PDA

View Full Version : NGÀY CỦA BỐ



nguyễn văn xuân
21-06-2009, 06:01 AM
Ngày của Bố


Nguyễn Thị Ngọc Anh


Hôm nay là ngày của Bố:
Con ở xa, không về chúc mừng Bố được.
Tha thứ cho út của Bố nhe. Mẹ mất rồi. Chỉ còn Bố là tất cả.
Bố giữ gìn sức khỏe Bố nhé; Để chúng con sớm chiều còn có Bố.
Nguyện Chúa thương ban hồng ân và an bình cho Bố của con.

Bố là tất cả Bố ơi
Quê hương là Bố một đời con thương
Dãi dầu một nắng hai sương
Bố đành lận đận vì thương con khờ
Sớm hôm Bố mãi mong chờ
Cho đàn con dại bên bờ lớn khôn
Thuyền kia gãy mái va cồn
Xô ra biển cả dập dồn bão giông
Tìm ai đôi mắt bên sông
Xa xăm vời vợi mỏi mong đợi chờ
Có ai biết được chữ ngờ
Bố ôm nỗi nhớ bơ vơ một mình
Nắng mưa xin trọn chút tình
Thương con Bố vẫn một mình Bố đi…

mimosa_jolly
21-06-2009, 08:42 AM
:nhay:Xin Chúc mừng Ngày của Bố 21/6 đến Quý Ông, Quý Chú, Quý Anh đã và đang là những Ông Bố tuyệt vời của các con.:nhay:




:53::53::53: Khoảng lặng cho con nhớ đến Bố ... ở nơi xa lắm ....:53::53::53:

DonRac
21-06-2009, 10:24 AM
Ngày Của Bố nhìn lại phận… làm con!

Cuối tuần này nước “Huê Kỳ” ăn mừng lễ “các người cha.” Có một điều lạ, tuy nó không ngạc nhiên với nhiều người, mà hình như nó còn được mọi người “ngang” nhiên chấp nhận đó là các bà mẹ được con cái thương yêu hơn ông bố!

Kể ra thì có lẽ cũng dễ hiểu – vì các bà mẹ thường là người có nhiều thời gian chăm lo con cái hơn các ông bố! Ðó là chưa nói đến chuyện các bà mẹ “mang nặng đẻ đau, chín tháng mười ngày’ và ‘chăm cho bú mớm!” Cho đến sau đệ nhị thế chiến phong trào ‘phụ nữ đi làm’ mới bùng lên ở Mỹ và nếu ở VN thì phong trào đó lại càng ‘sinh sau đẻ muộn.” Tôi muốn nói thế là để “bào chữa” các các vị làm cha – là họ phải trở thanh người “bread winner” (kiếm tiền nuôi gia đình) cho nên có thể không có thì giờ gần gũi và lo lắng cho con cái như các bà mẹ!

Của chồng, công vợ - là câu nói mà chúng ta vẫn nghe – Nhất là trong các cuộc “ly dị” – không những chỉ chia đôi tài sản mà có khi các bà còn được phần hơn! (tôi nói ra đây không phải là lên án các bà mẹ đâu nhé!) Và mọi người nghĩ điều đó là “công bằng” nhưng….. tại sao trong việc “tình cảm” thì các người con không nhìn thấy “công mẹ, của cha” nhỉ. Tôi đưa ra một ví dụ minh họa – Trước năm 1975 - thường các người cha làm việc trong quân đội – và các bà mẹ ở nhà nuôi con. Nhưng khi lớn lên những người con lại … trách cha của mình là không “thương yêu lo lắng” cho mình như… mẹ! Nếu nhìn lại và công bằng mà nói nếu cả hai cùng ‘ở nhà” thì lấy gì mà ăn!

Dĩ nhiên cái gì cũng có hai chiều – nhưng ở đây tôi chỉ muốn đưa ra một chiều thôi! Ðừng trách tôi nhé!

