Love Telling ThanhCaVN nhắn với ACE: Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ, xin cho Linh hồn Cha cố Phêrô (Ns. Kim Long) được lên chốn nghỉ ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen! Loan Pham nhắn với ACE: Giêsu Maria Giuse, con mến yêu xin thương cứu rỗi linh hồn Phê-rô Lm. Kim Long sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa. Amen Loan Pham nhắn với ACE: Hòa cùng với Giáo Hội Công Giáo Việt Nam với sự ra đi của Lm. Kim Long là Nhạc sĩ quý mến của chúng ta...đó là sự thương xót mất mát rất lớn của Thánh Nhạc Việt Nam... chúng ta hãy cùng dâng lời nguy Loan Pham nhắn với Gia đình TCVN: Hòa cùng Giáo Hội Công giáo Việt Nam với sự ra đi vô cùng thương tiếc của Lm. Kim Long là nhạc sĩ Thánh Ca thân yêu của chúng ta... Chúng ta cùng dâng lời nguyện xin: Giesu Matia Giuse xin thương cứu rỗi linh ThanhCaVN nhắn với ACE: Nhân dịp Sinh Nhật lần thứ 18 Website, BQT-TCVN kính chúc Quý Cha, Quý Tu sỹ Nam Nữ, Quý Nhạc sỹ - Ca trưởng – Ca sỹ, Quý Ân Nhân và toàn thể ACE luôn tràn đầy HỒNG ÂN THIÊN CHÚA. ThanhCaVN nhắn với ACE: Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ, xin cho Linh hồn ĐTC Phanxicô được lên chốn nghỉ ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen!

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
kết quả từ 1 tới 40 trên 92

Chủ đề: Chúa Cứu Thế với thanh niên

Hybrid View

  1. #1
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default PHÊ-RÔ

    PHÊ-RÔ


    -----------Trong kỳ thương khó của Chúa, đoạn có ích nhất cho ta là đoạn Phê-rô chối Chúa. Tư cách đấng tông đồ này cao quí là ngần nào! Thế mà đấng ấy cũng sa ngã. Đấng ấy sa ngã chỉ vì cậy mính quá.

    -----------Bạn ơi! Dầu bạn là một thanh niên có nhiều ý nghĩ rất hay, dẫu từ trước đến giờ bạn cố giữ mình trong sự thiện, bạn cũng đừng cậy mình.

    -----------Đó là bài học về sự sa ngã của thánh Phê-rô. Trong khi đấng ấy ngồi sưởi bên lửa, ba lần người ta đến bảo ông là đầy tớ Chúa Giê-su, tức thì Phê-rô “ giơ tay nguyền rủa và thề mình không biết Người ấy là ai”(mt 26-74) “ Rồi ngay lúc ấy, trong khi Phê-rô còn chối thì gà cất tiếng gáy. Chúa quay lại và nhìn Phê-rô… Phê-rô liền ra khỏi nhà và ăn năn khóc lóc”(Lc 22, 60-62).
    -----------Ôi! Biết baon hiều điều Chúa đã nói bằng cái nhìn trách móc lặng lẽ kia! Phê-rô, thật con không biết Ta! Ta là Thầy đã chọn con làm tông đồ của Ta(Mt 4, 18-22) Chính Ta, một hôm đã đến gần con trên mặt sóng và tình con yêu Ta không chờ đợi được nữa, con chạy lại xin Ta đi trên ngọn sóng.(Mt 14, 23-25). Bây giờ con không biết Ta là ai nữa! Ta là kẻ mà con go5ila2 Con Đức Chúa Trời, khi ở miền Ce1sarée.(Mt 16,16). Bây giờ con không còn nhớ Ta nữa ư? Ôi! Phê-rô ơi! Chính Ta, chính Ta vừa mấy giờ qua, đã quỳ xuống trước mặt con và rửa chân cho con(Ga 13,6). Chính Ta là người mà con đã thề thà chết chứ không chối Ta.(Mt 26-35) Phê-rô ơi! Con nói đi, con không còn nhận Ta nữa ư?
    -----------Ôi! Dữ dội biết chừng nào cái nhìn lặng lẽ của Chúa khi Người trông Phê-rô!

