PDA

View Full Version : CON THUYỀN TRONG BÃO



AugustineTuanBao
29-07-2010, 02:59 PM
Một câu chuyện xúc động về tình cảm trong gia đình.
Mời các bạn cùng xem qua



Cái chết của bà nội đã đánh gục hẳn bố nó. Ba tháng để hai người phụ nữ thương yêu nhất trong cuộc đời bố vĩnh viễn ra đi. Nó tưởng mình đã không còn nước mắt sau ngày mẹ mất.





TRUYỆN NGẮN
Con Thuyền Trong Bão




Cơn mưa rào đầu hạ bất chợt làm nó tỉnh giấc. Nó khẽ rùng mình, như chú chuồn chuồn ướt nhẹp rũ đôi cánh mỏng tang, khẽ khàng. Đã ba tháng nay, từ ngày mẹ mất, đêm nào nó cũng giật mình thức dậy ít nhất một lần, tỉnh táo một lát, rồi lại chìm vào giấc ngủ dang dở.
Nó bước tới ô cửa sổ còn để ngỏ, chìa tay hứng từng giọt nước mưa trong veo, lành lạnh, thấy mình như hạt mầm nằm im trong đất đang khẽ mình cựa quậy. Không biết đã bao lâu rồi nó mới có được cái cảm giác bình yên đến thế. Từ ngày mẹ mất, nó dường như vô cảm với mọi thứ xung quanh, những trận đá bóng mệt nhoài, những tờ báo mới ra, những đứa con gái đầy cá tính... lặng lẽ đi về như một cái bóng, cuộc sống của nó trôi qua bình lặng hơn bao giờ hết.

http://www.tiepthigiadinh.com.vn/img/images/images/54/2010/07/ngay27/thuyen.jpg Ảnh minh họa (nguồn Internet)
Tình thương yêu bố dành cho hình như không đủ khỏa lấp chỗ trống trong lòng, cái cảm giác trống trải, thiếu vắng cứ vây lấy con người nó. Nó thu mình trong cái thế giới riêng nhỏ bé, lãng quên hẳn cuộc sống ồn ào ngoài kia. Cơn mưa rào đầu hạ có lẽ làm nó nhớ ra rằng hình như nó đang thèm lắm một bữa cơm có tiếng cười của bố và cả của nó. Ba tháng, bố cũng thu mình trong cái vỏ lặng lẽ, nó và bố gặp nhau như chỉ để thấy rằng cả hai đang tồn tại.
Nhìn đống đầu mẩu thuốc lá trong căn phòng bố mẹ cửa để hở, nó biết hàng đêm bố vẫn thức như cái ngày mẹ ốm, chỉ để chờ một cái siết tay thật mạnh. Nó rón rén bước vào, nhìn trộm bố qua lớp màn mỏng, mới có ba tháng mà bố nó như già đi cả chục tuổi, giọt nước mắt chưa kịp khô còn đọng trên má. Nó về phòng, giọt nước mắt mằn mặn lăn xuống khóe môi. Trèo lên chiếc giường quen thuộc, kéo chăn trùm kín đầu, nó lại chìm vào giấc ngủ trong tiếng ru của mưa.
Buổi sáng, dậy sớm hơn mọi ngày, thấy cây cối mỡ màng sau trận mưa đêm, và hình như... tâm hồn nó cũng thức dậy sau những chuỗi ngày ngủ quên. Lần đầu tiên tự tay làm bữa sáng cho bố, hơi vụng về nhưng nó biết bố sẽ bất ngờ và vui lắm.

Bọn bạn ở lớp ngạc nhiên trước nụ cười chào hỏi của nó, tất cả đã quen với việc để nó tự gặm nhấm nỗi đau một mình, chẳng đứa nào dám an ủi, sợ chạm vào vết thương chưa lành của con thú lần đầu bị thương. Ba tháng rồi mới thấy nó xung phong lên bảng chữa một bài tập khó, hỏi cô về việc mở lớp ôn luyện cho kì thi đại học sắp tới. Hình như, bọn bạn thấy lờ mờ bóng dáng con người ngày xưa của nó quay lại, Trang mỉm cười nhìn nó...

- Hãy quay lại với cuộc sống đi Phong, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Trang dịu dàng đi bên cạnh nó dưới những gốc điệp già đang màu xanh lá.

- Phong vẫn chưa sẵn sàng. Trang không hiểu đâu...

- Phong không còn nhiều thời gian để lựa chọn đâu, cuộc sống, đôi khi, đòi hỏi ở chúng ta nhiều điều một lúc.

- Phong không muốn điều gì trong lúc này cả, đã quá đủ, và Phong muốn dừng lại.

- Dừng lại ư? Nhưng để làm gì? Để gặm nhấm nỗi đau, để ôm mãi một quá khứ mà mình thừa biết rằng sẽ chẳng bao giờ trở lại? Để thương? Để nhớ? Để tự cho mình cái quyền thất bại với lí do chính đáng? Không, Phong đang trốn chạy.

- Chỉ là Phong chưa đủ dũng cảm để đối diện.

- Chúng ta đã mười tám tuổi, và Trang nghĩ, chúng ta thừa dũng cảm để đối mặt với tất cả những thử thách và thất bại.