Giáo xứ của tôi có thói quen tạo điều kiện cho những người con dâng một cành hoa cho mẹ hay cho bố (còn sống hay đã qua đời) vào hai dịp lễ “người mẹ” và “người cha.” Chẳng phải ngạc nhiên, ngày lễ mẹ vừa qua có hơn 2000 bông hoa được các người con “mua” để nhớ đến mẹ, trong khi ngày của cha, mặc dù tôi đã kêu gọi khản cổ, cũng chỉ có trên 1000 - chỉ bằng một nửa. Có phải OAN cho cha quá không nhỉ!

Ðôi lúc chúng ta (những người con) lớn lên và thấy “thiếu tình thương của cha” và tự hứa với lòng mình khi lập gia đình sẽ không để cho con mình phải rơi vào “hoàn cảnh” như mình. Ðó là điều rất đáng được khen ngợi! Nhưng……

Nếu cha mình vẫn còn đó mà chỉ vì cha mình đã làm điều gì đó “không trọn vẹn” trong quá khứ mà mình lại không đối xử tốt với cha mình – ôi, khốn thay! Nếu con của mình nhìn thấy mình không tôn trọng cha mình thì hỏi làm sao các con của mình có thể trưởng thanh với sự tôn trọng mình (là cha nó nhỉ?)

Người Mỹ có câu “two wrongs don’t make a right” - tạm dịch là “hai điều sai không làm nên một điều đúng!” – cho dù cha mình đã từng làm điều sai, mà bây giờ, trong bổn phận làm con, mình lại làm thêm một điều… sai nữa thì…..!

Tôi đi tu làm linh mục, sống đời độc thân, không gia đình không con cái – nên chắc chắn “khó hiểu” tâm trạng người làm cha (tuy rằng vẫn có nhiều người gọi tôi bằng … cha.) Nhưng tôi hiểu được tâm trạng của người làm con! Tôi vẫn cố gắng chu toàn bổn phận làm con của mình trước khi tôi đòi hỏi bố tôi chu toàn bổn phận làm… cha! Và “vì tôi cũng là con người” nên chắc chắn có nhiều thiếu xót!

Xin cầu nguyện cho tôi với – Tôi sẽ cầu nguyệm cho bạn nữa! Mong rằng tôi và bạn, trong ngày lễ các người cha… hãy dành ra một vài giây phút để nhìn lại bổn phận làm con!

Âng Sủng và Bình An,

Lm. Martino Nguyễn Bá Thông
(Trích trong nhật ký đời LM)
www.hayyeuthuongnhau.org

PS: như đã hứa, hôm nay ngày 19 tháng 6 – Giáo Hội chính thức khai mạc năm cầu nguyện cho các linh mục. Tôi sẽ cố gắng viết nhiều hơn để chia sẻ với bạn về đời linh mục của tôi.

Ngày mai tôi sẽ post bài kế tiếp – “first thing first, Nhờ hai người nên mới có tôi!” đó là bởi vì ngày 19 tháng 6 cũng là ngày thành hôn của bố mẹ tôi!

Nguồn: canhthieptamtinh@gmail.com

DonRac
21-06-2009, 10:28 AM
Nhớ Bố Ngày Hiền Phụ

Chúa dạy con biết đường về cõi sống,
trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề
Ở bên Ngài hoan lạc chẳng hề vơi!
(Thánh Vịnh 16, 11)

Bố tôi qua đời đã hơn tám năm, nhưng gương sáng về cách sống của người vẫn hiện diện trong tôi. Người đã lưu lại cho tôi tất cả gia tài tinh thần của người, cũng như cho mỗi một con cháu, để càng ngày tôi càng cảm thấy gia tài đó thật quý giá. Bây giờ tôi mới hiểu ra vì sao lúc nào người cũng tươi cười, ngay cả khi cuộc sống gặp muôn vàn khó khăn lao nhọc.

Chúa đã ban cho người đời sống hết sức dồi dào, đầy ơn sủng: người được sống đến tuổi già, nhìn đàn con cháu đông đúc, và biết bao thân quyến bạn bè, ai ai cũng quý mến thương yêu người.