    -----------Ôi! Phê-rô! Ôi Phê-rô! Sao Phê-rô lại hèn nhát đến thế?

    -----------Bạn ơi! Lời trách móc vị tông đồ kia có lẽ bạn cũng đặt ở trong hồn bạn… Nhưng bạn đừng nói ra, đừng nói lớn lên. Ngay chính bạn, có lần nào bạn hèn nhát khi phải tỏ rõ đức tin của bạn vì Chúa không? Có lần nào bạn từ chối Chúa chưa? Bạn có đi xe qua nhà thờ… Bạn có thật thà, mạnh bạo cất mũ không? Hay là bạn chỉ mó vào vành mũ một tý để người ta khỏi trông thấy? Hay là bạn ngảnh đi đàng khác và chăm chú đọc một cái biển quảnh cáo rao hàng?

    -----------Bạn từ chối Chúa Cứu Thế mỗi lần vì hãnh diện với thế gian bạn lìa bỏ sự tin tưởng chân chính của bạn. Bạn từ chối Chúa Cứu Thế khi vì lợi lộc vật chất, vì muốn được sưởi bên đống lửa, bạn không dám thực hành tôn giáo của bạn. Bạn từ chối Chúa Cứu Thế khi muốn kính nể người ta, bạn không dám lên tiếng bênh vực đức tin công giáo của bạn. Bạn từ chối Chúa Cứu Thế khi trong các cuộc hội họp, bạn cũng muốn dự vào những chuyện xấu xa, những chuyện lẳng lơ để tránh khỏi bị người ta cho là “ ngu ngốc” “ là trẻ con” là “ con cái Chúa”. Bạn từ chối Chúa một cách hèn nhát mỗi lần vì mê đắm bạn ưng phạm tội.

    -----------Ôi! Bạn ơi! Nếu bạn cũng nhận thấy ở giữa chước cám dỗ cái nhìn đau đớn của Chúa nhìn bạn!

    -----------Khi những bạn bè hoang toàng lôi kéo bạn, quyến rũ bạn, khi chước cám dỗ quỷ quái của bản tính bạn lôi kéo về tội lỗi, khi muôn nghìn cơ hội, chơi bời, dâm đãng hiến bạn những thú mê mẩn về xác thịt, ôi, nếu trong những giây phút ghê gớm ấy, bạn trông thấy khuôn mặt buồn rầu của Chúa Giê-su! “ Và Chúa quay lại nhìn Phê-rô… và Phê-rô liền ra khỏi nhà và ăn năn khóc lóc”.

    -----------Bạn ơi! Ước mong sự sa ngã buồn thảm của thánh Phê-rô sẽ dạy bạn rất nhiều! Bạn đừng bao giờ cậy mình! Thành tâm chưa đủ, phải để ý cẩn thận nữa. Ông Phê-rô tự tin mình quá. Ông ta sa vào chỗ nguy hiểm một cách vô nghĩa lý. Phê-rô không muốn chối từ Chúa, trái lại, trước đó mấy giờ ông ta còn quả quyết: “ Nếu Chúa là một dịp sa ngã cho mọi người thì Chúa sẽ không phải là một dịp cho con”(Mt 26, 33) “ dầu có phải chết với Chúa, tôi cũng không từ chối Chúa”(Mt 26, 35).

    -----------Nhưng, vậy tại sao ông ta bị lôi cuốn vào vòng tội?

    -----------Vì ông ta không cầu nguyện, không tránh xa những cơ hội nguy hiểm dẫn dắt đến tội lỗi. Chúa cũng đã báo trước cho các tông đồ khi các tông đồ ngủ ở trong vườn Giết-si-ma-ni:
    -----------“ Các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện để khỏi bị chước cám dỗ, trí khôn thì thông minh nhưng xác thịt thì yếu đuối”(Mt 26-41).
    -----------Đó là những lời chỉ dẫn đời đời cho những linh hồn chiến đấu với tội lỗi! Không có những lời ấy thì hồn ta ao ước điều thiện cũng vô ích vì những tính thể chất của ta thường lôi cuốn ta vào tội lỗi. Kẻ nào không dùng lời cầu nguyện mà xin Chúa giúp đỡ trong khi chiến đấu thì sẽ vấp và ngã vì sự yếu đuối của xác thịt. Biết bao nhiêu thanh niên chiến đấu can đảm, ráo riết với những ý hướng xấu xa đã thành thói quen và không thấy kết quả! Vì sao thế? Vì họ không cầu nguyện, không chăm chú và tin tưởng cầu nguyện. Họ tưởng người ta có thể giữ gìn trật tự được với những bản tính hỗn loạn trong một thể xác hư hòng với riêng sức người được. Người thanh niên này muốn làm cái quá sức mình là vượt qua được bình yên những cái nguy hiểm về tinh thần của tuôi thanh niên, nên họ không có thói quen cầu nguyện.

