PDA

View Full Version : Mẹ Medjugorje Yêu Thương



littlewave
18-10-2007, 11:13 PM
Hình ảnh Mẹ Medjugorje Yêu Thương

http://thanhcavietnam.us/DonRac/HinhAnh/DucMeMeDu2.jpg
http://thanhcavietnam.us/DonRac/HinhAnh/DucMeMeDu.jpg


Hình chụp từ cùng một tượng Đức Mẹ Medjugorje


Mẹ hiện ra ở Mễ Du mỗi ngày kể từ 24/6/1981 và vẫn tiếp tục hàng ngày như thế tận tới bây giờ để gần gũi, chăm sóc, dạy dỗ uốn nắn chúng ta, để dẫn đưa chúng ta đến với Chúa Jesus Con Mẹ. Vậy bạn đã biết gì về Hồng Ân cao cả này và đã đáp trả gì cho những ân tình yêu thương của Mẹ.


MỘT CHÚT THÔNG TIN CĂN BẢN VỀ MẸ MEDJUGORJE CHO BẠN
Medjugorje là một ngôi làng nhỏ thuộc Bosnia, nước Nam Tư. Ðức Mẹ đã hiện ra với 6 em nhỏ từ năm 1981 và hiện nay vẫn còn hiện ra với một số các em. Mẹ đến thế giới để mang thông điệp của Thiên Chúa gởi cho nhân loại: "Thiên Chúa hiện hữu và Ngài là sự sống sung mãn. Ðể hưởng sự sung mãn và bình an, nhân loại phải hoán cải và trở về với Thiên Chúa". Năm mệnh lệnh của Ðức Mẹ mong ước mọi người thực hành như sau:

1. Cầu nguyện (cầu nguyện chuỗi Mân Côi bằng trái tim)
2. Ăn chay (ăn chay vào các ngày thứ Tư và thứ Sáu bằng bánh mì và nước lã)
3. Ðọc Kinh Thánh
4. Xưng tội (Ðức Mẹ khuyên nên xưng mỗi tháng 1 lần)
5. Dự Thánh lễ

littlewave
08-07-2008, 09:43 PM
Phỏng vấn Linh mục Tiến sĩ Tomislav Pervan, Dòng Phanxicô, Medjugorje

Trung tâm điểm của vấn đề: Hãy là một dấu chứng!

Linh mục Tomislav Pervan, đã 21 năm qua, từ khi lần hành hương đầu tiên của chúng tôi tới Mễ-du, phu quân tôi, Mike, và tôi đã có một vinh hạnh liên hệ được với cha Tomislav, dòng Phanxicô. Mặc dù ngài không được biết tới mấy từ các khách hành hương nói tiếng Anh hơn là một số những đồng huynh của ngài, ngài là người có quyền hành tại Mễ-du cũng như một thần học gia cao giá. Gần đây, chúng tôi gặp để nói về những cuộc hiện ra và ngài đã tử tế cho chúng tôi cuộc phóng vấn sau đây:

Sandy: Thưa cha, xin cha vui lòng chia sẻ với chúng con về quá trình học vấn của cha?

Cha Tomislav: Tôi được chịu chức linh mục vào năm 1962 và vào năm 1970, tôi hoàn thành chương trình Triết và Thần học tại nước Áo. Từ năm 1972 tới 1976, tôi tiếp tục chương trình học vấn tại Freiburg, Ðức quốc và Graz, Áo quốc nơi đó tôi tốt nghiệp vào tháng 1/1977 với văn bằng Tiến sĩ về Thánh kinh Tân ước. Sự chuyên môn hóa về thần học và Thánh kinh rất là hữu dụng cho tôi khi tôi phải đương đầu với các cuộc hiện ra tại Mễ-du.

Sandy: Chúng con lần đầu tiên gặp cha khi cha còn là cha chính xứ tại Mễ-du. Xin cha cho biết chút ít về những thời gian đó?

Cha Tomislav: Tôi phải bắt đầu để nói rằng Mẹ Maria là một Người Nữ quan trong nhất trong lịch sử. Bằng tiếng “xin vâng” tới vị thiên thần, Mẹ đã đi vào lịch sử của nhân loại thay đổi tiến trình của thế giới. Ngay từ lúc ban đầu, Mẹ đã và đang can dự vào một biến cố quan trọng nhất của lịch sử và ơn cứu độ. Vì thế, bất cứ khi nào và ở đâu Mẹ đã và đang hiện ra, ắt hẳn nó là một lý do đặc biệt.

Mẹ Maria là người truyền bá Phúc âm danh tiếng nhất qua mọi thời đại. Mẹ là ngôi Sao của sự truyền bá Tin mừng. Qua việc Mẹ hiện ra tại Guadalupe, Mẹ đã chiến thắng được một Thế giới mới cho Con của Mẹ, cho Giáo-hội. Hãy cân nhắc sự này: một đàng, cuộc cách mạng thệ phản Lutheran đã gây ra một sự ly giáo và chia rẽ giáo hội tại Âu-châu; đàng khác, những cuộc hiện ra tại Guadalupe đã tạo nên một “cân bằng” khi Mẹ nối kết một Thế giới mới với Giáo-hội.

Sự tương tự đã xảy ra qua việc Mẹ hiện ra tại Rue d’Bac, LaSalette và Lộ-đức (kỷ niệm 150 năm!) cũng như qua các cuộc hiện ra tới các trẻ tại Fatima. Chúng ta có thể nói rằng Mễ-du, trong một khía cạnh nào đó, là sự hoàn thành của Fatima. Mẹ tiết lộ cho biết rằng nước Nga sẽ lan truyền những lạc thuyết và những chủ thuyết vô thần và sẽ có một chiến tranh mới và trầm trọng hơn nếu thế giới không hối cải. Các Giám mục tại Bồ-đào-nha đã thánh hiến quốc gia của các ngài tới Ðức Trinh Nữ Maria và đã không có chiến tranh tại Bồ-đào-nha!

Vào ngày 31/10/1942, kỷ niệm Lễ Bạc ngày Mẹ hiện ra tại Fatima, ÐTC Piô 12 đã thánh hiến thế giới cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ. Sau việc dâng hiến đó, quân đội Ðức quốc bắt đầu thua trận và mọi trận giao tranh lớn! Không phải vũ khí, nhưng lời cầu nguyện và Trời Cao đã tạo nên những sự đổi chiều!

Nhưng, sao nó có thể bắt đầu được? Bất thình lình. Nó là một điều không mong đợi. Không có ai sẵn sàng cho một biến cố như thế cả. Linh mục Jozo Zovko tới xứ đạo vào tháng 11/1980. Ngài là cha chính xứ được gần 8 tháng khi Ðức Mẹ hiện ra lần đầu. Ngài không quen biết các thị nhân, các em là những thiếu nhi bình thường, còn Giacob thì chưa tới 10 tuổi. Và rồi thông điệp: “Chúng con đã nhìn thấy Ðức Mẹ (“Gospa”)! Mẹ đang hiện ra!”

Từ thời điểm đó, cuộc sống các thị nhân đã thay đổi. Họ không còn có một đời sống riêng tư cho mình nữa. Ngày và đêm, các em bị truy lùng, tra vấn, yêu cầu – và các em luôn luôn sẵn sàng. Ðiều này, với tôi, là một dấu hiệu của sự đáng tin cậy, đặc biệt khi các công an Cộng sản xen vào, điệu các em tới nha cảnh sát tại Citluk và, sau đó, tới các y sĩ tại Citluk và Mostar.
Vào đầu tháng 7/1981, bộ truyền thông của Cộng sản – các phóng viên của thông tấn xã, báo chí, radiô, và truyền hình – tấn công các thị nhân, người Crôtia, các tu sĩ Phan-sinh và mọi sự liên hệ tới đức tin của chúng ta. Các thị nhận bị đe dọa. Các em bị cấm không đựơc lên đồi Hiện-ra (Podbrdo). Vào ngày 12/8/1981, toàn vùng Mễ-du bị coi như vùng “cấm địa”. Rồi, vào ngày 17/8, cho Jozo bị bắt giữ. Mặc dầu tất cả những sự việc này và còn nhiều những bắt bớ, chẳng có gì thay đổi được đầu óc và niềm tin chắc chắn của các thị nhân.

Trong một tri thức chân thật, những ngày này là những ngày của thời tân ước đối với tôi, điều gì đó giống như buổi bình minh sau một đêm trường của bóng tối Cộng-sản, đặc biệt khi tôi nhìn thấy rất nhiều người tới nhà thờ và vô số đã cảm nhận đơì sống mới qua bí tích Xá giải. Với tôi, đây là một dấu chỉ và chứng cớ hùng hồn rằng Ðức Mẹ đã và đang hiện diện tại đây, Mẹ đang chiến thắng vương quốc của Satan. Những sự này thực sự là thời tân ước, một sự rao giảng lại, một sự đọc lại sách Tông Ðồ Công Vụ.