Sinh ra trong thời loạn ly, người đã chia sẻ khổ đau của quê hương đất nước. Bốn lần vượt biển cam go, và các lần lánh nạn lớn nhỏ khác, người đã ôm trọn gia đình đem đến chỗ bằng an. Trong các chuyến đi, lúc nào chiếc ghe cũng có người ngoài; người sẵn sàng chia bớt nơi ăn chỗ nằm với họ.

Người đã thương yêu, tận tụy chăm sóc mẹ tôi. Người làm những việc lớn nhỏ để bà đỡ vất vả, và chiều ý bà ngay cả khi trái ý người. Nhờ vậy mà trong nhà lúc nào cũng đầm ấm, các con, mặc dầu đã lập gia đình, cũng muốn trở về.

Người đã hết lòng thương yêu, nuôi nấng dạy dỗ các con. Tần tảo vất vả sớm hôm, lúc ngoài khơi, khi trên bờ, lúc nào người cũng làm việc hết sức mình để chu cấp cho gia đình. Người vui khi thấy tôi chăm chỉ học hành, và nhảy mừng khi được tôi báo tin thi đậu. Người hiền lành đến nỗi, có khi tôi làm điều lầm lỗi, người cũng không la rầy trách mắng. Bất kể rể dâu, người đều nhường nhịn bênh vực. Người cưng chiều cháu chắt và luôn luôn có mặt trong mọi dịp vui buồn.

Người dạy cho tôi biết tôn trọng người trên, thương yêu mọi người, và chăm lo thờ phượng Chúa. Tôi còn nhớ, vào mỗi mồng Một Tết, người thức chúng tôi dậy sớm, lần chuỗi ba tràng, đọc kinh cầu. Người nói, “Mình phải đọc kinh để cầu cho quê hương đất nước, cho tổ tiên, ông bà…”

Khi có miếng ngon, người chia sớt với bà con, ngay cả khi túng thiếu, người cũng tìm cách giúp đỡ. Với người quen biết cùng khổ, người càng để ý chăm nom.

Nhà của người không bao giờ vắng khách. Bạn bè của người lui tới thường xuyên, khi công chuyện làm ăn, khi sinh hoạt cộng đoàn; người lạ hay quen, người đều tiếp đón niềm nở. Người sốt sắng tham gia việc chung, ngay cả khi tuổi già sức yếu, nêu gương phục vụ mọi người. Trong mọi việc, người luôn tươi cười vui vẻ, biểu lộ lòng thương người một cách chân thành bình dị.

Người phó thác mọi điều trong sự quan phòng của Ơn Trên mà tôi nghĩ đó là bí quyết cuộc sống mang lại hạnh phúc cho người.

Những ngày cuối đời, người nằm ở nhà dưỡng lão, gánh chịu đớn đau thể xác, đền bù tội lỗi cho tôi và các con cháu. Những lần ghé thăm và đút cho người ăn, tôi thấy sung sướng vô cùng. Lần nào người cũng ăn hết mâm cơm. Với căn bệnh quên Alzheimer như của cố Tổng thống Reagan, nhưng khi nghe đọc các câu kinh quen, người im lặng lắng nghe và như muốn đọc theo. Gần gũi người, tôi thấy thật vui, vì biết mình còn bố, vì người sống thọ.

Bây giờ người đã ra đi và mỗi khi có dịp hồi tưởng, như trong ngày Hiền Phụ, tôi nhớ các gương sáng của người. Tôi muốn bắt chước người, nhất là sự bình tâm phó thác, lòng thương yêu tha nhân như người đã thể hiện. Gia sản đó thật quý giá nhưng cũng nhiều thách đố, vì sống được như người qủa là một hồng ân mà Chúa đã ban cho.