    -----------Và dầu chúng ta cầu nguyện, dầu chúng ta muốn giữ tín nghĩa đến cùng, dầu chúng ta đã 10 năm ở tín nghĩa, dầu thế mặc lòng, chúng ta cũng đừng tin chúng ta quá. Cái gương thánh Phê-rô đã cho chúng ta biết cái sự có thể lạ lùng và rùng rợn kia là ngay nay chúng ta đã tỏ lòng tin Chúa và ngày mai đã chối Chúa ngay. Bí ẩn thay người ta! Ông J. de Maistre, người rất hiểu đồng bào mình, nói rằng: “ Tôi không biết lòng một đứa đểu cáng thế nào, nhưng tôi đã biết lòng một người tử tế nó gớm ghiếc lắm”. Khốn nạn biết chừng nào khi con thú dữ, trong đáy linh hồn từng người, bỗng nhe răng ghê gớm ra ngáp và giật tung cả xiềng xích! Trong hồn Phê-rô, con thú dữ là sự sợ người ta và khi nó phá xích ra thì ta thấy Phê-rô phá cả tín nghĩa và danh dự mình. Còn trong hồn bạn, bạn ơi! Có lẽ là sự nông nổi ngu ngốc, sự xa hoa, ghen ghét, tham lam… Hãy cẩn thận! Bạn hãy xích những con thú dữ ấy lại.

    -----------Thường khi, một người sa ngã trong tội lỗi, tự bào chữa rằng: “ Phê-rô cũng còn sa ngã nữa là tôi”. Phải, nhưng đó mới là một nửa sự thật, còn nửa nữa là: Phê-rô sa ngã nhưng Phê-rô ăn năn đền tội. Giu-đa cũng sa ngã, nhưng Giu-đa muốn lăn dưới cát bụi. Phê-rô cũng sa ngã nhưng Phê-rô nắm lấy tay cứu vớt của Chúa và Phê-rô đứng lên được. Sa ngã là một điều thường của loài người, nhưng cứ lăn lóc trong tội lỗi là một điều quái gỡ.

    -----------Ngày 29-6-67, một cây Thập giá dựng lên trên đồi Vatican và trên thập giá ấy, Thánh Phê-rô bị treo ngược, đầu quay xuống dưới. Chính Phê-rô ấy ngày xưa đã chối Chúa nhưng sau đã ở nghĩa tín cùng Chúa suốt đời, đã đền tọi mình bằng những công nghiệp truyền giáo không ngừng và sau cùng bằng sự tử đạo.

    -----------Lạy Con Đức Chúa Trời bị đóng đinh trên thập giá, xin làm cho tôi từ nay sống đời tín nghĩa và kiên nhẫn, sửa lại lỗi lầm đã phạm cùng Chúa, trong thời niên thiếu điên dại bởi sự nông nổi thơ ngây!

  2. #2
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default PHI-LA-TÔ

    PHI-LA-TÔ


    -----------Sau khi bắt người Do Thái suy phục mình, thì người La Mã dựng phủ toàn quyền ở tình Cesarée trên bờ biển Me1diterranée. Và về thời Chúa Giê-su thì ông Phi-la-tô trị nhậm ở đó( từ năm 26 đến năm 36 sau Thiên Chúa Giáng Sinh).

