![]() |
![]() |
![]() |
|
||
|
|
![]() |
![]() ![]() |
|
|
|
|
|
|
||
|
|
|
![]() |
![]() |
![]() |
|
||
|
|
![]() |
|
|
|
|
|
|
||
|
|
|
![]() |
![]() |
![]() |
|
||
|
|
![]() |
|
|
|
|
|
|
||
|
|
|
![]() |
![]() |
![]() |
SaoLê ghét Đavít 1. Đavít ban đầu nhờ gảy đàn hay và thắng được Goliat, nên được Saolê thương yêu, và được kết bạn thân với Gionathan, con vua. Nhưng khi Saolê nghe các phụ nữ hát: “Saolê giết được một ngàn, Đavít giết được mười ngàn quân địch”. Saolê ghen tị tìm đủ cách hại Đavít. Hai lần Saolê nổi cơn điên, phóng giáo vào Đavít đang gảy đàn, Đavít tránh được. Vua đặt Đavít làm tướng cầm binh, có ý mượn tay quân địch giết Đavít. Nhưng Đavít đánh trận nào cũng thắng, dân chúng tin cậy người. Sao lê gả công chúa Micôn cho Đavít, và quyết lập mưu giết ông, Gionathan báo cho Đavít hay. 2. Đavít chạy chốn. Đầu tiên đến núp ở nhà Samuêlê, rồi chạy xuống Nobê núp ở nhà thầy cả Akimêlêc. Vì quá đói, thầy cả cho ông ăn bánh đã hiến dâng trên bàn thờ, rồi giao gươm của Goliat xưa cho ông: ông chốn vào trong rừng núi. Vì thế cả nhà thầy cả Akimêlêc bị Saolê giết. Từ đó Đavít và nhóm bộ hạ phải chốn tránh trong rừng vắng, đi đánh thuê cho người để sống. Một hôm Saolê đi tìm Đavít để giết, tình cờ lại vào ngủ trong hang Đavít đang ẩn núp, Đavít có thể thừa dịp để hạ Saolê, nhưng ông chỉ cắt một vạt áo của Saolê, và sáng ngày đứng xa xa giơ lên cho Saolê thấy. Lần khác Đavít vào ngay trong trại Saolê, thấy vua và các tướng đang ngủ mê, Abisai đi với Đavít khuyên ông giết Saolê đi, Đavít trả lời: “Không nên đụng đến vì là người đã được Chúa xức dầu”, ông chỉ lấy thanh gươm và bình nước của vua Saolê, rồi hôm sau, đứng bên kia sườn núi đưa lên cho vua xem. 3. Đavít còn chốn tránh, cho đến lúc Saolê và Gionathan bại trận ở núi Ghenbôê, Đavít được một người đến báo tin Gionathan tử trận, và chính hắn cũng đã giết Saolê. Đavít không những không vui mừng, mà còn giết ngay kẻ báo tin vì hắn đã dám giết vua, và Đavít đã khóc thương Gionathan thảm thiết. Sau đó, Chúa tỏ ra cho Đavít phải lên thành Hêbrôn để nhận quyền làm vua trị nước. Lm.Trần Hữu Thanh (Dòng Chúa Cứu Thế) |
||
|
|
![]() |
|
|
|
|
|
|
||
|
|
|
![]() |
![]() |
![]() |
SaoLê ghét Đavít 1. Đavít ban đầu nhờ gảy đàn hay và thắng được Goliat, nên được Saolê thương yêu, và được kết bạn thân với Gionathan, con vua. Nhưng khi Saolê nghe các phụ nữ hát: “Saolê giết được một ngàn, Đavít giết được mười ngàn quân địch”. Saolê ghen tị tìm đủ cách hại Đavít. Hai lần Saolê nổi cơn điên, phóng giáo vào Đavít đang gảy đàn, Đavít tránh được. Vua đặt Đavít làm tướng cầm binh, có ý mượn tay quân địch giết Đavít. Nhưng Đavít đánh trận nào cũng thắng, dân chúng tin cậy người. Sao lê gả công chúa Micôn cho Đavít, và quyết lập mưu giết ông, Gionathan báo cho Đavít hay. 2. Đavít chạy chốn. Đầu tiên đến núp ở nhà Samuêlê, rồi chạy xuống Nobê núp ở nhà thầy cả Akimêlêc. Vì quá đói, thầy cả cho ông ăn bánh đã hiến dâng trên bàn thờ, rồi giao gươm của Goliat xưa cho ông: ông chốn vào trong rừng núi. Vì thế cả nhà thầy cả Akimêlêc bị Saolê giết. Từ đó Đavít và nhóm bộ hạ phải chốn tránh trong rừng vắng, đi đánh thuê cho người để sống. Một hôm Saolê đi tìm Đavít để giết, tình cờ lại vào ngủ trong hang Đavít đang ẩn núp, Đavít có thể thừa