PDA

View Full Version : Tôi phá thai



littlewave
04-03-2009, 02:01 PM
Tôi phá thai

Micheal




Chuyện tình của chúng tôi khởi sự đẹp như một giấc mơ. Quan hệ tình cảm giữa tôi và Matt thật là hoàn hảo. Chúng tôi nói chuyện với nhau hàng giờ về bất cứ đề tài gì như: nhà, thể thao, tương lai... Chúng tôi yêu nhau và tôi có cảm tưởng mình là một công chúa.Nhưng chuyện tình thần tiên của tôi chấm dứt cách đây ít lâu. Qua rồi cái thời mộng mơ. Mặc dù tôi vẫn yêu Matt, nhưng sự việc đã thay đổi. Làm sao mối liên hệ của chúng tôi có thể trở lại thời trong trắng vô tội!

Buổi tối trước khi chúng tôi lái xe lên thành phố, chúng tôi giả bộ như không có gì xảy ra. Chúng tôi nói chuyện về gia đình, về môn thể thao bóng rổ - mà chúng tôi là những cầu thủ chuyên nghiêp - về bất cứ chuyện gì có thể làm chúng tôi quên đi vấn nạn chúng tôi đang phải đối diện.




Hôm sau, chúng tôi cũng không đả động gì đến vấn đề tôi mang thai và tại sao chúng tôi tới trung tâm phá thai. Ngồi trong xe, Matt vặn lớn radio và ngêu ngao hát lớn theo. Tôi cười khi thấy anh đùa dỡn. Chúng tôi hành động như thể lần đi này sẽ để lại cho chúng tôi nhiều kỷ niệm đẹp đẽ.

Tới thành phồ, chúng tôi liền đi tìm trung tâm phá thai, vì người giới thiệu đã không cho chúng tôi địa chỉ. Tự nhiên tôi thầm nghĩ phải chăng Chúa đang làm một cố gắng cuối cùng để cản trở ý định của chúng tôi? Nhưng chúng tôi đã để ngoài tai mọi nhắc nhở của Chúa.

Cuối cùng chúng tôi đã tới được một ‘Phòng Khám Bệnh Sản Phụ’. Lòng dạ bồn chồn, tôi cố lách qua đám người phản đối phá thai đang tụ tập trước cửa trung tâm. Tôi bậm môi lại và mở cửa bước vào.

Ngồi trong phòng đợi, tôi thấy nhiều cô gái cũng đang ngồi chờ. Một vài cô xem ra sợ hãi. Một số khác tỏ vẻ thản nhiên như thể họ đã thực hiện vài lần trước đó. Tôi là một trong số những người sợ hãi. Tim đập thình thịch và nước mắt cứ tuôn trào, mặc dù tôi đã cố kiềm chế. Matt nắm chặt tay tôi. Khuôn mặt anh cũng biểu lộ sự băn khoăn, ân hận.

Cô thư ký gọi tên tôi. Tôi trả $600 lệ phí và được thử máu, cho mẫu nước tiểu. Sau đó tôi được đưa sang phòng khác để được rọi Ultrasound. Kết quả cho biết thai nhi đã được 15 tuần lễ và là bé trai. Nhìn trên màn ảnh Ultrasound, tôi thấy em bé thật sinh động và hoàn toàn nương tựa vào tôi. Tôi nhắm mắt lại và hít một hơi dài. Tôi phải trả thêm $300 nữa vì thai nhi đã ngoài ba tháng.

Tôi ra ngoài gặp Matt. Tôi muốn nói cho Matt, nhưng lưỡi tôi cứng lại. Matt ôm tôi an ủi. Khi đã hoàn hồn, tôi giải thích cho Matt. Matt mở bóp lấy thẻ tín dụng ra để đi lấy tiền trong máy rút tiền nhưng không thành công. Tôi mếu máo trình bày với cô thư ký. Cô hỏi tôi là muốn thay đổi ý định phá thai không. Tôi muốn trả lời “có”, nhưng rồi tôi lại giải thích tôi không có đủ tiền ở đây. Cô thư ký tỏ vẻ thông cảm và hứa giúp giải quyết khoản tiền còn thiếu.

Rồi tôi được gặp bác sĩ. Ông vui vẻ và là người đầu tiên ở trung tâm phá thai mỉm cười với tôi. Trong khi vừa nói chuyện, ông vừa đặt khoảng 5,6 chiếc que rong biển vào cổ tử cung tôi để mở rộng ra. Tôi thấy rất đau đớn, và bị vọp bẻ đến nỗi khi đã xong, lúc ngồi dậy khỏi bàn, tôi đã phải nằm vật xuống vì đau kinh khủng.

Tôi được cho biết là một tiếng đồng hồ nữa tôi sẽ được giải phẫu. Một giờ, hai giờ, ba giờ qua đi, tôi bồn chồn lo lắng. Tôi cảm thấy lạnh và rất đau đớn. Tôi muốn vô phòng tắm để lấy ra mấy vật lạ được đặt vào trong cơ thể tôi. Tôi sợ lắm. Tôi cố quên đau bằng cách chăm chú xem chương trình đấu bóng rổ trên TV. Nhưng những cơn đau thấu tim làm tôi nhắm nghiền mắt lại. Mãi ba tiếng rưỡi đồng hồ sau, tôi mới được gọi để xuống lầu dưới. Cùng đi với tôi có hai cô gái trẻ khác. Một cô nói, cô muốn có thai, nhưng cô vẫn phải phá vì thai nhi này có điểm bất bình thường. Tôi muốn nói với cô ta, tôi đã thấy ‘bé bi’ của tôi và đó là một bé trai hoàn hảo!