    -----------Trong đoạn thương khó, ta thấy ông Phi-la-tô không phải là một người xấu, và không những thế ông ta còn muốn cứu Chúa Giê-su thoát khỏi sự cáo gian của dân Do thái. Nhưng ông ta phải một tội: ông ta hèn nhát! Ông ta không dám cương quyết theo ý tưởng mình, và nhất là ông ta không dám hy sinh vì những ý tưởng đó.

    -----------Và đó chính là điều có thể cứu được Chúa: lòng cương quyết của một người quyết liệt. Lúc ấy đáng lẽ phải giơ tay và kêu rằng: Tôi kh6ong xử phạt người vô tội này. Nhưng Phi-la-tô hèn nhát và không vững lòng. Ông ta nịnh kẻ quyền thế và khinh chê kẻ hèn mọn. Ông ta cũng như những người chạy thi xe, khi xuống dốc thì hớn hở, khi lên dốc thì cúi bò xuống, vừa đạp vừa thở rên. Ông ta thuộc vào hạng người chỉ quen đi theo với số đông, có thể làm mọi việc, trừ sự chiến đấu cho công bình.

    -----------Mười chín thế kỷ đã qua, nhưng Phi-la-tô chưa chết. Ngay nay hắn ta còn sống. nhưng sống dưới hình ảnh gì? Sống dưới hình những kẻ vì nghề nghiệp, vì địa vị, từ chối đức tin và ý chí mình.

    -----------Những người sau này là những Phi-la-tô cả, những người lấy tôn chỉ này: “ chỉ nhắm mắt một chút người ta sẽ sung sướng” hay là “ đừng ngu ngốc bỏ phí một điều lợi, dầu tay và linh hồn có bị uế tạp”… hay những kẻ vừa so vai vừa nói rằng: “ Hãy ăn cho thỏa miệng, hãy chơi cho sướng xác, hãy hoạt động cho nhiều, hãy đi theo số đông, hãy phất cờ theo gió, bơi theo nước chảy kêu rú với sài lang. Tư cách mà làm gì? Tin tưởng mà làm gì? Danh dự mà làm gì! … những kẻ lấy chân đạp kẻ khác, kẻ vô tội, rồi lấy nước rửa tay… phải những kẻ ấy cũng là Phi-la-tô cả

    -----------Khi người ta đi tàu trên hồ “ Bốn Tổng”, một ngọn núi cao, hình dáng quái lạ đập vào mắt mọi người. Có ai hỏi tên núi đó là gì thì có kẻ trả lời rằng : “ Đó là núi Phi-la-tô”.

    -----------Theo truyện truyền khẩu, sau khi Chúa Giê-su chết, Phi-la-tô không được bằng yên nữa. Ban đêm hắn bỗng giật mình dậy. Chúa Cứu Thế đẫm máu hiện ra trước mặt hắn và bảo hắn : Phi-la-tô, tại sao ngươi để Ta bị xử oan, vô tội? Thế rồi, không thể chịu nổi sự hiển hiện khủng khiếp, cái người có trái tim hèn nhát kia bèn trốn về nhà đi. Hắn đi ra ngoại quốc, nhưng khắp nơi hắn đến, nơi nào Chúa Cứu Thế đẫm máu cũng đứng trước mặt hắn.

    -----------Đó là một truyện truyền khẩu.

    -----------Nhưng cái điều không phải là truyền khẩu là cái mối khủng khiếp mà Phi-la-tô đã nhận được trong kinh Tin Kính. Chỗ nào người công giáo ở, tên Phi-la-tô hằng ngày thường nhắc trên cửa miệng và người ta nhớ hắn về điều này: hắn là một gương mẫu ghê sợ về thiếu tư cách: hắn là một gương mẫu ghê sợ và thiếu tư cách và hèn nhát đối với những tôn chỉ của mình. Đứa trẻ nào cũng biết hắn là đứa hèn nhát vì sợ người ta mà xử phạt Đấng Cứu Thế.

    -----------Bạn ơi, khi đọc những giòng này, bạn hãy suy nghĩ về những lời Chúa đã phán:
    “ Kẻ nào xưng Ta ra trước mặt thiên hạ thì Ta cũng vậy,
    ta sẽ xưng nó ra trước mặt Cha Ta ở trên trời” ( Mt 10, 32)

  3. #3
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default VẬY NGƯỜI LÀ VUA Ư?

