PDA

View Full Version : Khi yêu thương là khi tôi có thể...



littlewave
06-11-2008, 10:29 AM
Chỉ có trái tim yêu thương mới làm cho việc giáo dục thực sự có hiệu quả.

Khi yêu thương là khi tôi có thể...

Mặc cảm thua kém bạn bè, cảm giác mình như một đứa con gái bất tài và bất trị, sống cũng chẳng ích gì, thế là với cái đầu non nớt trong suy nghĩ của một con nhóc chỉ mới học lớp 8, tôi nảy ra ý định: sẽ kết thúc cuộc đời mình.

Tôi từng muốn chấm dứt cuộc sống này…

Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, hoàn cảnh không mấy chật vật để phải lăn lóc sống, kiếm miếng ăn từng ngày như những đứa trẻ cơ nhỡ hoặc những đứa bạn học cùng lớp xuất thân từ miền nước lũ quanh năm. Tôi đến trường và học, chỉ đơn giản vì gia đình bắt thế.

Lúc ấy, tôi còn quá nhỏ để biết được rằng học là cho chính mình, học để có tương lai, mai sau sẽ có địa vị, để không trở thành những đứa trẻ bất trị, ngông cuồng trong vòng xoay xã hội này... Đại loại những điều như thế tôi vẫn nghe hằng ngày qua sách vở, lời dạy của mẹ và thầy cô. Nhưng tiếc là tôi chẳng thấy thấm vào đầu. Tôi chỉ biết, học là mệt mỏi từng ngày với hàng đống bài tập, là áp lực thi cử ngày càng tăng cao, vì thế mà tôi lao vào những cuộc vui chơi bên ngoài cửa lớp...

Năm cấp 1, mọi thứ đến quá dễ dàng nên chuyển sang cấp 2, tôi bắt đầu chênh vênh trong quá trình học. Từ một học sinh giỏi, lúc nào cũng đứng đầu lớp, tôi tuột xuống hẳn vị trí thấp nhất trong mắt mọi người, và lãnh trọng trách quan trọng là... đội sổ cho cả lớp.

Chán nản đến trường, tôi cúp học nhiều hơn, bài vở cứ thế chẳng màng đến, mọi người nói gì tôi mặc kệ. Những đứa bạn thân khuyên tôi hãy học lại đàng hoàng, những đứa học giỏi nhất lớp nhìn tôi với ánh mắt khinh khi, thầy cô lắc đầu khi nhìn vào thành tích học tập của tôi đang ngày càng xuống dốc...

Tôi về đến nhà, căn nhà lạnh lẽo, chẳng có tiếng cười nói. Mẹ tôi đi làm về trễ và bà nhanh chóng đánh một giấc tới sáng sau khi hỏi thăm tôi được một vài câu. Mẹ quá bận rộn để có thể kiểm soát được tôi và cũng bởi mẹ rất tin tưởng tôi, luôn nghĩ rằng tôi vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát của bà.

Đến trường là những tiết học nhàm chán, về nhà là những đêm dài âm u lạnh lẽo, những cuộc vui chơi cúp học cũng ngày càng trở nên nhạt nhếch. Mặc cảm thua kém bạn bè, cảm giác mình như một đứa con gái bất tài và bất trị, sống cũng chẳng ích gì, thế là với cái đầu non nớt trong suy nghĩ của một con nhóc chỉ mới học lớp 8, tôi nảy ra ý định: sẽ kết thúc cuộc đời mình.

Tất cả chỉ vì một lý do, vì tôi đã nói "Không thể..". Tôi không thể học được, không thể sống tốt, không thể lấy lại niềm tin khi đã đánh mất, tôi không thể... Và thế là đúng như tôi đã nói, tôi không thể làm gì khác hơn ngoài việc sẽ chấm dứt mọi thứ ở đây.

- "Mẹ mày biết, bà sẽ điên mất...", đứa bạn thân nhìn tôi và trách.

- "Còn chị tao, người con ngoan hiền và học giỏi, niềm tự hào của mẹ, và còn thằng em tao, một cậu nhóc đáng yêu của gia đình. Thế thì, mẹ cần gì tao nữa? Một đứa con gái hư hỏng mà khi nghĩ đến, mẹ chỉ biết buồn và đau.. Tao không phải là niềm tự hào của mẹ mà chỉ là một nỗi nhục nhã khi mẹ phải nhắc đến tên tao...", tôi gục đầu và nói trong tiếng nấc.

