Love Telling ThanhCaVN nhắn với ACE: Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ, xin cho Linh hồn Cha cố Phêrô (Ns. Kim Long) được lên chốn nghỉ ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen! Loan Pham nhắn với ACE: Giêsu Maria Giuse, con mến yêu xin thương cứu rỗi linh hồn Phê-rô Lm. Kim Long sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa. Amen Loan Pham nhắn với ACE: Hòa cùng với Giáo Hội Công Giáo Việt Nam với sự ra đi của Lm. Kim Long là Nhạc sĩ quý mến của chúng ta...đó là sự thương xót mất mát rất lớn của Thánh Nhạc Việt Nam... chúng ta hãy cùng dâng lời nguy Loan Pham nhắn với Gia đình TCVN: Hòa cùng Giáo Hội Công giáo Việt Nam với sự ra đi vô cùng thương tiếc của Lm. Kim Long là nhạc sĩ Thánh Ca thân yêu của chúng ta... Chúng ta cùng dâng lời nguyện xin: Giesu Matia Giuse xin thương cứu rỗi linh ThanhCaVN nhắn với ACE: Nhân dịp Sinh Nhật lần thứ 18 Website, BQT-TCVN kính chúc Quý Cha, Quý Tu sỹ Nam Nữ, Quý Nhạc sỹ - Ca trưởng – Ca sỹ, Quý Ân Nhân và toàn thể ACE luôn tràn đầy HỒNG ÂN THIÊN CHÚA. ThanhCaVN nhắn với ACE: Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ, xin cho Linh hồn ĐTC Phanxicô được lên chốn nghỉ ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen!

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
kết quả từ 1 tới 40 trên 92

Chủ đề: Cuộc đời ĐỨC MẸ - Giai đoạn thứ hai (phần 3 đến phần 6)

Hybrid View

  1. #1
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default

    ------------ Dịp đó thánh Phaolô ở lại Jerusalem không quá mười lăm ngày, như ngài nói trong thơ gởi giáo đoàn Galata (Gal. 1:18). Ít năm sau, thánh Phaolô từ Miletus và Ephesô trở lại Jerusalem rồi bị bắt giam, ngài thuật lại lần ngất trí này trong đền thờ và lệnh Chúa truyền rời khỏi Jerusalem trong Chương 22 Tông Đồ Công Vụ. Thánh Phaolô trình lại với thánh Phêrô về thị kiến và lệnh Chúa truyền. Sau khi suy xét sự nguy hiểm chí tử của ngài, thánh Phaolô được bí mật gởi đi Caesarêa và Tarsô với ủy nhiệm rao giảng cho các dân ngoại không phân biệt một ai.

    ------------ Được Chúa hứa bảo vệ sinh mạng thánh Phaolô, Mẹ Maria hy vọng nhờ ơn phù trợ của Đấng Quan Phòng có thể bảo vệ thánh Giacôbê, cháu Mẹ. Thánh Giacôbê rất yêu quí đối với Mẹ, ngài được hàng trăm thiên thần, do Mẹ chỉ định, bảo vệ và đồng hành tại Granada. Các thiên thần hộ vệ thánh Giacôbê thường đi đi về về, đem các lời cầu xin của ngài tới Mẹ Maria và lời Mẹ chỉ dạy cho ngài; nhiều lần Mẹ Maria hiện ra với thánh Giacôbê để an ủi, chỉ dạy và cứu giúp khi nguy cấp. Khi hoàn thành giáo đoàn nhỏ tại Pillar thuộc Saragossa, thánh Giacôbê trao lại cho vị giám mục và các môn đệ được chỉ định tại đó trông coi, cũng như tại các thành phố khác ở Tây Ban Nha. Thánh Giacôbê rời khỏi Saragossa, tiếp tục truyền giáo qua nhiều tỉnh thành. Sau khi tới Catalonia, ngài đáp tầu đi nước Ý, từ đó giong ruổi đường bộ vừa đi vừa rao giảng cho tới khi đáp tầu đi Tiểu Á.