    VẬY NGƯỜI LÀ VUA Ư?


    -----------Chúa đứng trước mặt Philatô, giữa công đường và quả quyết rằng : “ Nước Ta không phải ở thế gian này. Tức thì Philatô hỏi: Vậy Ngài là Vua ư? Chúa Giê-su trả lời: Ta là Vua”(Gi 28,16…).

    -----------Người đã nói” nghĩa là “ Ông nói đúng”. Ta là Vua, nhưng không phải là Vua trần gian. Nước Ta không phải ở thế gian này, nó không có một sức mạnh chính trị. Ta không có lính, Ta không có khí giới, nhưng Tacó các linh hồn, những linh hồn bất tử của người ta đều thuộc về Ta.

    -----------Bạn yêu quí ơi, hồn bạn cũng thuộc về Chúa Cứu Thế. Chúa Cứu Thế của bạn là Vua của bạn. Và Chúa còn là Vua mọi người vì chính bởi mọi người mà Chúa đã hy sinh. Nhưng coi chừng! Bạn không thuộc về Chúa bằng lời nói đâu, như bản trích lục lúc chịu phép rửa tội, nhưng bạn thuộc về Chúa bởi đời sống công giáo của bạn, đời sống hiểu biết và hợp lý. Vì bạn ơi! Bạn xem, đây mới là cái lầm lớn của xã hội công giáo ngày nay: lấy tên thì nhiều người thuộc về Chúa, nhưng theo đời sống thì nhiều kẻ chối Người. Dầu họ tin Chúa, nhưng họ không sống hợp với tin tưởng của họ. Họ nhận Chúa Cứu Thế là Vua của họ, nhưng họ không theo những lời chúa răn dạy.

    -----------Khi các cuộc loạn lạc nổi lên đảo lộn cả mọi sự, khi các cuộc thử thách ghê gớm tàn phá xã hội, tôn giáo và giáo hội, khi mọi sự đi đến chỗ nguy vong, người ta lại thấy tinh thần công giáo chỗi dậy, sinh nở ra và phát lộ rõ ràng. Ở giữa những sự đảo lộn kia, thuyết duy vậ và tư bản càng tỏ một cách rực rỡ rằng một nước có nhà chế tạo, có các xưởng máy, có xe hỏa cũng chưa đủ, người ta còn cần vài điều khác như sự thực thà, tính cương quyết, tính công bằng và những phong tục tốt: Nếu người ta muốn ra khỏi chỗ rối trật tự, chỗ luộm thuộm kia thì không nên nói mình là người công giáo và chỉ công giáo có tiếng, nhận là người công giáo mà không sống một đời sống công giáo, nhưng còn phải tỏ rõ đức tin của mình ra trước mặt mọi người.

    -----------Sung sướng cho những nước nào khi tỉnh dậy sau những thời gian ốm yếu, biết hành động trái với những tư tưởng rối trật tự và phá hoại, biết nhận xét cái giá trị của tôn giáo chúng ta đã hai nghìn năm nay và trở lại với những sự thực hành của đời sống công giáo.

    -----------Nhưng khi nền luân lý đã tụt xuống rất sâu, khi mọi tâm hồn đều nguội lạnh, người ta thấy ánh xuân dương công giáo không thể nảy nở được với những nụ cười tươi đẹp, nếu nền tảng đời sống công giáo hãy còn kém cỏi ở giữa quần chúng.

    -----------Chúng ta phải công nhận chân lý lớn lao này: nếu không có một đời sống công giáo hoạt động sâu xa thì người ta không thể khiến một dư luận quần chúng, một nước, một cá nhân thành công giáo được.