Ngày 9/3/2002, tôi bỏ nhà đi từ tờ mờ sớm, trong người không có gì ngoài mấy chục nghìn đồng, bởi tôi không có ý định sẽ sống tiếp mà chỉ muốn kết thúc cuộc đời ngay trong ngày hôm đó. Thật sự, đó là ngày u ám nhất khi tôi nghĩ rằng mình sẽ không còn có thể thấy được mặt trời của ngày hôm sau.

- "Người ta nghèo mà người ta vẫn còn có thể học tiếp, còn mày có đủ điều kiện mà không chịu học! Người ta nghèo nên có nghị lực làm giàu, người ta nghèo nên người ta chẳng có điều kiện lao vào những cuộc vui chơi, người ta nghèo nên ngoài đống sách vở, người ta đâu còn có những cám dỗ nào khác, đâu lúc nào cũng phải biết kìm nén và đấu tranh để giữ mình không hư hỏng. Tao rất tiếc, tao có nhiều điều kiện để ăn chơi, và cũng chẳng có mục đích gì để học tiếp cả, nên bây giờ tao như thế...", tôi cười nhạt, 13 tuổi, suy nghĩ ích kỷ đến không ngờ...


*************


Chỉ còn khoảng mấy tiếng nữa, tôi sẽ đi về thế giới bên kia, sự sống và cái chết chỉ còn cách nhau một đường ranh nhỏ. Rồi mẹ bất ngờ thắng xe ngay trước mắt, ngồi sau là một nhỏ bạn thân khác của tôi. Tôi hoảng hốt, định quay đầu bỏ chạy thật nhanh, nhưng nhìn ánh mắt của mẹ. Chẳng hiểu sao chân tôi như bất động.

- "Lên xe đi con", mẹ nhìn tôi và nói, giọng rưng rưng nhưng vẫn cười. Chào hai nhỏ bạn của tôi, rồi mẹ quay xe chở tôi về nhà.

Mẹ đưa tôi vào phòng, đóng cửa, rồi bà khóc, tim tôi đau thắt lại. Mẹ nói rằng mẹ đã tìm tôi cả buổi, chỉ mong tôi đừng bị gì. Bà vừa đi đường vừa hỏi han người ta, nước mắt cứ ứa ra không ngớt vì đứa con bồng bột đã thoát khỏi tầm kiểm soát của bà từ khi nào, mà do quá cật lực trong công việc để nuôi sống cả nhà, bà đã không biết điều đó.

- "Con không thể học được nữa... Con chán lắm...", tôi nói.

- "Vậy thì mẹ sẽ gửi con cho một cô giáo tốt, con có thể học lại từ đầu mà, chưa muộn đâu. Vì con là một đứa thông minh và tiếp thu tốt. Vì con có thể...", mẹ năn nỉ trong nước mắt.

- "Không, con không thể... Con đã nói dối mẹ không biết bao nhiêu lần, con lấy cắp tiền của mẹ để vùi vào những cuộc ăn chơi. Con sửa những con điểm trong sổ liên lạc. Con đã đi ngược lại những gì mẹ dạy lúc nhỏ. Con không thể... Con sống trên đời, chỉ làm mất mặt mẹ với họ hàng...", tôi nấc lên.

- "Không con ạ. Dù con có là một đứa nhóc xấu xí và hư hỏng, thì lúc nào mẹ cũng yêu thương và tự hào rằng, con là con gái của mẹ. Người ta có nói gì đi nữa mẹ cũng không bận tâm, mẹ chỉ biết rằng mẹ sống trên đời vì các con, lẽ sống của mẹ..."

- "Làm sao mẹ có thể thương con được khi con không giỏi như chị hai, không ngoan như thằng út...", từng câu nói của tôi vỡ vụn trong tiếng nấc nghẹn ngào.

- "Ngốc ạ! Vì mày hư, nên mẹ mới phải dành tình thương và lo lắng cho mày nhiều nhất đấy", mẹ xoa đầu tôi và nói: ''Mẹ yêu con... Trở lại đi, con nhé...!"

Tôi òa khóc trong vòng tay mẹ. Chưa bao giờ tôi thấy hạnh phúc gần mình đến thế, chưa bao giờ tôi biết hương vị yêu thương lại ngọt ngào đến thế. Phải rồi, chỉ vì tôi không chịu nhận ra và chối bỏ những tình cảm đẹp đẽ cũng như sự kỳ diệu của cuộc sống này.

Tôi tiếp tục đến trường, rất khó khăn để làm lại từ đầu khi tôi có một lỗ hổng khá lớn. Vì vậy, thành công không thể thấy được trước mắt mà kéo theo đó là chuỗi những thất bại. Tôi bị loại khỏi lớp chuyên của trường, thi tiếp cấp 3 rớt vào một trường bán công. Tiếp tục rớt đại học và nộp nguyện vọng 2 để học tiếp cao đẳng.