Họ dẫn chúng tôi vô một phòng, trong đó có những cô gái khác đang nằm trên giường. Nơi đây, từng cô được đưa tới phòng giải phẫu. Tôi là người sau cùng. Người ta đặt tôi lên bàn giải phẫu. Tôi nhắm mắt lại. Hai hàng lệ tuôn rơi. Tôi nghe thấy tiếng bác sĩ chào tôi, nhưng tôi càng nhắm chặt mắt lại hơn. Bác sĩ hỏi tôi cảm thấy thế nào, nhưng tôi tảng lờ như không nghe thấy gì. Tôi thấy ghét giọng ông ta và ghét cả tôi vì đã để mình tới đây. Sau cùng, họ nói họ sẽ chích thuốc mê cho tôi. Trước khi mê đi, tôi nghe thấy các dụng cụ bằng sắt va vào nhau kêu lẻng xẻng.

Khi thức dậy tôi thấy mình đang nằm trên giường. Bác sĩ nói, mọi sự hoàn tất trong vòng 10 phút! Trong vòng 10, người ta đã lấy đi mạng sống của con tôi.

Tôi chỉ hé mở mắt và chậm chạp tới chỗ Matt đang chờ tôi. Matt dìu tôi đi ra. Anh ấy vài lần hỏi tôi có OK không, nếu tôi nói ‘có’, thì tôi nói dối. Ðối với tôi bây giờ, không có gì là OK cả. Tôi vừa làm một quyết định tệ hại nhất trong đời. Tôi là mẹ và lẽ ra tôi phải bảo vệ con mình, nhưng tôi đã không làm.

Sự liên lạc giữa tôi và Matt không còn như xưa nữa. Không ngày nào trôi đi mà tôi không nghĩ đến con của chúng tôi. Tôi thường mường tượng bé sẽ trông giống như thế nào? Tài năng của bé sẽ ra sao? Bé có sẽ chơi bóng rổ như mẹ và ba của bé không, hay bé sẽ là một nhạc sĩ? Có thể bé sẽ là một nhà khoa học? Tôi sẽ không bao giờ được biết. Tôi sẽ không bao giờ nghe được tiếng bé cười khúc khích và tiếng gọi ‘mẹ ơi’. Matt sẽ không bao giờ cười vui với bé và dạy bé chơi bóng rổ. Chúng tôi đã cướp đi tất cả. Chúng tôi ngay cả đã không cho con chúng tôi có cơ hội yêu chúng tôi.

Vài ngày sau khi phá thai, tôi quyết đi tìm hiểu những gì họ làm cho con tôi: Cổ tử cung của tôi cần được mở rộng, để đưa kẹp thai vào trong tử cung. Kẹp thai bằng sắt và sắc, dùng để kẹp và vặn bẻ rời từng phần cơ thể của bé. Ðầu bé đã cứng, cho nên cần đập bể để lấy ra. Từng phần cơ thể của bé bị lấy ra khỏi tôi, rồi bị dục vào trong bao rác. Tôi biết bé đã phải đau đớn lắm. Chúng tôi đã cướp đi đời sống và cơ hội của bé, chỉ vì chúng tôi đã chưa sẵn sàng để nuôi bé và chưa sẵn sàng để hy sinh. Chúng tôi đã sai lầm. Có thể một ngày nào đó chúng tôi sẽ gặp bé trên Trời và chúng tôi sẽ xin bé tha thứ. Nhưng hiện nay chúng tôi phải sống với niềm ân hận là chúng tôi đã không để con chúng tôi sống.

Thay lời kết:

Tháng 9-1993, cô y tá Brenda Pratt Shafer với 13 năm kinh nghiệm được một trung tâm phá thai mướn làm việc. Cô nhận lời, và cô nghĩ sẽ không có gì trở ngại vì cô là người ủng hộ ‘quyền lựa chọn’. Nhưng cô đã lầm. Chúng ta hãy nghe cô kể:

‘‘Tôi đứng bên cạnh bác sĩ để coi ông thực hành phá thai theo phương pháp Partial-birth abortion cho một phụ nữ có thai được 6 tháng. Tim em bé đập thật rõ trên màn ảnh Ultrasound. Bác sĩ kéo thân mình và hai tay em bé ra, trừ đầu. Thân mình em bé đang động đậy. Các ngón tay nhỏ bé của em nắm lại với nhau. Hai chân em đạp, đá. Bác sĩ cầm chiếc kéo đâm vào ót của em bé. Hai cánh tay em bé giật nảy lên, một phản ứng hoảng sợ, giống như phản ứng của đứa bé khi nghĩ mình sắp bị té. Rồi bác sĩ mở rộng chiếc kéo ra để tạo một lỗ lớn và nhét vào trong đầu em chiếc ống máy hút điện cao thế để hút hết óc của em bé ra. Giờ toàn thân em bé hoàn toàn mềm nhũn. Tôi không bao giờ trở lại trung tâm phá thai nữa!N hưng tôi luôn bị ám ảnh bởi khuôn mặt em bé trai đó. Ðó là gương mặt thiên thần và hoàn hảo nhất mà tôi đã từng gặp''.