Trần Hiếu

Nguồn: canhthieptamtinh@gmail.com

DonRac
21-06-2009, 10:32 AM
NGÀY LỄ TỪ PHỤ NGHĨ VỀ
NHỮNG NGƯỜI CHA CÔ ĐƠN

Trên một tờ báo điện tử, người ta đọc thấy một câu chuyện xúc cảm đầy nước mắt, tuy không hề nghe thấy một tiếng khóc. Một nhân viên người Việt còn trong giai đoạn tập sự tại một tỉnh trên miền Bắc xa khuất, nhận lời đến giúp một nhà hưu dưỡng hẻo lánh ít người thăm nom. Con đường đi vào căn nhà hưu dưỡng này quanh co và khúc khuỷu, chỉ có tiếng than van rền rĩ của rặng thông già âm u và cằn cỗi. Khi anh thanh niên này đến nơi và bắt tay vào việc, anh nhận ra có một ông già cứ ngồi trên xe lăn mà quay lưng vào trong, với một thái độ im lặng buồn bã. Anh đã đến gần và nhận ra đó là một người Việt Nam đã bước vào tuổi lão niên. Nhận ra anh là người Việt, ông già đó mừng rỡ lắm. Có lẽ không có sự mừng rỡ nào lớn hơn nữa, vì bao nhiêu năm, ông cụ không có dịp nói chuyện với ai. Cụ không rành tiếng Anh, mà chung quanh cả chục dặm cũng không có một người Việt nào lui tới. Sau khi hàn huyên và làm quen nhau, anh thanh niên hứa hẹn sẽ đến thăm cụ hoài. Anh đã giữ lời hứa trong một thời gian dài. Từ đó, anh mới biết tâm sự của cụ là một người cha đã hy sinh trọn cuộc đời cho một đứa con trai duy nhất.

Khi bà vợ đã khuất núi, cụ ở với đứa con trai và bao nhiêu thương yêu, cụ đã dành cho con hết cả. May mắn, cụ đã dựng được một cơ nghiệp đàng hoàng trên xứ Mỹ, có nhà đẹp, có xe tốt và có cả một tương lai thênh thang, hạnh phúc, không thiếu thốn điều chi. Hai cha con êm ấm sống chung với nhau cho đến khi cậu con trai đòi di chuyển đến thành phố lớn để theo đuổi việc học ở một trường danh tiếng hơn. Suy đi nghĩ lại mãi, cụ ông quyết định chiều ý con, mà bán hết cơ ngơi sự nghiệp của mình để đi theo cậu đến một nơi xa lạ. Ở đấy, vì không quen chỗ, cụ cứ phải từ từ tiêu dần tài sản dành dụm của mình cho sự học của cậu con mà không có cơ hội làm lại cuộc đời chi nữa, những mong cho con học thành tài là cụ vui sướng rồi. Điều cụ mong muốn đã đến. Sau nhiều năm học hành, cậu con ra trường, có việc làm tốt. Nhưng chỉ một thời gian ngắn, cậu đi theo tiếng gọi của con tim, bỏ cụ lại một mình, bỏ lại người cha hy sinh suốt đời cho con, bỏ lại bao kỷ niệm buồn vui giữa hai cha con, những ngày tháng xưa cũ đó. Cụ đau buốt tâm can. Nhất là tin tức của cậu dần dần biệt tăm. Quá đau khổ, cụ đã té ngã và bị liệt. Người ta đưa cụ vào nơi hẻo lánh này để chờ chết. Từ đó đến khi anh thanh niên tập sự kia gặp cụ, cũng đã mười năm…

Mười năm cô đơn, mười năm không có dịp nói tiếng quê hương, mười năm không thân nhân, thăm hỏi, mười năm đợi chờ trong tuyệt vọng... Mười năm hay mười thế kỷ?

Thời gian đằng đẵng trôi qua, mọi thứ hy vọng đã tàn lụi, cụ chỉ có một thèm khát duy nhất là một bát bún riêu nóng hổi. Chiều ý cụ, anh thanh niên kia đã lui cui tìm mọi cách để mang đến cho cụ một bát bún riêu theo như ý cụ mong muốn. Cụ đã vui mừng chầm chậm cho một tí mắm tôm vào tô bún, chầm chậm thưởng thức hương vị của bát bún riêu, như thưởng thức một phần đời người đang chết dở mà được sống lại.

