhưng nếu tôi cũng không trông thấy ?
    _Như thế, bạn ơi ! Sẽ có Đức Chúa Trời và tôi, hai chúng tôi sẽ trông thấy công việc đó !

    ------------Thật ra, đó là câu trả lời công giáo. Nếu không một ai trông thấy, cái công trình mà tôi chiến đấu với tội lỗi chẳng hạn, tôi làm trọn bổn phận của tôi, Đức Chúa Trời đã trông thấy lương tâm tôi đã trông thấy, thế đủ là một phần thưởng cho tôi rồi.

    ------------Và không một người nào trông thấy tôi sa ngã trong tội lỗi, phản bội lý tưởng của tôi, nhưng Đức Chúa Trời và lương tâm tôi đã biết rõ và như thế là một hình phạt lớn lao lắm rồi.

    ------------Thấy nhiều người mộ mến Chúa Giêsu, Thánh tông đồ Gioan đã viết : « Chúa Giêsu không tin tưởng họ vì Ngài đã thấu tỏ lòng họ hết thảy. Ngài không cần ai chứng tỏ cho Ngài về Con Người, bởi Ngài đã thấu suốt mọi sự trong lòng người ta »( Go 2,24).

    ------------Không một bộ áo đẹp nào, không mớ tóc chải bóng nào, không một nét mặt dễ yêu nào đánh lừa được Chúa. Mắt Chúa trông tới tận đáy sâu và nhận biết một linh hồn đẹp đẽ trong vẻ khó khăn. Vì một vỏ ốc trông bên ngoài chẳng có nghĩa gì có thể đựng một hạt ngọc, và hòn đá đỏ có thể giấu một cục vàng.

    ------------Phải, Chúa Giêsu hiểu biết mọi sự. Tất cả mọi sự ư ? Ngay cả những tư tưởng bí mật của ta ư ? Phải cả những tư tưởng bí mật ấy nữa « Không có gì giấu được Đức Chúa Trời và không có cái gì không bị Chúa nghiêm phạt »(Ante Dei vultum nihil est clausum vel inultum).

    ------------Chúa Giêsu đáng thương ! biết bao nhiêu điều Chúa đã nghe thấy ! biết bao điều Chúa đã nghe thấy ngay trong một buổi lễ của các học sinh.

    ------------Cách đây mấy phút, lễ ngày Chúa nhật đã bắt đầu cử hành. Trên các ghế có đến 300 thiếu niên ngồi dự và trên gác đàn độ hơn 50 chục nhạc ông. Thầy cả làm lễ và Chúa Giêsu vô hình đi lại giữa con yêu dấu đang ngồi trên các ghế… Ghế trên cùng của các trẻ em. Trong bọn chúng có kẻ cố hết chăm chú, nhưng cũng có kẻ nhìn quanh quẩn, nói truyện…

    ------------Chúa Giêsu đi xuống nữa, đi giữa những người lớn, giữa hàng ghế các học sinh từ 16-18 tuổi. Trong bọn này, ít người cầm sách Kinh. Kẻ thì ngáp, kẻ lại cầm một cuốn tạp chí đáng nghi ngờ chứ không phải cuốn sách đạo… có nhiều kẻ mong lễ chóng xong.

    ------------Thương thay Chúa Giêsu trông thấy mọi sự !

    ------------Nhưng than ôi ! Người sinh viên lớn kia đang nghĩ ngợi lông bông gì ? Mà ngay ở đây ư ? Ngay trong nhà thờ ư ? Ngay trong giờ lễ thánh thiện ư ? Thương thay Chúa trông thấy mọi sự.

    ------------Đại tướng Pháp Marbot, trong tập ký sự, có kể lại rằng một hôm, khi ấy đại tướng còn là thiếu úy, vua Nã phá luân sai một việc rất nguy hiểm. Việc đó là giữa đêm khuya, luồn qua bọn lính tuần tiễu, vượng qua sông Đanube nước lụt mênh mông bắt một người lính Áo đứng canh bờ bên kia để tra khảo hỏi xem tình thế giàn trận của địch quân. Rất nhiều cây khô trôi trên sông Danube, nhưng nưới sông chảy mạnh quá, đến nỗi chính nhà vua không muốn sai ai hành sự, và tìm một kẻ tình nguyện. Vị thiếu úy trẻ kia xin đi, nhất định làm trọn công việc. Sau bao nhiêu cố gắng không thể tưởng tượng được, toán quân vượt qua được khúc sông và bắt được ba người lính Áo, rồi lặng lẽ và chăm chú, họ đẩy chiếc thuyền con ra xa bờ để chèo về. Bỗng dòng nước cuốn mạnh, một gốc cây xô vào thuyền. Tiếng chạm nghi ngờ đó báo động bọn lính tuần tiễu Áo. Họ vùng bắn rất ghê ghớm. Lúc ấy, mặt trăng ló trên ngọn núi để xem cái cảnh tượng hãi hùng và nhìn những viên đạn của địch quân nổ ran chung quanh quân Pháp đang chèo thuyền và chiến đấu một cách phi thường.

    ------------Tường Marbot viết rằng, chính phút nguy biến cùng cực ấy, một ánh lửa làm tôi chú ý, ánh lửa tự ở sườn núi xa, chỗ chúng tôi đóng quân : đó là cái cửa sổ sáng của nhà vua. Tôi nhìn ánh lửa xa xăm kia, cái ánh lửa cho tôi can đảm và sức lực. Bỗng nhiên ánh lửa ấy bừng sáng lên. A ! nhà vua đã nghe thấy cuộc xung xát, đã gnhe thấy tiếng súng dữ dội và ngài đã mở cửa sổ ra xem.

    Tôi đã trông thấy ngài đứng kia, chắm chú nhìn lo lắng về phía chúng tôi. Hai trăm ngàn quân của ngài đóng đó, trước mặt ngài, nhưng ngài không để ý, ngài chỉ săn sóc đến một mình tôi ! Con mắt phượng hoàng của ngài xông trong bóng tối để tìm tôi, để gửi cho tôi một cái nhìn phấn khởi. Và cái ý nghĩ « đấng hoàng đế oai quyền nhìn tôi » lại làm tôi mạnh mẽ chân tay. Trước phút cố gắng cuối cùng, tôi phấn khởi quân lính của tôi. Họ phấn đấu với dòng nước mạnh và sau cùng chúng tôi chèo tới bờ bên này.

    ------------Bạn yêu quí ơi ! Đời người là một con sông lụt nước, trên đó chiếc thuyền bé nhỏ của bạn bị xô đẩy bởi những chiết gốc nguy hiểm của khó khăn và các cuộc chiến đấu. Hàng ngàn chước cám dỗ, như một cuộc bắn phá, ôm đè lên bạn. Nhưng bạn ơi ! Chúa Giêsu trông thấy hết mọi sự và hiểu biết mọi sự, không bao giờ Chúa qua đi không nhìn bạn, bằng đôi mắt vừa phấn khởi vừa thêm sức. Chúa ngắm xem những cuộc chiến đấu âm thầm của bạn mà người ngoài không ai biết. Tướng Marbot đã hy sinh mình một tấm huy chương. Còn bạn, bạn ơi ! Bạn không ngập ngừng mà bền bỉ xung xát trong cuộc chiến đấu thiêng liêng để sống đời đời !