Sandy: Sau đó cha làm Giám tỉnh của tỉnh dòng Phan-sinh. Con nhớ lại sao mà cha có quá nhiều những khó khăn và trách nhiệm suốt thời chiến. Trong thời kỳ này như một bề trên, cha làm việc rất là tận tâm để mang lại một sự liên hệ hài hòa hơn giữa tu sĩ Phan-sinh và Ðức giám mục của địa phận Mostar. Xin cha vui lòng chia sẻ một số những kinh nghiệm này với chúng con?

Cha Tomslav: Khoảng chừng 25 năm, tỉnh dòng phần nào có một sự đối nghịch với Ðức giám mục của địa phận Mostar và giáo phận bởi vì một số vấn đề lớn trong một số giáo xứ của địa phận, liên quan tới một số vấn đề dài dòng và phức tạp. Trong khi các vấn đề này không liên quan tới các cuộc hiện ra, nó trở nên một chướng ngại vật tới Mễ-du. Khi các cuộc hiện ra bắt đầu, Ðức giám mục của địa phận Mostar đã nghĩ rằng Ðức Mẹ đang hiện ra để giải quyết vấn đề của “vùng Herzegovinian”. Nhưng Mẹ không bao giờ hiện ra để giải quyết những vấn nạn trong giáo phận.

Ðúng 10 năm sau khi các cuộc hiện ra bắt đầu – 26/6/1991 – chiến tranh bắt đầu tại Nam-tư cũ. Tai sao vậy? Tôi tin đó là bởi vì chúng ta đã không nghe lời Mẹ. Mẹ nói về hòa bình. Thông điệp hòa bình phải được lắng nghe, một cách chính yếu, ngay trong giáo phận! Tại sao giáo phận Mostar bị thiệt hại nặng nề trong cuộc chiến? Tòa giám mục? Nhà thờ Chính tòa? Các giáo xứ của các cha Phan-sinh bị thiêu hủy hoàn toàn và nhà dòng bị hư hại nặng. Ðịa phận Mostar bị tiêu tan!

Chúng ta có nên tiếp nối để tao nên thêm những sự đổ nát chăng? Chúng ta có nên làm sụp đổ những liên hệ không? Chúng ta nên phá đổ đi những mối ràng buộc với Ðức cha không? Ðây là mối bận tâm của tôi khi tôi trở thành Giám tỉnh vào năm 1994: Chúng tôi nên bước đi như những tu sĩ Phan-sinh vào thiên niên kỷ mới với một một sự ”không nên” hoặc “nên” không? “Không nên” thì luôn luôn là một sự tiêu cực. Tôi cố gắng giải hòa với Ðức cha, rồi tới giáo phận và với dòng Phan-sinh của chúng tôi.

Niềm hy vọng của tôi là giải quyết những xung khắc mà có trước khi các cuộc hiện ra bằng cách “tuân theo” giáo phận. Sự “tuân theo” này là một sự “xin vâng” tới Chúa Kitô, tới Mẹ Maria, tới Mễ-du. Do hồng ân của Thiên Chúa, hoàn cảnh và ý kiến bên trong tỉnh dòng được đổi thay vào năm 2000. Tỉnh dòng bây giờ trở lại tình trạng “bình thường” và “quy củ”, như những tỉnh dòng Phan-sinh khác trong hội dòng. Xin tạ ơn Thiên Chúa ban cho sự thay đổi này sau 25 năm dài. Chúng tôi phải chịu nhiều đau khổ hy sinh, “Nhưng nếu hạt lúa không chết đi …(Gioan 12), sẽ không sinh hoa trái,..”

Quý vị không thể bất tuân Giáo hội và bênh vực Mễ-du. Quý bạn không có thể tấn công Ðức Giám mục, ÐTC, hoặc Giáo hội và bênh vực Mễ-du, ngay cả một thành phần tín hữu hoặc một khách hành hương. Quý vị không có thể tức giận với Giáo-hội vì không công nhận Mễ-du sau 27 năm trời!

Chúng ta phải đồng hành với Giáo hội, với Chúa Giêsu và Mẹ Maria, và phần còn lại Mẹ sẽ lo liệu. Và hãy nhớ một lời từ Cựu ước: “Vâng lời trọng hơn lễ hy tế, và lắng nghe thì trọng hơn mỡ béo của cừu đực. Vì bất tuân và nổi loạn thì như tội của thần dữ và ngoan cố thì như sự nghịch với đạo lý và như sự sùng bái ngẫu thần.” (1 Sam 15:22) Nhưng đây là một vấn nạn rất lớn mà không có thể hoàn toàn giải thích được trong một cuộc phỏng vấn như chúng ta đang có bây giờ

Sandy: Riêng cá nhân cha cảm thấy gì khi đầu tiên nghe tin về Mẹ hiện ra tại Mễ-du?

Cha Tomislav: Thời gian đó, tôi đang bận lo thành hình nhóm tập viện của chúng tôi. Tôi dậy học và giảng thuyết trong tu viện của chúng tôi tại tỉnh Humac, cách Mễ-du chừng 9 dặm Anh. Khi các cuộc hiện ra bắt đầu, tôi đi vắng, thăm viếng một số tu viện tại Bosnia. Tôi trở lại tỉnh Humac vào ngày thứ Bẩy, 27/6, và nghe nói về những biến cố tại Mễ-du từ các anh em dòng Phan-sinh.

Ngày hôm sau , tôi dâng thánh lễ tại Liubuski và trong phần giảng, tôi đã nói động tới những cuộc hiện ra tại Mễ-du (có lẽ sự phát biểu đầu tiên về Mễ-du từ một bục giảng trong nhà thờ!) Tôi khuyên các tín hữu đừng quá háo hức cho một dấu chỉ nhưng, hay hơn, là một dấu chỉ. Tôi yêu cầu họ đừng vội vàng tới Mễ-du và chế nhạo niềm tin của chúng ta nhưng, tốt hơn, canh tân đức tin bằng việc xưng thú nó một cách công khai.

Sau đó tôi đã dẫn chứng một chuyện trong Tân ước, tới lời cố vấn của Gamaliel trong sách Tông đồ Công vụ: “Nếu điều này là từ nguồn gốc của con người, nó sẽ tự hủy và biến đi. Nếu nó từ Thiên Chúa, không ai có thể phá hủy nó được.”

Vào ngày 30/6, cha Jozo gọi điện thoại và yêu cầu tôi tới Mễ-du bởi những biến cố mới đây. Ngài cho tôi hay một vài sự rất là quan trọng đang diễn ra. Ðó là ngày mà tôi gặp các thị nhân lần đầu tiên. Trong khi đó, thông điệp đã lan rộng khắp vùng rồi.

Tôi phải nói rằng các thị nhân đã không có làm gì đặc biệt để gây ấn tượng cho tôi, nhưng những ngày sau đó, tôi hoàn toàn bị thuyết phục rằng những gì các em nói là sự thật. Các em không có nói dối.

Sandy: Thưa cha có ý kiến tới việc tại sao Ðức Mẹ lại chọn Mễ-du?

Cha Tomislav: Có chứ, nhưng hãy để tôi bắt đầu bằng một thí dụ. Nếu cô đứng trước một tòa nhà cao trọc trời với hàng trăm căn chung cư, cô sẽ phải tìm kiếm tên người hoặc gia đình mà cô quen, rồi mới ấn chuông. Cô sẽ không nhấn chuông tùm lùm lên hoặc một cách đoán mò tới những người không quen biết; làm như vậy sẽ làm người ta rất là khó chịu.

Nước trời cũng tiến trình trong một cách như vậy. Ðức Trinh Nữ chọn những nơi Mẹ biết đến hoặc ngược lại. Mẹ gõ và cửa mở ra. Mẹ được chấp nhận, đón nhận, và ôm ấp. Mẹ đã tới một vùng tại nơi đó thì luôn luôn khó khăn và nguy hiểm để thực hành đức tin một cách công khai. Ðã hơn 300 năm, chính tại Herzegovina này, không có những nơi chốn, nhà xứ, nguyện đường công cộng cho việc kinh hạt và phụng tư. Mọi sự xảy ra dưới một bầu trời rộng mở. Nhiều vị tử đạo đã sống và chiu đau khổ trong vùng này và nhiều các tu sĩ Phan-sinh đã bị giết vì đức tin. Những cuộc hiện ra, trong một cách nào đó, là một “phần thưởng” của niềm tin tràn đầy này.