    ------------ Thánh Giacôbê sung sướng đến Ephesô, ngài quì nơi chân Đức Hiền Mẫu Đấng Tạo Hoá. Ngài tạ ân Mẹ Maria vì muôn đặc ân Thiên Chúa ngài nhận được qua Mẹ suốt các hành trình rao giảng ở Tây Ban Nha, nhất là các lần Mẹ viếng thăm. Đức Hiền Mẫu nâng thánh Giacobê lên và nói: “Thưa chúa công của mẹ, xin nhớ ngài được Chúa xức dầu tấn phong và là thừa tác của Chúa, còn mẹ chỉ là con trùng hèn hạ.” Mẹ Maria quì xuống xin thánh Giacôbê, với tư cách là linh mục, chúc lành cho Mẹ. Thánh Giacôbê lưu lại Ephesô vài ngày với Mẹ Maria và thánh Gioan, em ngài, và kể lại với thánh Gioan mọi việc xảy ra cho ngài tại Tây Ban Nha. Thánh Giacôbê trở lại Jerusalem vào thời gian toàn thể thành này sôi sục chống lại các môn đệ và tín hữu Chúa Kitô. Người Do Thái điên cuồng chống lại thánh Tông Đồ Giacôbê và quyết định giết ngài khi họ thấy các hy vọng của họ tan vỡ vì việc trở lại và lòng tin sắt đá của các ông Philetus và Hermogenes. Để thi hành mục đích này họ hối lộ Democritus và Lysias, sĩ quan đại đội trưởng vệ binh La mã, xin cấp cho họ lính để bắt giữ thánh Tông Đồ. Để che giấu hành động dối trá của họ, họ dàn cảnh cuộc cãi lộn trong khi thánh Giacôbê rao giảng để bắt giữ ngài. Việc thi hành âm mưu ác độc này được trao cho Abiator, vị thuợng tế năm đó, và Josias, một ký lục đồng mưu. Thuợng tế Abiator và viên ký lục điên cuồng giận dữ khi thánh Giacôbê giảng cho dân chúng về mầu nhiệm Ơn Cứu Chuộc, chứng minh lời ngài giảng bằng sự khôn ngoan lạ lùng rút từ các chứng tích trong Cựu Ước, làm người nghe cảm động chảy nước mắt ăn năn thống hối. Sau khi làm hiệu cho bọn lính La mã, Abiator sai Josias quàng sợi thừng quanh cổ thánh Giacôbê, đè ngài xuống, la lên rằng ngài là người gây rối loạn trong dân chúng và là tác giả một tôn giáo mới chống lại đế quốc La Mã. Democritus và Lysias cùng với đám lính xông tới trói và giải nạp thánh Giacôbê cho Herode (thứ). Bị Lucifer và người Do Thái xúi bẩy hận thù các tín hữu Chúa Kitô, Herode chống lại các môn đệ Chúa, sai lính của y hành hạ và tống giam các môn đệ. Cuộc đàn áp này được thánh Luca kể trong Chương 12 Tông Đồ Công Vụ. Herode lập tức ra lệnh chém đầu thánh Giacôbê như dân Do Thái đòi. Thánh Tông Đồ Giacôbê hết sức hoan hỉ khi bị bắt bị trói giống Thầy của ngài và bị điệu đi lãnh phước tử đạo, mà ngài đã được Mẹ Maria cho biết. Thánh Giacôbê dâng lên những lời khiêm nhượng cảm tạ vì hồng ân này, công khai lặp lại lời tuyên xưng đức tin vào Chúa Kitô. Thánh Giacôbê nhớ lại lời ngài cầu khẩn tại Ephesô là Mẹ Maria rất thánh sẽ hiện diện bên ngài khi ngài chết, nên thánh Tông Đồ kêu cầu Mẹ hết sức thiết tha.

    ------------ Từ tĩnh phòng, Mẹ Maria nghe các lời cầu nguyện của thánh Tông Đồ yêu dấu và là cháu Mẹ. Trong khi cầu nguyện, Mẹ thấy nhiều thiên thần thuộc mọi đẳng trật từ thiên đàng tới, một số thiên thần bao quanh thánh Tông Đồ tại Jerusalem khi ngài bị điệu tới pháp trường, các thiên thần khác tới bên Đức Nữ Vương tại Ephesô. Một trong các thiên thần nói với Mẹ Maria: “Kính thưa Đức Nữ Vương thiên đàng, Thiên Chúa Tối Cao yêu cầu Đức Nữ Vương lập tức tới Jerusalem an ủi Giacôbê, đầy tớ vĩ đại của Chúa, để hỗ trợ ngài trong giờ chết, ban mọi điều ngài ước ao cách yêu mến và thánh thiện.” Mẹ Maria vui mừng và biết ơn vì đặc ân này. Mẹ chúc tụng Đấng Tối Cao vì ơn bảo vệ những người trông cậy lòng thương xót của Chúa và ký thác mạng sống mình trong tay Chúa. Trong khi thánh Giacôbê bị điệu tới pháp trường, ngài làm nhiều phép lạ cứu rất nhiều người bệnh tật và bị quỉ ám. Những người đó chờ đón dọc đường thánh Giacôbê tới pháp trường, vì tin đồn cuộc hành hình do lệnh Herode lan tràn khắp nơi, rất đông người bất hạnh vội vàng tới để lãnh được những ơn cứu giúp và lời khuyên bảo sau cùng của ngài. Tất cả những người này đều được thánh Tông Đồ chữa lành bệnh tật.