  62. Được cám ơn bởi:


  63. #71
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default NHỮNG NGÀY NGHĨ CỦA CHÚA GIÊSU

    NHỮNG NGÀY NGHĨ CỦA CHÚA GIÊSU


    --------Trong mục IV sách Phúc âm của Thánh Luca, chúng ta đọc thấy đoạn ích lợi này. Bỗng nhiên, Chúa ngừng cuộc hành du truyền đạo và trở về nhà để thăm Đức Mẹ yêu quí và cũng có lẽ để nghĩ ngơi đôi chút ở Na-da-rét. « Khi về Nazareth, nơi mà Chúa được nuôi nấng, Người theo lề luật vào trong đền thờ ngày Sabbat và đứng lên rao giảng… Mọi người đều cảm phục và ngợi khen lời phúc đức ở miệng Người ban ra »(Lc 4, 16-22).

    --------Vậy Chúa đã về nhà, nghỉ ngơi. Nhưng tình Chúa lo lắng cho các linh hồn không để Chúa an nghỉ, dầu ngay ở đây. « Theo lề luật của mình » Chúa đến đền thờ và dạy người trong làng các điều chân lý muôn đời.

    ----------------Còn bạn, bạn ơi ! Những ngày nghỉ bạn làm những gì ? Cuối các năm học, tôi rất ưa xem các lối hành lang bừa bộn của nhà trường. Hôm nay là ngày phát phần thưởng… Ồn ào biết bao ! Vui vẻ biết bao ! Nào chào nhau từ biệt ! Rồi vài giờ sau, nhà trường yên lặng, âm thầm. Các xe, các tầu đưa học sinh trở về nhà. Bà mẹ thân yêu, từ lâu không gặp con, đứng tựa cửa chờ con, lòng hồi hộp hớn hở. « Ôi con đã lớn biết bao từ ngày con ra đi ! » Các em bé vui mừng lượn nhảy chung quanh họ và con chó cũng vẫy đuôi chạy lại nhảy lên đầu gối người chủ trẻ tuổi.

    --------Và nỗi vui mừng lớn lao bắt đầu : đó là nghĩ hè !

    --------Kẻ nào làm trọn bổn phận trong suốt một năm đáng được nghỉ ngơi, chơi đùa và hưởng sự vui vẻ, thư thái của ngày nghỉ.

    --------Nhưng, bạn ơi ! Bạn hãy cẩn thận ! đối với nhiều thanh niên, thời gian nghĩ hè không những là thời gian giải trí mà còn là thời gian hư hỏng tinh thần. Và có nhiều kẻ, trong hai tháng nghỉ ấy, phạm nhiều tội hơn 10 tháng học hành. Trong cả năm học, bạn không những chỉ học tập, nhưng bạn còn làm việc một cách cao quí để tô điểm linh hồn mình. Thế mà, than ôi ! Trong hai tháng nghĩ, bạn lại bôi bẩn và trục từ từng cao thiêng liêng xuống, nơi mà bạn đã nhọc mệt và chiến đấu rất nhiều mới lên tới !

    --------Vậy làm thế nào ? Làm thế nào để hưởng những ngày nhgỉ một cách ích lợi ? Hãy làm theo cách thức mà chính Chúa đã ra gương mẫu cho ta…

    --------Đầu tiên « theo lề luật của mình » Chúa đã đến nhà thờ. Trong suốt cả năm học, người ta kiểm soát nghiêm ngặt xem bạn có đi lễ ngày Chúa nhật và có khi xem bạn có đi xưng tội như đã chỉ định. Nhưng trong kỳ nghỉ hè, những thanh niên kia trễ nải bổn phận đạo đức, tỏ ra tâm hồn trống rỗng biết bao vì không có ai kiểm soát họ. Đáng thương cho những linh hồn nông nổi chỉ đạo đức bề ngoài !

    --------Thật là một lỗi nặng đối với những người lớn thường nói rằng mình có đạo mà chỉ có đạo ở nhà thờ, còn ngoài ra, đời sống của họ không có một dấu vết công giáo nào. Một buổi sáng, một hướng đạo sinh lười biếng không muốn dậy. Bà mẹ bảo rằng : « Dậy con ơi ! Lề luật hướng đạo bảo sao ? Người hướng đạo không phải dịu dàng với những khác và nghiêm khắc với mình sao ? » Hướng đạo sinh trả lời : « Nhưng mẹ ơi ! Tôi chỉ là hướng đạo ở trại thôi, còn về nhà đây tôi không phải là hướng đạo… » Tôi chỉ có đạo ở nhà thờ trong nửa giờ lễ ngày Chúa nhật. Còn ở nhà ư ? Trong tư tưởng ư ? Trong các câu chuyện ư ? Thật ra, không đâu, không một nơi nào tôi tỏ là nguời công giáo !

    --------Vậy, bạn ơi ! Bạn hãy coi chừng ! Đúng ra chính những kỳ nghỉ hè, mới tỏ bạn thật là người công giáo. Đó là thời gian của cuộc thử thách lớn lao về tinh thần để định bạn theo Chúa với tất cả tâm hồn của bạn hay bạn giả dối một đời đạo đức dưới sự kiềm thúc của nhà trường. Bạn ơi ! Thật là một điều vô ích nói với bạn rằng kỳ nghỉ hè nghĩa là ngừng học tập thôi, chứ không phải ngừng làm bổn phận đạo đức.

    --------Vậy bạn nhé ! Bạn hãy siêng năng dự lễ ngày Chúa nhật( và hơn nữa, bạn có đủ thời giờ đi dự những lễ các ngày khác trong tuần !) Mỗi sáng mỗi tối, bạn sẽ đọc kinh sốt sắng. Bạn sẽ xưng tội, chịu lễ, mỗi tháng một lần và luôn luôn, nếu bạn có thể, vì chính ra không lúc nào bằng lúc nà, bạn cần sự nâng đỡ của phép giải tội thánh thiện, và phép Mình Thánh thiên liêng ở giữa muôn ngàn chước cám dỗ chồng chất trong kỳ nghỉ hè.

    --------Đó là một bài học đầu tiên về kỳ nghỉ hè của Chúa.

    --------Và bài học thứ hai cũng chẳng kém quan trọng là : Chúa dùng những ngày nghỉ thế nào ? Không những Chúa chỉ đến nhà thờ, nhưng Chúa còn giảng dạy các người trong làng mình.

    --------Vậy bạn ơi ! Bạn đừng ở nhưng trong những kỳ nghỉ, song bạn hãy sửa soạn một chương trình làm việc nào đó trong thời gian ấy. Ôi ! Bạn đừng sợ hãi. Đó không phải là việc dịch sách ngoại quốc hay học văn phạm một tiếng nước ngoài( dầu vẫn tốt là dành mỗi ngày một giờ cho một việc đứng dắn). Tôi nói chương trình làm việc nghĩa là bạn bận vào một sự gì đó trong hai tháng nghỉ ấy. Bạn đọc, bạn chơi, bạn đi trại hướng đạo, bạn bơi, bạn trồng trọt, bạn làm gì cũng được, nhưng miễn bạn làm một việc gì đó ! Phải, bạn đừng ở những chỗ buồn nản, vì một thanh niên ngồi suông, không bận bịu gì, không làm việc gì là đã bước vào con đường tội lỗi. Kẻ lười biếng học làm những điều xấu. Kẻ nào không có việc thì ma quỷ sẽ cho việc.