Anh thanh niên không quen biết kia đã trở lại vài lần rồi vì công việc mới phải đi xa, nhưng anh hứa sẽ đến thăm cụ bất cứ khi nào tiện dịp. Rồi một ngày, anh nhận được tin báo của nhà hưu dưỡng: ông cụ đã qua đời, đúng ra là đã may mắn chấm dứt được cuộc sống đau khổ, buồn bã, cô đơn mà cụ đã phải gánh chịu nhọc nhằn trong nhiều năm qua. Thằng con trai của cụ, không biết lúc ấy ở đâu, nếu có vợ con, thì đứa bé cũng trên mười tuổi, và mỗi khi đến ngày Từ Phụ, chắc thằng con bất hiếu bất mục, vô ơn, khốn nạn ấy, lại nâng ly rượu đầy ắp, cười đùa vui vẻ khi nghe đứa bé nào đó chúc mừng “Happy Father Day, Dad!”

Hình ảnh người cha bất hạnh không phải là thiếu ở đâu đây. Hãy đến nhà hưu dưỡng ở Garden Grove, gần Trung Tâm Thủ Đô Tị Nạn này, sẽ thấy ngay một cụ ông trên 70 tuổi, còn nhanh miệng lắm, nhưng ngồi trên xe lăn mà nếu thấy ai có lòng, thì thế nào cũng nhờ “Ông ơi! Ông đẩy xe tôi ra bến xe Cần Thơ đi ông! Thằng con tôi nó đang đợi ở đó!” Rồi ông cụ giục “Nhanh lên! Nhanh lên! Kẻo nó không chờ nữa!” Và sau khi được đẩy ra tới cửa, thì ông cụ giơ tay, ngừng lại. “Đây rồi! Bến xe Cần Thơ đây rồi! Ông chờ tôi một tí nhé!” Người đẩy xe thế nào cũng nghẹn ngào, nghe nước mắt trong lòng đang chẩy xuống lặng lẽ. Con của cụ đâu cả rồi? Những đứa trẻ ngày xưa mà ông bồng bế, xi ỉa, tắm rửa, lau mặt, dậy cho nó đánh răng, dậy cho ngồi bô, ngồi cầu tiêu, dắt tay đi học… Những đứa trẻ hớn hở nhìn những quần áo mới mà bố chúng mới mua cho, ngày lễ, ngày Tết, bố con tung tăng trên đường phố Cần Thơ, hay ra bến Ninh Kiều hóng gió, mua cho con một quả bong bóng, một cây kem… Những đứa trẻ mà khi vượt biên còn đỏ hỏn, hay đã bắt đầu lớn, nhưng sợ hãi lo lắng thì nhiều, chỉ biết bám vào tay bố như một chỗ tựa nương duy nhất trong đời. Chúng nó bây giờ ở đâu? Bố chúng vẫn đợi chúng ở bến xe Cần Thơ ngay tại thủ đô tị nạn đấy…

Hãy vào trong nhà già này, thấy một cụ già ngồi trên xe lăn, không còn nói được, chỉ còn ánh mắt và hai bàn tay xếp những chữ A, B,C thành câu: “Ông bà đến chơi, tôi vui lắm!”

Cụ ông ngày xưa cũng đã một thời thanh niên bay nhẩy tung tăng, đi học, đi chơi với đào, rồi lấy vợ vui vẻ, hạnh phúc, nhìn những đứa con lớn lên với tất cả sự thoả mãn của một người cha trọn vẹn hy sinh. Giờ đây, những đứa con ấy ở đâu? Phương trời xa xôi nào? Có một lần nhớ đến người cha đã từng ẵm bồng chúng không?

Hãy đi thêm một bước nữa, để gặp một cụ chưa tới 80, nhưng chiều nào cũng thế, nhờ người đẩy xe lăn ra cửa, ngồi đó nhìn ra ngoài đường cho đến khi mặt trời lặn sau những mái nhà trước mặt, bóng tối phủ xuống âm u rồi mới chịu cho người đẩy xe vào phòng, nơi những kỷ niệm không bóng không hình chìm chìm ngập ngập, lãng đãng xa gần, những bóng hình thân yêu, người vợ tận tuỵ, mấy đứa con tung tăng chạy nhẩy, đấm đá um nhà…

Hãy đi khắp các nhà hưu dưỡng hay “nhà già” này để thấy đâu đâu cũng có những người cha cô đơn, những tâm hồn kiệt quệ, mà nỗi chết gần kề không đáng sợ bằng ngày tắt hơi không người thân vuốt mắt, không có tiếng khóc nức nở nỉ non, chỉ có âm thầm vài người áo trắng, lăng xăng thu dọn cho lẹ, cho nhanh, gói ghém phủ liệm chỉ trong giây phút, rồi tống ra dàn thiêu…

Thế là hết những người cha, đã có một thời oanh liệt, hoặc thương gia, hoặc quân đội.