- Chỉ là... có thể Phong yếu đuối... giá mà, có một lựa chọn khác cho một cuộc sống khác...

- Điều duy nhất chúng ta không có quyền lựa chọn là cái tên khi mình sinh ra, còn tất cả, chỉ là chúng ta có muốn hay không mà thôi.

Đứng trước biển, nó thấy mình như con thuyền vừa trải qua một trận bão dữ dội, giờ quay trở lại với mặt biển yên bình, phẳng lặng, tiếp tục cuộc hành trình về phía trước, ngập tràn sóng, gió và chan hòa ánh nắng...
Ngày còn bé, khi dắt tay nó đi trên bờ biển, mẹ từng bảo biển chở nắng để con người thấy biển đẹp, nhưng biển chở cả những con thuyền để chúng ta thấy biển còn có những ước mơ. Khi con lớn lên, mẹ tin rằng con thuyền nhỏ của mẹ sẽ vững vàng trước tất cả sóng gió, để thực hiện những gì con khao khát.
Và hãy nhớ, dù bão tố có đánh tan con thuyền hay chỉ làm gãy cột buồm của con thôi thì con cũng đừng sợ hãi, ánh mặt trời vẫn luôn ở phía trước. Thằng bé nó vẫn đứng trước biển như ngày nào, ước sao tất cả chỉ là một giấc mơ, giấc mơ rồi sẽ qua đi... mẹ lại nắm tay nó đi trên bờ biển, nó sẽ là con thuyền...

Cái mầm cây trong đất cựa quậy trong trận mưa đêm giờ đang nhú lên bằng những hạt nắng của biển.

Chạy dọc theo những con sóng, đôi chân trần sải dài trên bờ cát ướt lạnh, đuổi bắt gió và nắng... Là nó, nó của cái tuổi mười tám khao khát và ước mơ.

Những cánh chim báo bão chẳng hiểu sao vẫn bay về vào những ngày không giông tố...

Một tháng rưỡi sau cái chết của mẹ, trong một đêm ra mở cửa cho chú cún con vào nhà khi trời mưa to, cơn gió độc quái ác đã cướp người bà nội kính yêu khỏi cuộc sống vốn thừa sự trống trải của bố con nó.

Cái chết của bà nội đã đánh gục hẳn bố nó. Ba tháng để hai người phụ nữ thương yêu nhất trong cuộc đời bố vĩnh viễn ra đi. Nó tưởng mình đã không còn nước mắt sau ngày mẹ mất, mà vẫn thấy những giọt nước mặn chát chảy tràn bức tường thành kiên cố quanh trái tim, rơi xuống nấm mộ có những vòng hoa tang lặng lẽ. Nghĩa trang có gió nhưng không có sóng, chỉ mình nó biết trong lòng đang có một cơn bão lốc tràn qua, dữ dội mà không hề cuốn đi tất cả, tâm hồn nó chấn động nhẹ nhàng, đủ cứng cỏi để giữ vững một bờ vai cho bố tựa vào.

Nó lại ra biển, thấy mình như con thuyền chòng chành trước bão tố, biển dữ dội là thế mà con thuyền chỉ chao đảo, biển chẳng đủ sức lật hẳn xuống biển khơi. Những con chim báo bão vẫn chao lượn trên bầu trời. Cơn mưa biển ập đến, cái mầm cây trong nó được tưới mát, gột sạch, rồi lớn lên. Sau mỗi cơn mưa, nó thấy cả bầu trời...

- Chẳng có nỗi đau nào chúng ta không đủ sức vượt qua cả, tất cả chỉ là thử thách thôi Phong à!

- Trang có nghĩ Phong vượt qua được không?

Trang không nghĩ, mà Trang tin.

- Ánh mặt trời có luôn ở phía trước?

- Với tất cả mọi người dám dũng cảm đứng lên, và nhìn về phía trước...

Cuộc sống của thằng con trai mười tám tuổi quay về như ngày nào. Con ốc tự đập vỡ cái vỏ mà mình đã mượn để trốn trong ấy, dũng cảm đón nhận tất cả cuộc sống ngoài kia, bằng cả tâm hồn và trái tim khao khát sống, khao khát yêu thương và ước mơ. Ngày mai, nó lại chờ mong những điều mới mẻ khi thấy mỗi ngày trôi qua.

Ai cũng nói rằng nó đã quên được tất cả những chuyện buồn để tiếp tục cuộc sống của mình. Nhưng tôi biết, từ tận sâu thẳm trong con người mình, nó đã lớn lên, cứng cáp hơn. Nó không hề quên, nó nhớ và cất kĩ tất cả những kỉ niệm buồn của ngày hôm qua vào cái góc đặc biệt nhất trong trái tim, để mỉm cười bước đi trên những chặng đường dài, lộng gió...



Trích Từ Tiếp Thị Gia Đình
Theo Nguyễn Thị Thùy Linh
Đời Sống Gia Đình









Bạn Có thể Đọc Thêm Truyện
Lớn Lên Em Sẽ Cưới Chị ... Tại đây :
https://thanhcavietnam.net/forum/showthread.php?t=22177