    -----------Bởi vậy, chúng ta hiểu được sự trái ngược này, sự trái ngược ta tưởng là lạ lùng, rằng có một người sốt sắng vỗ ngực tự nhận là công giáo, nhưng không phải là đức tin hoạt động. Họ nói: “ nếu tôi không có đức tin, tôi chả cần để ý chút đỉnh đến hồn tôi”. Phải lắm, đúng lắm. Nhưng tôi, tôi thử hỏi bạn, nếu bạn có đức tin hoạt động bạn chỉ để ý chút ít đến hồn bạn thế thôi ư? “ Tôi sẽ không đi xưng tội”. Đúng. Nhưng nếu bạn có đức tin linh động, bạn có thỉnh thoảng đi xưng tội không? “ Tôi sẽ không đi rước lễ”. Điều đó đúng… Nhưng nếu bạn có đức tin linh động, bạn có lạnh lùng thờ ơ như thề sau khi chịu lễ không?

    -----------Đó là lỗi nặng nhất của ta. Chúng ta là người công giáo, chúng ta lại không thưa thớt lắm, nhưng chúng ta chỉ công giáo bằng chữ, bằng miệng lưỡi, chứ không bằng hành động và đời sống. Với lởi nói, chúng ta là người công giáo, với cử chỉ, chúng ta là người ngoại giáo. Bằng lời nói, chúng ta tin tưởng; chúng ta vô tín ngưỡng trong hành động!

    -----------Coi chừng, bạn ơi! Chúa Cứu Thế là Vua chúng ta. Bạn sống, bạn nói, bạn hành động, thế nào để không những chỉ có tớ chứng thu rửa tội chứng minh Chúa là Vua, nhưng tất cả đời sống bạn xưng hô Người nữa!

  4. #4
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default CHÚA BỊ ĐÁNH VÀ ĐỘI VÒNG GAI

    CHÚA BỊ ĐÁNH VÀ ĐỘI VÒNG GAI


    -----------Chúa phải chịu hai hình phạt ghê gớm này: Chúa bị đánh và đội vòng gai trước khi người ta đặt thập giá lên vai Người. Người ta lột áo và trói Chúa vào cột đá để đánh. Ôi! Người ta lột trần Chúa Cứu Thế thanh sạch nhường kia! Bạn thử tưởng tượng lúc ấy sự xấu hổ hiện lên mặtChúa đỏ tía là ngần nào! ( Bạn hãy nghĩ là chính bạn lột áo Chúa Giê-su thanh sạch và hãy tưởng tượng sự bối rối hổ thẹn ánh lên mặt Người). Và Chúa lấy làm vui sướng biết bao khi những ngọn roi đầu tiên làm máu vọt ra và máu kia, những vết thương kia che sự trơ trẽn của Người.

    -----------Nếu chúng ta đi sâu vào trong mầu nhiệm cảm kích của tấn kịch này, chúng ta chỉ có thể nghĩ rằng Chúa Cứu Thế mà người ta chỉ lột quần áo một cách phũ phàng và lấy chính máu mình mà che thân thể, chính Chúa Cứu Thế ấy đã chịu đánh vì những kẻ ngày nay bỏ cách ăn mặc lương thiện để theo những kiểu hở hang, khêu gợi. Người ta đánh Chúa Cứu Thế vì những y phục khiêu vũ, trơ tráo, vì những đôi bít tất mỏng tanh… Vì những quảng cáo tục tĩu, vì những vở kịch vô luân lý, những cuốn phim dâm đãng… vì những gương xấu xa của một vài hội sở, vì những điều vô luân lý gớm ghiếc và ràng buộc hồn người ta ngày nay như những móng nhọn.

    -----------Ôi! Bạn ơi! Vậy bạn có thương hại Đấng Ki-tô không. Đấng Ki-tô run rẫy, sợ hãi, nóng sốt? Bạn có thể thờ ơ nghe tiếng roi chì rít khắp lưng Người để cứu gỡ các con cái Người khỏi những điều yêu sách vô độ của xác thịt không? Bạn có biết kẻ thương hại Chúa làm gì không? Khi ngọn lửa thiêu đốt của những thứ tội lỗi ôm họ, họ ngẩng nhìn lên Chúa đau thương để sự khủng khiếp và ghê gớm ấy làm nguội lạnh những làn lửa phá hại của bản tính quỷ dữ đang chảy trong mạch máu họ.