Nhưng xin nhớ, nước Nam-tư cũ đã mở cửa tới các nước Ðông Âu cũng như Tây Âu. Những người tới Mễ-du từ khối Ðông –âu, sau bức Màn Sắt và cũng như từ khối tự do Tây Âu. Mễ-du trở nên một điểm gặp gỡ của nhiều quốc gia, ngôn ngữ, Cộng sản và Tư bản. Thông điệp được loan ra mau lẹ và những quả phúc thì nhiều hơn bằng chứng.

Khối Cộng sản bị sụp đổ. Nó đã bị chế ngự, không bằng vũ khí hay xe tăng nhưng bằng lời cầu nguyện. Giống như trường hợp của Jericho trong Cựu Ước. Người Do-thái đến từ những vùng sa mạc và qua sông Jordan đã cầu nguyện bảy ngày chung quanh bờ tường Jericho. Khi chiếc kèn trompet thổi lên, những bức tường thành sụp đổ! Sự sụp đổ của khối Cộng sản xảy ra một cách tương tự - không bằng vũ khí, nhưng bởi Thần linh của Thiên Chúa, bằng lời cầu nguyện, với Ðức Mẹ Maria!

Sandy: Tại sao cha nghĩ là Mẹ tới với thế gian trong cách này và tại sao Mẹ ở với chúng ta quá lâu như vậy?

Cha Tomislav: Ðiều quan trọng là Mẹ hiện ra ngày 24/6, lễ kính thánh Gioan Tẩy giả là một vị tiên tri sau cùng đã hướng tới Chúa Giêsu. Ngài là “tiếng nói của một người từ sa mạc” Trong cùng một cách như vậy, Me Maria, là Nữ Vương các Tiên Tri, tới với thế giới chúng ta trong một cách như các tiên tri, trong thời của chúng ta, để là tiếng nói của Con Mẹ, để hướng chỉ về Ngài. Mẹ tựu trung về Chúa Giêsu, không phải chính Mẹ. Mẹ lo âu về phần rỗi của chúng ta. Chúa Giêsu đã mang cho chúng ta ơn cứu độ. Ngài là Ðấng Cứu Ðộ, Ðấng Chuộc Tội, và không có ai và không có ai khác hơn là Chúa Giêsu.

Hãy ngó chung quanh xem. Chúng ta có quá nhiều “đấng chuộc tội”, quá nhiều “đấng cứu độ”, quá nhiều “thày giáo chủ”. Họ hứa với quý vị mọi sự, nhưng sau cùng, chỉ có chữ “HƯ VÔ” rất lớn. Chủ nghỉa hư vô thì đang bành trướng. Con người sống trong vô vọng. Họ sống trong một thế giới của các thánh Tông-đồ (đặc biệt là thánh Phaolô) đương đầu khi các ngài bắt đầu đi rao giảng Thánh kinh. Chúng ta đang ở giữa lòng những hỗn loạn gây ra bởi con người, bởi kỹ thuật, bởi những chiến tranh trường kỳ, bởi thuyết vô thần. Ðâu là lối thoát đây?

Chỉ có Thiên Chúa, có Chúa Giêsu. Ðây là lý do tại sao Mẹ Maria đang hiện ra. Mẹ nói, từ khi bắt đầu, là Mẹ tới để cho chúng ta rõ là Thiên Chúa thực sự hiện hữu. Nếu Ngài hiện hữu, chúng ta phải hối cải phải trở về với Ngài, phải cầu nguyện, phải là con cái Chúa, phải làm hòa.

Tại sao (Mẹ hiện ra) quá lâu như thế? Chúng ta đang sống trong một nguy hiểm vĩnh cửu đang hủy hoại chính chúng ta hoặc đang bị tiêu hủy bởi khủng bố, bởi súng đạn, bởi những làn hơi ấm toàn cầu, vân vân… Mẹ Maria luôn phụng sự Thiên Chúa. Mẹ luôn luôn phục vụ con người và Con Chí Thánh của Mẹ. Mẹ là đấng trung gian giữa chúng ta và Ngài.

Sau nhiều năm hiện ra, các thị nhân đã hỏi Mẹ tại sao Mẹ hiện ra lâu quá như vậy. Câu trả lời của Mẹ cho các em: “Mẹ đang làm các con nhàm chán lắm sao?”

Dĩ nhiên là không! Mẹ là Mẹ của chúng ta. Ðó là điều chính đáng để Mẹ ở với chúng ta, nâng đỡ chúng ta, giúp đỡ chúng ta …

Sandy: Quá nhiều điều chúng ta biết về Mễ-du là siêu nhiên. Ðiều gì mới thực sự là trung tâm điểm của vấn đề?

Cha Tomislav: Tôi nghĩ tôi đã trả lời câu hỏi này. Chúng ta không được là những người đi tìm kiếm dấu lạ và những sự kỳ diệu. Thí dụ, đừng ngó trông vào mặt trời để tìm một dấu lạ hữu hình: quý vị rất có thể bị hư cặp mắt! Thay vào đó, hãy đi vào trung tâm điểm của nguyên vấn đề: hãy hoán cải! Hãy có một đức tin mạnh mẽ! Hãy Tin tưởng! Hãy Cầu nguyện! Hãy thực hành Ðức tin! Hãy năng tới với các Bí tích thánh! Ðừng là những tín hữu ẩn mình nhưng hãy tuyên xưng đức tin của mình một cách công khai! Hãy là môt con người của hòa bình! Hãy mở lòng mình cho Chúa Giêsu!

Cầu nguyện không nên là một gánh nặng. Nó phải trở nên là nguồn vui! Ðiều quan trọng là dành thời giờ cho Chúa Giêsu, để thờ lạy Ngài, để trở về với Ngài, để là bạn hữu của Ngài. Chính Ngài đã nói về tình yêu của chúng ta với Ngài. Nếu chúng ta yêu Ngài, chẳng có gì là khó khăn và nó là một niềm vui để theo Ngài. Ðức tin của người Kitô hữu là một niềm vui và phụng sự Chúa Giêsu, là một thánh chức tràn đầy hoan lạc.

Sandy: Cha muốn người ta biết gì về Mễ-du?

Cha Tomislav: Ðây cả là một vấn đề lớn lao. Mễ-du không còn là một khái niệm địa dư nữa, nhưng là một phong trào toàn cầu. Với thiển kiến cá nhân tôi, nó là một sự đọc lại tiền sử của Giáo hội, một sự đọc lại các Tông-đồ Công-vụ. Tất cả những Công-vụ chúng ta có thể khám phá thấy tại Mễ-du nữa.

Các Tông-đồ Công-vụ chấm dứt bằng việc mới tới của Thánh Phaolô tại Rôma nơi đó ngài rao giảng Chúa Kitô là Thiên Chúa rất công khai, không có một chút trở ngại nào. Thánh sử Luca biết về cái chết của các vị tông đồ, về sự chém đầu của thánh Phaolô và sự bị đóng đinh của Thánh Phêrô. Nhưng Phúc âm của Chúa không kết thúc với cái chết của các ngài. Ngược lại, hạt giống Kitô giáo được reo vãi.

Tương tự như thế, chúng ta phải quan tâm tới những sự kiện tại Mễ-du. Các thị nhân không quan trọng lắm; các tu sĩ Phan-sinh là những người bị liên lụy ngay từ buổi ban đầu nay ở trên thiên đàng hoặc không còn ở tại Mễ-du nữa. Mễ-du không lệ thuộc vào các thị nhân, các nhân chứng hoặc các tu sĩ Phan-sinh, nhưng được dựa trên một đức tin vững mạnh, cảm nghiệm và hối cải thẳm sâu. Người ta tới Mễ-du là vì: để tạo nên một cảm nghiệm sống động trong Thiên Chúa, trong Chúa Giêsu, trong chính cuộc sống của họ và để rao truyền thông điệp này tới toàn thế giới.

Mễ-du là một phong trào canh tân toàn vũ. Nó thực hành những điều tuyên bố bởi Công đồng Vaticanô 2, bởi những bài viết của ÐTC, và bởi những khuyến dụ của Giáo hội cho các Kitô hữu ngày nay. Sự xác quyết của các dữ kiện này là những sắc lệnh của ÐTC GP II về Thánh thể và về kinh Mân-côi và sự tương quan trực tiếp của cả hai tới việc thực hành tại Mễ-du.

Sandy: Cha muốn người ta biết gì tới các thị nhân?

