|
|
HÃY NHÌN XEM MÁU TÔI CHẢY RA KÌA
Trong một phiên tòa năm 1836, viên quan xúc động trước người tù trẻ tuổi với dáng giấp thư sinh nho nhã, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, với tương lai đầy hứa hẹn, ông nói với anh thật dịu dàng:
- Nếu con bỏ đạo, ta sẽ gả con gái cho và lo liệu cho con làm quan
Chàng thanh niên trẻ tuổi ấy là Tôma Trần Văn Thiện đã thẳng thắn trả lời:
- Tôi chỉ mong chức quền trên trời, chứ mang chi danh vọng trần thế
Tuy mới 18 xuân xanh, lứa tuổi yêu đời ham sống, chưa nếm nùi đau khổ cuộc đời, cũng chưa học tập thâm sâu về giáo lý, anh Tôma Thiện mới vừa tới ngưỡng chủng viện, đã ứng phó khéo léo trước bạo lực, đâu thua kém gì với các chiến hữu đức tin nào khác trên toàn cầu. Quả thực, anh đã thấu hiểu Đức Kitô: "Được lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì có ích gì" (Mt 16,26).
Chú Thiện, như người đương thời quen gọi các chủng sinh, sinh năm 1820 trong một gia đình đạo hạnh làng Trung Quán, tỉnh Quảng Bình.
Nữ tu Ma-đa-lê-na Yến, một nhân chứng sống cùng thời thuật lại rằng: "Chú thiện có một người dì, gọi là dì Nghị, làm bà nhất nhà phước Trung Quán. Chú thường lui tới thăm dì và tỏ ra rất ngoan ngoãn, nhu mì, lễ phép. Khi linh mục đến dâng lễ ở họ nhà, chú quỳ lễ một cách nghiêm trang. Lên tám, chín tuổi, chú bằt đầu học chữ Nho, tỏ ra thông minh bền chí và tiến bộ rất nhanh. Có lần chú đi dự lễ cùng dì ơ họ Mỹ Lương, sau lễ vào chào các linh mục, các cha thấy cậu bé khôi ngô, hiền lành đều hỏi: "Con có muốm ở chú (đi tu) với cha không?" Cậu Tôma Thiện chẳng thưa gì. Nhưng, chỉ ít lâu sau, người ta thấy chú thường xuyên ở nhà cha Chính, họ Kẻ Sen. Vị linh mục này đã dạy tiếng la tinh cho chú nhiều năm..."
Nhờ tính tình hiền lành và chí thông minh, năm 18 tuổi (1838), chú Thiện được giám đốc Can-đa Kim gọi về chủng viện Di Loan, Quảng Trị. Nhận được tin, chú Thiện cùng với người chị tên Sao hăng hái lên đường. Dọc đường hai chị em gặp nữ tu Yến từ Di Loan về cho biết cha bề trên Can-đa Kim đã phải trốn và quan lính đang lùng bắt, rồi khuyên hai chị em đừng đi nữa, nhưng chú Thiện tỏ ra cương quyết:
-Dẫu không gặp cha bề trên, con cũng phải đến tận nơi để biết rõ cụ thể. Cha đã gọi, không lẽ chưa đến nơi đã bỏ về!
Tới chủng viện, hai chị em trình diện với cha Tự. Ngài nói:
- Chúng tôi lo trốn chưa xong mà chị còn dẫn em đến, chỉ làm khó khăn thêm cho chúng tôi thôi!
Chị Sao đáp:
- Thưa cha em con nhờ con dẫn đi, vì có giấy cha bề trên gọi. Chúng con không biết cuộc bắt đạo lại xay ra bất ngờ như thế!
Hai ngày sau, quân lính bao vây làng Di Loan , lục soát từng nhà. Không tìm thấy cha Kim, vì người đã trốn lên rừng, họ bắt một số giáo dân, trong đó có chú Thiện và giải về Quảng Trị.
Quan tỉnh Quảng Trị nghe nói chú Thiện là chủng sinh của cha Kim, nên truyền hỏi cặn kẽ xem cha Bề Trên trốn ở đâu. Quan khuyên chú Thiện chối đạo, nếu không chú Thiện sẽ bị chết. Chú Thiện thành thật trả lời:
- Tôi quê ở Trung Quán, Quảng Bình, đến tìm thầy học đạo, Đạo dạy tôi thờ Thiên Chúa là đạo thật, tôi sẵn sàng chịu chết chứ không bỏ đạo!
Quan tỏ ra khoan nhượng khuyên nhủ chú Thiện nhiều lần, nào là tuổi nhỏ, tương lai còn nhiều triển vọng, nào là sẽ thăng quan tiến chức nếu bỏ đạo. Hơn thế nữa, quan còn muốm chú làm con rể mình và đứng ra lo liệu cưới xin. Nhưng chú Thiện đã từ chối: "Tôi chỉ mong chức quan trên trời, chứ không màng đến quyền chức trần thế!".
Lời khẳng khái ấy không phải ai cũng thốt ra được. Trong số những người bị bắt, nhiều người tỏ vẻ luyến tiếc cho chú có "cơ hội ngàn vàng". Chàng trai có dáng vóc thư sinh nhưng lại có tính kiên cường, khiến quan phải ngạc nhiên. Từ ngạc nhiên đến tức giận, vì dám xúc phạm đến sự "bao dung" và lòng ưu ái của mình, thế là ông truyền đánh đòn chàng 40 roi; đòn quất trên thân thể gầy yếu, máu chảy ra y phục, nhưng vị chứng nhân không lay chuyển, vẫn gan dạ mỉm cười nói: "Hãy nhìn xem máu chảy ra kìa!".
Thấy chú can đảm hơn người, quan truyền đóng gông xiềng, giam chú Thiện vào ngục. |
|