Đi không đúng đường sẽ lạc lối. Đúng đường nhưng không đi nhưng cũng chẳng bao giờ tới. Muốn tới mà không biết đường đi cũng vẫn là lạc lõng.
Đường chỉ để dẫn đến nơi cư trú thì chẳng bao giờ tới nơi cư trú của mình. Như thế, có lối mà vẫn lạc.
Nói đến đường là nói đến đi. Cuộc đi càng dài càng đong đầy cam go. Đường lên càng cao càng đòi nhiều phấn đấu , càng cần lắm can đảm.
Có nhiều thừ đường đi. Có lắm thứ đích tới. Nhưng đường về Thượng Trí, nơi có mây trời cứu rỗi. Đích tới đỉnh cao, nơi có gió nắng cứu chuộc, là đường đi, đích tới đẹp nhất. Đẹp nhất!...nhưng... cũng bão bùng nhất!
Trích: Những trang nhật ký của một linh mục(Nguyễn Tầm Thường)
đi không đúng đường sẽ lạc lối. Đúng đường nhưng không đi nhưng cũng chẳng bao giờ tới. Muốn tới mà không biết đường đi cũng vẫn là lạc lõng.
Đường chỉ để dẫn đến nơi cư trú thì chẳng bao giờ tới nơi cư trú của mình. Như thế, có lối mà vẫn lạc.
Nói đến đường là nói đến đi. Cuộc đi càng dài càng đong đầy cam go. Đường lên càng cao càng đòi nhiều phấn đấu , càng cần lắm can đảm.
Có nhiều thừ đường đi. Có lắm thứ đích tới. Nhưng đường về Thượng Trí, nơi có mây trời cứu rỗi. Đích tới đỉnh cao, nơi có gió nắng cứu chuộc, là đường đi, đích tới đẹp nhất.
Đẹp nhất!...nhưng... cũng bão bùng nhất!
Tầm Thường mà chẳng Tầm Thường tí nào cả, Hãy đi tiếp tt nhé, vì nói đến đường là nói đến đi mà
Tôi thấy tác phẩm nay rất hay nhưng tôi còn một số ý kiến rất hay cho ae ở thổ hoàng đây đó là sao mọi người không up hình của chaDaminh Phạm Sỹ Hiệnlên cho mọi người được biết về người cha quản sứ của thổ hoàng nhỉ! Đó là ước mơ của tôi bấy lâu nay nhưng không đủ tài liệu để thực hiên việc này. Xin cảm ơn rất nhiều