Cha Tomislav: Vào thời kỳ sơ khai của các biến cố, các thị nhân bị rối loạn và sợ sệt, nhưng không bị rung động trong sự chắc chắn của mình: “Chúng con thấy (Mẹ)!” Họ không còn có một đời sống riêng tư nữa, Không có ai truyền lệnh hoặc vận động các em. Họ bị đưa vào trung tâm của một biến cố lạ thường mà không được hội kiến chút nào cả! Bằng cách nào đó, các em bị đưa vào một cách tình cờ.

Nếu những biến cố không có thật, sau một vài tháng và tất cả những bắt bớ và đe dọa họ đã phải đương đầu, các em sẽ buông xuôi tay mọi sự. Nhưng không! Họ trước sau như một và kiên trì. Không có em nào chối bỏ những sự kiện. Trong khi mù tịt về thần học và học vấn dưới trung bình so với các bạn học, các em được dùng như những dụng cụ của Ðức Mẹ. Thiên Chúa chọn lựa những kẻ thấp kém để mang sự hổ ngươi tới kẻ quyền uy và cao trọng.

Tôi so sánh các thị nhân như là chiếc chìa khóa nổ máy xe. Khi chìa khóa ấn vào, xe sẽ nổ máy nhưng nó tùy thuộc vào chúng ta cung cấp xăng cho xe nếu muốn nó tiếp tục chạy. Cũng cùng cách như vậy, thông điệp của Mẹ, nhận lãnh qua các thị nhân, đốt cháy lên “chiếc máy” tinh thần của chúng ta. Nhưng chúng ta phải làm đầy tràn đời sống mình bằng lời cầu nguyện, ăn chay, hối cải, bình an và những hành vi đạo hạnh khác nếu chúng ta muốn giữ những chiếc máy này nổ và chạy mãi trong đời sống mình.

Sandy: Cha thấy gì trong vai trò là một cha chánh xứ tại Mễ-du?

Cha Tomislav: Chúng tôi, ở đây, chỉ là những phục vụ của Thiên Chúa, như thánh Giuse ngài đã đồng ý tới kế hoạch của Thiên Chúa. Ngài bảo toàn Ðức Mẹ và Chúa Hài-nhi. Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo toàn Ðức Mẹ tại nơi này và “một trẻ sơ sinh”, nay đã 27 tuổi rồi – một thanh niên trưởng thành.

Chúng ta biết những lời dạy bảo và chúng ta biết Con Ðường. Nhiệm vụ của chúng ta là tuân phục tới Tiếng gọi này, để làm nhân chứng, để chia sẻ kinh nghiệm với người khác và để là khí cụ của ân sủng và thánh ân.

Sandy: Ðức Mẹ đã và đang hiện ra tại đây gần 27 năm qua. Tai sao bây giờ một số người mới tới Mễ-du?

Cha Tomislav: Con người chọn điểm tới của họ, một người trên đướng tới, một người đi lạc và một khách hành hương trên trái đất này. Họ đang đi tới điểm sau cùng vì tất cả là cùng đích của họ.

Nhưng, nơi trái đất này, họ giống như một con chim di trú. Khi trời trở lạnh, con chim đi tìm một tổ ấm. Bị in sâu vào bộ não nhỏ bé của nó là một động lực mà ép buộc con chim dõi theo những vì sao đặc biệt này trong khung trời ban đêm mà nó sẽ dẫn tới một vùng ấm áp.

Cùng một cách như thế đối với con người! Chúng ta tìm kiếm một chỗ ấm áp để làm tổ ấm. Như những thụ tạo có đạo, chúng ta tìm kiếm một chỗ ấm cúng cho tâm hồn chúng ta, cho tinh thần và linh hồn chúng ta. Chúng ta mong mỏi được ở trong trái tim ám áp của Mẹ chúng ta và có những sự gì đó bên trong chúng ta mà nó hối thúc chúng ta, mà nó dẫn chúng ta tới Mẹ Maria.

Những người mà họ tới Mễ-du là từ muôn phương – từ mọi phần của hành tinh này - và họ đang ở nhà tại đây! Tại Mễ-du, chúng ta có Liên kết các quốc gia trong lời cầu nguyện, trong hòa bình, trong tình yêu thương và trong sự tôn kính (Chúa). Chúng ta được liên kết bởi Chúa Giêsu và bởi Mẹ Maria trong sự cảm nhận tươi đẹp dưới tà áo Mẹ.

Sự này cũng áp dụng tới các linh mục tới Mễ-du. Nhiệm vụ của các ngài là tìm thấy Mẹ Thiên quốc của các ngài và Tình yêu đầu đời của các ngài, Chúa Giêsu. Mễ-du tạo nên một cơ hội cho các ngài canh tân các bí tích thánh của các ngài và để thưa “xin vâng” tới lời giao ước của các ngài với Thiên Chúa. Ðây là một điều rất quan trọng trong những khủng hoảng thời nay trong hàng ngũ linh mục.

Sandy: Nhiều người đã nói cho chúng con hay là các ngài tin và được ơn kêu gọi tại Mễ-du. Ðã có những ơn gọi tu trì từ những người cư ngụ tại vùng này từ khi các cuộc hiện ra bắt đầu không?

Cha Tomislav: Dĩ nhiên có, có một số đã trở thành linh mục bởi vì Mễ-du. Ngay bây giờ chúng ta có một số sinh viên thần học tại Zagreb họ được ơn gọi tại đây và tất cả 5 tập sinh của chúng tôi và 3 tân tòng của chúng ta một cách nào đó liên hệ tới Mễ-du.

Sandy: Xin cha cho biết tình trạng hiên thời của sự điều tra về các cuộc hiện ra được không?

Cha Tomislav: Ðã hơn 2 năm qua, có nhiều những tin đồn rằng một ủy ban điều tra mới sắp sửa được thành hình để điều tra Mễ-du. Cho tới nay, chưa có gì được thực hiện, nhưng có một dấu chỉ hệ trọng là Vatican, từ Thánh bộ Tín lý và Ðức tin, sẽ triệu tập một ủy ban điều tra mới cho Mễ-du.
Mễ-du thì quá quan trọng cho toàn Giáo-hội nên không thể bị bỏ qua một bên hoặc bị sao lãng. Mễ-du đang đi sâu vào toàn Giáo-hội, nó là một đời sống tinh thần và là một sự thánh hiến. Sự kiện này đã được chuẩn nhận bởi nhiều Giám-mục và linh mục.

Chúng ta biết ơn tới ÐTC GP II và ÐTC Benedictô 16 về sự rất công khai tới Mễ-du, về sự kiên nhẫn và về sự cho phép chính nó được hướng dẫn bởi Chúa Thánh Thần. Thánh Phaolô, Thày dạy của các quốc gia, đã nói, “Ðừng có làm tắt lửa của Chúa Thánh Thần, đừng có xem thường những cảnh báo của các tiên tri. Hãy mang mọi thứ tới sự thử thách và giữ chặt lấy những gì là tốt lành” (2 Thess 5,19)

Mễ-du thực sự là một lời tiên tri trong thời chúng ta, chúng ta nên lắng nghe nó.

Sandy: Thưa cha có đôi lời kết thúc mà cha muốn chia sẻ?

Cha Tomislav: Mọi sự trong đức tin của chúng ta được liên đới với các cuộc hiện ra, từ ông Abraham, Giacop, Mai-sen, Ðức Mẹ, các thánh Tông-đồ, thánh Phaolô, vân vân … Thiên Chúa đang tỏ chính mình Ngài, đó là, tỏ lộ sự hiện hữu của Ngài. Ðức Mẹ đang hiện ra trong Chúa Thánh Thần và qua Chúa Thánh Thần, tỏ lộ khuôn mặt che dấu của Mẹ, đến với chúng ta và tỏ lộ chính Mẹ cho nhân loại.

Các cuộc hiện ra là dấu chứng Thiên Chúa đang tới gần chúng ta, cạnh sát chúng ta, Ngài đang can thiệp vào lịch sử của chúng ta. Các cuộc hiện ra là một bằng chứng là Thiên Chúa đang hiện diện trong đời sống chúng ta, là Ngài không xa chúng ta lắm đâu, nhưng rất gần chúng ta. Ngài không phải là một Thiên Chúa thần luận, nhưng là Ðấng Emmanuel: Thiên Chúa ở với chúng ta!

