Bài thơ "Lời tình tự cuối năm" của Hồng Bính là một bản nhạc lòng nhẹ nhàng, sâu lắng, ghi lại khoảnh khắc giao thời thiêng liêng của đất trời và sự đồng điệu của tâm hồn con người. Qua những vần thơ giàu hình ảnh, tác giả không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm một triết lý sống tích cực: khép lại quá khứ, hướng tới tương lai bằng tình yêu thương.
Dưới đây là phần bình luận chi tiết về tác phẩm:
1. Bức tranh thiên nhiên buổi giao thời
Mở đầu bài thơ là những tín hiệu đặc trưng của thời điểm cuối năm:"Còn chút lạnh ngày cuối năm trở gió/Bóng kim ô lấp lánh trải lụa vàng"
Tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh "bóng kim ô" (mặt trời) và "lụa vàng" để vẽ nên một không gian rực rỡ nhưng vẫn còn đó cái "chút lạnh" se sắt của mùa đông. Sự chuyển mình của thiên nhiên được diễn đạt rất tinh tế qua hình ảnh "nụ hoa hồng tiễn mùa đông rời ngõ". Hoa hồng không chỉ là biểu tượng của tình yêu mà còn là sứ giả tiễn đưa cái cũ, đón chào cái mới ấm áp hơn.
2. Sự đồng hành và bản lĩnh trước cuộc đời
Khác với những bài thơ xuân thường chỉ thiên về ngắm cảnh, Hồng Bính lồng ghép vào đó sự chiêm nghiệm về thân phận và bản lĩnh sống:
"Mọi buồn vui ta chồng lên vai nhỏVác bão đời đi thẳng tới tương lai"
Hình ảnh "vác bão đời" là một ẩn dụ mạnh mẽ. Cuộc đời vốn dĩ đầy rẫy khó khăn, thử thách, nhưng với một tư thế hiên ngang ("đi thẳng"), nhân vật trữ tình đã biến những áp lực thành động lực. Sự xuất hiện của "Anh với em" tạo nên một điểm tựa vững chãi. Chính tình yêu và sự đồng hành đã làm cho những "bộn bề" trở nên nhẹ nhõm, giúp con người sẵn sàng bỏ lại sau lưng những muộn phiền để bước tiếp.
3. Tiếng gọi của tình yêu và hy vọng
Khổ thơ thứ ba mở ra một không gian tràn đầy sức sống, như một lời mời gọi thiết tha:- Hình ảnh: Bướm lượn, cánh hoa rung động, nắng lung linh.Chim tấu khúc nhạc tình.
- Âm thanh: Tất cả tạo nên một chỉnh thể hoàn mỹ của mùa xuân. Câu thơ "Mời em đến đem lòng mình ra trải" như một lời ngỏ đầy chân thành. Mùa xuân không chỉ ở ngoài ngõ mà còn phải ở trong lòng người. Phải mở lòng mình ra, con người mới cảm nhận được trọn vẹn vẻ đẹp của tạo hóa và sự diệu kỳ của tình yêu.
4. Thông điệp về sự buông bỏ và gắn kết
Khổ thơ cuối khép lại bằng một thái độ sống đầy minh triết:"Đời thế thái, ưu tư thì bỏ lạiGom chữ tình xếp gọn gói hành trang"
Tác giả dùng từ "gom" và "xếp gọn" rất hay. Hành trang bước vào năm mới không phải là danh lợi hay những ưu phiền của "đời thế thái", mà chính là "chữ tình". Bài thơ kết thúc bằng hình ảnh "sánh bước nhịp nhàng", khẳng định sức mạnh của sự gắn kết. "Lời tình tự" ở đây không chỉ là lời yêu đương đôi lứa, mà là lời tự tình với cuộc đời, với mùa xuân.
Tổng kết
"Lời tình tự cuối năm" là một bài thơ thất ngôn bát cú biến thể giàu nhạc điệu, ngôn ngữ giản dị nhưng gợi cảm. Bài thơ thành công trong việc:- Tái hiện không khí ấm áp, hy vọng của ngày Tết.
- Khơi gợi sự đồng cảm về tình yêu và sự thấu hiểu giữa người với người.
- Truyền tải thông điệp tích cực: Hãy bao dung với quá khứ và lạc quan với tương lai.
Nhận xét: Bài thơ giống như một chén trà xuân ấm áp, khiến người đọccảm thấy nhẹ lòng và tin yêu cuộc sống hơn giữa những hối hả của những ngày cuối năm.