dịp để hạ Saolê, nhưng ông chỉ cắt một vạt áo của Saolê, và sáng ngày đứng xa xa giơ lên cho Saolê thấy. Lần khác Đavít vào ngay trong trại Saolê, thấy vua và các tướng đang ngủ mê, Abisai đi với Đavít khuyên ông giết Saolê đi, Đavít trả lời: “Không nên đụng đến vì là người đã được Chúa xức dầu”, ông chỉ lấy thanh gươm và bình nước của vua Saolê, rồi hôm sau, đứng bên kia sườn núi đưa lên cho vua xem. 3. Đavít còn chốn tránh, cho đến lúc Saolê và Gionathan bại trận ở núi Ghenbôê, Đavít được một người đến báo tin Gionathan tử trận, và chính hắn cũng đã giết Saolê. Đavít không những không vui mừng, mà còn giết ngay kẻ báo tin vì hắn đã dám giết vua, và Đavít đã khóc thương Gionathan thảm thiết. Sau đó, Chúa tỏ ra cho Đavít phải lên thành Hêbrôn để nhận quyền làm vua trị nước. Lm.Trần Hữu Thanh (Dòng Chúa Cứu Thế) |
||
|
|
![]() |
|
|
|
|
|
|
||
|
|
|
![]() |
![]() |
![]() |
ĐAVÍT LÊN NGÔI 1. Lúc biết tin Saolê đã chết, Đavít theo lời Chúa đem gia đình và quân lính về lập đô ở Hebron, cai trị dòng họ Giuđa. 2. Toàn dân Israel đến gặp Đavít ở Hebron và tâu: “Chúng tôi là một xương một thịt với ông. Khi Saolê còn sống, chính ông đã điều khiển dân Israel. Chúa đã phán với ông: “Chính ngươi đã chăn dắt dân Ta, và sẽ cầm đầu dân Israel” Sau 7 năm chỉ làm vua họ Giuđa, lúc 30 tuổi, Đavít lên ngôi, và cai trị cả dân Israel trong 33 năm. 3. Được toàn dân tôn làm vua, Đavít cướp được thành Giêrusalem trên núi Sion, của dân Giêbusêa, dời kinh đô về đó, nên gọi là thành Đavít. Ông còn đại thắng quân Phixilitinh. Chúa chúc lành cho ông, con cái ông sinh ra đông đúc. Ông vui mừng long trọng đón Hòm Bia Chúa về đặt trong thành đô. Nhờ vua xứ Tyr gởi gỗ quí đến, ông đã xây một cung điện nguy nga, và ông cũng muốn khởi công xây Đền Thờ sang trọng cho Chúa. Nhưng Chúa bảo ông: “Không phải ngươi xây nhà cho Ta, chính Ta sẽ xây cho ngươi một nhà kiên cố. Lúc ngươi đã đủ tuổi tác, yên nghỉ với tổ tiên ngươi, Ta sẽ làm cho ngươi có kẻ nối dòng. Chính con ngươi sẽ cất Đền Thờ cho Ta, Ta sẽ làm cho ngai nó vững muôn đời. Ta sẽ là Cha nó và nó sẽ là con Ta. Nhà của ngươi và vương quyền của ngươi sẽ bền vững muôn đời trước mặt Ta, và ngai ngươi sẽ chắc chắn mãi mãi ». 4. Vua Đavít rất hiền lành, yêu người, đối xử rất tốt với Saolê là kẻ toan hại ông. Lúc lên ngôi, ông còn tìm con cái của Saolê, nhưng chỉ còn sót lại một người tàn tật, Đavít đem về đền cho ăn chung với vua cho đến chết. Đavít hết lòng mến Chúa. Từ hồi còn bé đã tỏ ra nhân đức, suốt đời làm việc gì cũng bàn hỏi Chúa. Lúc rước Hòm bia về, ông đi trước nhảy mừng múa hát, đến nỗi Micôn con Saolê, vợ của ông cười chê, ông tức giận chúc dữ cho bà không sinh con. Ông đã đặt ra nhiều bài Thánh vịnh ca ngợi Chúa, cả dân Israel hát theo, và Giáo Hội ngày nay vẫn hát. Lm.Trần Hữu Thanh (Dòng Chúa Cứu Thế) |
||
|
|
![]() |
|
|
|
|
|
|
||
|
|
|
![]() |
![]() |
![]() |
