|
|
LÀ MUỐI, LÀ ÁNH SÁNG
Chúa Nhật V Thường Niên năm A
Mt 5,13-16
Suy niệm
Sau các Mối Phúc – bản “hiến chương” của Nước Trời – Đức Giêsu lại tiếp tục triển khai bằng hai hình ảnh rất đời thường: muối và ánh sáng. Người không nói: “Anh em hãy trở thành muối” hay “hãy cố gắng làm ánh sáng”, nhưng khẳng định dứt khoát: “Anh em là muối cho đời… Anh em là ánh sáng cho trần gian” (Mt 5,13–14). Đó không chỉ là lời mời gọi luân lý, mà là một tuyên bố về căn tính: người môn đệ không chỉ mang sứ vụ, nhưng mang trong mình một bản chất.
1. Bản chất của muối
“Anh em là muối cho đời. Nhưng nếu muối nhạt đi, thì lấy gì muối cho mặn lại?” (c.13). Điều đáng chú ý là muối không bao giờ được dùng một mình. Nó tồn tại để tan vào, thấm vào và làm nổi bật cái khác. Muối không áp đặt mùi vị riêng, nhưng giúp thức ăn trở thành chính nó ở mức độ trọn vẹn hơn. Hình ảnh ấy đi ngược với não trạng của một thời đại đề cao sự nổi bật cá nhân, nơi ai cũng muốn “để lại dấu ấn” và tối ưu hóa sự hiện diện của mình.
Trong thế giới cổ đại, muối không chỉ để nêm nếm, mà còn để bảo quản, sát trùng, chữa lành và ngăn chặn sự hư hoại. Vì thế, điều đáng sợ không phải là thế giới “nhạt”, mà là muối đánh mất bản chất của mình. Đức Giêsu dùng một hình ảnh rất nặng: muối nhạt thì “chỉ còn việc quăng ra ngoài cho người ta chà đạp”. Trong ngôn ngữ hôm nay, đó là nguy cơ của một Kitô giáo chỉ còn hình thức, không còn “hàm lượng Tin Mừng”, mất đi sức thuyết phục từ bên trong. Một đức tin không còn khả năng thấm nhập đời sống thì sớm muộn cũng bị gạt ra bên lề như một yếu tố không cần thiết.
2. Ánh sáng được trao, không tự phát
“Anh em là ánh sáng cho trần gian” (c.14). Thánh Gioan khẳng định: “Thiên Chúa là ánh sáng” (1 Ga 1,5), và chính Đức Giêsu tuyên bố: “Ta là ánh sáng thế gian” (Ga 8,12). Điều gây ngỡ ngàng là: ánh sáng ấy lại được trao cho các môn đệ.
Sách Giáo lý Hội Thánh Công Giáo (số 1216) nhấn mạnh: nhờ Phép Rửa, người Kitô hữu được “soi sáng” và trở thành “con cái sự sáng”. Nói cách khác, chúng ta không tự phát sáng; chúng ta phản chiếu. Giống như mặt trăng chỉ sáng khi hướng về mặt trời, đời sống Kitô hữu chỉ rạng rỡ khi gắn liền với Đức Kitô qua Lời Chúa, Thánh Thể và đời sống cầu nguyện. Khi tách khỏi nguồn sáng ấy, ánh sáng nơi ta tất yếu sẽ mờ dần, như một thiết bị cạn pin. Một đức tin chỉ tồn tại trong nhà thờ mà không bước vào đời thường sớm muộn sẽ trở thành một thứ “ánh sáng giả lập”: có hình thức, nhưng thiếu sức chiếu soi.