    --------Rồi theo chân Chúa, bạn cũng dạy điều ích lợi cho những người thân thích của bạn, khi bạn có dịp dễ dàng. Nếu bạn đầy lòng mộ đạo, chân chính, bạn sẽ vui sướng đốt nóng trong những linh hồn kẻ khác tình yêu Chúa. Trong lò, lửa có tự nhiên cháy không phải thổi không ? Ánh đèn có thể cháy mà không tỏa sáng chung quanh không ? Bởi vậy, ước mong đời sống lặng lẽ, tươi trong, vui vẻ, nhịp nhàng của bạn sẽ là nguồn sức mạnh, nguồn sốt sắng thiêng liêng cho bạn bè của bạn ! Ước mong hạnh kiểm kiểu mẫu của bạn sẽ là một ánh sáng soi cho những người bình thường và vô giáo dục !

    --------Nàng Circé( Circé là một nhà phù thủy danh tiếng trong ngụ ngôn và đóng vai quan trọng trong cuốn Odyssée của Homère. Chàng Ulysse một hôm lên đảo của nàng ta, nàng muốn giữ chàng lại, liền cho bạn đồng hành của chàng uống một thứ nước phù phép và hóa thành lợn cả. Điển tích này dùng để nói bóng sự đần độn theo sau trí minh mẫn.) hóa thành lợn những người bạn đồng hành của chàng Ulysse. Và chún ta buồn rầu nhận thấy nhiều thanh niên hư hỏng bôi bẩn các bạn mình và làm họ thành con lợn, hay làm cho họ bẳn gắt và thành kẻ cáu kỉnh, rầu rĩ, hay làm cho họ tức giận thành con bò mộng dữ dội. Nhưng, trái lại, gương mẫu tốt của bạn có thể làm cho họ thành con cái Chúa có linh hồn thanh sạch. Chương trình của Chúa dùng để hoán cải các linh hồn rất là mầu nhiệm. Nhiều khi, gương mẫu đẹp đẽ của một thanh niên rất đạo đức, đầy nết tốt, sau hai tháng nghỉ trong một cái trại, một làng nào hay trong một gia đình, là có thể chinh phục nhiều linh hồn người lành về đời đạo đức cho Chúa Giêsu.

  64. Được cám ơn bởi:


  65. #72
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default ĐẾN GIỜ MÀ CÁC CON KHÔNG NGHĨ ĐẾN

    ĐẾN GIỜ MÀ CÁC CON KHÔNG NGHĨ ĐẾN


    ---------------- « Các con hãy tỉnh thức vì các con không biết thời giờ nào Chúa các con sẽ đến... Vậy các con cũng vậy, các con hãy sẵn sàng vì con Đức Chúa Trời sẽ đến giờ phút các con không nghĩ đến »( Mt 24, 42, 44).

    ---------------- Chúa không muốn làm đời chúng ta buồn thảm và cũng không muốn làm chúng ta sống trong sự sợ chết liên miên mà Chúa bắt buộc chúng ta sống trong những giây phút vô định. Không, chúng ta không được sống trong sự sợ chết ; nhưng chúng ta phải luôn luôn sẵn sàng chết.

    ---------------- Trên mặt đồng hồ của tháp Leipzig có kẻ những chữ này :
    « Mors certa, hora incerta »( Sự chết thì chắc chắn – giờ chết thì vô định).


    ---------------- Một truyện cổ tích rất hay kể rằng một vị tu hành canh cổng một tu viện cổ ở gần rừng, một hôm nghe thấy tiếng chim hót véo von. Vị tu hành liền bỏ chỗ mình mấy phút bước ra cổng tu viện và lại gần nghe tiếng chim ca. Rồi khi trở lại, vị ấy thấy cửa đã đóng chặt. Vị ấy đưa tay gõ. Một tu sĩ, quần áo khác lạ ra mở cổng. Hai người nhìn nhau ngơ ngác... Trong tu viện mọi sự đều thay đổi. Ngay vị tu hành này, những tu sĩ kia cũng không biết. Họ mang những giấy tờ cũ đến và lục lọi tìm tòi mãi mới thấy tên một vị tu hành canh cổng trùng tên ấy đã mất cách đây 100 năm... Tram năm đã qua trên đầu vị tu hành, thế mà vị ấy tưởng ra ngoài một thời gian bằng tiếng chim hót !

    ---------------- Mỗi năm qua đi, bay đi, vô hình, trên đầu chúng ta. Tết mới hôm qua.. và bây giờ đã Tết, rồi cứ thế mãi mãi... Còn bao nhiêu năm nữa ? Rồi sắp đến năm cuối cùng vì thời giờ chạy nhanh chóng lắm.. Vậy bạn ơi ! Bạn hãy sẵn sàng để chết.

    ---------------- Bạn sẽ nói :
    « Ơ ! Tôi mới có 16, 17 tuổi. Tôi còn xa mộ nhiều ! ».

    ---------------- Nghĩ như thế, có lẽ bạn cảm thấy bạn còn sung sức và hoạt động, còn đầy nhựa sống trong thân thể tươi non của bạn. Nhưng bạn đừng lầm đường. Thật ra, bạn được phép xin Chúa cho bạn sống lâu. Nhưng bạn không biết lời xin ấy Chúa có cho là tốt lành với bạn không. Và nếu Chúa cho điều đó không tốt thì sao ?

    ---------------- Trong nhà thờ Berghiem, trên một một thanh niên, người ta có thể đọc giòng chữ này : « Mors aulica non est, saepius Joniores praecedere facit senioribus »( Sự chết không lễ phép, nó thường đưa các thanh niên đi trước người già nua ». Và nếu Chúa gọi bạn thật trong những năm tươi trẻ, như người đã gọi một người học trò của tôi, sau khi thi đỗ tú tài một năm ? Người đó lên suối nước mạnh gần Kersthely để tắm. Cha mẹ anh ta ngồi bên bờ bên kia. Nhưng than ôi ! Người thanh niên đó không trở lại nữa. Ngày hôm sau, người ta mò xác anh ta. Bi kịch cảm kích biết bao ! Vậy bạn có biết sự an ủi độc nhất của Cha mẹ đáng thương kia không ? Các cụ được biết người con yêu dấu của đã xưng tội và chịu lễ ngay sáng hôm ấy !

    ---------------- Ôi tốt lành biết bao khi có một linh hồn sẵn sàng.

  66. Được cám ơn bởi:


  67. #73
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default NĂM PHÚT

    NĂM PHÚT


    -----------Trong một cuốn sách đạo đức cũ, người ta đọc lời phê bình này, lời phê bình về giá trị một quãng thời gian ngắn, về giá trị năm phút :

    -----------« Năm phút, thật ít ỏi quá đến nỗi nhiều người không cho là một quãng thời gian. « Chỉ năm phút thôi ». Người ta thường quen thói nói như thế. Chờ đợi năm phút, đau đớn năm phút, như thế có thể chịu được lắm.