Có thể họ đã từng xông pha mũi tên hòn đạn, đã từng gào lên hai tiếng “xung phong!” rồi băng mình về phía trước. Có thế họ đã là những thầy giáo, đứng trên bục giảng, hướng dẫn tương lai cho lớp trẻ lên đường. Có thể họ là những người thợ máy, công nhân, ngày ngày đi làm đổ mồ hôi, chỉ mong về đến nhà trông thấy thằng cu Tý, cu Tèo đùa đùa giỡn giỡn, tung con lên cao và nở những nụ cười hạnh phúc…

Giờ đây, chúng đang ở nơi nào? Trong những căn phòng ấm cúng, có thể chúng cũng lặp lại y hệt những cử chỉ của cha chúng ngày xưa, cũng tung con lên, đùa đùa giỡn giỡn..

Hỡi những người con còn có trái tim, hãy đi và hãy đến những nơi gọi là “nhà già”, nơi chỉ có cặp mắt là sáng còn mọi vật đều tối đen…

Ngày Từ Phụ đang đến.

(Bấm vào link dưới để xem video clip nhạc phẩm: Đừng Bỏ Quên Tôi, sáng tác của Lê Dinh, viết riêng cho người tuổi hạc)

Đừng Bỏ Quên Tôi (http://ledinh.sitesled.com/Video%20Dung%20Bo%20Quen%20Toi.html)

Chu Tất Tiến

Nguồn: canhthieptamtinh@gmail.com

dominico_dung
21-06-2009, 10:44 AM
Thương Tặng Những Đứa Con
(cảm ý "Ngày Của Bố" của Ngọc Anh)

Lặng lòng bạc núi, chín sông.
Thương con, chẳng quản đi rong một đời.
Quyết nơi mãi tận mây - trời.
Quyết tìm một đóa hoa ngời cho con.

Dòng đời đen-trắng hao mòn.
Bao lần mắt mỏi, gối chồn vẫn vui.
Nay con có lớn khôn rồi.
Cứ là trẻ dại, một đời bố thương.

Tim
21-06-2009, 08:41 PM
http://anhdepblog.com/graphics/family/images/fam21.gif (http://thanhcavietnam.net/forum/%3Ccenter%3E%3Ca%20href=)


Chúc những người cha ,và sắp làm cha .Thật nhiều sức khỏe ,lòng tin và mạnh mẽ .Để có thể làm chỗ dựa và lá chắn cho các con và các người vợ trong suốt cuộc đời.
:53: :hug: :53:
:53: :53: :53: :53:
:53: :53:
:53:

DonRac
21-06-2009, 08:55 PM
Xót Cha còn đó!

Người ta khóc – nhớ - xót xa vì Cha đã mất,
Tôi cũng vậy chỉ là Người vẫn còn đây?
Mười năm rồi Người vẫn như ở trên mây,
Chỉ còn biết tên tôi nằm trong ký ức.

Còn đâu nữa những tháng ngày xa xưa ấy,
Người cùng tôi băng rừng vượt suối đó đây.
Trong hiểm cảnh Người xây cho tôi cuộc sống,
Để bây giờ tôi được như đã ước mong.

Lời chỉ dạy mấy mươi năm rồi tôi nhớ,
Giờ nhắc Người Người có biết ai nói đâu?
Muốn tâm sự nói với Người vài điều cũ,
Lòng quặn đau khi ấp ủ mãi không thành.

Vài năm tới tôi có như Người hiện tại,
Để con tôi cũng gặp lại xót xa này?
Nhân quả ấy biết lấy gì ngăn nó lại,
Chỉ xin Trời thương con dại mà thứ tha!

