|
|
4 - Bố cắn ông bác sĩ
Khi còn bé, Bố thường bị cảm lạnh, thường hắt hơi và ho. Có khi Bố còn bị viêm họng hoặc đau tai nữa. Một hôm, ông bà nội đưa Bố đến gặp bác sĩ. Ở cửa phòng mạch có tấm biển: “Chuyên gia tai, mũi, họng”. Bố hỏi:
- Có phải tên ông ấy không, bố mẹ?
- Không đâu con. Đó là tên các loại bệnh ông ấy chuyên trị. Con đừng làm ồn!
Sau khi khám tai, mũi, họng của Bố, bác sĩ bảo cần phải giải phẫu. Thế là ông bà nội đưa Bố đến Mat-xcơ-va. Phải cắt thịt dư ở họng của Bố!
Đó là một giáo sư y khoa rất già, nghiêm nghị, tóc bạc phơ. Ông nói:
- Cháu hả miệng ra!
Bố hả miệng ra, ông giáo sư cũng không nói cảm ơn gì cả. Ông đưa ngón tay vào miệng Bố, rà qua rà lại bên trong. Thật là đau và khó chịu! Cho nên khi ông ấy bảo: “À, nó đây rồi” và ấn mạnh thì bất thần ông kêu lên và rút tay ra khỏi miệng bố. Mọi người thấy ngón tay ông bị chảy máu. Trong phòng mạch bỗng im lặng, ngột ngạt. Ông giáo sư bảo:
- I-ốt!
Người ta mang I-ốt đến, ông chấm vào ngón tay bị chảy máu và bảo:
- Băng!
Người ta đưa băng cho ông, ông dùng bàn tay kia băng ngón tay lại. Rồi cất giọng trầm trầm nói:
- Tôi đã hành nghề bốn mươi năm nay. Đây là lần đầu tiên tôi bị cắn. Ông bà tìm người khác để giải phẫu. Tôi đi đây, tôi không đụng vào việc này nữa!
Sau đó, ông rửa tay bằng xà-phòng và bỏ đi. Ông nội giận dữ nói:
- Bố đã mang con đến Mat-xcơ-va, để gặp cho được ông bác sĩ này. Ông ấy muốn cho con lành bệnh. Còn con đã làm gì thế? Bố nói cho mà biết, ở hành lang phía dưới có ông bác sĩ nhổ răng những đứa bé hay cắn bác sĩ. Lẽ ra con phải đến đó trước. Bố đã hứa cho con ăn kem sau khi giải phẫu xong rồi kia mà!
Khi nghe thấy tiếng kem, Bố bắt đầu suy nghĩ. Bố chưa bao giờ được ăn kem cả vì ông bà nội sợ bệnh tai, mũi, họng của Bố nặng thêm. Nhưng Bố thì rất thích kem. Người ta nói rằng sau khi giải phẫu, trẻ con phải ăn kem để khỏi chảy máu. Khi nghĩ đến kem, Bố nói:
- Con không cắn nữa đâu!
Tuy nhiên, ông bác sĩ trẻ làm giải phẫu cũng nhắc Bố:
- Này, nhớ lời đã hứa đấy nhé!
Bố lặp lại:
- Cháu không cắn nữa!
Họ đặt Bố ngồi trên một cái ghế đặc biệt, giữ chân tay của Bố, không phải sợ Bố cắn mà khi nào cũng phải giữ như thế để bác sĩ dễ làm việc. Thật là đau, nhưng Bố vẫn tiếp tục nghĩ đến kem.
Rồi ông bác sĩ nói:
- Ồ, tốt lắm! Cháu không khóc lấy một tiếng!
Bố rất sung sướng. Bỗng nhiên bác sĩ lại nói:
- Ồ, còn sót một tí! Cháu chịu khó một chút nữa, nhé!
- Dạ được ạ! Bố trả lời và lại nghĩ đến món kem.
Ông bác sĩ nói:
- Nào, xong rồi! Cháu ngoan lắm. Bây giờ ăn kem được rồi. Cháu thích loại kem nào?
- Dạ, kem va-ni ạ! Bố trả lời và nhìn ông nội, thế nhưng ông nội vẫn giận Bố.
- Không kem kiếc gì cả, để lần sau đừng có cắn nữa!
Bấy giờ, biết là không được ăn kem, Bố bật khóc. Mọi người xin lỗi hộ Bố, nhưng ông nội rất cương quyết. Bố nghĩ là chuyện đó không công bằng và nhớ mãi cho đến ngày nay. Từ đó đến nay, đã bao nhiêu lần Bố ăn kem, nào là kem va-ni, kem sô-cô-la, kem dâu, nhưng Bố cũng không quên được bữa kem đã hứa sau lần giải phẫu đó.
Sau khi giải phẫu xong, Bố không còn bị ốm thường xuyên như trước nữa. Bố ít hắt hơi và ho, cổ họng ít bị đau hơn, tai cũng khá hơn… Cuộc giải phẫu giúp cho Bố rất nhiều. Bố hiểu rằng đôi khi người ta phải chịu đau một chút để về sau không còn đau nữa. Sau lần giải phẫu đó, nhiều bác sĩ đã cắt, đã mổ xẻ cho Bố, nhưng Bố không còn cắn nữa vì Bố biết, các bác sĩ chỉ giúp cho Bố thôi. Sau mỗi một lần thăm bệnh ở bác sĩ về, Bố tự mua cho mình một ít kem vì Bố rất thích… mãi cho đến ngày nay.
Các chủ đề cùng thể loại mới nhất:
|
|