Nơi đây, trước kia chỉ là một ngôi làng nhỏ mà không có ngay cả trong bản đồ, sự hiện diện của Thiên Chúa thực rõ ràng. Mễ-du là một cảm nghiệm sống động về sự hiện hữu của Thiên Chúa và các việc làm của Ngài trong thế giới hôm nay

Sandy: Cám ơn cha đã cho phép cuộc phỏng vấn này, vì điểm chính của cha là đi vào trung tâm điểm của vấn đề Mễ-du, những tương quan tới thánh kinh và những cái nhìn cá nhân của cha. Ðiều mong muốn của con là mọi người trên toàn thế giới sẽ có được một cơ hội để đọc cuộc phỏng vấn này.

Cha Tomislav: Tạ ơn Chúa! Xin Chúa chúc lành cho quý vị! Hãy là một dấu chứng!

Tác giả: Sandy Tobin - Sr. Bạch-Tuyết dịch thuật (June 30, 2008)

littlewave
06-08-2008, 11:13 AM
Theo mặc khải tư cho các thị nhân ở Medjugorje, 05 tháng 8 là ngày sinh nhật thật sự của Mẹ

Mừng SN Mẹ yêu thương, chúng ta tùy tâm nhưng lit xin mỗi ACE mình cố gắng đọc ít nhất 10 kinh Kính Mừng kết thành tràng hoa hồng dâng kính Mẹ nhé!

MỪNG SINH NHẬT ĐỨC MẸ MARIA: 5 THÁNG 8

Trích tác phẩm Mẹ Đến Lần Cuối

Chương 7: Jacov (thị nhân)

“Trái tim con người, tự nó, không đáng tin”.

174. Lời nói rất khó diễn tả được sự thật.(a) Điều này càng đúng với thị nhân Jacov Colo. Vào lần Hiện Ra đầu tiên của Đức Trinh Nữ Hồng Phúc tại Medjugorje, ngày 24-6-1981, Jacov còn là cậu bé thiếu 3 tuần mới đầy 10 tuổi. Các bức ảnh chụp những lần cậu xuất thần đầu tiên, cho thấy 1 khuôn mặt nhỏ nhắn nhưng rạng rỡ ngước nhìn lên trời của 1 bé trai tràn đầy tình yêu, vui tươi và ước vọng. Hơn 1 thập niên sau, Jacov trở nên trầm tĩnh, khiêm tốn và kín đáo. Cậu ta cũng rất mực thông minh và sâu sắc. Cậu né tránh không làm cho thiên hạ biết đến mình, nhưng lại nỗ lực để trung thành với ơn gọi làm sứ giả cho lời Thiên Chúa, được Đức Trinh Nữ Maria Hồng Phúc chuyển giao cho thế giới, nhờ Jacov và 5 thiếu niên nam nữ khác lớn tuổi hơn cậu.

Jacov là 1 cậu bé mồ côi,(b) cậu là con duy nhất của 1 ông bố đã bỏ rơi gia đình lúc cậu mới 8 tuổi đời. Mẹ cậu đã phải đau khổ vì rượu chè và từ trần khi cậu lên 12. Cậu rất buồn vì mồ côi, Đức Mẹ giúp cậu hiểu rằng Thiên Chúa còn muốn có họ hơn là cậu muốn có, Thiên Chúa muốn họ ở gần Người. Và sau đó, Đức Mẹ đã cho Jacov hay là mẹ ruột cậu đang ở trên trời với Đức Mẹ và với Thiên Chúa, giống như mẹ của Ivanka.

175. Jacov có nhạy cảm không? Bạn hãy tưởng tượng 1 chút thế nào là được quan hệ với 1 thế giới vô hình, thế giới ấy, chúng ta chỉ nghe nói hay đọc sách mà biết, song Jacov Colo thì giao tiếp hàng ngày. Cậu đã được vào nơi gọi là thiên đàng. Kỷ niệm ấy thật mạnh mẽ đối với cậu. Cậu nói nếu cậu để trí tưởng nhớ đến cõi trời nhiều quá, thì có lẽ sẽ chết vì cảnh hiu quạnh của cậu hiện giờ. Còn về hỏa ngục, cậu đã xem thấy rồi. Lời cậu phát biểu nghe thật ghê rợn: “Hỏa ngục là nơi hoang vu tột cùng, vì chẳng có ai muốn tới đó”. Cậu cũng đã xem thấy luyện tội. Jacov luôn luôn xin những ai tiếp chuyện với cậu hãy năng cầu nguyện cho những linh hồn khốn khổ phải rơi vào đó, cách riêng những người thân trong gia đình mình. Cậu van nài: “Nếu các bạn biết lời cầu nguyện của các bạn giúp đỡ các đẳng chừng nào, hẳn các bạn sẽ không ngưng cầu nguyện 1 giây phút nào cho họ”.

176. Nhà Mirjana ở chỉ cách vài bước là tới nhà cậu ruột của Jacov, nơi mà hiện nay Jacov đang sống. Cô nói với tôi rằng: vào mấy ngày đầu tiên của cuộc Hiện Ra, Đức Mẹ tỏ ra hết sức nhân từ khi thấy 6 đứa trẻ sợ hãi, và Người cũng rất từ tâm trước các nỗi khổ mỗi đứa phải chịu. Mẹ bảo các trẻ: “Các con có biết ngày sinh nhật thực sự của Mẹ là ngày 5-8 không?”. Bọn trẻ nói không, vì chúng không biết điều đó thật. Mẹ nói tiếp: “Các con có thích tặngcho Mẹ món quà gì không?”. Jacov buồn rầu thốt ra: “Thưa Mẹ thân yêu, con không có tiền”. Đức Mẹ mỉm cười vui tươi nói: “Ồ, Jacov, đứa con bé bỏng rất yêu dấu của Mẹ, con chả cần phải có tiền để mua quà sinh nhật cho Mẹ. Tối nay, khi về nhà, con không cần biết những cảm xúc gì đang dấy lên trong lòng, bất kể con thấy mình háo hức thế nào, và thay vì nói ra nỗi buồn trong lòng mình, con hãy chạy ra ngoài, nhìn lên trời và kêu thật to: “Con xin dâng tất cả vì yêu mến Chúa, hỡi Giêu yêu dấu!”.

Mirjana kể: ngay chiều hôm sau khi Hiện Ra, Đức Mẹ cám ơn Jacov vì “các món quà” tối hôm trước. Khi ngày sinh nhật của Đức Mẹ tới, Mirjana kể rằng: “Jacov nó háo hức đến độ như muốn nổ tung ra. Nó có hàng tỉ món quà để tặng cho Đức Mẹ”. Vốn tính khí nồng nhiệt và bồn chồn, cậu bé Jacov khó có thể cầm mình yên tĩnh trong thời gian dài lần chuỗi Mân Côi trước lúc Mẹ hiện ra. Cuối cùng, giây phút đó đã đến. Một luồng ánh sáng chói lòa báo hiệu cuộc viếng thăm của vị Nữ Vương trời đất, người Mẹ từ nhân của loài người, và cách riêng, của những kẻ bé mọn có tâm hồn đang bị tan vỡ. Khi Jacov vừa thấy Đức Mẹ, em rướn mình lên và níu lấy Đức Mẹ Chúa Trời đang khi la lớn tiếng: “Mẹ yêu dấu! Chúc mừng sinh nhật Mẹ!” Sực nhớ đến cử chỉ quá lố của mình, Jacov quá xấu hổ và sợ hãi, gục xuống trên đất. Mirjana kể lại, cô thấy Đức Mẹ âu yếm cúi xuống đỡ Jacov dậy, Mẹ cầm lấy bàn tay nhỏ bé có móng bị xước của em trong tay Mẹ mà hôn.

Khi tôi hỏi Jacov: được Đức Mẹ Chúa Trời hôn, thì cảm thấy thế nào, Jacov đỏ mặt tía tai, cử chỉ bối rối và phân bua: “Không miệng lưỡi nào tả nổi khi được Mẹ Chúa Trời hôn nó như thế nào! Đây là 1 điều thuộc về thiên đàng”.

177. Khách hành hương, ai ai đều thấy rõ là Jacov luôn trung thành với việc bổn phận hàng ngày. Cậu làm việc mỗi ngày trong 1 cửa hàng bán sách của dòng Phan Sinh. Điều khiển máy tính rất nhanh và có khả năng chuyển đổi các hối suất tiền tệ mau lẹ lạ lùng. Buổi chiều, cậu đánh máy vi tính ở phòng điều hành giáo xứ. Cậu cũng được huấn luyện làm nghề thợ sửa khóa, nhưng cậu không đá động gì đến tương lai của mình. Cậu là người độc nhất trong 6 thị nhân không chịu tiết lộ liệu cậu có còn sống hay không khi dấu lạ trường kỳ xảy ra. Năm người kia đều nói họ sẽ còn sống. Jacov chỉ bảo đây là điều bí mật. (Vào đầu năm 1992, Jacov không có mặt ở Nam Tư. Được biết cậu di tản sang sống tại Ý. Năm 1993, cậu cưới cô Annalisa, 1 thiếu nữ Ý và nay 2 vợ chồng sống ở Medjugorje). Jacov sống kín đáo, song tính tình hòa nhã và sâu sắc, nhạy bén. Quen với đau khổ, nhưng nơi nào có mặt, cậu đều đem niềm vui tới. Nói cho cùng, thì đây chẳng phải là cái nghịch đời trong hiện tượng Đức Mẹ hiện ra ở Medjugorje đó sao?

