Đang khi chờ đợi để được xưng tội chuẩn bị cho Mùa Chay và Đại lễ Phục Sinh, một cảm nghiệm về cuộc đời chợt đến trong tôi.
Các bạn trẻ thời nay có lẽ không có những cảm nghiệm như tôi vì thời nay các linh mục thường dễ dãi và cởi mở hơn ở tòa giải tội.
Thời xưa, các linh mục VN thường rất khó tính. Hễ ai phạm tội gì nặng nặng một chút là thường bị các Ngài la cho một trận ở tòa giải tội. Hồi còn nhỏ, mỗi khi phải đi xưng tội là tôi sợ lắm. Mặc dù chẳng phạm tội gì nặng nề cả, nhưng khi đứng chờ để được xưng tội vẫn luôn cảm thấy lo sợ. Đến khi xưng tội xong, một cảm giác thật thoải mái giống như là vừa trút bỏ được một tảng đá nặng đang đè trên ngực vậy.
Suy nghĩ: Đứng trước con người ở tòa giải tội mà chúng ta còn lo sợ, run rẩy như vậy. Liệu chúng ta có đứng vững trước mặt Thiên Chúa trong ngày phán xét không? Những thiên tai, hạn hán, và gần đây nhất là trận động đất và sóng thần ở Nhật Bản đã cướp đi sinh mạng hàng ngàn người chỉ trong tíc tắc. Phải chăng đó là những dấu hiệu báo trước ngày ấy gần kề. Bao giờ chúng ta mới bắt đầu sám hối tội lỗi của mình?
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin đừng để chúng con hư mất. Xin cho chúng con sống xứng đáng như những người con của Chúa và luôn sẵn sàng để có thể đứng vững trước mặt Chúa trong ngày sau hết. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. Amen.
Cũng như chị, tôi không còn sợ hãi hay lo lắng mỗi khi bước vào tòa cáo giải nữa. Hơn thế nữa, tôi mong muốn được thường xuyên hoà giải với Chúa để giữ mình luôn trong sạch trước mặt Ngài. Vả lại, các linh mục ở đây được đào tạo trong một môi trường thoáng hơn nên họ dễ thông cảm và cởi mở hơn.
Cái mà KeThatBai muốn nói ở đây là cái cảm giác của một người con tội lỗi khi phải đứng trước tòa phán xét trong ngày sau hết. Vẫn biết Thiên Chúa là một người Cha rất nhân hiền, nhưng sự phán xét của Ngài thì thật là công minh. Ngài cho chúng ta sự tự do lựa chọn giữa điều lành và điều dữ, Ngài cho chúng ta tự do lựa chọn con đường mình sẽ đi, nhưng Ngài đòi hỏi chúng ta phải có trách nhiệm về những lựa chọn của mình. Có phải đây chính là điều mà chúng ta đáng suy nghĩ và nên lo sợ khi phải đứng trước Thiên Chúa trong ngày phán xét?
Nhân dịp tháng các linh hồn vừa qua, KeThatBai đã được đọc qua một số tài liệu về Thiên Đàng và Hỏa Ngục, những mẫu truyện về các linh hồn trở về, . . .Có những điều mình không nghĩ là tội nhưng lại là tội. Tội thật khó phạm nhưng cũng rất dễ phạm. Những người mà mình tộn trọng và nghĩ rằng đạo đức cũng phạm tội và cũng rơi vào hỏa ngục hay luyện ngục. . . Tất cả đã khiến mình phải suy nghĩ thật nhiều về cuộc đời đã qua của mình.
Vaì dòng muốn chia sẻ cùng chị.
Lạy Chúa, chúng con chỉ trông cậy vào lòng nhân từ của Chúa để có thể đứng vững trước mặt Ngài.
Có những điều mình không nghĩ là tội nhưng lại là tội. Tội thật khó phạm nhưng cũng rất dễ phạm. Những người mà mình tộn trọng và nghĩ rằng đạo đức cũng phạm tội và cũng rơi vào hỏa ngục hay luyện ngục. . . Tất cả đã khiến mình phải suy nghĩ thật nhiều về cuộc đời đã qua của mình.
Cám ơn anh KeThatBai về những dòng chia sẻ của anh. Những cảm nghĩ của anh cũng giống như tôi. Khi đọc các tài liệu về Luyện Ngục, Hỏa Ngục, tôi cũng lo sợ vì thấy mình phải trả lẽ trước tòa phán xét ra sao? Nhất là những câu chuyện người thân trở về xin người nhà trả những món nợ khi sống họ đã sử dụng mà chưa trả. Nhất là dụ ngôn trong Tin Mừng (Mt 5,26) : " Anh sẽ không ra khỏi đó trước khi trả hết đồng xu cuối cùng" Tôi đã xét mình kỹ lại xem mình có làm điều gì thiếu sót hoặc lỗi phạm chăng. Công việc của tôi đụng chạm khá nhiều đến tiền bạc không phải của mình. Tôi tìm cách để bù đắp những việc chi tiêu không rõ ràng lắm. Ví dụ ai cho tiền để cắm hoa, hoặc để chi vào việc gì khác, nếu tôi không thể nhớ chính xác vì quên ghi sổ, thì tôi phải chấp nhận bù vào đó cho xứng, dù có khi mình phải bị thiệt. Mà gia đình tôi lúc nào cũng rất khó khăn, tôi vẫn cố gắng để làm sao đừng lỗi đức công bằng. Vì hình ảnh Luyện Ngục thật đáng sợ. Có một lần dự khóa tĩnh tâm của đồng hành, cha P nói : "Chúng ta tin chắc mình sẽ được ở trong Thiên Đàng. Tất cả chúng ta là thánh." Tôi thấy rất bình an và không còn lo sợ khi phải ra trước tòa Chúa. Và câu mà tôi quyết sống là : "Dù được cả thế gian mà mất linh hồn nào được ích gì" Xin Chúa thương xót chúng con, dù chúng con mọn hèn yếu đuối, và nhiều lỗi phạm. Xin nhìn xem tội lỗi chúng con theo lượng từ bi của Chúa...
Con chỉ mong sao mình không quá ỷ lại, không quá lạm dụng vào tình thương và lòng nhân hậu của Chúa mà luôn làm tội thôi. Cũng có linh mục nói rằng Ngài không tin có Hỏa ngục vì Chúa Nhân lành sẽ không để một ai vào hỏa ngục, nhưng con thì tin nếu một linh hồn chối từ ân sủng Chúa thì hỏa ngục sẽ là sự thật Con trước đây cũng như mọi người, cũng sợ phạm tội thì bị vào hỏa ngục, luyện ngục, sợ ngày phán xét tuy bây giờ vẫn sợ nhưng con chỉ cố gắng để tránh bớt tội vì sợ Chúa buồn, Chúa đau nhiều hơn. Có một người bạn nhỏ đã từng nói với con rằng : "Mình yêu Chúa không phải vì sợ hỏa ngục, sợ sự trừng phạt, mà mình yêu Chúa chỉ vì ... Chúa rất đáng yêu" Xin Chúa thương dạy con luôn yêu Chúa và vì yêu mến Chúa thật tình mà tránh xa dịp tội