    -----------Nhưng năm phút là một thời gian dài. Trong năm phút có thể xảy ra sự gì ? Thường khi, chỉ năm phút, định đoạt vấn đề hòa bình hay chiến tranh và theo sự định đoạt ấy muôn ngàn người quả phụ, mồ côi đau đớn suốt một đời. Trong năm phút, cũng ấn định một thế trận và đời sống ngàn quân. Trong năm phút, một người lương thiện thành người gian tà. Trong năm phút, bạn bè thành kẻ thù địch. Và năm phút cuối cùng đời ta sẽ định đoạt hạnh phúc đời đời hay giam cầm muôn kiếp cho ta !

    -----------Trên mộ một người có đạo ngày xưa, người ta có thể đọc được mấy chữ tuyệt tác này « Decessit in osculo Domini »( Người ấy chết vừa được Chúa hôn, vừa được ôm ấp Chúa ».

    -----------Bạn yêu quí ơi ! Bạn hãy học thói quen đẹp đẽ này là mỗi ngày, khi đọc kinh tối, bạn hãy nhớ đọc thêm kinh « Angelus Domin » để giờ chết của bạn được bình yên và sung sướng, để đến giờ phút Chúa sẽ gọi bạn, dù thế nào mặc lòng, Chúa vẫn thấy bạn sẵn sàng.

    -----------« Đến giờ mà các con không nghĩ đến ». Trong mọi phút giây, bạn có sẵn sàng cho cuộc du hành cuối cùng không ? Thật rất khốn nạn cho một thanh niên bĩ sa ngã vào một tội nặng : nhưng họ hằng ngày, hằng tuần với một linh hồn đầy tội nặng là một điều ngang ngạnh quá đáng ! Trước kh bà thánh Marguerite Marie Alcacoque thở hơi cuối cùng, các bà phước, các bạn bè hỏi bà có sẵn sự gì không ? Bà trả lời rằng : « Không, tôi đã sẵn sàng ». Ôi ! Nếu bạn có thể nói như thế mãi mãi !

    -----------Nếu hôm nay bạn phải lên trước mặt Chúa, các công việc bạn đã thu xếp gọn gàng chưa ? Bạn có còn phải xin lỗi cha mẹ bạn không ? Trong các bạn bè có người nào bạn mất lòng và cần phải làm lành không ? Có bổn phận nà bạn bỏ trễ nãi và chưa làm tròn không ? Có tội nào mà từ trước bạn phải xóa bỏ trong linh hồn bạn bằng phép giải tội không ? Nếu mọi sự ấy, bạn chưa thu xếp được gọn gàng thì sao ? Ôi ! Bạn yêu quí, bạn hãy thu gọn mọi việc ngay từ ngày hôm nay. Vì Con Đức Chúa Trời sẽ đến, giờ mà bạn không nghĩ tới. Mỗi khi đọc kinh chiều, ta cũng nên khôn ngoan làm việc vấn tâm và chỉ đi nghĩ khi nào linh hồn đã được lau sạch và đầu lòng hối hận sốt sắng !

    -----------Trên một ngôi mộ khác, người ta cũng đọc thấy những lời này : « Decessit in albis »( Người này chết trong thanh sạch ), nghĩa là người ấy còn mặc chiết áo trắng khi chịu phép Thánh tẩy. Ôi ! Giá người ta có thể nói với như thế : ước ao hồn tôi cũng trắng toát khi chúa đến gọi ! Như thế, người ta có thể viết ở trên mộ tôi : « Non moriuntur, sed oriuntur »( Ho không chết, bấy giờ họ bắt đầu sống ». Vì đời sống phàm trần là một cuộc du hành trong đêm tối, trên mặt biển bao la, một cuộc du hành mà đàng xa, ở đầu kia, ánh bình minh tuyệt sắc chờ đợi chúng ta.

  68. Có 2 người cám ơn caoduc vì bài này:


  69. #74
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CÁC CON HÃY YÊU THƯƠNG NHAU

    « Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một Ngài, để mọi kẻ tin kính Ngài khỏi hư mất, nhưng được sống đời đời » Gioan 3,16

    « Chúa yêu con cái Chúa ở dưới thế gian và Chúa yêu chúng đến ngày cuối cùng » Gioan 13,1

    « Chúa yêu tôi và Chúa đã hy sinh vì tôi »






    CHÚA CỨU THẾ THƯƠNG KHÓ

    CÁC CON HÃY YÊU THƯƠNG NHAU

    ------------Chiếu ngày thứ năm, Chúa dùng bữa tiệc cuối cùng với các môn đệ. Lòng Chúa cảm động. Chúa nói những lời vĩnh biệt. « Hỡi các con yêu dấu, Thầy chỉ ở với các con ít thời gian nữa thôi... Thầy ban cho các con điều răn mới : Các con hãy yêu thương nhau. Thầy đã yêu các con thế nào, các con hãy yêu nhau như thế. Nếu các con thương yêu nhau, mọi người sẽ nhận biết các con là môn đệ Thầy »( Gioan 13, 33, 35)

    ------------Đó chính là di sản Chúa Giê-su để lại, điều luật quan trọng về tình yêu.

    ------------Bạn ơi ! Đầu tiên bạn hãy âu yếm để yêu, nhanh nhẹn, hay giúp đỡ người nhà mình.

    ------------Đó là một bổn phận khó hơn là lễ phép với người lạ. Bởi vậy, chúng ta thường thấy những thanh niên vữa chăm chú, vừa lễ phép, vừa nhanh nhẹn trong một gia đình hay trong một xã hội lạ, nhưng ở nhà mình thì bướng bỉnh với cha mẹ, khó chịu với anh em, chị em và nói sõng với tôi tớ. Mẹ bạn đánh rơi một cuộn chỉ, bạn hãy nhặt hộ, cô em út bạn khó khăn mới mang được cái thúng, bạy hãy giúp đỡ em. Bạn ăn bánh với em, bạn hãy cho em chiếc bánh to. Trong nhà có vật gì thất lạc, bạn hãy đi tìm kiếm trước tiên. Phải, chính biết làm những việc nhỏ của đời sống hằng ngày với nét mặt vui vẻ mà bạn tuân theo cái điều luật quan trọng của tình yêu.

    ------------Nhưng bạn còn phải dễ yêu và săn đón các bạn hữu của bạn không những đối với các người mà bạn gọi là « bạn thân » nhưng đối với mọi người. Dĩ nhiên, tất cả các bạn hữu không có thể là bạn thân của bạn, nhưng bạn hãy nhanh nhẹn và dễ yêu với mọi người, không trừ ai cả... Cả với kẻ khó tính, kẻ nghèo nàn, kẻ vụng về, nhất là đối với hạng này. Vì nếu bạn biết thắng được cái khinh bỉ, vô nghĩa thường sinh ra bởi vẻ bề ngoài giả tạo, không những bạn tuân theo điều luật về tình yêu của Chúa, nhưng bạn cũng làm nảy nở một cách tuyệt mỹ chính tính nết bạn và làm mạnh mẽ ý chính bạn.

  70. Được cám ơn bởi:


  71. #75
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default « ĐÂY LÀ MÌNH TA »

    « ĐÂY LÀ MÌNH TA »


    ----------Trong bữa tiệc, Chúa Giê-su cầm một miếng bánh, sau khi làm phép, Chúa bẻ ra vừa trao cho các môn đệ vừa phán :
    « Hãy cầm lấy mà ăn, đây là mình TA »( Mt 28,16).