    ------------ Các thiên thần đưa Mẹ Maria tới nơi hành quyết thánh Giacôbê tại Jerusalem. Thánh Tông Đồ quì gối dâng hy lễ lên Thiên Chúa. Ngài thấy Đức Nữ Vương thiên đàng ở trước mặt, có muôn vàn thiên thần vây quanh. Khi thấy cảnh huy hoàng thiên đàng này, linh hồn thánh Giacôbê bừng lên niềm vui mới và trái tim ngài cháy lên tình yêu thánh thiêng nồng nàn. Ngài ước muốn tuyên xưng Mẹ Maria là Mẹ Thiên Chúa và là Nữ Vương muôn loài. Nhưng một thiên thần nói: “Này Giacôbê, tôi tớ của Đấng Tạo Hoá, hãy giữ lại trong tim những tình cảm quí giá này, đừng nói cho những người Do Thái tại đây biết Đức Nữ Vương của chúng ta hiện diện. Những người đó không xứng đáng và không thể nhận biết Người. Thay vì tôn kính Người, chúng làm cho trái tim chúng càng chai đá hận thù.” Được khuyên như thế, thánh Tông Đồ không lớn tiếng mà chỉ mấp máy môi âm thầm nói với Mẹ Maria:
    ------------ ”Lạy Đức Hiền Mẫu Chúa Giêsu Kitô của con, Nữ Vương và Đấng bảo vệ con, Người là niềm an ủi cho những ai đau khổ, nơi nương ẩn cho các kẻ khốn cùng. Lạy Nữ Vương của con, trong giờ phút này, xin cho con hồng ân đáng ước vọng của Người. Xin dâng hiến hy lễ mạng sống con lên Thiên Chúa Con của Người và là Đấng Cứu Chuộc thế giới. Con bừng cháy lòng khao khát được là hy lễ toàn thiêu vì vinh danh Chúa. Xin đôi bàn tay cực tinh tuyền không tì vết của Mẹ ngày hôm nay là bàn thờ dâng hiến hy lễ con, để hy lễ này có thể trở nên đáng được Thiên Chúa chấp nhận. Con ký thác linh hồn con trong tay Mẹ, để qua tay Mẹ, linh hồn con tới tay Đấng Tạo Thành.” Sau khi nói những lời này và gắn mắt nhìn vào Mẹ Maria đang nói với trái tim ngài, thánh Tông Đồ Giacôbê bị lý hình chém đầu. Mẹ Maria đã đón linh hồn thánh Tông Đồ yêu dấu đem về thiên đàng trình lên trước Thiên Chúa Con Mẹ.

    ------------ Khi Mẹ Maria rất thánh vào thiên đàng cùng với của lễ này, Mẹ đã tạo ra niềm hân hoan cho toàn thể triều đình thiên quốc; Mẹ được đón tiếp bằng những lời ca chúc tụng. Đấng Tối Cao nhận và đặt linh hồn thánh Giacôbê trong vinh quang tuyệt vời giữa các thần thánh. Phủ phục trước ngai toà Thiên Chúa Toàn Năng, Mẹ Maria dâng lời chúc tụng tạ ân vì phước tử đạo hiển vinh mà một trong các thánh Tông Đồ đã được. Dịp này Mẹ Maria không trực diện thị kiến Thiên Chúa Ba Ngôi, nhưng Thiên Chúa Ba Ngôi ban muôn vàn đặc ân mới cho Mẹ và cho Giáo Hội. Toàn thể các thánh chúc tụng Mẹ. Kế đó các thiên thần đưa Mẹ trở lại tĩnh phòng tại Ephesô, tại đây một thiên thần xuất hiện dưới hình bóng Mẹ. Khi trở lại tĩnh phòng, Đức Hiền Mẫu mọi thánh đức thiên đàng phủ phục tạ ân Đấng Tối Cao vì mọi việc đã xảy ra.

    ------------ Đêm đó các môn đệ thánh Giacôbê lấy xác ngài bí mật đưa tới Jaffa, từ đó họ đáp tàu đưa xác thánh Giacôbê tới Galicia nước Tây Ban Nha. Mẹ Maria gởi một thiên thần hướng dẫn họ tới hải cảng Galicia. Mặc dầu không nhìn thấy thiên thần, các môn đệ thánh Giacôbê cảm thấy được bảo vệ cách lạ lùng suốt hành trình. Nước Tây Ban Nha nhận được đức tin nhờ thánh Giacôbê. Đức tin đã ăn rễ rất sâu trong trái tim các tín hữu nhờ ơn bảo trợ dồi dào của Mẹ Maria; bây giờ lại nhờ Mẹ mà quốc gia này được bảo quản thi hài thánh Tông Đồ. Thánh Giacôbê chết ngày 25 tháng 3 năm 41 Công Nguyên: 5 năm 7 tháng kể từ ngày ngài xuất hành rao giảng Tin Mừng tại Tây Ban Nha. Thánh Giacôbê tử đạo vào đúng ngày tròn 7 năm sau Cuộc Tử Nạn của Chúa Cứu Thế. Cái chết của thánh Giacôbê mà Herode vội vàng xúc tiến đã gia tăng đáng kể lòng ác độc bất kính của người Do Thái chống Giáo Hội Chúa Kitô. Họ thấy sự tàn bạo của hôn quân ác độc Herode là phương tiện hữu hiệu cho việc họ theo đuổi lòng hận thù chống lại các Kitô hữu. Lucifer và lũ quỉ của nó cũng cùng ý hướng đó. Herode đã thi hành việc Lucifer xúi bắt thánh Phêrô để mua chuộc cảm tình dân Do Thái đối với những mục đích thấp hèn tạm bợ của y. Ma quỉ rất kinh sợ Vị Đại Diện Chúa Kitô vì quyền lực từ ngài phát ra chống lại chúng. Chúng âm thầm tìm cách đẩy nhanh việc bắt giam ngài. Thánh Phêrô, bị trói bằng nhiều xiềng xích, nằm trong hầm tù chờ tới sau Lễ Vượt Qua sẽ bị hành quyết (Tđcv 12:4).