(source: http://thongdiepducme.conggiao.net/unborn/toiphathai.html)

nenhongnho
04-03-2009, 02:19 PM
KINH KHỦNG QUÁ, XIN CHÚA THƯƠNG XÓT VÀ THA THỨ!
SÁNG QUA MÌNH GẶP MỘT BÁC GÁI HƠN 3 NĂM NAY ĐÃ CÙNG MỌI NGƯỜI TRONG GIA ĐÌNH CHÔN CẤT GẦN 700 THAI NHI, BÁC KỂ VỀ NHỮNG EM BÉ BỊ NGƯỜI MẸ GIẾT ĐI, VỨT VÀO BỤI RẬM, CÁC THAI NHI ẤY ĐÃ KÊU CẦU BÁC TÌM VỀ CHÔN CẤT, CÓ NHỮNG NGƯỜI CÒN CHÚT LƯƠNG TÂM THÌ ĐƯA ĐẾN GẦN CỔNG NHÀ BÁC ĐỂ BÁC THẤY MÀ GIÚP CHO...
LẠY CHÚA, XIN THƯỞNG CÔNG CHO BÁC VÀ THƯƠNG XÓT CÁC THAI NHI.

littlewave
04-03-2009, 02:41 PM
Mẹ là người yêu con nhất trên đời, bao loài dã thú cũng còn làm chúng ta nghẹn ngào xúc động vì tình mẫu tử đối với con của chúng. Vậy mà...!!!

Giờ đây biết bao người mẹ đang tâm giết con mình... Thiên hạ đại loạn rồi chăng!!!

Chúa ơi, xin đừng nổi cơn thịnh nộ, họ lấy gì đền trả lẽ công minh. Lạy Chúa, xin thứ tha, xin hoán cải và thương xót...

lanhvananh
04-03-2009, 11:09 PM
http://thanhcavietnam.net/forum/showthread.php?t=4308

kimthuytung
05-03-2009, 12:44 AM
Đã gần một năm rồi, mỗi lần đọc những bài viết như thế này, lòng tôi lại cuộn lên nỗi đau của kẻ đã đánh rơi hạnh phúc làm người của con mình. Tôi không dám lớn tiếng trách cứ những người mẹ trẻ nông nổi, nhẹ dạ đã quay lưng vứt bỏ giọt máu đang tượng hình trong bụng. Tôi cũng không dám khẳng định mình là người dám đấu tranh cho sự sống. Tôi chỉ một người mẹ luôn sống trong nỗi sợ hãi và cắn rứt. Vâng, tôi sợ hãi trước sự tàn nhẫn và ích kỷ của chính mình. Tôi đã chỉ vì bản thân mình, chỉ vì những cơn bướng bỉnh ngu ngốc mà đang tâm đưa hai đứa con của mình về lại với tro bụi. Tôi còn trẻ, nên tôi hiểu được những điều mà nhiều người mẹ trẻ khác cảm nhận, suy nghĩ khi đứng trước sự lựa chọn sống còn cho bào thai trong bụng. Không chỉ hiểu mà tôi còn biết rằng đằng sau sự lựa chọn ngốc nghếch ấy sẽ là cả một quãng đời phải trả giá bằng sự ăn năn và hối tiếc. Thế nên, tôi tiếc lắm, buồn lắm và đau lắm mỗi lần nghe hay đọc rằng ở đâu đó có những đứa trẻ chưa kịp sinh ra đã phải lìa đời. Tôi viết những dòng này, để thêm một lần nhắc mình nhớ mình đã phạm tội lớn thế nào, viết để nhắn với những người con gái trót dại rằng, nỗi đau sau khi mất con còn lớn gấp trăm ngàn lần nỗi đau khi bị nhét những dụng cụ y khoa vào người mà tàn phá thân thể và sinh mạng của bào thai trong bụng.

Khát vọng lớn nhất của người phụ nữ là được làm mẹ, được ôm ấp, được che chở cho những đứa con của mình. Tôi đã hai lần được ban tặng khát vọng cao vời ấy, đã hai lần suýt được lắng nghe từng nhịp tim, từng tiếng chân con đạp trong lòng bụng. Tôi đã hai lần suýt được mơ ước về khuôn mặt và nụ cười thơ trẻ của con. Nhưng cả hai lần đều chỉ là mơ ước, cả hai lần tôi đều không giữ được đến cả cảm giác từng mang thai. Chẳng biết khi nằm trên giường giải phẫu, những người mẹ trẻ kia có còn cảm giác? có còn biết đớn đau? Riêng tôi, khi tận mắt nhìn thấy những đứa con vuột khỏi lòng mình, cảm giác ấy là chết lặng trong sững sờ và đau đớn. Để rồi theo ngày tháng, nỗi đau không hề phai đi mà cứ in đậm trong lòng, cứ cuộn lên giằng xé trái tim trong ân hận và khao khát. Tôi đã phải lục tìm trong trí nhớ của mình về cảm giác của những ngày tháng mà con tôi còn trong bụng tôi. Tôi phải sống trong tưởng tượng về những cái đạp mà nếu con tôi còn sống sẽ đạp như thế nào. Những điều tưởng tượng ấy là sự chua xót và cay đắng lắm. Bởi khi con tôi vuột khỏi lòng tôi, thậm chí tôi còn chưa kịp cảm nhận mình đã có con, chưa kịp biết đến cảm giác "ốm nghén". Nên tôi chỉ có thể tưởng tượng, tưởng tượng rằng khi con nằm trong bụng, con sẽ gần tôi nhất, sẽ nghe tôi rõ nhất, sẽ thở cùng tôi, sống cùng tôi, khóc và cười cùng tôi. Đôi lúc, nỗi nhớ và sự khát thèm khiến tôi như kẻ điên, tôi tự mị mình, tự cuộn gối và nhét vào bụng rồi soi gương, tự mỉm cười, tự ve vuốt hình hài trong trí nhớ, trong tưởng tượng về con. Để khi tỉnh ra, rã rời trong nỗi đau cào xé...nỗi đau đau hơn bất cứ nỗi đau mất mát nào.