TCVN, 21-06-2009

Một Đời Hiến Dâng
21-06-2009, 09:47 PM
Người ta có Cha, con cũng có cha
thế mà một đời tìm kiếm bơ vơ
Chưa một lần được cất tiếng "cha ơi".
Cha vẫn đâu đó dương gian phiêu bạt,
Hay nơi nhà cao cửa rộng cao xa
Mặc thân con dặm trường mãi đơn côi.

Ngày của Cha, con mãi thầm nguyện xin :
Cha khỏe mạnh, an lành đừng quên Chúa.
Thế thôi cha nhé, cho lòng vơi nhẹ,
Bớt quặn thắt bởi một đời mồ côi.
Nhớ Cha nhiều, mà không thốt nên lời,
Bởi có ai nghe con gọi "cha ơi".

(thương tặng các trẻ em không một lần diễm phúc bật lên tiếng gọi : "Cha ơi, Ba ơi, Bố ơi, Tía ơi.....")

Viết xong lúc 9g47' ngày 21.06.2009 Chúa nhật, ngày của Bố

Longnho
21-06-2009, 10:33 PM
CON CÁM ON CHA DONRAC NHIEU LAM. CON MONG CHUÁ SE` UNG HO CHA.CON TIN CHUA SE ĐUA NHUNG ĐUA TRE TOI NGHIÊP ĐÓ VE. CHA LÀ NGUOI CHA TOT, CON XIN CHUÁ, ME VÀ THÁNH CA GIUSE BAN ON LÀNH CHO GIA ĐÌNH CHA. VA XIN CHUÁ LUÔN NHAN LOI CAU NGUYEN CUA CHA. MOI NGUOI OI HÃY CAU NGUYEN CÙNG CHA DONRAC CHO CÁC TRE NHO ĐUOC TRO VE BINH AN NHA. CON LÀ NGUOI TÔI LÔĨ NHUNG CON SE` HIÊP LOI VOI MOI NGUOI CÂU NGUYEN CÙNG CHA NGHE! CON LA PHERO LONG NHO`

hoathuytinhbuon
21-06-2009, 10:37 PM
Bố yêu quý của con!
Cảm ơn bố vì tất cả những sự quan tâm yêu thương mà bố đã dành cho con
Biết nói sao cho hết công cha, nghĩa mẹ....
Ngày của bố...dù bao lời cũng không nói hết tâm tình của con....con chỉ biết chúc bố luôn dồi dào sức khoẻ, sống vui, hạnh phúc cùng gia đình thôi....Chúa luôn ở bên bố.....
Con yêu bố nhiều lắm..........

nguyễn văn xuân
22-06-2009, 09:06 AM
Viết cho con

Nguyễn Văn Xuân

Thế là ngày của Bố đã kết thúc . Sáng nay các con đã về , giờ lại mỗi đứa một nơi. Ra đi buông chài tìm sự sống trong dòng chảy của đời.
Trong bữa cơm tối qua thật vui .Sau lời kinh cảm tạ. đến chúc mừng Bố. Chị Cả bảo với các con:
“Ngày của Bố không phải là chỉ ngày Chúa nhật thứ ba của tháng sáu mả là ngày nào cũng là ngày của Bố nghe các em.”
Cả nhà vỗ tay mừng vui. Bố Cảm ơn Chúa, Cảm ơn các con dã có lòng nghĩ đến Bố…

Thế rồi Đêm về các con đang say ngủ bình yên. Bố giơ tay làm dấu thánh giá trên các con, cầu chúc các con một giấc ngủ an bình…

