Có một người bị vợ đánh cho chịu không thấu bèn chui trốn dưới gầm giường. Vợ vẫn không chịu ngừng tay, lớn tiếng nói: “Mau chui ra đây !”
Người chồng núp dưới gầm giường chậm rãi thư thả nói:
- “Đại trượng phu nói không chui ra là không chui ra !”
Suy tư:
Đã là đại trượng phu thì nhất định làm một người chồng tốt, đã là đại trượng phu thì chắc chắn không để vợ ăn hiếp, đã là đại trượng phu thì nhất định không bị vợ đánh cho đến nổi phải chui dưới gầm giường…
Có một vài người Ki-tô hữu vỗ ngực xưng mình là người Công Giáo, nhưng cuộc sống của họ không như là một Ki-tô hữu, họ không coi trọng thánh lễ là trung tâm cuộc sống tâm linh của mình, họ không coi gia đình là nơi hạnh phúc nhất mà mình phải xây dựng, họ cũng không tha thiết đến tương lai của con cái mình là những món quà tặng đẹp nhất mà Thiên Chúa ban cho họ. Do đó mà họ trở thành những kẻ yếu hèn khi trốn tránh bổn phận làm chồng làm cha của mình trong gia đình, để tìm vui thú ích kỷ trong rượu chè cờ bạc...
Đại trượng phu là người biết coi trọng lễ nghĩa, bao gồm nghĩa phu thê, cũng có nghĩa là biết làm người chồng tốt trong gia đình, biết quan tâm đến gia đình của mình, nuôi dạy con cái trở thành người tốt có ích cho xã hội. Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Con xin trích ra một bài thơ dí dỏm trên mạng cho mọi người đọc
Kính vợ đắc thọ
Sợ vợ sống lâu , Nể vợ bớt ưu sầu , Để vợ lên đầu , là trường sinh bất tử ... Đánh vợ nhừ tử , là đại nghịch bất đạo . Vợ hỏi mà nói xạo, là trời đất bất dung . Chê vợ lung tung , là ngậm máu phun người . Gặp vợ mà không cười, là có mắt không tròng . Để vợ phiền lòng , là tru di tam tộc Vợ sai mà hằn hộc , là trời đánh thánh đâm , Vợ gọi mà ngậm câm , là lòng lang dạ sói . Để vợ nhịn đói , là tội nhân thiên cổ . Để vợ chịu khổ là bất tài vô dụng. Trốn vợ đi " ăn vụng" , là ngũ mã phanh thây ... Vợ hát mà khen hay , là anh hùng thức thời Khen vợ hết lời , là thuận theo ý trời..ý trời cái mà ý trời..
Chiều chiều bìm bịp kêu chiều Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi Ban ngày làm việc tả tơi Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường Nằm chung thì bảo...chật giường Nằm riêng lại bảo...tơ vương em nào Lãng mạn thì bảo...tào lao Đứng đắn lại bảo...người sao hững hờ Khù khờ thì bảo...giai tơ Khôn lanh thì bảo...hái mơ bao lần Cả đời cứ mãi phân vân Tơ lòng con gái biết mần sao đây.
Vợ là chi mà ta phải sợ?
Vợ là người,ta cũng là người
Vợ là vợ mà ta là ta....
Vợ có phải là ma đâu mà sợ?
Chỉ có nể chứ không có sợ
Sợ làm gì mất mặt nam nhi...
Hihihi
Con nói dzậy có đúng hok vậy bác Hồng Bính???
"Sợ vợ" là chứng nan y
Cố công,chạy chữa thuốc gì cũng toi!
Cái này lệ thuộc giống nòi
Di truyền trong máu phải coi kỹ càng
Xin đừng hụt hẫn,hoang mang
Nên đi xét nghiệm..chớ than,chớ sầu!