  2. Được cám ơn bởi:


  3. #2
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default

    ------------ Mẹ Maria biết rõ cuộc khủng hoảng nguy hiểm đe dọa Giáo Hội. Mẹ thấy mọi việc xảy ra tại Jerusalem. Mẹ gia tăng cầu nguyện khẩn thiết, lo âu. Mẹ phủ phục trên đất, huyết lệ đầm đìa, xin Chúa giải phóng thánh Phêrô và bảo vệ Giáo Hội. Những lời Mẹ cầu nguyện xuyên thấu Trái Tim Chúa Giêsu Con Mẹ. Để đáp ứng lời Mẹ, chính Chúa hiện ra khi Mẹ đang cầu nguyện. Đức Vua Tối Cao âu yếm nâng Mẹ lên và nói: “Thưa Mẹ của Con, xin Mẹ nguôi lòng đau đớn và hãy xin bất cứ điều gì Mẹ muốn. Con sẽ ban mọi điều Mẹ xin; Mẹ sẽ nhận được mọi điều đó vì vui lòng Con. Con muốn Mẹ hành động theo ý Mẹ, Mẹ hãy dùng quyền lực Con ban cho Mẹ: Mẹ hãy làm hoặc tháo gỡ bất cứ điều gì cần thiết vì lợi ích cho Giáo Hội, Mẹ biết mọi giận dữ điên cuồng ma quỉ sẽ hướng vào Mẹ.” Mẹ Maria tạ ơn Chúa vì đặc ân mới này và tận hiến thi hành các cuộc chiến đấu cho các tín hữu Chúa. Mẹ nói: “Lạy Thiên Chúa Tối Cao, nguồn hy vọng và sinh lực linh hồn mẹ, trái tim và linh hồn nữ tì Chúa được chuẩn bị để chịu gian khổ vì các linh hồn đã được chuộc bằng Máu Thánh và Sinh Mạng của Chúa. Mặc dầu mẹ chỉ là bụi đất vô dụng, mẹ biết Con quyền năng khôn ngoan vô cùng; với ơn trợ giúp của Con, mẹ không sợ rắn già hỏa ngục. Vì Con muốn mẹ quyết định, hành sử nhân danh mẹ vì lợi ích Giáo Hội, bây giờ xin Con truyền cho Lucifer và các quỉ của nó, những kẻ đang gây rối cho Giáo Hội, phải xuống hoả ngục và ở đó cho tới khi Thiên Chúa vui lòng cho phép chúng trở lại thế gian.”

    ------------ Lucifer và lũ quỉ của nó biết hình phạt này phát xuất từ Đức Nữ Vương chúng ta, Đấng mà chúng gọi là kẻ thù vì không dám gọi thánh danh Mẹ Maria. Ở trong hoả ngục chúng xấu hổ và mất tinh thần cho tới khi chúng được phép chỗi dậy để chống lại Đức Maria, như sẽ được tường thuật sau. Sau khi chiến thắng ma quỉ, Mẹ Maria thấy Mẹ cũng cần phải chiến thắng sự chống đối của Herode và người Do Thái, Mẹ nói với Thiên Chúa Con của Mẹ: “Hỡi Con và Chúa của mẹ, bây giờ nếu Con muốn, xin hãy cho thiên thần giải thoát Phêrô tôi tớ Con khỏi ngục tù.” Do lệnh Chúa Kitô và Mẹ Maria, một thiên thần đã mau mắn đi giải thoát thánh Phêrô.

    ------------ Thánh Phêrô bị xiềng bằng hai dây xích, nằm giữa hai lính canh và một số lính khác gác ở cửa hầm tù. Lễ Vượt Qua đã xong và đêm đó chính là đêm cuối cùng trước khi ngài bị hành quyết theo án đã tuyên. Nhưng thánh Tông Đồ Phêrô bình tâm đến độ ngài ngủ ngon lành không chút lưu ý đến đám lính canh giữ ngài (Tđcv 12:6). Thiên thần phải lay mạnh để đánh thức thánh Phêrô trong khi ngài còn ngái ngủ và bảo: “Dậy mau, thắt lưng và mang giày, cầm lấy áo choàng và đi theo tôi.” Thánh Phêrô thấy ngài không bị xiềng xích và không hiểu việc gì đang xảy ra cho mình, cũng không để ý thị kiến này nghĩa gì, mà lập tức đi theo thiên thần. Sau khi dẫn thánh Phêrô qua một vài đường phố, thiên thần cho ngài biết Thiên Chúa đã giải phóng ngài khỏi nhà tù nhờ lời cầu bầu của Đức Hiền Mẫu rất thánh, rồi thiên thần biến đi. Thánh Phêrô bây giờ hiểu việc huyền nhiệm và tạ ân Chúa.