Liên tục như thế nhưng tôi không nản chí. Tôi biết mình bị như thế là đáng lắm, nhưng như vậy thì đã sao? Đời còn dài và tôi thì còn biết bao cơ hội, chỉ cần sau mỗi lần thất bại, tôi lại mỉm cười ngước lên bầu trời trong xanh kia và nói rằng: "Không sao, lần tới, tôi có thể làm được nhiều hơn thế mà...".

Tôi khá quen với việc bị mọi người so sánh khập khễnh với chị cả, người con gái ngoan hiền, không chơi bời lêu lổng, đậu đại học Quốc gia và là niềm tự hào của cả dòng họ. Tôi như không tồn tại trong mắt mọi người, và rồi để khẳng định vị trí cho riêng mình, tôi cố gắng làm những việc thật khác.

Tôi biết mình không có khiếu học những bài giảng trong sách vở, tôi thích tìm tòi và khám phá nhiều hơn. Thế rồi tôi trở thành cộng tác viên cho một tờ báo của tuổi teen. Sau một thời gian, những bài viết của tôi được đăng đều đều.

Mọi người biết đến tôi vì những bài viết của tôi được đánh giá là khá sâu sắc. Có lẽ những trải nghiệm ở đời, những bài học về thất bại, thành công, yêu thương và gam màu cuộc sống hiện hữu trong những tháng ngày khó khăn khi tôi vấp ngã từ năm ấy đã dạy tôi nhiều điều.

Tôi liên tục nhận được nhiều lời mời cộng tác từ các báo khác, điện tử cũng như báo giấy. Tôi tự học Photoshop, thiết kế forum... để nhận được những cái nhìn khác từ mắt bạn bè. Quả nhiên, từ coi thường tôi, họ đã phải phán lên rằng: "Mày giỏi thật đấy! Ngưỡng mộ mày thiệt!..." Đó là điều mà tôi nghĩ mình không bao giờ có thể nghe được.

Tôi giành được khá nhiều giải thưởng lớn nhỏ trong các các cuộc thi trên báo chí. Số tiền tôi tự mình kiếm được khi chưa đầy 20 tuổi khiến họ hàng bắt đầu công nhận sự tồn tại của tôi, và thôi so sánh tôi với chị gái. Vậy ra, khi tôi nói rằng "Tôi có thể" thì quả thật, tôi có thể làm được nhiều hơn những gì mình nghĩ.

Khi tôi nhìn lại 9X ngày nay, với những mẩu chuyện chán nản, muốn kết thúc cuộc đời mình chỉ vì việc bị thầy cô la mắng trên lớp, tôi thấy hiện lên hình ảnh mình ngày trước. Nếu không có sự yêu thương của mẹ và cách mẹ dạy tôi sống biết yêu thương, thì có lẽ tôi đã không thể ngồi đây mà gõ những dòng này.

Tôi chỉ mong các gia đình, đừng trách cứ gì những đứa trẻ, bởi gia đình là chỗ dựa vững chắc nhất cho chúng. Hãy nhìn tôi, để biết rằng những suy nghĩ của các em bây giờ, không khác gì tôi lúc ấy đâu. Và hãy làm một cái gì đó, để vực chúng dậy khỏi bóng đêm mơ hồ trong suy nghĩ non nớt. Rồi sau này, các em sẽ thành công.

Khi yêu thương là khi tôi có thể. Tôi yêu mọi người, nhất là mẹ. Tôi làm những điều này là vì mẹ, và vì chính bản thân tôi nữa. Khi mẹ đi làm về, tôi chạy ùa ra cổng đón mẹ như hồi còn bé, và lại hỏi qua loa một câu mà tôi thường hỏi: "Mẹ à, mẹ có tự hào về con không?"

Thẩm Quỳnh Trân

sue
06-11-2008, 10:57 AM
Chỉ có trái tim yêu thương mới làm cho việc giáo dục thực sự có hiệu quả.


- "Không con ạ. Dù con có là một đứa nhóc xấu xí và hư hỏng, thì lúc nào mẹ cũng yêu thương và tự hào rằng, con là con gái của mẹ. Người ta có nói gì đi nữa mẹ cũng không bận tâm, mẹ chỉ biết rằng mẹ sống trên đời vì các con, lẽ sống của mẹ..."

- "Ngốc ạ! Vì mày hư, nên mẹ mới phải dành tình thương và lo lắng cho mày nhiều nhất đấy", mẹ xoa đầu tôi và nói: ''Mẹ yêu con... Trở lại đi, con nhé...!"