Sau đây, chúng tôi tổng hợp nhiều cuộc phỏng vấn Jacov.

178. H: Jacov, có phải cậu đã được thấy Đức Mẹ hàng ngày kể từ khi mới 10 tuổi đầu?

Đ: Vâng. Người đến mỗi chiều, hồi 6g40. Trước khi Mẹ đến, có vầng ánh sáng chói lọi đi trước loé lên 3 lần, rồi Mẹ hiện ra và luôn luôn Người chào: “Ngợi khen Chúa Giêsu!”. Sau khi em kính chào Mẹ, Mẹ và em luôn luôn giới thiệu những người bệnh tật đến đây cho Thiên Chúa. Rồi chúng tôi cùng nhau cầu nguyện, thường là kinh Lạy Cha, kinh Sáng Danh và những kinh nguyện khác, từ đáy lòng, dâng lên Thiên Chúa.

H: Cậu thấy Đức Mẹ mỗi ngày ở đâu?

Đ: Hoặc ở nhà thờ trong lúc lần hạt trước Thánh Lễ hoặc tại nhà, ở đó em có sửa soạn 1 góc riêng.

H: Tại sao cậu dọn góc riêng đó?

Đ: Đức Mẹ xin hết mọi người trên trái đất hãy có 1 “góc cầu nguyện” riêng tại nhà mình và dành ra 1 khoảng thời gian mỗi ngày dâng cho Thiên Chúa. Em đã làm việc đó.

H: Cậu dọn “góc cầu nguyện” đó như thế nào?

Đ: Một bức tượng, 1 cây Thánh giá, vài bức ảnh đặc biệt và cỗ tràng hạt của em.

178 bis. H: Đức Mẹ trông như thế nào? Có 1 chữ nào để tả Đức Mẹ?
Đ: Đức Mẹ của Chúa Giêsu là tình yêu tinh ròng, thuần túy là tình yêu. Và tình yêu Mẹ tỏ ra cho em không dành cho em mà thôi, mà cho mọi người khắp thế.

H: Làm sao cậu biết được điều ấy?

Đ: Em đã kinh nghiệm được điều ấy bằng kinh nghiệm bản thân em, qua những năm được diện kiến Mẹ.

H: Jacov, từ khi 10 tuổi, cậu đã được Đức Mẹ Chúa Trời đến viếng thăm mỗi ngày, cậu có thể tả mối quan hệ với Mẹ ra làm sao không?

Đ: Thật quá khó cho em để tìm được lời mà tả mối quan hệ giữa Đức Mẹ và em. Em là 1 đứa trẻ con và em lại là sứ giả của kế hoạch Thiên Chúa. Đức Mẹ có cắt nghĩa cho em: Người là Mẹ của mọi người trên thế gian, Mẹ sẵn sàng giúp đỡ mỗi người. Ai cần, đều có thể có Mẹ làm Mẹ, để dẫn dắt, che chở họ dưới thế và đưa họ về nhà trên trời.

H: Theo cậu, Đức Mẹ yêu thương hết mọi người hay chỉ người lành?

Đ: Hiện nay, chúng ta không thể hiểu Đức Mẹ yêu thương mỗi người trên trần gian đến chừng nào, điều này vượt quá sức hiểu biết của ta.

H: Tại sao vậy?

Đ: Tại vì Người là Mẹ mỗi người trên thế gian.

H: Làm sao Người là Mẹ của mỗi người trên thế gian được?

Đ: Bởi vì tặng phẩm cuối cùng mà Chúa Giêsu từ trên Thập giá ban cho ta là chính Mẹ của Ngài. Cái chết của Chúa Giêsu mở cửa trời cho tất cả nhân loại, dù họ có biết Ngài hay không. Và Chúa Giêsu trao ban Mẹ Ngài để làm Mẹ tất cả nhân loại, dù họ có biết thế hay không.

H: Nhiều người thờ ơ đối với Mẹ trên trời của họ, chắc bởi vì họ không biết họ có Người Mẹ trên trời?

Đ: Nhưng Đức Mẹ thì lại không thờ ơ với bất cứ đứa con nào của Mẹ. Mẹ trung tín với Thiên Chúa, Mẹ yêu thương, nuôi nấng và cầu nguyện cho mỗi người, dù họ biết Mẹ hay không.

179. H: Jacov, cậu có khi nào cảm thấy muốn khước từ các cuộc Hiện Ra của Đức Mẹ không? Có bao giờ cậu bận bịu công việc nhiều quá, nên không thể đến chỗ đón cuộc viếng thăm không?

Đ: Tuyệt đối không. Đó là giờ tươi đẹp nhất trong ngày sống của em.

H: Tại sao?

Đ: Đức Mẹ đã lấp đầy trái tim em bằng những sự trên trời. Lắm lần em đã tính từng giây phút cho đến giờ Mẹ hiện ra.

H: Này Jacov, có nhiều trẻ em lấy Disneyland làm nơi vui chơi thích thú nhất của mình, nhưng giả sử chúng được phép đến Disneyland mỗi ngày suốt trong 10 năm, thì sau vài năm thưởng ngoạn, có lẽ chúng sẽ kịch liệt chống cự, không muốn đến đó nữa.

Đ: Ở trên trần gian, không có gì có thể thỏa mãn trái tim con người. Phần em, em cũng đã tới Disneyland ở California (vào mùa đông năm 1991). Biết rằng đó là 1 cuộc du ngoạn rất thích thú, nhưng nó cũng chỉ là 1 địa điểm trần gian mà thôi. Còn Đức Mẹ thì từ trời mà tới. Người mang theo Người những điều của cõi trời.

Chú thích:

(a) Thư bất tận ngôn, ngôn bất tận ý.

(b) Sinh ngày 06-03-1971, cũng tại Bijakovici. Cậu học tiểu học ở Medjugorje, nhỏ tuổi nhất trong 6 người được thị kiến (lúc ấy 10 tuổi). Gia đình rất nghèo, nên sau khi mẹ chết (05-09-1983), cậu được 1 cậu ruột đem về nuôi và săn sóc (Đỗ Sinh Tứ).

Chương 11: Jêlêna và Mirjana

" 398. H: Jelena, hôm nay là ngày sinh nhật Đức Mẹ (5 tháng 8). Cháu có chuẩn bị gì đặc biệt không?

Đ: Đức Mẹ yêu cầu chúng cháu dâng cho Người ba ngày dọn mừng lễ. Người xin chúng cháu kiêng việc xác trong các ngày đó, rồi cầu nguyện và ăn chay như một món quà dâng cho Người. (Ngày tháng này năm 1984, là sinh nhật thứ 2.000 của Đức Mẹ, Người cũng xin như vậy và còn nói: “Qua bao nhiêu thế kỷ, Mẹ đã hiến toàn thân (lo) cho các con. Liệu có gì lớn lao quá khi các con hiến dâng cho Mẹ ba ngày như thế?” (Z, 139).

H: Thế cháu có làm điều này không?

Đ: Tất nhiên rồi. Thật là một niềm vui to tát khi làm một điều nhỏ bé nào cho Đức Mẹ mà chúng cháu biết là Mẹ muốn.

H: Cháu yêu mến Mẹ nhiều lắm thì phải?

Đ: Ồ, yêu chứ! (mắt Jelena long lanh, người cô toát ra niềm vui)."

Lm Phêrô Hoàng Minh Tuấn, CSsR (www.memaria.org (http://www.memaria.org/))


Vì sao Mẹ khóc ?