Lặng lẽ một mình cầu nguyện:
Lạy Chúa toàn năng Cha nhân từ:
Thay vì mộng mị mông lung hay phân tán sức lực con và thường không cho con biết chuyên cần suy nghĩ trước cuộc sống.
Xin Chúa cho con biết làm tròn vai trò của một người Cha mà con đang phải đảm nhận trên sân khấu gian trần. Dù con trở nên người Cha theo huyết nhục đã được thánh hóa trong bí tích hôn nhân hay con muốn đổi quyền phụ tử ấy mà thay vì để trở nên người cha các linh hồn trong đời sống tu trì …
Dù con hướng về đàng nào đi nữa. Con cũng xin Chúa ghi tạc vào lòng con một ý tưởng chủ yếu MỘT NGƯỜI CHA
Đó là địa vị của con. Địa vị phản ánh bản tính của Chúa là một người cha nhân từ , đầy lòng thương xót và bao dung.
Amen.

dominico_dung
22-06-2009, 04:45 PM
CON CÁM ON CHA DONRAC NHIEU LAM. CON MONG CHUÁ SE` UNG HO CHA.CON TIN CHUA SE ĐUA NHUNG ĐUA TRE TOI NGHIÊP ĐÓ VE. CHA LÀ NGUOI CHA TOT, CON XIN CHUÁ, ME VÀ THÁNH CA GIUSE BAN ON LÀNH CHO GIA ĐÌNH CHA. VA XIN CHUÁ LUÔN NHAN LOI CAU NGUYEN CUA CHA. MOI NGUOI OI HÃY CAU NGUYEN CÙNG CHA DONRAC CHO CÁC TRE NHO ĐUOC TRO VE BINH AN NHA. CON LÀ NGUOI TÔI LÔĨ NHUNG CON SE` HIÊP LOI VOI MOI NGUOI CÂU NGUYEN CÙNG CHA NGHE! CON LA PHERO LONG NHO`

* Lưu ý bạn longnho việc:

1. Viết bài có dấu tiếng Việt đầy đủ theo quy định của Diễn đàn chúng ta. Cũng là lưu ý chung cho quý ACE, nếu gặp trở ngại về việc viết có dấu tiếng Việt trên diễn đàn mà không xử lý được, thì post yêu cầu vào mục "Giúp tí" hoặc nhanh hơn thì hỏi ACE đang trên Chatbox, chắc chắn sẽ có trợ giúp mà thôi.

2. DonRac là một thành viên trong Ban Quản Trị Diễn đàn Thánh Ca Việt Nam, ngoài việc phục vụ "dọn rác": sắp xếp bài, tu chỉnh chuyên mục, xóa bài viết thừa, trùng,..., thì cũng sinh hoạt như chúng ta trên diễn đàn; và DonRac hoàn toàn không phải là một Linh Mục, nên bài viết của longnho dễ gây hiểu lầm cho quý ACE trên diễn đàn cũng như bạn đọc trong việc dùng từ : CHA DONRAC. Nên dùng ông, chú, bác, anh,... thì tốt hơn, khỏi sự ngộ nhận, rắc rối không đáng.

3. Việc diễn đàn chúng ta, nếu có quý Linh Mục (Cha), Thầy (tu sinh,..), Sơ,.. tham gia thì sẽ là nick màu như đã ghi chú dưới trang chủ; tuy nhiên do khiêm hạ, hòa đồng,... (thường là quý Thầy, quý Sơ) mà CHƯA thể hiện, thì khi giao tiếp, nếu thấy cần thiết, quý ACE có thể gửi tin nhắn đến nick đó để hỏi rõ nhằm tránh thất lễ trong xưng hô và trò chuyện.

Anh em một nhà, cẩn trọng việc chung, họa-phúc có phần.
Thân Ái

nu_angel
22-06-2009, 05:57 PM
Hum qua con gặp Bố nhưng k biết nói sao, chỉ nói thầm rằng: Con yêu Bố!!

hoangthanh_200400
22-06-2009, 08:50 PM
của dâng cho cha sẽ không rơi vào quên lãng. hỡi những người con hãy biết trân trọng những tình cảm mà người cha đã ban tặng cho mình

thuaniem
23-06-2009, 09:37 AM
ngày của cha không ầm ĩ như ngày của mẹ.
không có hoa, cũng chẳng có lời chúc.
nhưng chẳng có ông bố nào fàn nàn về điều đó.
hạnh phúc của cha là được che chở cho con,
nhưng đứa con khi lớn thì chỉ muốn lìa xa cha mẹ
để được tự do.