    ----------Năm 1870 trong thời Pháp, Đức chiến tranh, tại một làng nhỏ kia, một đám cháy bùng lên và chiếc nhà mà ngọn lửa vọt cao nhất lại chính là nhà Chúa. Dân chúng sợ hãi và buồn rầu chạy vội đến nhà thờ, nhưng họ đứng lại ngay : ngọn lửa to quá, không thể nào cứu chữa, che chở được. Vị linh mục đi vắng. Và trong nhà thờ Mình Thánh Chúa còn trên bành thờ.

    ----------Các giáo hữu kinh khiếp và lo sợ, hội họp nhau bàn tính. Ai dám xông vào cứu Mình Thánh ? Mọi người đều nhìn ông xã trưởng. Vì ông là người đầu trong làng, đó là công việc của ông, là bổn phận của ông. Nhưng ông xã trưởng vội kêu lên : Tôi đấy à ? Tôi không thể được. Tôi là kẻ tội lỗi khốn nạn, tôi cầm thế nào Mình Thánh Chúa trong tay, Chúa chúng ta, Chúa Cứu thế của chúng ta ? Không, không thể nào được.

    ----------Rồi người ta nhớ đến người thứ hai, người thứ ba, người thứ bốn... Mọi người đều trả lời : « Tôi tội lỗi thế mà cầm Mình Thánh Chúa sao ? Không, tôi không dám ». Nhưng cháy mỗi lúc mỗi to, biển lửa vây bọc cả tòa thánh đường. Không còn thì giờ lưỡng lự được nữa. Bối rối đến cực điểm. Ngay lúc ấy, ông xã trưởng nghĩ được một kế giải cứu : « Các ông ới Tôi có đứa con lên bốn, hồn nó ngây thơ như Thiên Thần. Chúa vẫn yêu trẻ nhỏ. Chúa yêu chúng vì tính trong sạch ». Nói đoạn ông ôm con chạy qua ngọn lửa, tiến tới bàn thờ và mở tung cửa nhà chầu : « Con, đây kia con trẻ Giê-su ở trong chén lễ, con cầm ngay lấy ». thế là mấy phút sau, ở giữa cảnh trần nhà kêu chuyển, khói mù và cháy rực, ở giữa những tàn lửa tung bay, ông xã trưởng hiện ra trên cửa nhà thờ, đầu bù tóc rối, quầy cháy xém, tay ẵm chặt con đang sợ hãi ôm Mình Thánh Chúa nép vào mình.

    ----------Mình Thánh Chúa thế là được cứu thoát !

    ----------Những người giáo hữu khiếm tốn kia hiểu rõ tình yêu biết bao ! Họ cảm ơn và âu yếm Mình Thánh Chúa biết bao ! Khi hồn ta nóng sốt lửa mến của các Thiên Thần, khi lưỡi ta đời đời ca hát lời khen của các thần thánh, khi giây phút ta, khi trái tim ta thuộc về Mình Thánh Chúa, lúc ấy chúng ta mới đáng cảm ơn tình yêu của Chúa đã hy sinh hoàn toàn trong phép bí tích này.

    ----------Chúa đã cho ta một sự hơn cả thế giới này, vì Chúa đã cho ta chính Mình Chúa, chính Chúa là Người đã dựng nên thế giới, chính Chúa với oai quyền của Chúa, với lòng nhân từ và với dức tính của Chúa. Khi Chúa xuống trong ta, mình Người hợp với mình ta, Máu Người đã trộn vói máu ta, hồn Người gắn chặt lấy hồn ta. « Người yêu các con cái Người trên thế giới này và Người yêu chúng đến ngày cuối cùng »( Gioan 13,1).

    ----------Và chính Chúa hy sinh cho ai ? Chúa có truyền một mình Đức Nữ Đồng Trinh nhận Mình Thánh Người không ? Chúa có truyền riêng cho những linh hồn trong sạch như linh hồn cá Thiên Thần và không một tội nặng nào hôi bẩn đến ăn cùng bàn với Người không ?

    ----------Người ta tưởng thế, nhưng không phải thế. Không một chút nào như thế cả. Chúa đã mời đến nhà Chúa tất cả chúng ta, tất cả mọi người chúng ta, không trừ một ai cả, tất cả cá giáo hữu tín nghĩa bao đời, tất cả các nước và các xứ mọi nơi. Người không xua đuổi một người nào. Chính Người đã phán điều này : « Nếu các con không ăn Thịt và uống Máu Con Người, các con không được sự sống đời đời »(Gi 6, 58).

    ----------Chúa không muốn ở một nơi xa xôi, nhưng ở giữa ta, ngay bên ta, ngay chỗ ta ở nữa. Người dùng nhà Người ở giữa những nhà ta để mọi người tìm được thốc và an ủi ở nơi Người cho sự đau đớn và buồn rầu của mình. Như thế, đã hai nghìn năm. Người sống giữa chúng ta. Người phấn khởi và làm mạnh mẽ đời sống siêu nhiên của ta, Người hun nóng đời sống ấy như mặt trời hu nóng đời sống thế giới.

    ----------Rồi mỗi ngày Chúa vẫn ngự trong muôn ngàn lễ để đứng giữa trời và đất. Người dẹp cơn giận của Cha Người và cầu xin Cha Người ban phép lành cho ta. Và đây kia. Người vẫn ở trong phép rước lễ thánh thiện để hy sinh và ban phát tình yêu cùng ơn phúc đều cho mọi người, người nghèo cũng như người giầu, người già cũng như người trẻ.

  72. Được cám ơn bởi:


  73. #76
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default CÁC CON HÃY LÀM ĐIỀU NÀY

    CÁC CON HÃY LÀM ĐIỀU NÀY


    -----------Bạn ơi ! Bạn hãy tưởng tượng mỗi thế kỷ Chúa cho phép một vị tông đồ hay một vị kết tiếp mình nhắc lại bữa tiệc cuối cùng của Chúa ngày xưa... Mỗi thế kỷ, vị ấy vừa cầm bánh vừa cầm rượu cùng nhắc lại những lời cao trọng và mầu nhiệm đã khiến những thức kia trong chốt lát trở nên Thịt và Máu Người. Bạn hãy tưởng tượng chỉ có một lễ ở một nơi, làm một lần, trong một trăm năm. Biết bao nhiêu người sẽ từ các nơi cực xa xôi chạy tới nơi đó để dự phần trong phép rước lễ thánh thiện và siêu việt ! Nhưng tình yêu Chúa không phán truyền như thế. Người truyền cho các tông đồ lời này : « Các con hãy làm điều này để nhớ đến Ta »( Luca 22, 19), và do đó cho phép các vị linh mục ngày nay được quyền gọi Người xuống trần gian này, ở giữa loài người, chỗ nào cũng được và lúc nào cũng được.