    -----------Và nếu không may, làn lửa ấy đã đốt bạn, nếu có lẽ, làn lửa vô luân lý đã để lại tro bụi trong bạn, thì bạn ơi, bạn hãy đến gần cái cột mà máu Chúa đã vọt ra để giòng máu cao trọng ấy, giòng máu nóng bỏng ấy, giòng máu quý giá ấy cũng chảy xuống bạn và lau rửa bạn, làm bạn mạnh mẽ, thiêu hóa bạn và đánh thức hồn giác ngộ của bạn vào một đời mới.

    -----------Nhưng đó mới chỉ là bước khuất phục đầu tiên của Chúa Cứu Thế. Rồi Chúa chịu những lời sỉ vả. “ Chúng lột quần áo Chúa và mặc cho Chúa một cái áo đỏ. Chúng kết một vòng gai đặt lên đầu Chúa và đưa một cây gậy vào tay phải Chú, rồi chúng quỳ trước mặt Chúa cùng mỉa mai bảo Chúa rằng: “ Lạy vua Do Thái”, chúng lại nhỏ vào mặt Chúa và cầm cây sậy đánh vào đầu Chúa”(Mt 27, 28, 30).

    -----------Đến đây, tôi chỉ còn biết cầu xin thôi. Khi tôi biết Đức Vua bị giầy đạp dưới chân kia, bị phỉ nhổ kia là Chúa Trời Đất, Chúa ngự trên các Thiên Thần, và bao bọc những ánh sáng, phải, khi đó tôi chỉ biết cầu xin thôi. Lạy Chúa, chỉ vì mỉa mai mà người ta gọi Chúa là Vua. Nhưng đối với tôi, Chúa là Vua thật. Chúa là Vua của tôi, Đức Vua chịu nhục nhã đã nâng cao tôi lên, Đức Vua đã không tiếc máu mình để giải thoát đứa con, Đức Vua đã chịu đội vòng gai để tôi có thể lại ngẩng lên Thiên Chúa cái trán xanh xao tội lỗi của tội… Bọn lính ngạo mạn chưa biết cái đầu chúng đặt vòng gai là đầu ai. Nhưng chúng ta, chúng ta biết đầu đó: chúng ta biết cái họa tội lỗi là một chiết gai, và cái gai ấy cảm sâu vào trán Chúa hơn cái gai ở vòng gai kia. Phải, ngày nay, người đời lại đội vòng gai lên đầu Chúa. Kẻ nào không tin Chúa, kẻ nào không yêu Chúa, kẻ nào không theo Chúal là đội vòng gai lên đầu Chúa. Kẻ kiêu ngạo đội vòng gai lên đầu Chúa! Kẻ dâm đãng đội vòng gai lên đầu Chúa! Kẻ khi bạc đội vòng gai lên đầu Chúa!

    -----------Lạy Chúa! Biết bao nhiêu lần chính tôi đã ấn sâu cái vòng gai ấy vào trán Chúa đẫm máu! …

  5. Được cám ơn bởi:


  6. #5
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default CHÚA CỨU THẾ VÁC THÁNH GIÁ!

    CHÚA CỨU THẾ VÁC THÁNH GIÁ!

    -----------Trong tưởng tượng, tôi theo Chúa trên đường đẫm máu, trên đường khổ giá của Chúa. Phúc âm không nói rõ đoạn này. Chúng ta chỉ đọc có thế này: “ Chúa vác khổ giá và đi ra khỏi thành, đến một nơi gọi là núi “Sọ”, tiếng Do Thái gọi là Golgotha, đến đấy, chúng đóng đinh Chúa”(Gi 19,17). Nhưng theo cựu truyền, lòng hiếu thảo của người công giáo đếm 14 “nơi”, kể từ nhà Phi-la-tô đến nơi táng xác. Mười bốn nơi thấm đẫm máu Chúa đi đến chỗ tử hình!

    -----------Suy gầm về đường Thánh Giá là một hành xử hiếu thảo và cầu nguyện cảm kích nhất. Trong tưởng tương, chúng ta hãy đến gần Chúa và theo Chúa trên bước đường cuối cùng và trái tim ta, trái tim cũng đau đớn với Chúa, sẽ cố gắng học thêm nhiều nữa.