3. Ánh sáng của đời sống
“Ánh sáng của anh em phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ thấy những việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha anh em” (c.16). Bài đọc I (Is 58,7–10) giúp chúng ta hiểu rõ hơn: ánh sáng Kitô giáo không phát sinh từ nghi thức đạo đức tách rời đời sống, nhưng từ một lối sống biết bẻ đôi tấm bánh, mở cửa nhà và mở cửa lòng. Ánh sáng ấy không chiếu từ tháp ngà đạo đức, mà bừng lên ngay giữa bóng tối của những thân phận bị lãng quên.
Câu chuyện của Mahatma Gandhi trở thành một lời chất vấn không dễ chịu. Ông đón nhận Đức Kitô, nhưng thất vọng trước những tín hữu không sống như Đức Kitô. Đó là khoảng cách giữa “nội dung” và “trải nghiệm người dùng”: Tin Mừng thì cao đẹp, nhưng thực tế nơi đời sống Kitô hữu lại không đủ sức thuyết phục.
Như Đức Gioan Phaolô II từng nhìn nhận rằng, những phản chứng trong lịch sử Giáo Hội đã làm lu mờ khuôn mặt Tin Mừng. Ánh sáng bị che khuất không phải vì yếu, mà vì bị chắn bởi chính những người được trao cho ánh sáng ấy.
4. Muối và ánh sáng
Muối và ánh sáng không phải là hai sứ mạng song song, mà là hai biểu hiện của cùng một thực tại: sự sống của Đức Kitô trong chúng ta. Muối nói đến chiều kích thấm nhập âm thầm; ánh sáng nói đến sự hiển lộ tự nhiên. Cả hai đều vận hành bằng chiến lược, mà bằng sự hiện diện.
Triết lý Á Đông gọi mục tiêu tu thân là “minh minh đức” – làm sáng cái Đức đã có sẵn. Đức tin Kitô giáo đi xa hơn: không chỉ làm sáng bản thân, mà để chính Đức Kitô sống và tỏa sáng trong toàn bộ con người mình. Như thánh Phaolô diễn tả: “Tôi sống, nhưng không còn là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi” (Gl 2,20).
Khi đó, đời sống Kitô hữu không còn là một vai diễn đạo đức, hay một căn cước tôn giáo mang tính xã hội, nhưng là một sự hiện diện có sức biến đổi. Và chính sự hiện diện ấy – âm thầm như muối tan đi, hiển nhiên như ánh sáng không thể bị che – mới là con đường khả tín nhất để thế giới hôm nay nhận ra và tôn vinh Thiên Chúa.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu!
Chúa đặt con làm muối ướp cho đời,
để cho trần gian này luôn tươi mới,
và là ánh sáng soi vào thế giới,
để làm cho cuộc sống được đẹp ngời.
Nhưng bóng tối như mây mù vây phủ,
ở bên ngoài và ở cả bên trong,
khiến tâm con vẫn u hoài thổn thức,
làm đời con vẫn day dứt không ngơi.
Thật ra chỉ có Chúa là Ánh Sáng,
nhưng Chúa lại áp dụng cho chúng con,
nên chúng con chỉ có thể chiếu sáng,
khi ở trong ánh sáng của Lời Ngài.
Muối và ánh sáng tuy vẫn là hai,
nhưng thực ra diễn tả một thực tại,
là sự sống của Chúa ở trong con,
và khi con biết sống ở trong Chúa.
Nên đời con phải gắn bó với Ngài,
vì thiếu Chúa muối đời con sẽ nhạt,
và ánh sáng đời con sẽ lụi tàn,
dễ lu mờ bởi bóng tối thế gian.
Xin cho con sống âm thầm như muối,
biết hòa tan để thấm nhập vào đời,
đừng làm gì để cho mình nổi trội,
nhưng để Chúa được nhận biết mà thôi.
Xin cho con nên ánh sáng thế gian,
là phản chiếu sự hiện diện của Chúa,
qua việc lành và việc thiện mỗi ngày,
để cuộc đời thêm đẹp mới từ nay. Amen
Lm. Thái Nguyên
Các chủ đề cùng thể loại mới nhất:
|
|