    ------------ Thánh Phêrô nghĩ trước nhất cần phải báo tin ngài được giải thoát, tham khảo thánh Giacôbê Thứ và các tín hữu khác trước khi tìm nơi an toàn. Ngài rảo bước tới nhà bà Maria, mẹ ông Gioan cũng còn tên là Marcô. Đây chính là Nhà Tiệc Ly, tại đây nhiều môn đệ tụ tập trong thời gian này. Thánh Phêrô từ dưới đường gọi mọi người. Chị Rhode chạy xuống coi ai gọi cửa và nhận ra giọng nói của thánh Phêrô. Mừng quýnh, để thánh Phêrô đứng chờ ngoài cửa, chị chạy đi nói cho các môn đệ và mọi người biết thánh Phêrô gọi cửa. Mọi người nghĩ rằng chị Rhode nhận lầm, nhưng chị khăng khăng nói đó chính là thánh Phêrô. Trong khi mọi người trao đổi ý kiến, thánh Phêrô liên tiếp gõ cửa. Khi mở cửa ra, mọi người vui mừng thấy thánh Phêrô được giải thoát. Thánh Phêrô kể cho mọi người nghe các việc đã xảy ra cho ngài để mọi người có thể kín đáo thông báo cho thánh Giacôbê Thứ và các anh em tín hữu. Thấy rằng Herode hẳn sẽ cho tìm bắt ngài hết sức gắt gao, mọi người đồng ý thánh Phêrô cần rời khỏi Jerusalem và không trở lại, vì sợ ngài sẽ bị bắt trong những cuộc lùng bắt sau này. Sau khi truy lùng thánh Phêrô mà không kết quả, Herode trừng phạt các lính canh, và lại điên cuồng giận dữ chống lại các môn đệ Chúa. Nhưng vì lòng kiêu căng và âm mưu của y chống lại Thiên Chúa, Thiên Chúa rút ngắn các hoạt động của y bằng một hình phạt nặng nề sẽ được kể trong đoạn sau.

    ------------ Trong lo âu và tin cậy vào ơn Chúa phù trợ, Mẹ Maria không ngừng đẫm lệ cầu nguyện. Mẹ nói với một trong các thiên thần hộ vệ: “Thưa thừa tác của Thiên Chúa Tối Cao và là thụ tạo của tay Chúa, sự lo lắng cho Giáo Hội Chúa mãnh liệt thúc giục tôi tìm kiếm hạnh phúc và sự phát triển Giáo Hội. Tôi xin người lên trước ngai toà Đấng Tối Cao, dâng lên Thiên Chúa nỗi đau đớn của tôi, xin cho tôi được phép chịu đau khổ thay cho các tôi tớ trung tín của Chúa, xin Chúa ngăn chặn Herode không được tiến hành âm mưu triệt hạ Giáo Hội.” Thiên thần đưa thông điệp của Mẹ Maria lên trước ngai toà Thiên Chúa, trong khi đó Đức Nữ Vương thiên đàng, như một bà Esther khác, liên tục cầu nguyện cho việc giải phóng và ơn cứu độ dân của bà và cho chính bà (Esther 4:16). Thiên sứ được Thiên Chúa Ba Ngôi gởi trở lại với phúc điệp: “Thưa Công Chúa thiên đàng, Chúa các thiên thần phán rằng Người là Hiền Mẫu, là Nữ Vương, là Thầy của Giáo Hội, Người nắm giữ hành sử quyền năng của Chúa bao lâu Người còn ở trần thế; Chúa muốn Công Nương, với tư cách Nữ Vương và Bà Chúa trời đất, tuyên án phạt Herode.”

    ------------ Vì khiêm tốn và bối rối trước phúc điệp này, Mẹ Maria nói với thiên sứ: “Như thế tôi sẽ phải tuyên án phạt một thụ tạo là hình ảnh Chúa sao? Vì tôi từ tay Chúa mà ra, tôi biết nhiều kẻ tội lỗi giữa loài người nhưng tôi chưa bao giờ kêu gọi phạt họ. Phần tôi, tôi luôn ước ao họ được cứu chuộc nếu có thể được, chẳng bao giờ xúc tiến mau việc phạt họ. Xin thiên thần trở lại trình lên Thiên Chúa rằng tòa án và quyền lực của tôi tùy thuộc nơi Chúa, tôi không thể tuyên án tử cho bất cứ người nào mà không xin thánh ý Chúa. Nếu được, xin Chúa đem Herode tới con đường Ơn Cứu Độ, tôi sẵn sàng chịu mọi đau khổ ở trần gian theo thánh ý Chúa ngõ hầu linh hồn y không bị hư mất.” Thiên sứ cấp tốc trở lại trình thông điệp của Đức Nữ Vương lên Thiên Chúa Ba Ngôi và được phái trở lại với phúc điệp: “Thưa Bà Chúa và Nữ Vương của chúng thần, Đấng Tối Cao phán rằng Herode là một trong những kẻ thấy trước bị trầm luân, vì y quá sức ngoan cố trong âm mưu ác độc, y sẽ không nghe theo bất cứ lời khuyên bảo răn đe hoặc chỉ dạy nào. Thưa Đức Nữ Vương, y cũng không muốn lợi dụng các công nghiệp Ơn Cứu Chuộc, y không lợi dụng lời cầu bầu của các thánh và cả của chính Đức Nữ Vương xin cho y.”

    ------------ Mẹ Maria gởi thiên sứ trở lại thiên đàng lần thứ ba với lời yêu cầu: “Hỡi thiên sứ, nếu Herode cần phải chết để ngăn cản y khỏi đàn áp Giáo Hội, thiên sứ hãy trình lên Đấng Tối Cao rằng do lòng xót thương chiếu cố vô cùng bao la của Chúa, Chúa đã làm cho tôi trong cuộc sống trần gian này trở nên Nơi Nương Náu cho con cháu Adong, là Trạng Sư, là Đấng Bầu Cử cho kẻ tội lỗi, thì việc xét xử của tôi phải là sự xét xử nhân từ khoan dung đại lượng để phù trợ cho tất cả mọi người tìm kiếm sự cầu bầu của tôi. Tất cả các linh hồn sẽ chỉ rời khỏi nơi nương ẩn này với sự bảo đảm chắc chắn được tha thứ nhân danh Con Thiên Chúa của tôi. Vì vậy, nếu tôi là hiền mẫu yêu thương đối với nhân loại, mà họ là thụ tạo bởi tay Chúa và là giá Máu Thánh Chúa, làm sao tôi có thể là vị thẩm phán nghiêm khắc tuyên án phạt một trong những thụ tạo của Chúa? Tôi không bao giờ được trao trọng trách hành sử công lý, mà chỉ có lòng thương xót, đối với cả loài người. Lúc này trái tim tôi bối rối vì xung khắc giữa tình yêu và đức vâng lời thi hành công lý nghiêm khắc. Hỡi thiên sứ, ngài hãy lại trình lên Chúa nỗi lo âu của tôi, và tìm biết phải chăng Chúa không vui lòng nếu Herode phải chết mà không có việc tôi tuyên phạt y.”