Sẽ không thể nào diễn tả nổi sự ân hận và day dứt ấy, cũng sẽ không có gì bù đắp sự mất mát ấy, nhất là khi mất mát do chính mình cam tâm lựa chọn. Vậy nên tôi xin những người mẹ đang mang trong bụng những đứa con còn chưa đủ sức để tự bảo vệ mình, để cầu xin cho mình một cơ hội sống. Xin các chị đừng vì một phút giây nông nổi, đừng vì những lời cay nghiệt của người đời mà buông rơi điều thiêng liêng mà Thiên Chúa đã ban tặng. Một đứa trẻ được sinh ra là một thiên thần của Chúa đến giữa lòng đời. Nếu các chị chối từ diễm phúc ấy, thì cả đời các chị sẽ không một đêm nào yên giấc, không phải do sự trừng phạt của Thiên Chúa mà do sự trừng phạt của chính lương tâm mình. Van xin hãy giữ lại những thiên thần, hãy để những thiên thần ấy được đón chào cuộc sống. Tôi van xin bằng nỗi đau của một người mẹ, bằng nỗi khát khao được sống của những đứa con, bằng sự ân hận và day dứt của kẻ đã cướp mất khát vọng sống của con mình. Nguyện Mẹ thương nhận lời và hoán cải lòng trí của những người mẹ.

littlewave
11-03-2009, 01:07 PM
Xin các chị đừng vì một phút giây nông nổi, đừng vì những lời cay nghiệt của người đời mà buông rơi điều thiêng liêng mà Thiên Chúa đã ban tặng. Một đứa trẻ được sinh ra là một thiên thần của Chúa đến giữa lòng đời. Nếu các chị chối từ diễm phúc ấy, thì cả đời các chị sẽ không một đêm nào yên giấc, không phải do sự trừng phạt của Thiên Chúa mà do sự trừng phạt của chính lương tâm mình. Van xin hãy giữ lại những thiên thần, hãy để những thiên thần ấy được đón chào cuộc sống. Tôi van xin bằng nỗi đau của một người mẹ, bằng nỗi khát khao được sống của những đứa con, bằng sự ân hận và day dứt của kẻ đã cướp mất khát vọng sống của con mình. Nguyện Mẹ thương nhận lời và hoán cải lòng trí của những người mẹ.

Hiệp ý cầu nguyện cùng em và những tấm lòng thiện chí.
Cũng xin những day dứt ám ảnh nơi em được thánh hóa nâng lên thành hương trầm thống hối cho những xúc phạm, những lỗi lầm bất xứng của mình và của bao la nhân loại...

Trầm Hương
11-03-2009, 03:24 PM
"Chúa ơi, xin đừng nổi cơn thịnh nộ, họ lấy gì đền trả lẽ công minh. Lạy Chúa, xin thứ tha, xin hoán cải và thương xót..."

Cầu xin Chúa

cuongnguyen
11-03-2009, 06:31 PM
với những bài viết này tất cả các thành viên nếu có điều kiện nên in ra và phổ biến cho nhiều người hơn nữa vì trao đổi thông tin trên mạng cũng chỉ giới hạn thôi ko giúp được gì nhiều gx tôi cũng đã có những bản tin về chủ đề này nhằm cảnh báo sâu rộng hơn

DayToVoDung
27-03-2009, 09:20 PM
Tôi phá thai

Micheal




.....





Vài ngày sau khi phá thai, tôi quyết đi tìm hiểu những gì họ làm cho con tôi: Cổ tử cung của tôi cần được mở rộng, để đưa kẹp thai vào trong tử cung. Kẹp thai bằng sắt và sắc, dùng để kẹp và vặn bẻ rời từng phần cơ thể của bé. Ðầu bé đã cứng, cho nên cần đập bể để lấy ra. Từng phần cơ thể của bé bị lấy ra khỏi tôi, rồi bị dục vào trong bao rác. Tôi biết bé đã phải đau đớn lắm. ....

Thay lời kết:

Tháng 9-1993, cô y tá Brenda Pratt Shafer với 13 năm kinh nghiệm được một trung tâm phá thai mướn làm việc. Cô nhận lời, và cô nghĩ sẽ không có gì trở ngại vì cô là người ủng hộ ‘quyền lựa chọn’. Nhưng cô đã lầm. Chúng ta hãy nghe cô kể:

‘‘Tôi đứng bên cạnh bác sĩ để coi ông thực hành phá thai theo phương pháp Partial-birth abortion cho một phụ nữ có thai được 6 tháng. Tim em bé đập thật rõ trên màn ảnh Ultrasound. Bác sĩ kéo thân mình và hai tay em bé ra, trừ đầu. Thân mình em bé đang động đậy. Các ngón tay nhỏ bé của em nắm lại với nhau. Hai chân em đạp, đá. Bác sĩ cầm chiếc kéo đâm vào ót của em bé. Hai cánh tay em bé giật nảy lên, một phản ứng hoảng sợ, giống như phản ứng của đứa bé khi nghĩ mình sắp bị té. Rồi bác sĩ mở rộng chiếc kéo ra để tạo một lỗ lớn và nhét vào trong đầu em chiếc ống máy hút điện cao thế để hút hết óc của em bé ra. Giờ toàn thân em bé hoàn toàn mềm nhũn....''.