    -----------Ôi ! Chúa khiến cho phép lạ lớn lao và biến thể dễ dàng biết bao ! Chi vài lời nói vắn tắt thì sự cả thể tuyệt diệu vô cùng đã hoàn thành. Khi Thầy cả cầm bánh Thánh ở tay, lúc ấy bánh kia vẫn còn là chiếc bánh miến, không có gì khác. Rồi tiếng đàn giọng hát dịu đi, Thầy cả cúi mình trên Bánh Thánh và rượu cùng đọc lời này của Chúa Cứu Thế : « Này là Mình Ta ». « Này là Máu Ta ». Thế là ngày giây phút ấy, Mình và Máu cao trọng của Chúa đã hiện ra. Chúa Cứu Thế đóng đinh hoàn toàn ngự đó. Lúc ấy Thầy cả nâng cao tay và giơ lên trước mặt mọi người Chúa Cứu Thế ẩn mình trong Bánh Thánh ở giữa chúng ta. Ngay lúc ấy đầu các tín hữu cúi xuống với một lòng khiêm tốn khấn nguyện và một giọng hát cầu xin từ miệng lưỡi họ bay ra :
    « Đây là Con Chiên hiền lành, là chính bánh thánh của các Thiên Thần từ trên trời xuống vì chúng ta, vậy tất cả chúng ta hãy thờ phụng Người ». Và nếu chúng ta còn hỏi tạ sao Chúa Giê-su đã khiến phép biến thể kia dễ dàng như thế, ta còn trả lời được rằng : để chúng ta dễ gặp Chúa luôn, để Người có thể nhận lòng tôn kính của chúng ta trên nhiều bàn thờ, để Người có thể thâm nhập vào nhiều linh hồn, để chúng ta có thể quỳ nhiều lần trước mặt Người với tình yêu dấu và lòng cảm tạ tận tình. « Người yêu con cái Người ở dưới thế gian này và Người yêu chúng tới ngày cuối cùng ».

    -----------Ngày nay khi nghĩ tới tình yêu vô cùng của Chúa, một hình ảnh quá sức tưởng tượng hiện ra trong trí tôi.

    -----------Một buổi bình minh, khi những ánh mặt trời chiếu vào một góc nào trên trái đất, ở kinh tuyến nào, ở nơi cực giới nào, hàng muôn ngàn ánh lửa sáng lên, hàng muôn ngàn ánh nến soi qua cửa kính các nhà thờ, các tu viện, các thánh đường. Các Thầy cả mặc áo thêu rực rỡ đứng trước bàn thờ và lâm râm đọc những lời mầu nhiệm của Chúa Cứu Thế trên chiếc bánh nhỏ và trên rượu đựng trong chén vàng. Rồi các đấng ấy giơ lên trời Mình Thánh đã treo giữa trời đất, trên núi « Sọ », hay tay giang thẳng và máu đỏ ngày xưa chảy ra từ các vết tử thương của Chúa Cứu Thế bị đóng đinh.

    -----------Rồi lần lượt theo quả đất quay, những nơi khác trên thế giới lại hiện ra dưới ánh mặt trời, ánh bình minh lại soi sáng những nơi xa lạ, những ánh nến khác lại cháy lên và hàng muôn ngàn lễ khác cử hành trong các nhà thờ khác. Khi bên Châu Âu đúng ngọ, khi các chuông nguyện nổi lên và các lễ hoàn tất, lúc ấy mới 5 giờ sáng ở một noi bên Mỹ Châu và đó là giờ các lễ bắt đầu cử hành ở nơi ấy. Rồi 4 giờ, 3 giờ, 2 giờ, trong thòi gian ấy... không một giây nào trong 24 giờ trên mặt đất không có một lễ, để các tín hữu đến quỳ lạy, tạ ơn và yêu dấu Mình và Máu Đấng Cứu Thế.

    -----------Và khi tiếng chuông nhỏ báo hiệu dâng Mình Thánh, người ta tưởng như muôn ngàn tiếng ấy mang lên trong không trung lòng cảm tạ và tình âu yếm của loài người. Muôn ngàn tiếng chuông ấy bay qua đồng ruộng, đồi núi, sông hồ, bay qua biển cả, thành phố rộng xa.. bay qua làng xóm, các xứ mênh mông. Tiếng chuông vang lên, rung động và lan bay trên hòn đảo xanh tươi, trên ngọn núi tới tận nơi xa xôi, mãi bờ biển lạnh lẽo miền bắc cực, trong hầm tuyết khốn nạn của dân mọi chơ vơ đang quỳ trước lễ của một vị truyền giáo.

    -----------Và tiếng chuông vinh hiển cũng bay về phía Nam. Nó lướt trên nhũng ngôi nhà thờ cổ ở Ý hay ở Tây Ban Nha, trên bờ biển miền bắc châu Phi và lan mãi xuống dân chúng miền Nam. Nó bay qua biển rộng và trên mặt Hồng Hải, đây đó, trong các buồng tầu vượt biển, tiếng chuông nhỏ lanh lảnh vẫn vang lên... Khắp mọi nơi trên trái đất đâu đâu cũng hoàn tất sự hy sinh thánh thiện kia. Khắp mọi nơi, cũng một Đấng Cứu Chuộc ấy hiện ra, cũng một Con Một Đức Chúa Trời đến hy sinh trên môi các dân mọi ở nơi kia, giữa châu phi đang xem lễ của một vị truyền giáo, trong túp lều vừa dựng tạm thời ; cùng một kinh vui mừng và cảm tạ trong các nhà thờ ở những lành nhỏ và trong một nhà nguyện xa xôi này, bị tuyết vùi gần hết và các cửa kính nhỏ hé mở trên bãi tuyết vô tri của miền Bắc cực.

    -----------Hết phút nà đến phút khác, hết giờ này đến giờ khác, hết ngày này đến ngày khác, đâu đâu cũng như thế.

    -----------Trái đất của chúng ta hằng quay luôn luôn bị ôm trùm bởi sự hy sinh mầu nhiệm và tuyệt diệu kia. Chúa Cứu Thế vẫn đi qua trên trái đất này như hai nghìn năm trước Chúa qua đất Thánh. Và Chúa vẫn đi qua mãi mãi, hai tay vẫn giang tay để ban ơn lành cho ta và nhắc mãi như hai ngàn năm trước, cái kinh này trên các dân chúng và các nước quỳ dưới chân mình :
    « Lạy Cha chí tôn, xin gìn giữ những kẻ Cha đã ban cho Con để họ thành một như chúng ta... Con không xin Cha cất họ khỏi thế giới này, nhưng gìn giữ chúng khỏi tội lỗ... »(Gi17, 11-15)
    -----------Và bạn ơi ! Nếu bạn nghĩ tới các lễ thánh thiện kia như thế, bạn có vui vẻ dự lễ không ? Bạn có thể bỏ thiếu những lễ ban ơn ấy của các dân, các xứ không ? Bạn có thể ở xa những linh hồn sốt sắng mỗi ngày đến quỳ trước Đấng Cứu Thế ẩn mình trong chiếc bánh trắng hèn mọn không ?

  74. Được cám ơn bởi:


  75. #77
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default DỰ TRỮ NGHỊ LỰC

    DỰ TRỮ NGHỊ LỰC


    --------------Có rất nhiều sự mà các nhà bác học chưa khám phá ra hết. Nhưng họ biết nhân loại có điều gì tối cần và họ lăn lóc kiếm tìm bằng các phép tính và các cuộc thí nghiệp để giải quyết những vấn đề kia.