    -----------Chúa Cứu Thế vác khổ giá, cây khổ giá mà hình ảnh đã hiện ra suốt đời Chúa. Lúc ấy, lòng Chúa sôi nổi biết bao! Vì Chúa cũng là người như ta. Điều gì làm ta đau đớn cũng làm Chúa khổ cực, điều gì làm ta sợ hãi cũng làm Chúa kinh hoàng. Và trong Chúa, bản tình đời sống chắc hẳn cũng lo lằng khi Chúa nhìn thấy cây khổ giá to lớn với hai cách giang ra ghê gớm.

    -----------Tôi dừng lại trước hình ảnh này: Cây khổ giá đè nặng trên vai Chúa! Cây khổ giá nặng nề biết bao! Vậy tại sao nó nặng như thế? Có phải vì gỗ nặng không? Không, nó nặng bởi tội lỗi của muôn ức người mà vì họ chúa phải vác thay. Tội lỗi của từng người, của bạn và của tôi. Bạn ơi! Bạn có thương hại Chúa Cứu Thế đau đớn không! Nếu kẻ nào coi thường tội lỗi, không nhớ đến bổn phận mình, không lo lắng đến hồn mình và không chiến đấu với những khuynh hướng xấu xa, phải, tôi van kẻ ấy hãy nhìn mặt Chúa một giây. Họ có thể chịu được cái nhìn buồn thảm của Chúa đẫm máu không?

    -----------Khi người Ả rập chiếm gần hết nước Tây Ban Nha, người ta dựng ở Cordoue một đền thờ Hồi giáo lộng lẫy châu báu. Muốn cho ngày hội thêm phần long trọng, người ta trói vào cột một người nô lệ công giáo.

    -----------Người đó trước kia là một nhà quý phái Tây Ban Nha rất được trọng vọng. Nhà quý tộc Tây Ban Nha vẫn kiên gan với đức tin của mình cho đến chết. Trong lúc trơ trọi, trong cuộc chiến đấu thiêng liêng, ai nâng đỡ người ấy? Ông ta đã kiễn nhẫn lấy móng tay vẽ một cây khổ giá vào cột đá mà ông ta bị trói… Từ lâu, sức mạnh Hồi giáo đã bị tan rã ở Tây Ban Nha: cái đền thờ kia đã thành nhà thờ công giáo: và người ta, ngày nay, còn cung kính nhìn cây thập giá khắc vào cột đá, cây thập giá đã tỏa ra bao nhiêu sức mạnh, bao nhiêu can đảm, bao nhiêu an ủi cho những nỗi đau đớn của một người công giáo trơ trọi.

    -----------Tôi cũng vậy, khi tôi phải nhìn thẳng vào khổ giá của đời tôi và những khó khăn chồng chất như núi, khi tôi phải cưỡng lại những kế hoạch và dự định của tôi, thì lạy Chúa, xin Chúa hãy dạy tôi không kêu ca, chịu nhẫn nhục những nỗi đau đớn với một linh hồn tươi sáng, mạnh mẽ, và cảm thấy rằng chính Chúa đặt cây khổ giá này trên bước đường tôi đi.

    -----------Ôi! Cây Thánh giá quí trọng của Chúa Cứu Thế, cây Thánh Giá hoen ố nằm vệt máu đào! Ôi! Thánh Giá, xin hãy mở hai cánh tay đẫm máu ra! Ôi! Cây Thánh Giá của Chúa Cứu Thế, tôi muốn nhìn cây Thánh Giá mỗi khi chước cám dỗ kéo tôi vào vòng tội, và lúc ấy xin giúp sức cho tôi!

    -----------Ôi! Cây Thánh Giá, tôi muốn nhìn Thánh Giá khi cái khổ giá nặng nề của đời đè nặng trên tôi. Lúc ấy xin hãy khuyến khích tôi, phấn khởi tôi! Ôi! Cây Thánh Giá, tôi muốn nhìn cây Thánh Giá khi đôi mắt hấp hối của tôi mờ đi, giá lạnh và cứng ra. Lúc ấy, xin hãy là hy vọng, là an ủi và là phần thưởng vĩnh viễn của tôi!Lúc ấy, xin hãy là hy vọng, là an ủi và là phần thưởng vĩnh viễn của tôi!

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: [email protected]