(source: http://thongdiepducme.conggiao.net/unborn/toiphathai.html)





Lạy Cha, xin thương xót chúng con, xin tha thứ cho chúng con, xin ban cho chúng con ơn ăn năn thống hối...

Peter Nguyễn
31-03-2009, 04:50 PM
Sẽ không thể nào diễn tả nổi sự ân hận và day dứt ấy, cũng sẽ không có gì bù đắp sự mất mát ấy, nhất là khi mất mát do chính mình cam tâm lựa chọn. Vậy nên tôi xin những người mẹ đang mang trong bụng những đứa con còn chưa đủ sức để tự bảo vệ mình, để cầu xin cho mình một cơ hội sống. Xin các chị đừng vì một phút giây nông nổi, đừng vì những lời cay nghiệt của người đời mà buông rơi điều thiêng liêng mà Thiên Chúa đã ban tặng. Một đứa trẻ được sinh ra là một thiên thần của Chúa đến giữa lòng đời. Nếu các chị chối từ diễm phúc ấy, thì cả đời các chị sẽ không một đêm nào yên giấc, không phải do sự trừng phạt của Thiên Chúa mà do sự trừng phạt của chính lương tâm mình. Van xin hãy giữ lại những thiên thần, hãy để những thiên thần ấy được đón chào cuộc sống. Tôi van xin bằng nỗi đau của một người mẹ, bằng nỗi khát khao được sống của những đứa con, bằng sự ân hận và day dứt của kẻ đã cướp mất khát vọng sống của con mình. Nguyện Mẹ thương nhận lời và hoán cải lòng trí của những người mẹ.
Những người mẹ phá thai có nghe không...???

huynhlan
31-03-2009, 06:35 PM
Bác sĩ cũng kinh hoàng với 'bệnh' nạo phá thai

Bác sĩ sản khoa - những người tưởng chừng coi chuyện đỡ đẻ, nạo hút là chuyện thường ngày; vậy mà chính họ cũng phải lắc đầu lè lưỡi trước nhiều ca phá thai kinh hoàng. Sự gia tăng nhanh chóng đến mức khó kiểm soát được của các ca nạo phá thai (NPT) khiến bác sĩ đã phải dùng từ “bệnh” để chỉ. Rất nhiều phụ nữ đã bỏ ngoài tai lời khuyên của bác sĩ, thậm chí cố tình NPT bất chấp có thể mất quyền làm mẹ suốt đời, thậm chí nguy tới tính mạng.

Thấy mặt là… run Bác sĩ Nguyễn Thị Thanh Hà - Phó Giám đốc Bệnh viện Đại học Y dược TP Hồ Chí Minh - kể về người sản phụ đã khiến chị phải “thấy mặt là… run”. Đó là một phụ nữ ở tít tận Gia Lai tên T.T.K.T. Khi chị này đến gặp bác sĩ thì cái thai trong bụng đã 18 tuần. Trước đó đã có hai lần mổ lấy thai. Siêu âm chẩn đoán thai “nhau cài răng lược”, bệnh nhân lại uống thuốc nên thai không thể giữ. Khi tiến hành siêu âm hình ảnh, những mạch máu như chiếc đũa chạy từ nhau thai trong tử cung ra tới bàng quang khiến bác sĩ Hà hồi hộp.

Nhau cài răng lược thường xảy ra với các sản phụ đã qua nhiều lần NPT, lớp niêm mạc thành tử cung mỏng không đủ máu cung cấp cho thai nhi khiến gai nhau mọc sâu xuống tới lớp cơ của tử cung. Ca mổ đã kéo dài tới 5-6 tiếng. Các bác sĩ đã phải vá tử cung, vá bàng quang, máu truyền cả chục chai cho bệnh nhân. Ca mổ cho K.T. thành công. Thế mà chưa đầy một năm sau K.T. lại xuất hiện với cái bụng bầu. Biết rõ cái tử cung mỏng manh của bệnh nhân này, ám ảnh của ca mổ khó khăn còn đó khiến không bác sĩ nào trong khoa dám nhận lời. Cực chẳng đã chính Trưởng khoa - bác sĩ Hà đành phải… ra tay. Sau này mới biết K.T. có chồng là lái xe đường dài lại không thích dùng… OK. Biện pháp cuối cùng là chích tránh thai ba tháng một lần. Liều thuốc đã hết hiệu quả mà vẫn chưa thấy K.T. xuất hiện để chích lại. Các bác sĩ ở đây lại lo lắng cho ngày chị ta trở lại.