    --------------Như thế, với sự tiết kiệm vừa đủ, chúng ta chưa có thể dùng hỏa lực của than và của xăng dầu để chạy máy móc, vì chỉ có độ 70% thể chất chuyển sang sức máy, đầu máy hơi và động cơ tốt đến đâu cũng vậy. Chúng ta cũng chưa có thể đến đâu cũng vậy. Chúng ta cũng chưa có thể dùng điện chạy sáng được nếu một phần lớn điện lực không hao mòn cho sức nóng. Chúng ta cũng không thể để dành sức nóng mùa hè được. Chúng ta cũng không thể rót sức nóng của mặt trời vào một cái cốc kẹo để trong những ngày đông, tháng giá mở ra sưởi nóng một căn phòng lạnh lẽo... Nhưng nếu được như thế cũng là một sự phát minh chưa từng có phải không ?

    --------------Vậy bạn ơi ! Người nào xưng tội và rước lễ luôn, người đó trữ được rất nhiều nghị lực siêu nhiên rất quí cho những ngày mà hơi lạnh của tội lỗi và chước cám dỗ làm tê giá hồn mình. Mỗi lần rước lễ chín chắn là một lương thực của nghị lực dự trữ cho những cuộc phấn đấu những ngày và những tuần sau. « Ta là Bánh hằng sống bởi trời ban xuống. Kẻ nào ăn Bánh này sẽ được sống đời đời »( Gi 6,51). « Kẻ nào ăn thị Ta và uống Máu Ta sẽ được sống đời đời và Ta sẽ làm cho kẻ ấy sống lại trong ngày sau hết »(Gi 6, 54).

    --------------Với oai quyền linh Thánh của mình, Chúa Giê-su đã làm cho tôi là người ở thế kỷ 20 được gần gũi Bê-lem, Na-da-rét, núi « Sọ » như những kẻ đồng thời, những kẻ không có bàn thờ, nhà chầu, và bàn rước lễ !

    --------------Khi tôi rước lễ, tôi và Chúa Cứu Thế tan thành cuộc hòa hợp thân mật hơn cảnh lá chìm trong bể nước, chim ở giữa không khí vây trùm « Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta sẽ ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy »(Gi6,37).

    --------------Lửa nóng truyền sức mạnh cho nước biết bao, nếu còn nguội lạnh thì nước không có sức lực gì cả. Nhưng nếu bạn đốt lửa ở dưới và đun nước sôi lên để chuyển thành hơi, lúc đó nước làm xe hỏa cử động, nâng hàng tấn nặng và chạy tầu vượt qua biển rộng mênh mông.

    --------------Bạn ơi ! nước lạnh là linh hồn bạn, lửa nóng để làm nó nổi sôi là rước lễ.

    --------------Sau phút rước lễ, Chúa ở cùng bạn và bạn mang Chúa trong linh hồn mình. Ôi ! ít ra bạn hãy nghĩ cẩn thận một lần đến ý nghĩa lời này : « Chúa ở trong bạn ! Tôi về nhà tôi... và Chúa ở nhà tôi. Trên các tấm bảng, tờ quảng cáo cám dỗ hình như chế nhạo sau lưng bạn, nhưng bây giờ đi qua chúng dễ dàng vì Chúa ở trong tôi ! Thằng em tôi rất nhát, rất bướng bỉnh, ngang ngạnh như mọi lần nhưng bây giờ tôi dễ dàng nhún nhường nó, vì Chúa ở trong tôi ! Lại bài tính vẫn buồn tẻ, và văn phạm khó khăn... ở trong xưởng, người thợ đánh tôi vì tôi là anh tập việc nhỏ bé... căn buồng học của tôi xềnh xoàng quá, và bữa cơm của tôi đơn nhạt vô cùng... nhưng bây giờ tôi không quan tâm đến thế giới nữa vì Chúa ở trong tôi !... Chước cám dỗ từng đoàn đến cám dỗ tôi, nhưng tôi thắng chúng rất dễ dàng vì Chúa là nguồn sống ở trong tôi !

    --------------Và Chúa Giê-su dã phán rằng :
    « Như Cha là Đấng hằng sống đã sai Ta đến và Ta sống bởi Cha thể nào,
    kẻ ăn thịt Ta sẽ sống bởi Ta như vậy(Gi 6,58)

  76. Được cám ơn bởi:


  77. #78
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default XIN VÂNG THEO Ý CHA

    XIN VÂNG THEO Ý CHA


    -----------Bữa tiệc cuối cùng đoạn, Chúa Giê-su lên núi Cây Dầu và ở đấy Chúa quỳ xuống, mặt giáp đất vừa cầu nguyện vừa kêu rằng : « Lạy Cha ! Nếu chén đắng này có thể tránh xa Con được ! Nhưng không phải theo ý Con, một theo Ý Cha »(Mt 26,39). « Và mồ hôi Chúa thành như giọt máu chảy xuống đất »(Lc 22, 24).

    -----------Giây phút cảm động thống thiết biết bao ! Chúa nhận hết tội lỗi loài người, để đền tội trước Cha Cả trên trời. Khi muôn ngàn tội lỗi xô vào linh hồn mình, linh hồn trong sạch chưa bao giờ biết tội lỗi là gì, Chúa nhận một sự ghê tởm vô ngần nổi lên, Chúa kêu : « Lạy Cha, xin tránh cho Con sự thử thách này... Nếu đó là Ý Cha thì Con xin theo Ý Cha ! ».

    -----------Bạn ơi ! Ước mong giai đoạn thông thiết trên núi Cây Dầu này sẽ là bài học cho bạn. Muôn nỗi đau lớn, muôn sự thử thách sẽ chờ đợi bạn trong đời. « Sống là đau đớn », « không có đời người ngào là không có đau đớn ». Bạn có được phép khóc không ? Được. Bạn có được phép than vãn cùng Chúa không ? Được. Vậy bạn không được phép làm cái gì ? Chỉ có một điều là bạn không được chán nản. Bạn không oán trách Chúa. Bạn không được đâm khùng, không được ngã lòng. Nhưng dầu không đến nỗi phải đổ máu mình, bạn phải nói : « Lạy Chúa, xin đừng theo ý con, nhưng theo ý Chúa muốn ».

    -----------Thật là một gương mẫu cao trọng vô ngần khi Chúa đổ mồ hôi máu để làm tròn bổn phận mình mà không bao giờ nghĩ bỏ chí hướng mình. Kiên nhẫn trong bổn phận, tận tụy trong những nguyên tắc của đời mình, dương mình ra trước sự không may và sự đau đớn, đó là gương mẫu Chúa dạy ta. Bạn sẽ bắt chước Chúa chiến đấu trên núi Cây Dầu và để đỡ bớt gánh nặng cho Chúa, bạn sẽ làm tròn phận sự dầu có những sự ngăn trở, sự bất thường hay sự thất bại, hay bị bỏ rơi. Bạn còn đỡ sự đau đớn cho Chúa nữa khi mỗi lần để làm trọn bổn phận, bạn phải vất vả về một việc không vừa ý bạn. Bạn còn làm giảm sự đau đớn cho Chúa mỗi lần vượt mọi sự ngăn trở, bạn cố đến dự lễ ngày Chúa nhật ... mỗi lần bạn giữ đúng những nguyên tắc mình, dầu gặp phải những gương mẫu xấu xa của xã hội, mỗi lần bạn biết cầu nguyện, giữa sự buồn sầu và thử thách, những giây phút thất bại với một lòng khiêm tốn :
    « Lạy Cha ! Nếu có thể được thi xin tránh cho con chén đằng này.
    Nhưng không phải theo ý con, một theo ý Cha !.