Hôm nay là ngày 5 tháng 8, Sinh nhật thật sự của Mẹ Maria (theo lời Mẹ tỏ lộ cho con cái Medjugorje). Với tâm tình mến yêu, với mong muốn chuyển giao đến mọi người tấm lòng từ mẫu của Mẹ yêu thương, con xin kính mừng Sinh Nhật Mẹ - dâng lên món quà con viết từ trái tim khắc khoải, lắng lo, thao thức, yêu thương Mẹ dành cho nhân loại qua những cuộc hiện ra khắp cùng quả địa cầu. (đặc biệt ở Medjugorje và La Vang,Tà Pao, Bạch Lâm nước Việt)


Gửi một chút trái tim này gợn sóng
Nghiêng đại dương xa xót nặng cung lòng.
Mẹ lang thang lữ khách chốn dương trần
Mẹ ghi khắp dấu chân Tình Mẫu tử
Những giọt yêu thương, lòng Trời khoan thứ.
Đâu chỉ nước mắt rơi,
cả huyết lệ tuôn trào
Nhân thế điềm nhiên, nhịp đời vẫn xôn xao
Trụy lạc đắm say, đường hoan vui trượt dốc.

Mẹ đớn đau van nài,
Sao lặng câm?!!!
Để Tình Yêu lên tiếng khóc.

Khi tiếng nói lương tâm đã mất dấu trong đời
Khi cung lòng mẹ hiền thành nấm mộ tả tơi
Khi mầm sống non chồi bị nhẫn tâm hủy diệt…
Khi huynh đệ vì đâu tương tàn thê thiết
Bom đạn hạch nhân kê liệt tội nhân loài
Biết bao anh em đói khổ tả tơi
Thiếu nước uống, cơm ăn,
manh áo không đủ ấm
Khi nhầy nhụa chất chồng, tội ác càng lụt ngập
Chẳng còn Niềm Tin,
Thiên Chúa bị chối từ
Khi cay đắng bẽ bàng, mục tử cũng nhược hư
Bao người con ái ưu đành quay lưng bội phản
Lửa Tình Yêu khát khao mong chờ, mãi hoài vô hạn
Mà các con hờ hững đến vô tâm
Đáp trả thương yêu là những lặng câm
Tệ hại hơn: báng bổ cùng khinh mạn

Khi con tim yêu thương rách bươm, tràn xúc phạm
Khi rền tiếng thán oan, đòi trả công bằng.
Đã đến giờ thịnh nộ Đấng Chí Công
Hạ thẳng xuống trên các con của Mẹ.

Nước mắt Mẹ giòng suối tràn châu lệ
Thương xót, lắng lo, sầu não gọi con về
Hãy ăn năn hối cải, hãy quay về.
Hãy nhận biết, thần phục Cha từ ái
Hãy cậy nhờ Lòng Xót Thương hà hải
Tràng chuỗi Mân Côi hoa trái nguyện cầu
Thánh Thể Giêsu nguồn mạch thẳm sâu
Một Tình Yêu cho đi, vĩnh hằng cao cả

Các con thương yêu,
Mẹ phải khóc là quá ư trầm trọng
Hãy về với Mẹ nào,
thỏa mong ngóng thức thao
Mẹ van nài các con,
Hãy tỉnh giấc chiêm bao
Đời dương thế toàn phù vân hư ảo
Hãy chọn cho mình cõi an bình vĩnh cửu
Mẹ đây con, Mẹ đợi… tới bao giờ!!!

littlewave
06-08-2008, 01:29 PM
Điểm tuyệt vời nơi Linh địa Medjugorje là Đức Mẹ hứa bất kỳ ai đến ốc đảo an bình nay sẽ cảm nếm được sự BÌNH AN của Thiên Chúa, thứ an bình quý giá mà theo trải nghiệm thể lý không hề có trong cuộc sống vật chất của con người. Và biết bao tâm hồn khô cứng của khách hành hương đã tan chảy trong ngọn lửa TY hiền mẫu người Mẹ thiên đàng.

Ước gì con được một lần đến Linh địa, vùng đất 27 năm qua ngày nào cũng được ngưỡng chiêm Mẹ nhân loài ngự đến.

Mời ACE tham quan Medjugorje:

http://thanhcavietnam.us/file/storage/602hay den voi me medjugorje.wmv (http://thanhcavietnam.us/file/storage/602hay%20den%20voi%20me%20medjugorje.wmv)

littlewave
14-08-2008, 11:15 AM
Để Mẹ khóc sao đành?!!!

http://thanhcavietnam.us/file/storage/835me%20khoc%20o%20medju.wmv



http://thanhcavietnam.us/file/storage/835me%20khoc%20o%20medju.wmv

littlewave
21-08-2008, 09:05 AM
MỘT SỐ PHÉP LẠ TIÊU BIỂU TẠI MỄ DU

Tại Đất Thánh Đức Mẹ Mễ Du, phép lạ xảy ra hàng ngày : cho cá nhân, cho cộng đoàn, ơn phần hồn, ơn phần xác…. Hầu như không ai đến Mễ Du mà phải về tay không. Ở đây chỉ xin nêu ra một số phép lạ tiêu biểu để mời gọi những ai chưa tin hãy tin; những ai đã tin hãy kiên trì trong đức tin của mình, và mong mỏi mỗi chúng ta hãy trở nên Tông Đồ loan báo thông điệp Hòa Bình của Đức Mẹ Mễ Du không chỉ bằng lời nói, chữ viết mà còn bằng cuộc sống tốt lành, thánh đức đầy bác ái, yêu thương như lòng Mẹ mong mỏi.

• Phép lạ của gia đình bà Janice T. Connell

Vào tháng 04 năm 1987. Đang tìm địa điểm để gia đình đi nghỉ hè và nhân đó tổ chức mừng lễ tốt nghiệp trung học cho cậu con trai út, bà Janice Connell được cung cấp nhiều tin về việc Đức Mẹ hiện ra. Sẵn có lòng yêu mến Mẹ, nhưng bà băn khoăn không biết chọn điểm nào thì bà được gặp ba vị Linh Mục, những người đã từng đế hành hương Mễ Du : một ở Los Angeles, một đến từ Ohio và một vị từ Nam Phi Châu. Mỗi vị một thông tin về linh địa Mễ Du, nhưng có điều cả ba cùng nhận được chỉ một thông điệp của Mẹ. Thông điệp đó như sau:

“Con ơi ! Mẹ cảm ơn con vì đã có lòng tin mạnh, khiến con từ xa lặn lội đến đây để tỏ lòng yêu mến Con Mẹ. Bây giờ, Mẹ xin con hãy dành phần đời còn lại mà truyền bá và giảng dạy về các thông điệp của Mễ Du cho cả thế giới.”

Không còn nghi ngờ gì nữa, bà quyết định động viên cả gia đình lên đường đến Đất Thánh của Mẹ: làng Mễ Du. Lúc ấy là tháng 07-1987.

Cuộc hành trình khá vất vả, lại thêm cảnh vật trước mắt không mấy hấp dẫn : đường xá không tráng nhựa, đất đai khô cằn, dân chúng nghèo nàn, xơ xác với những căn nhà mái đỏ trét vôi… đâu đây một vài người đàn bà mặc quần áo đen, đầu trùm khăn, dăm ba đứa trẻ đi chân không chạy đuổi mấy con gà còm cõi… nhà trọ không có nước, không có cửa lưới. Cả mười người trong đoàn hành hương đều cảm thấy mệt mỏi và nóng nực.

Họ rủ nhau ra quán tìm nước uống. Cẩn thận, bà Connell mang theo chiếc đèn pin. Nhưng khi ra tới đường bà mới thấy rằng : từ nơi cây Thập Giá rất lớn trên đỉnh núi, ánh sáng chói lòa khiến đường đi sáng trưng. Thật thú vị.
Cả đêm không ngủ được nên mới tờ mờ sáng, bà đã cùng chồng leo lên ngọn núi có ánh đèn sáng tối hôm qua. Đến gần thấy trái núi quá lớn, dốc đá cheo leo , lối đi chật hẹp… bà định bỏ cuộc vì biết rằng với bệnh đau lưng kinh niên, bà chẳng thể leo lên tới đâu cả…. Nhưng khi nghĩ đến đoạn sách kể rằng nhiều người đã được thấy Đức Mẹ cầu nguyện dưới cây Thánh Giá trên núi mỗi rạng đông, bà cảm thấy trong tim một nỗi khát khao vượt cả cái đau đớn thể xác nên bà kiên nhẫn leo dần tới đỉnh núi. Thì kìa, lạ lùng quá, ở đây không hề có điện “Thánh Giá bằng đèn nê-ông” tối qua, đang hiện diện trước mắt bà thực sự chỉ là một cây Thập Giá bằng bê-tông xây trên nền đá. Lòng đầy hoan lạc, bà quỳ phục xuống với tất cả lòng tin cậy bà dâng cuộc đời và gia đình bà cho Đức Mẹ. Trong giây phút tuyệt diệu ấy, bà cảm nhận nỗi vui mừng sâu xa được làm con của Đức Mẹ và được sống trước nhan Người…. Tất cả điều khác thuộc trần thế này đều trở nên tầm thường, vô nghĩa.