    ------------ Thiên sứ trở lại thiên đàng lần thứ ba và Thiên Chúa Ba Ngôi cực thánh lắng nghe thông điệp hết sức hài lòng vừa ý đối với tình yêu thương trắc ẩn của Mẹ Maria. Thiên sứ trở lại thông báo cho Bà Chúa yêu thương: “Thưa Đức Nữ Vương, thưa Hiền Mẫu của Đấng Tạo Hoá và thưa Bà Chúa của chúng thần, Thiên Chúa Tối Cao phán rằng lòng thương xót Đức Nữ Vương dành cho những người nào ước muốn lợi dụng sự cầu bầu đầy quyền thế của Đức Nữ Vương, chứ không phải dành cho những kẻ coi thường và khinh ghét sự cầu bầu của Người như tên Herode. Thiên Chúa phán Người là Mẹ Giáo Hội, Người được trao cho mọi quyền năng Thiên Chúa, vì thế thật là chính đáng để Nữ Vương sử dụng quyền năng đó cách thích hợp. Herode phải chết. Nhưng việc đó sẽ phải theo lệnh Đức Nữ Vương.” Mẹ Maria đáp: “Thiên Chúa chí công và các phán quyết của Ngài chính trực (Tv 118:137). Bao lần tôi sẵn sàng chịu đau khổ tới chết để cứu linh hồn Herode, nếu chính y không tự làm cho mình trở nên bất xứng đối với lòng thương xót và tự chọn lấy án trầm luân đời đời. Y là thụ tạo của Đấng Tối Cao (Giób 10:8), được tạo dựng theo hình ảnh Chúa (Stk 1:27). Y được chuộc bằng Máu Con Chiên. Máu Con Chiên tẩy sạch tội lỗi trần gian (Kh 1:5). Nhưng tôi để tất cả mọi điều này một bên và, chỉ xét tới việc y đã trở nên kẻ thù ngoan cố chống lại Thiên Chúa, không xứng đáng với tình bằng hữu đời đời của Ngài. Do đức công chính vô cùng của Thiên Chúa, tôi tuyên phạt y phải chết cái chết xứng đáng với y, để y không phải chịu những hình phạt nặng nề hơn do việc thực thi những điều ác độc y toan tính.”

  4. Được cám ơn bởi:


  5. #3
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default

    ------------ Chúa làm việc lạ lùng này vì vinh quang Đức Hiền Mẫu Maria rất thánh và chứng tỏ Chúa đã tôn Mẹ là Nữ Vương muôn loài để Mẹ hành động với quyền tối thượng do Thiên Chúa Con Mẹ thông cho. Tác giả không thể mô tả mầu niệm này rõ ràng hơn chính những lời Chúa phán được ghi trong Chương 5 Phúc Âm thánh Gioan, Chúa nói về chính Chúa: “Con không thể làm điều gì Cha không làm, nhưng Con làm cũng những việc Cha làm vì Cha yêu Con; và nếu Cha cho kẻ chết sống lại, Con cũng làm cho sống lại kẻ nào Cha muốn, và Cha cho Con quyền xét xử tất cả, ngõ hầu mọi người tôn vinh Cha thế nào cũng tôn vinh Con như thế; vì không ai có thể tôn vinh Cha mà không tôn vinh Con” (Gioan 5:19-23). Thiên Chúa Cha ban cho Chúa Con quyền phán xét, vì Chúa Con là Con người, mà nhân tính của Chúa do Đức Hiền Mẫu Maria. Do tính cách giống nhau giữa Chúa Con và Đức Hiền Mẫu, quyền xét xử được dành cho Đức Hiền Mẫu theo cùng thể thức Thiên Chúa Con được Thiên Chúa Cha thông cho. Đức Maria là mẹ hay thương xót và đại lượng đối với tất cả mọi con cái Adong nào kêu cầu Mẹ. Thêm nữa Thiên Chúa muốn nhân loại kính yêu Mẹ, như họ tôn kính Con và Thiên Chúa thực của Mẹ. Vì là Hiền Mẫu đích thực của Chúa, Chúa cho Mẹ chia sẻ quyền của Chúa theo mức độ và tỉ lệ xứng hợp với Mẹ vì là Mẹ Chúa và là một thụ tạo.