Đavít sa ngã 1. Tuy vua Đavít tài giỏi, nhân đức, Chúa vẫn để người sa ngã, để cho người biết hạ mình khiêm nhường ăn năn. Một hôm, khi đoàn quân theo tướng Gioab đi đánh giặc, vua lên trên sân thượng, thấy một người đàn bà tắm trong vườn bên cạnh. Vua bị cám dỗ, gọi bà qua, ăn ở với bà ta có thai. Biết bà có chồng là ông Uria người Hittit, vua cho gọi về để phi tang, nhưng ông ta không chịu về với vợ, vì Hòm Bia Chúa và quân lính đang khổ sở ngoài mặt trận. Đavít phải bảo tướng Gioab đưa Uria đến nơi nào giặc mạnh nhất, để ông ta bị giết. 2. Lúc đó có tiên tri Nathan đến gặp vua kể cho vua một câu chuyện: “Có hai người ở gần nhau, một người giàu, có nhiều chiên bò, người kia chỉ có một con chiên bé nhỏ, được ông ta yêu mến. Một hôm người nhà giàu có khách, không giết chiên bò mình, lại bắt con chiên người nghèo kia làm thịt”. Vua Đavít tức giận đòi giết người giàu bất công. Tiên tri Nathan bảo: Đó là chính vua, đã cướp vợ Uria và giết ông ta! Vua nhìn biết lỗi mình, sấp mình hối hận ăn năn, ăn chay cầu nguyện cho đứa con trai do tội lỗi của vua, mới sinh ra. Những lời hối hận ăn năn, đã thành các thánh vịnh thống hối, ta còn đọc đến ngày nay. 3. Vì tội lỗi của vua nên đứa con trai kia phải chết. Và từ đó đến suốt đời, vua phải lao đao cực khổ luôn, phải con cái làm loạn. Vua khóc lóc tội lỗi suốt đời, nên thành ra kiểu mẫu cho lòng hối cải ăn năn. Lm. Trần Hữu Thanh (Dòng Chúa Cứu Thế) |
||
|
|
![]() |
|
|
|
|
|
|
||
|
|
|
![]() |
![]() |
![]() |
Absalom nổi loạn 1. Đức Chúa Trời công bình và thánh thiện vô cùng, tuy thương yêu Đavít tận tình, nhưng cũng phạt nặng nề tội vua đã phạm. Đứa con tội lỗi đã chết, con trai đầu của vua là Amnon đã dại dột xúc phạm đến một đứa em gái khác mẹ là Thamar. Anh Thamar là Absalom tức giận, lập mưu giết Amnon, nên sợ cha chốn đi ba năm. Một hôm tướng Gioab của Đavít, thấy vua đã hơi nguôi cơn giận, nên lập mưu cho một người đàn bà vào khóc lóc tâu vua: “Tôi tớ vua có hai người con trai, chúng giận đánh nhau, đứa nọ giết đứa kia. Tòa án lại bắt đứa con sống, và sắp đem đi giết. Tôi chỉ còn một mình nó là nơi trông cậy, xin vua thương cứu sống nó”. Vua động lòng hứa tha cho đứa sát nhân. Bà kia lại nói tiếp: Đó là chuyện của vua, tại sao vua lại thù ghét và từ bỏ Absalom? Vua hiểu mưu của Gioab nên tha cho Absalom, và cho về lại đền. 2. Absalom rất đẹp trai, nhưng tính kiêu căng hung dữ, khi đã được vua cha cho về đền, lại giả lệnh vua xét xử hết mọi việc trong dân chúng. Khi đã được danh tiếng, ông nổi loạn, bắt dân chúng tôn mình làm vua Israel, và chiếm được nhiều thành, dân chúng theo rất đông. 3. Nghe tin, Đavít sợ nguy hại, cùng với một nhóm tùy tùng đi bộ trốn ra khỏi đền. Thầy cả Sađoc đem Hòm Bia theo, nhưng vua bảo phải đem về Giêrusalem, vì nếu Chúa còn thương vua, thì sẽ cho vua trở về đền. Trên đường lưu vong, vua Đavít gặp nhiều điều sỉ nhục, có nhiều kẻ phản bội, đi theo Absalom và tìm cách hại vua. Vua gặp người Simêi, con cháu Saolê, chạy theo nhiếc mắng. Đavít vui lòng chịu mọi sỉ nhục. 4. Absalom chiếm kinh đô Giêrusalem, làm nhiều điều tội lỗi. Đavít tổ chức quân đội, để đánh trả. Quân Absalom rối loạn, chính ông cỡi lừa chạy trốn, ngang qua dưới cây sồi rậm rạp, tóc ông dài bị vướng vào cành cây, ông bị treo tòn ten ở đó, Gioab đến lấy cung bắn chết ông. Đavít thắng trận, nhưng khi nghe Absalom bị giết, vua khóc thương thảm thiết. Từ đó cho đến chết, trong nước còn nhiều hoạn lạc, và một lần kia vua có ý kiêu ngạo, truyền khai sổ nhân danh, để biêt dân số, nên bị Chúa phạt một cơn dịch hạch kinh khủng, dân chúng bị chết bảy chục ngàn người. Lm. Trần Hữu Thanh (Dòng Chúa Cứu Thế) |
||
|
|
![]() |