  78. Được cám ơn bởi:


  79. #79
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default GIU-ĐA

    GIU-ĐA


    -----------Thế là một người trong 12 tông đồ gọi là Giu-đa Ít-ca-ri-ốt đến tìm các Thầy cả thượng phẩm và bảo họ rằng : « Các ông cho tôi bao nhiêu, nếu tôi trao ông ta cho các ông ? » Và họ đếm 30 đồng bạc cho nó( Mt 26, 14 v.v..).

    -----------Thông thường, cái tên Giu-đa thường đi đôi với những thói xấu ghê tởm, những thói xấu bẩn thỉu và khốn nạn. Ngay thời vô giáo cũng vậy, sự bất nghĩa, sự lừa lọc đối với bạn hữu đã là một điều tục tằn đáng ghét. Thế mà Giu-đa đã phạm những lỗi đó trong những tình thế khiến cho tội lỗi càng nặng nề thêm. Bấy giờ mọi người đều rùng mình ghê sợ khi nghe đến một « linh hồn Giu-đa », « cái hồn Giu-đa » và « tiền công Giu-đa »

    -----------Nhưng ngày trước, khi Giu-đa đến cùng Chúa thì một tương lai rực rỡ mở trước mắt nó, nó có thể thành một tông đồ chân chính của Chúa. Nhưng nó chỉ phải một tội : keo bẩn và vì thế nó mới mất phúc. Và cái tội ấy dắt theo bao nhiêu tội khác : nói dối, giấu giếm và lừa lọc.

    -----------Bạn ơi ! Đời thường bảo cho ta biết rằng chỉ một tội chính cũng khiến ta hư đi. Trước nó mới thành hình, sau nó lan nở dần ra những hướng chiều xấu xa, những tội lỗi mới cho đến khi tâm hồn ta hoàn toàn sụp đổ. Phải, đã biết bao nhiêu lần chúng ta thấy những thanh niên trong thời niên thiếu rất là ngoan ngoãn, cương quyết và hạnh kiểm làm vui lòng mọi người. Thế mà khi lớn lên và to béo ra, đáng lẽ tinh thần cũng phải lớn lên nảy nở thêm thì lại thành thô tục, bắt đầu trễ nải sự đạo, rồi dần dần chiều theo những thói xấu mình ! Giu-da cũng thế. Trước tiên nó có phạm tội nặng đâu. Cái tội đầu tiên của nó có lẽ chỉ là một sự lừa dối nhỏ mọn, một sự ăn cắp vụn thôi. Chính nó giữ cái quỹ tiền nhỏ mà cái tông đồ dùng để sống với Chúa Giê-su. Một hôm, lần đầu tiên, sự keo bẩn nổi dậy trong nó và vì không thể chống lại được sự cám dỗ đầu tiên, nó dần dần chiều theo những lần khác rồi những lần kia quen đi, làm cứng lòng nó và chúng ta đã thấy chúng dắt nó tới đâu : chúng dắt nó đến một tội nặng nhất, tội bất nghĩa với Chúa.

    -----------Những kẻ sát nhân cũng không bắt đầu ngay bằng tội giết người. Trước tiên, chúng có lẽ cũng chỉ ăn trộm những thức ăn ở nhà, lừa dối cha mẹ đây đó một đôi lần, rồi thì tội thứ nhất sang tội thứ hai, tội thứ hai sang tội thứ ba rồi từ tội nhẹ đến tội nặng. Càng ăn thì càng thèm. Kẻ say rượu cũng vậy. Nó không bắt đầu say chết ngay. Trước nó uống một ít đỏ mặt, nó lấy làm vui vẻ, sau say sưa đến lỗ mãng, tục tằn.

    -----------Khi một người bắt đầu xuống dốc thì khó lòng mà dừng lại được. Chỉ cần vỡ một thước để là nước tràn ngập cả làng. Chỉ cần một tàn lửa khi gió to là thành một đám cháy ghê tởm. Cái gương người tông đồ khốn nạn kia là một điều báo trước nghiêm khắc: đó là một điều cấm dùng quả cấm khi xưa. Nó giữ ta khỏi sa ngã dầu sa ngã một tội rất nhỏ, nó bảo ta phải cẩn thận, đừng coi những điều kia là vô thưởng vô phạt, không tai hại gì.

    -----------Giu-đa còn một tội nữa: Nó không cầu nguyện. Và sự cầu nguyện là một sức mạnh để chống lại những điều cám dỗ. Ai bảo tội biết nó không cầu nguyện? Còn phải ai bảo nữa. Nếu nó cầu nguyện thì nó chả đến nỗi kia. Nhưng tại khi nó biết tội nó, nó kêu cứu rầm trời và chạy đó đây tìm mọi người giúp đỡ - trừ có Chúa


  80. Có 2 người cám ơn caoduc vì bài này:


  81. #80
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 690
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,461 lần trong 526 bài viết

    Default GIU-ĐA(tt)

    ĐỐI VỚI GIU-ĐA, NÓ KHÔNG CÓ CHÚA
    VÌ NÓ QUÊN CẦU NGUYỆN

    -----------Ôi! Biết bao người khôn ngoan cầu nguyện luôn luôn! Họ càng tha thiết cầu nguyện khi gặp phải những giờ khó khăn và quyết liệt.

    -----------Cái lương tâm thối tha của Giu-đa không để nó được bình yên phút nào. Nó chạy trốn ra ngoài thành phố.
    “ Và nó vừa lăn ra đất vừa kêu gào,
    Và la hét suốt đêm.
    Nó giầy đạp 30 đồng bạc dưới chân, dưới gót chân.
    Nó nắm tay, nó rứt tóc rối bù.
    Nó húc đầu vào một hòn đá gồ ghề.
    Và nó xé tan nát cả áo nó mặc.
    Nó cào cả ngực cho đến khi máu chảy chan hòa.
    Rồi khi mệt quá, nó ngã lăn trên cát bụi.
    (A. SK)
    -----------Cảnh tượng cảm động là ngần nào! Trên núi Golgotha, Con Đức Chúa Trời đang bị đóng đinh, hấp hối. Ở đây, trên cánh đồng Hac-en-đa-ma, kẻ bất nghĩa tự tử.

    -----------Và từ đấy khắp mọi nơi, cái tên Giu-đa bị người ta chê ghét và nguyền rủa. Giu-đa! Bây giờ người ta gọi Giu-đa là những người đê hèn lìa bỏ những nguyên tắc của mình, những điều chắc chắn, và đức tin của mình. Giu-đa đã thắt cổ. Than ôi! Không biết trong các hiệu có đủ giây, trong các rừng có đủ cây cho những tên Giu-đa đời nay tự vẫn không?

    -----------Nhưng lạy Chúa Giê-su, xin Chúa ban sức cho tôi, để tôi không bao giờ thành thằng Giu-đa… Lạy Chúa tôi không phải là thằng bán Thầy!

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 2/3 đầuđầu 123 cuốicuối

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com