Đối với bác sĩ Lê Văn Hiền thì ca xử lý cho một bệnh nhân cách đây không lâu là trường hợp khiến anh sợ nhất. Bệnh nhân được cấp cứu gấp từ Long An lên. Ngay khi vừa khám cho bệnh nhân này, anh phải hít một hơi thật sâu lấy bình tĩnh vì chứng kiến một mớ lùng nhùng ruột cùng lớp chài bao ruột từ ổ bụng bệnh nhân không hiểu bằng cách nào đã chui qua lỗ thủng tử cung để rồi xuất hiện ở chỗ chỉ dành cho em bé. Khi tiến hành mổ xử lý ca này, bác sĩ Hiền còn lấy ra được nguyên phần thai nhi…

Nạo phá thai theo… mùa “Bệnh này nó theo mùa đấy chị ạ!”. Câu nói vô tình của một bác sĩ sản khoa cứ làm tôi day dứt mãi không thôi. Nhưng đó hoàn toàn là sự thật. Những con số thống kê từ ba năm trở lại đây đã cho thấy cứ sau mỗi dịp Tết Trung thu, Tết Tây, Noel, lễ tình nhân… là số lượng phụ nữ phải thực hiện KHHGĐ ngoài ý muốn tăng vọt tới trên 600 ca/tháng (so với trung bình 500 ca/tháng) tại BV ĐHYD TP Hồ Chí Minh. Và ít ai ngờ rằng chiếm tỷ lệ cao nhất trong những người đi nạo phá thai lại là những người độc thân. Trăm ngàn lý do khác nhau để đến với phòng KHHGĐ: để lấy xong bằng thạc sỹ tiến sỹ, để đi học, công tác nước ngoài, thậm chí với nhiều người chỉ đơn giản là muốn kéo dài thời gian son rỗi…

Ngồi kề cận bên tôi trong phòng tư vấn về NPT chiều 27/3 là 3 phụ nữ trẻ đang được tư vấn viên (TVV) Lê Thị Tiên (Từ Dũ) hỏi chuyện. Bệnh nhân M.L. (35 tuổi, ngụ tại Gò Vấp) đã nạo tới lần thứ 6 nay lại dính bầu 2 tháng. L. viện cớ không đặt vòng được vì rất khó chịu. Sau một hồi tư vấn nhưng cô vẫn chưa quyết định được. Đến mức chị Tiên phải dụ: “Lần này chỉ tính tiền làm thủ thuật cho em thôi còn không tính tiền công đặt vòng!”. Song kết thúc buổi tư vấn cô vẫn không chịu đặt vòng. L.T.H.T (quận 2), 25 tuổi cũng đang nhấp nhổm vì lo không biết số phận mình lên bàn được hút hay phải nạo. Chị Tiên khuyên ngay sau khi bỏ thai lần này cô nên đặt vòng. T đồng ý nhưng lưỡng lự: “Không biết mình có bị chồng giận hay không?”.

Tuổi teen với 60%... Bác sĩ Dương Thị Phương Mai - Trưởng khoa KHHGĐ Từ Dũ - cho hay, nếu như đầu năm 2000 số ca NPT trẻ vị thành niên (VTN) tới Bệnh viện Từ Dũ chỉ khoảng 5% thì từ năm 2006 tới nay tỷ lệ này đã tăng vọt lên 10%. Hàng năm có khoảng 30.000 ca NPT được thực hiện tại khoa KHHGĐ Từ Dũ. Khoảng 3.000 ca ở lứa tuổi ô mai. Và 60% số ca NPT ở trẻ VTN khi tới với các bác sĩ đã có thai trên 13 tuần tuổi.Bà mẹ của một cô học trò lớp 12 ở Phú Nhuận mới đây khi đưa con đến bệnh viện khám vì “sao cháu nó cứ đau bụng hoài!” đã ngất lịm khi bác sĩ ra báo tin cô bé đã có… dấu sinh. Một trường hợp khác một cô bé từng đoạn giải tennis sống cùng bố mẹ. Cô mang bầu nhưng vẫn ép bụng đi học bình thường đến một buổi sáng khi cô bị đau bụng mắc rặn. Tiếng rặn, tiếng rên đau kìm nén trong phòng vệ sinh của cô đã đánh thức cả nhà. Khi tông cửa vào bố mẹ cô gặp cảnh tượng không thể khủng khiếp hơn: cô bé đang rặn đẻ trên… bàn cầu. Phần đầu đứa trẻ đã chạm nước và dây rốn còn treo ngược người nó vào người mẹ. Câu chuyện mà chính các bác sỹ cũng phải lạnh người…

Theo bác sĩ Phương Mai, tình trạng NPT ở trẻ VTN ngày càng gia tăng là do chuyện quan hệ tình dục ngày càng trở nên quá sớm với rất nhiều em còn đang độ tuổi học trò. Dù ở tuổi mới lớn nhưng có khi nhiều em đã phát triển thân hình đầy đặn, có kinh sớm và cũng sớm để ý tới chuyện yêu đương. Nhưng ở lứa tuổi này lại chưa hề được trang bị kiến thức về tình dục an toàn, về những bệnh lây truyền qua đường tình dục. Tâm sự với chúng tôi, các bác sĩ có kinh nghiệm cũng tỏ ra rất lo lắng cho tình trạng NPT ngày càng gia tăng. Không ủng hộ chuyện NPT nhưng chính các bác sĩ cũng cảm thấy như mình đang “đồng lõa” khi không thể từ chối yêu cầu của những người tìm đến họ. Chính những người phụ nữ phải hiểu rõ hơn những tai họa tiềm ẩn để quyết định và chuyện hoàn toàn đơn giản nếu họ quan tâm đến các biện pháp phòng tránh thai.

Theo CAND

NVN
02-04-2009, 05:46 PM
Phước Báo Của Sự Bảo Vệ Sanh Linh (1)



Thuở xưa, có một vị La Hán ở trên núi tuyết đã chứng Lục thông: thấy rõ việc trong ba đời như xem việc trước mắt. Nên danh tiếng vang lừng, người đương thời đều cảm phục.