    ------------ Với quyền lực này, Đức Nữ Vương cao cả gởi thiên thần tới Caesarea, nơi Herode ở, để thi hành đức công chính của Thiên Chúa đối với Herode. Thiên thần lập tức thi hành án lệnh. Thánh sử Luca kể rằng thiên thần Chúa đánh ngã Herode và y bị giòi bọ ăn hết da thịt. Cũng theo lời thánh Luca thì dường như sau khi chặt đầu thánh Giacôbê và sau khi thánh Phêrô thoát ngục, Herode xuống miền Caesarea để dàn xếp một vài khó khăn xảy ra giữa y và dân cư miền Sidon và Tyre (Tđcv 12:23). Trong những ngày tại đây, y mặc cẩm bào màu tím, ngồi trên ngai, lớn tiếng hô hào dân chúng. Dân chúng, vốn ưa tâng bốc bợ đỡ phù phiếm, coi y là người chiến thắng và tựa như thần linh. Herode, với lòng tự cao tự đại hợm hĩnh điên khùng, hài lòng vì lời nịnh hót bợ đỡ này. Thiên thần Chúa đánh y, như lời thánh Luca kể, vì y không dâng vinh danh lên Thiên Chúa, mà tự ý kiêu ngạo hợm hĩnh chiếm đoạt cho mình vinh dự thần linh. Mặc dầu đây là tội ác cuối cùng y phạm. Tội này làm đầy tràn tình trạng tội lỗi của y. Y đáng chịu hình phạt không những chỉ vì tội này, mà cũng vì nhiều trọng tội khác y mắc phạm trong việc hành hạ khủng bố các thánh Tông Đồ, chế nhạo Chúa Cứu Thế (Lc 23:11), chặt đầu thánh Gioan Tẩy Giả (Mc 6:27), phạm tội ngoại tình với chị/em dâu Herodiat của y, và nhiều tội ghê tởm khác.

    ------------ Thiên sứ trở lại Ephesô tường trình việc thi hành án phạt Herode. Đức Hiền Mẫu Maria nhân từ xót thương đã khóc vì sự hư mất của y. Nhưng Mẹ ca tụng đức công thẳng của Chúa và tạ ân Chúa vì ân điển mà Giáo Hội được hưởng. Theo lời thánh Luca (Tđcv 12:24), Giáo Hội lớn lên và phát triển nhờ lời Thiên Chúa. Việc này xác thực không phải chỉ riêng tại Galilea và Judea, mà Giáo Hội cũng tiếp tục bám rễ sâu tại Ephesô, tại các nơi khác thuộc miền Đông Á lân cận và vùng biên giới Âu Châu.

    ------------ Phần thánh Gioan, khi tới Ephesô, ngài khởi đầu rao giảng, rửa tội những người tin theo Chúa Cứu Thế và củng cố đức tin họ bằng nhiều phép lạ, những việc lạ lùng mà những người dân ngoại chưa hề thấy. Nền văn học Hy Lạp tại các nước đó sản xuất nhiều triết gia và học giả nhiều ngành, nhưng thánh Tông Đồ dạy mọi người khoa học đức tin. Không những ngài chỉ dùng các phép lạ để minh chứng, mà cũng do việc tranh luận về tính cách vững vàng chắc chắn đức tin Kitô Giáo. Thánh Gioan gởi các tân tòng tới xin Mẹ Maria chỉ dạy. Mẹ biết rõ các khuynh hướng bề trong của mọi người. Mẹ nói với trái tim từng người, đổ đầy tràn trái tim họ ánh sáng thiên đàng. Mẹ làm nhiều việc lạ lùng vì lợi ích cho những người bất hạnh, chữa lành người bị quỉ ám và người tật nguyền, cứu giúp người khốn cùng nghèo khó. Bằng chính lao động của tay Mẹ, Mẹ đích thân giúp đỡ săn sóc từng bệnh nhân tại các nhà thương. Mẹ Maria cung cấp y trang cho những người nghèo khó nhất và bị đồng bào họ bỏ rơi. Mẹ cứu giúp nhiều người trong giờ lâm chung, cứu các linh hồn này trong những giây phút đau đớn sau cùng của họ, đem họ về với Đấng Tạo Hóa.

    LỜI MẸ MARIA
    ------------ Tất cả mọi người đều là con Thiên Chúa Cha hằng hữu, Đấng ngự trên trời (Mt 23:9), đều có bổn phận săn sóc lo âu cho anh chị em mình tùy theo hoàn cảnh mỗi người. Trách nhiệm này đặc biệt đối với con cái Giáo Hội, những người có thể thực hiện trách nhiệm đó qua lời cầu nguyện. Tuy nhiên trách nhiệm này còn đặc biệt hơn nơi những người có ảnh hưởng đối với các Kitô hữu, nơi những người được hưởng nhiều ân sủng từ lòng quảng đại vô cùng của Đấng Tối Cao. Những người, nhờ luật Chúa Kitô, được ưu ái về phương tiện trần thế, nhưng lợi dụng quyền thế và ảnh hưởng để phục vụ và thoả mãn xác thịt, chính là những người sẽ phải chịu hình phạt đau đớn khốc liệt hơn (Mt 23:9). Nếu các vị chủ chăn và những người đứng đầu trong nhà Chúa chỉ tìm cuộc sống an nhàn, không lo lắng tham dự các việc cực nhọc với lòng sốt sắng chân thành, những người đó tự làm cho họ phải chịu trách nhiệm về sự hư đi của đoàn chiên Chúa Kitô, về sự tàn sát do các chó sói hoả ngục gây ra. Con của Mẹ, các Kitô hữu bị xô đẩy vào tình trạng đáng khóc than chừng nào bởi các vị chủ chăn, các chức quyền ác độc! Ôi những hỗn độn và hình phạt nặng nề chờ đợi những người đó! Họ sẽ không thể bào chữa trước toà Đấng Phán Xét chí công; vì chân lý Công Giáo làm cho họ giác ngộ, lương tâm họ lớn tiếng tố cáo họ, trong khi họ tự ý làm ngơ giả điếc trước các lời cảnh cáo.