Khi yêu thương là khi tôi có thể. Tôi yêu mọi người, nhất là mẹ. Tôi làm những điều này là vì mẹ, và vì chính bản thân tôi nữa. Khi mẹ đi làm về, tôi chạy ùa ra cổng đón mẹ như hồi còn bé, và lại hỏi qua loa một câu mà tôi thường hỏi: "Mẹ à, mẹ có tự hào về con không?"


hãy nghĩ đến lúc mình sẽ hối hận ..... rùi hãy quyết định :laughs:
Yêu thương đi ..... không tốn kém ..... lợi nhuận cao ..... ngân hàng kinh tế nhất trên hoàn vũ :laughs:

vante
06-11-2008, 10:57 AM
Câu chuyện hay và cảm động cô ơi, con cũng vậy quá cô ơi,,,,,,,rất thích tìm tòi,,,,, nhưng trogn học tập thì cùi bắp,,,,,,,,,,,nhưng cố gắng,,,,,,,chúa luôn bên ta............

Cảm ơn cô nhiều..............

Anna_Nguyen
06-11-2008, 10:36 PM
Chỉ có trái tim yêu thương mới làm cho việc giáo dục thực sự có hiệu quả.

Khi yêu thương là khi tôi có thể...


:8::8::8::8::8:

Rocky
06-11-2008, 11:09 PM
Trích:
Nguyên văn bởi littlewave http://thanhcavietnam.net/forum/images/problue/buttons/viewpost.gif (http://thanhcavietnam.net/forum/showthread.php?p=17431#post17431)
Chỉ có trái tim yêu thương mới làm cho việc giáo dục thực sự có hiệu quả.


- "Không con ạ. Dù con có là một đứa nhóc xấu xí và hư hỏng, thì lúc nào mẹ cũng yêu thương và tự hào rằng, con là con gái của mẹ. Người ta có nói gì đi nữa mẹ cũng không bận tâm, mẹ chỉ biết rằng mẹ sống trên đời vì các con, lẽ sống của mẹ..."

- "Ngốc ạ! Vì mày hư, nên mẹ mới phải dành tình thương và lo lắng cho mày nhiều nhất đấy", mẹ xoa đầu tôi và nói: ''Mẹ yêu con... Trở lại đi, con nhé...!"


Khi yêu thương là khi tôi có thể. Tôi yêu mọi người, nhất là mẹ. Tôi làm những điều này là vì mẹ, và vì chính bản thân tôi nữa. Khi mẹ đi làm về, tôi chạy ùa ra cổng đón mẹ như hồi còn bé, và lại hỏi qua loa một câu mà tôi thường hỏi: "Mẹ à, mẹ có tự hào về con không?"

hãy nghĩ đến lúc mình sẽ hối hận ..... rùi hãy quyết định :laughs:
Yêu thương đi ..... không tốn kém ..... lợi nhuận cao ..... ngân hàng kinh tế nhất trên hoàn vũ :laughs:


hi hi... một sự trùng hợp kỳ lạ...

Chúa yêu con.. từ khi khi.. khi... con là tội nhân... Chúa vẫn tìm tìm... tìm từng con chiên một,từng con một.. con một... Thương mỗi người chúng ta.. vì chúng ta.. là hiện tại...

Chính tình yêu thương thực sự,, thực lòng.. đã vực đậy một con người...
Đó là nhắc nhở lớn lao lắm lắm...mỗi người là cha, là mẹ, là phụ huynh, là người giáo dục...ươm mầm tin yeu, ươm mầm sự sống.. . những cây đời... con người...lớn lên thành người thật là người....:53::111::guitar::icon1::6:

bethichconlua
06-11-2008, 11:59 PM
YÊU THƯƠNG ...YÊU THƯƠNG...YÊU THƯƠNG.........
HÃY YÊU THƯƠNG ĐI............ĐỪNG CHẬM TRỄ................
TRÁI TIM ƠI..HÃY YÊU YÊU NỮA...YÊU MÃI YÊU MÃI...YÊU NHIỀU ..YÊU NHIỀU.........

littlewave
07-11-2008, 10:03 AM
HÃY YÊU THƯƠNG ĐI............ĐỪNG CHẬM TRỄ................
Chính tình yêu thương thực sự,, thực lòng.. đã vực đậy một con người...
Đó là nhắc nhở lớn lao lắm lắm...mỗi người là cha, là mẹ, là phụ huynh, là người giáo dục...ươm mầm tin yeu, ươm mầm sự sống.. . những cây đời... con người...lớn lên thành người thật là người....:53:trong công việc Chúa giao, lit vẫn nghiệm rõ rằng: Chỉ có trái tim yêu thương mới làm cho việc giáo dục thực sự có hiệu quả.