Vị La hán kia có nuôi thiếu niên Sa Di làm đệ tử.

Một hôm, vị thiếu niên đệ tử đứng hầu bên cạnh thầy. Vị La hán xem qua sắc tướng của vị đệ tử mình, Ngài liền buồn rầu bảo vị thiếu niên đệ tử rằng:

- Con ơi, Thầy xem sắc tướng hôm nay, Thầy rõ biết phước báu của con đến nay đã gần hết, sau bảy ngày nữa mạng con sẽ chết. Thôi Thầy trò ta ngày nay vĩnh biệt. Thầy cho con trở về nhà thăm bà con quyến thuộc và cho con được thấy cha mẹ con trong phút cuối cùng.

Nghe xong, thiếu niên Sa Di chỉ biết đau đớn đảnh lễ thầy rồi gạt lệ từ tạ ra đi.

Trên đường về, gặp phải trận mưa lớn, thiếu niêu Sa Di rẽ qua con đường hẻm thấy một bầy kiến nhỏ đang chơi vơi trên một dòng nước nhỏ chảy ngang đường. Bầy kiến hết sức chống đỡ, nhưng vô hiệu; vì thân nhỏ sức yếu mà dòng nước quá mạnh, nên đành để dòng nước tự do dày xéo, và chờ dòng nước đưa về cõi chết.

Thiếu niên Sa Di thấy vậy, động lòng từ bi, liền cỡi chiếc áo đang mặc trong mình ngăn ngang dòng nước để đàn kiến có chỗ leo vào, những con nào kiệt sức, không thể leo vào áo được, thiếu niên Sa Di nhẹ tay bắt từng con bỏ vào aó, rồi đem bỏ vào chỗ khô ráo. Hai ba phen xem xét thấy bầy kiến chắc chắn thoát chết, mới yên lòng về nhà.

Ðến nhà, trong thời gian bảy ngày, thiếu niên Sa Di lo sợ chờ ngày mạng chung. Nhưng đến ngày thứ tám, thiếu niên vẫn còn sống. Thiếu niên Sa Di mừng rỡ trở về chỗ thầy.

Ðến nơi, vị La hán hết sức ngạc nhiên! Không biết vì sao đệ tử mình đến bây giờ mà vẫn còn sống. Ngài liền nhập định dùng diệu trí quan sát mới biết đệ tử mình do công đức cứu bầy kiến nên bảy ngày không chết mà còn sống lâu được nữa.

Sau khi xuất định, vị La hán giải cho Sa Di rõ lý do thoát chết, và giải nghĩa chữ từ bi.

Từ đấy, thiếu niên Sa Di tinh tấn tu hành không bao lâu chứng đặng đạo quả.


Ðức Tâm


(1) " Dùng lòng từ bi cứu một mạng sống đặng phước báo không kể xiết. "

huynhlan
06-04-2009, 06:44 PM
Muốn hiểu sự sống con người có gía trị như thế nào, cách tốt nhất là chúng ta đọc lại Kế Hoạch và Công Trình Tạo Dựng của Thiên Chúa. Theo Sách Sáng thế ký, sau khi tạo dựng xong vũ trụ vạn vật, Thiên Chúa nghĩ tới việc tạo dựng con người:“Thiên Chúa phán: “Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta, để con người làm bá chủ cá biển, chim trời, gia súc, dã thú, tất cả mặt đất và mọi giống vật bò dưới đất” (St 1,26).

Và rồi Thiên Chúa tạo dựng con người: “Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh mình, Thiên Chúa sáng tạo con người theo hình ảnh Thiên Chúa, Thiên Chúa sáng tạo con người có nam có nữ.Thiên Chúa chúc lành cho họ và Thiên Chúa phán với họ: “Hãy sinh sôi nẩy nở thật nhiều, cho đầy mặt đất và thống trị mặt đất. Hãy làm bá chủ cá biển chim trời và mọi giống vật bò trên mặt đất” (St 1,27-28). Trong sách Khôn ngoan có một câu vắn nhưng cho chúng ta biết lý do của việc Thiên Chúa tạo dựng con người: “Quả thế, Thiên Chúa đã sáng tạo con người cho họ được trường tồn bất diệt. Họ được Người dựng nên làm hình ảnh của bản tính Người.” (Kn 2,23).

Ta có thể kết luận: vì con người đã được Thiên Chúa tạo dựng theo hình ảnh Người, giống như Người, để làm bá chủ mặt đất và để trường tồn bất diệt, nên con người (tức sự sống) có giá trị thánh thiêng và bất khả xâm phạm.

Qua bài "Dùng lòng từ bi cứu một mạng sống đặng phước báo không kể xiết " huynhlan xin gửi đến các bạn đọc thêm để biết quan điểm của Phật giáo về tội lỗi phá thai .