Quá vui mừng, bà chạy như bay về nhà, chỉ mong chia sẻ niềm vui về cây Thập Giá tuyệt diệu. Mười lăm phút sau, đứng giữa nhà, bà dõng dạc tuyên bố : “Trên núi không có bóng điện nào cả.” Các con của bà hỏi : “Mẹ vừa leo lên núi đấy à ?” Bà trả lời : “Phải, cây Thập Giá bằng nê-ông đó, thực ra chỉ là một cây Thập Giá bằng bê-tông…” Còn đang nói thì cô con gái của bà la lên: “Má ! Má đứng thẳng lưng rồi kìa !” Cho đến lúc ấy bà mới chợt nhận ra, bà được khỏi bệnh. Nước mắt lưng tròng, bà thì thầm : “Mẹ ơi, con tin Mẹ thực sự hiện diện ở đây.” Và cho đến hôm nay, bệnh đau lưng của bà không hề tái phát nữa.


Sau này bà được biết: tối hôm qua, lúc gia đình bà được chứng kiến “cây Thập Giá phát sáng: chính là lúc Mẹ hiện ra với Ivan trong lúc cậu hướng dẫn nhóm cầu nguyện.

Hôm sau, gia đình bà leo lên Đồi Hiện Ra mang theo lá thư của ông cụ thân sinh. Năm nay cụ được 81 tuổi, bị liệt vì tai biến tim mạch. Trước chỗ Mẹ hiện ra bà đã được đọc những dòng chữ này : “Nếu con gặp Đức Mẹ và ba hy vọng con sẽ gặp. Hãy xin Người ban cho ba chút lòng tin mà ba không có. Hãy xin Người cho ba cũng được lòng tin.”

Chắp tay , quỳ gối cả gia đình bà đã cầu nguyện sốt sắng ngay nơi Mẹ hiện ra. Tất cả đã nhớ đến từng người trong nhà, đặc biệt cho người cha đau bệnh. Đức Mẹ đã nhậm lời cầu xin và ông cụ đạ được khỏi bệnh phần xác và nhất là được ơn trở lại sau 70 năm xa rời đức tin.

• Phép lạ Vicka được khỏi bệnh

Trong một thị kiến, Đức Mẹ đưa Vicka và Jacov tham quan Luyện Ngục. Quá xúc động trước tình cảnh của các kinh hồn tại đây. Vicka đã khẩn khoản van xin Đức Mẹ cho cô được tự hiến toàn thân để cứu một số các linh hồn.
Sau khi vâng lời Đức Mẹ, bàn hỏi và lãnh ý Cha Linh Hướng, cô đã được như sở nguyện. Để chuẩn nhận “phép lạ” ngày 25-02-1988 , Đức Mẹ bảo Vicka viết ba lá thư, niêm phong lại và gửi cho 3 nơi :

• Cha Linh Hướng.
• Quý Cha trong Ủy Ban Điều Tra việc hiện ra.
• Quý Cha giúp xứ Mễ Du.

Đến ngày 25-09-1988 , theo ý Đức Mẹ, Vicka yêu cầu các Cha mở thư trước mặt hai nhân chứng. Mỗi bức thư đều có nội dung như nhau : bệnh của Vicka là món quà Thiên Chúa ban cho cô chứ không phải trừng phạt. Mục đích giúp chữa trị bệnh tật cho kẻ có tội. Lễ hy sinh sẽ hoàn tất vào ngày 25-09-1988 và ngày đó bệnh của Vicka tự nhiên khỏi.

Quả thế, sau khi được Đức Mẹ chấp thuận việc hy sinh cho các Linh Hồn nơi Luyện Ngục. Vicka bị một căn bệnh khó hiểu, các bác sĩ chuẩn đoán cô có một khối u trong não và bị chứng sưng khớp khiến cô nhiều lúc lên cơn sốt cao và lâm cơn mê sảng.

Trong suốt thời gian bệnh, dù không đi lại được nhưng khi tỉnhm cô vẫn vui vẻ. Cô nói : “Tôi biết rõ giá trị của đau khổ…. Đước chịu đau khổ với Chúa Giêsu thật là một đặc ân.” Đúng kỳ hạn, Vicka được chữa lành tức thời. Chuyện này đã được tập đoàn y sĩ chăm sóc cho Vicka cũng như Qúy Cha tạo giáo xứ làm chứng.

• Phép lạ mặt trời quay và đổi màu.

Rất nhiều người đến cầu nguyện tại Mễ Du đã được chứng kiến phép lạ mặt trời không chói sáng, tròn đẹp như trăng rằm và nhảy múa trên không trung, đôi lúc chiếu ra những màu sắc lạ. Có người thấy mặt trời tách ra làm hai; người thấy Bánh Thánh Thể, người thấy Chúa Cha, người thấy Đức Mẹ ngay trong vầng sáng của mặt trời.

• Phép lạ biến đổi lòng người.

a / Với các thị nhân

Lần đầu tiên diện kiến với Đức trinh Nữ Hồng Phúc, tất cả các em còn là những vị thành niên bình thường như mọi em khác cùng trang lứa tại Mễ Du. Nhưng được Mẹ dạy dỗ, tất cả các em đã trở thành những con người mới, những người làm được những điều phi thường, những chứng nhân trung kiên và can đảm.

* Điểm nổi bật nới các thị nhân là luôn luôn vui vẻ, nhẫn nại, khiêm tốn giúp đỡ mọi người. Các em sẵn sàng với những xét nghiệm phức tạp của các y-bác sĩ… cũng như vui vẻ trả lời những câu hỏi của khách hành hương trong suốt 25 năm qua.

* Trước mọi thử thách, đe doạ cho cá nhâm các em cũng như cho gia đình. Các em mộtmực xác tín điều mình đã thấy, đã nghe, đã tiếp nhận và chỉ trình bày những gì được phép.

* Không em nào thích chụp hình và cũng không em nào chịu nhận tiền của khách hành hương. Các em đều tuyên xưng : mọi việc là của Chúa, Đức Mẹ chỉ nhờ các em như phương tiện chuyển trao cho mọi người một sứ điệp đã quá khẩn thiết – không được phép trì hoãn nữa.

b / Với những khách hành hương.

Có thể nói ai đến Mễ Du cũng được đón nhận nhiều ân ban từ Chúa qua Mẹ Maria. Rất nhiều người, từ các Giám Mục, Linh Mục, Tu Sĩ, Giáo Dân đến cả những người vô tín, những kẻ tò mò… đều đã được ơn đổi đời khi đặt chân lên Đất Thánh của Mẹ, đến nỗi người ta có thể kết luận : “Những gì ta cho là siêu nhiên, phi thường, thì ở Mễ Du là tự nhiên, bình thường” hay như lời của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II khi Ngài nói với phái đoàn bác sĩ Ý có nhiệm vụ khảo sát về mặt khoa học hiện tượng xuất thần và chữa lành tại đây : “Ngày nay thế giới đã đánh mất cảm thức của mình về thế giới siêu nhiên. Song nhiều người đang đi tìm và đã thấy ở Mễ Du, nhờ cầu nguyện, đền tội và ăn chay.” (Tháng 8-1989)

Sr. Nguyễn thị Hùy (Cộng Đoàn Đa Minh Tam Hiệp-Đồng Nai)

littlewave
21-08-2008, 09:24 AM
hic, em cũng chả biết nên buồn hay vui nữa, cảm giác lộn xộn chị lit ơi :(

k0 dzui wa', đừng dzô cùng bùn
lit đây cũng từng một thời thấy cuộc đời rã rời tơi tả, vấn nạn của tình trạng k0 có NIỀM TIN để bám víu và phó thác

THẢN NHIÊN GIỮA ĐỜI ĐỂ SỐNG, TA ƠI
KHI TẤT CẢ LẶNG LỜ,
HỒN CÚI XUỐNG, LƯU VẾT BƠ PHỜ
VÀ MÔI CƯỜI... NGƠ NGÁC

littlewave
04-08-2009, 11:27 PM
MỪNG SINH NHẬT ĐỨC MẸ MARIA: 5 THÁNG 8



http://thanhcavietnam.net/forum/showpost.php?p=10332&postcount=3





Mẹ ơi, con mừng SN Mẹ, Mẹ chỉ thích rosa thôi, con sẽ kết chuỗi Mân Côi làm triều thiên hoa hồng lóng lánh yêu thương dâng Mẹ nhé ! Cả một vườn hồng dây dâng kính Mẹ, Mẹ ơi.


http://i159.photobucket.com/albums/t135/conhan1978/hong.jpg