Đặc điểm thứ hai là của đạo Phật là tôn trọng sự sống. Không sát sanh, ăn chay, là những điều tượng trưng cụ thể cho đặc điểm ấy. Đạo Phật xem sự sống trên tất cả. Cho nên tôn trọng sự sống không những bằng cách giúp nhau để sống còn, mà còn có khi phải hy sinh sự sống để bảo vệ sự sống" Vấn đề một bộ phận không nhỏ nam nữ yêu đương và có quan hệ trước hôn nhân, hiện không còn xa lạ với mọi người trong xã hội ngày nay, nhất là với giới trẻ. Theo các thống kê cho biết, số lượng các ca nạo phá thai ngày càng gia tăng, nghiêm trọng hơn là có không ít ca ở tuổi vị thành niên đã để lại nhiều hậu quả khôn lường về sức khỏe, tâm lý, học tập… cho người nạo phá thai. Bạn có thai trước hôn nhân là một lỡ lầm. Khi bị người yêu bội bạc và gia đình thiếu cảm thông cùng hoàn cảnh khách quan tác động khiến bạn ấy quyết định phá thai lại càng lỗi lầm hơn. Đành rằng khi như thế bạn thật đáng thương hơn đáng trách nhưng để trị liệu và chữa lành vết thương trong thân thể và tâm hồn bạn ấy quả chẳng dễ dàng.

Quan điểm của Phật giáo về vấn đề nạo phá thai, trước hết, đạo Phật là đạo từ bi, luôn tôn trọng sự sống và bảo vệ sinh mạng của mọi loài. Đạo Phật không phản đối các biện pháp hạn chế sinh đẻ bằng cách ngừa thai nhưng không ủng hộ việc phá thai. Bởi lẽ bào thai là một mầm sống, là sinh mạng, do đó cần được bảo vệ. Phật giáo quan niệm sự sống hay sinh mạng có mặt khi mới bắt đầu thụ thai. Đức Dalai Lama, khi trả lời về vấn đề này cho các nhà khoa học phương Tây đã khẳng định:“Phật giáo quan niệm rằng ý thức xâm nhập vào sinh vật ngay từ phút giây đầu tiên của sự thụ thai, bởi lẽ đó mà phôi bào vẫn được coi như là một sinh vật. Cho nên chúng tôi xem hành động phá thai cũng giống như việc cướp đi sự sống của một con người”(Beyond Dogma, HH the Dalai Lama. Rupa & Co., 1996. tr.11).

Theo giáo lý đạo Phật, hành vi phạm giới sát sanh phải hội đủ năm điều kiện, đó là: Một chúng sanh/ Ý thức hay biết đó là một chúng sanh/ Có ý định giết hại/ Tìm mọi cách để giết/ Kết quả là chúng sanh ấy bị chết. Cứ theo những điều kiện trên thì một bà mẹ (Phật tử) đi phá thai là phạm giới, mắc tội lỗi rất lớn. Vì thế, một người sau khi phá thai xong, bị đau khổ, lương tâm dằn vặt và mong muốn sám hối là điều dễ hiểu. Dẫu sao thì sự phát tâm sám hối của bạn vẫn là điều tốt, còn hơn là tìm mọi cách để biện minh cho hành động của mình. Sám hối theo Phật giáo là ăn năn với lỗi lầm đã tạo trong quá khứ và nguyện không tái phạm lỗi ấy ở tương lai. Sai lầm sống buông thả theo dục vọng khi chưa cưới hỏi hay không sử dụng các biện pháp ngừa thai đã khiến bạn chịu nhiều khổ đau. Và giờ đây bạn ấy đã ăn năn, hối hận thật nhiều về sự nông nổi, bất cẩn và lối sống buông thả của mình. Sau khi đã ăn năn, quan trọng hơn là nguyện không tái phạm lại việc ấy. Đó là cách sám hối thiết thực nhất. Ngoài ra, người Phật tử với bất cứ lỗi lầm nào, ngoài ăn năn và nguyện không tái phạm cần tác pháp sám hối theo các nghi thức lễ sám thông thường như lễ lạy Hồng danh Phật, tụng kinh, niệm Phật, tọa thiền cho đến khi tâm lắng đọng, thanh thản, nhẹ nhàng…

Đạo lý của dân tộc Việt là cố gắng giữ gìn sự trinh nguyên cho đến ngày cưới. Tuy nhiên, giới trẻ ngày nay phần lớn có xu hướng “hiện đại” và “thoáng” hơn trong tình yêu thì điều cực kỳ quan trọng là cần phải tuân thủ các biện pháp an toàn. Nếu được giáo dục tốt về giới tính, tiền hôn nhân và luôn ý thức về an toàn tình dục nói chung thì chắc chắn hậu quả của việc nạo phá thai sẽ được giảm thiểu.

Chúng ta đều biết phá thai là giải pháp bất đắc dĩ, để lại hậu quả nghiêm trọng, ảnh hưởng không nhỏ đến sức khỏe, tâm lý và hạnh phúc gia đình về sau. Không ít những trường hợp nạo phá thai đã dẫn đến tử vong, vô sinh; nhiều thiếu nữ sau khi phá thai đã tự tử và nhiều phụ nữ luôn ray rứt, bị trầm cảm, ám ảnh về chuyện phá thai đến suốt đời. Nếu là Phật tử, cần tiết chế dục vọng, nhất là ý thức rất rõ về nhân quả để đề phòng, ngăn ngừa mọi tình huống xấu khi đang còn là nguyên nhân, trước khi xảy ra hậu quả. Nói cách khác, đối với những người đang yêu nhau thì quan trọng là “ngừa bệnh hơn chữa bệnh”. Do đó, thực tập Chánh niệm rất quan trọng trong mọi hành vi của cuộc sống hàng ngày. Chánh niệm là có ý thức về việc mình sắp làm trong phút giây hiện tại, đồng thời cũng thấy được nguyên nhân và hậu quả của hành động đó...

Thân ái trong Đức Kitô