    ------------ Mục đích của Thiên Chúa bị hững hờ quên lãng, không người tranh đấu bảo vệ. Sản nghiệp của Chúa là các linh hồn bị xao lãng, không tăng thêm; mọi người dường như chỉ chú ý tới tư lợi, theo sự gian xảo riêng tư và đời sống cá nhân. Chân lý bị khuất lấp, nịnh hót bợ đỡ lên ngôi, tính ham lợi được thả lỏng, Máu cực châu báu Chúa Kitô bị chà đạp dưới chân, các thành quả Ơn Cứu Chuộc bị coi thường khinh miệt. Không một ai muốn hy sinh sự thoải mái hoặc tư lợi để cứu vớt các linh hồn mà Chúa Cứu Thế đã chuộc bằng Máu và Mạng Sống của Ngài. Ngay cả đến các bằng hữu Thiên Chúa cũng bị ma quỉ ảnh hưởng. Họ không sử dụng lòng bác ái nhân từ và đặc quyền linh thánh của nhân đức đó như đáng lẽ phải làm. Hầu hết những người đó tự để cho mình lệ thuộc tính hèn nhát, tự thoả mãn với việc chỉ hành động cho riêng họ, mà bỏ quên sự nghiệp chung linh hồn người khác. Con của Mẹ, vì thế lúc này con có thể hiểu sau khi Giáo Hội Phúc Âm được Thiên Chúa Con Mẹ thiết lập, được tưới bón bằng chính Máu Thánh Chúa, Giáo Hội đã trải qua những thời kỳ đau khổ, mà chính Chúa than phiền về những thời ký đó qua lời các thánh Tiên Tri: châu chấu ăn những gì hoàng trùng ăn sót lại, cào cào ăn phần châu chấu bỏ sót lại, và chỗ còn lại bị sặt sành tiêu hủy (Joel 1:4), và để thâu góp phần nào hoa trái trong vườn nho của mình, Chúa đi khắp vườn như người đi mót, kiếm một vài trái nho hoặc trái ô liu sót lại mà chưa bị khô, hoặc chưa bị ma quỉ đưa đi mất (Is. 24:13).

    ------------ Con của Mẹ, nói Mẹ nghe nếu con vẫn thực lòng yêu mến Thiên Chúa Con Mẹ và Mẹ thì làm cách nào con có thể tìm được an ủi hoặc nghỉ ngơi trong lòng khi nhìn thấy sự hư mất của những linh hồn đã được cứu chuộc bằng Máu Thánh Chúa và Mẹ đã tìm kiếm bằng huyết lệ? Ngay cả hiện nay, nếu Mẹ có thể nhỏ huyết lệ, hẳn Mẹ khóc chảy máu mắt và lòng đau xót trắc ẩn mới. Bây giờ Mẹ không thể khóc vì những mối nguy hiểm thường trực đe dọa Giáo Hội, Mẹ muốn con làm việc đó, khước từ an ủi riêng tư vì điều bất hạnh quá sức ác hại và hết sức đáng khóc than. Vì thế con hãy khóc cay đắng, đừng để mất giá trị của nỗi đau đớn lớn lao như thế. Con hãy để cho sự đau đớn đó quá sức sâu xa đến độ con không tìm kiếm được chút an ủi nào ngoại trừ trong Chúa Đấng con yêu thương. Con hãy nghĩ tới những việc Mẹ đã làm, để ngăn chặn việc luận phạt Herode đời đời và ngăn ngừa việc đó cho những người nào muốn làm cho họ xứng đáng hưởng ơn cầu bầu của Mẹ. Trong thị kiến hạnh phúc, Mẹ không ngừng cầu xin ơn cứu rỗi cho những người cậy nhờ Mẹ. Con đừng để cho các vất vả khổ cực và đau khổ Thiên Chúa Con Mẹ gởi cho con không giúp ích gì cho anh chị em con và không giành cho họ được ơn có Chúa Kitô. Giữa các thương tích do con cái Adong gây ra cho Chúa, con hãy tận lực đền bù các đau đớn dó phần nào bằng sự trinh trắng của linh hồn con, mà Mẹ ước ao sẽ là sự trinh trắng của một thiên thần hơn là một phụ nữ nhân thế. Con hãy chiến đấu các trận chiến đấu của Chúa chống lại các kẻ thù Chúa. Nhân danh Chúa và Mẹ, con hãy đạp nát đầu chúng, khống chế lòng kiêu ngạo của chúng và liệng chúng vào hoả ngục. Con cũng hãy khuyên các thừa tác Chúa Kitô dùng quyền lực các vị đó bảo vệ đức tin sống động nơi các linh hồn và vinh danh Chúa, như thế các vị đó sẽ trấn áp và chiến thắng hỏa ngục bằng quyền năng Thiên Chúa

  6. Được cám ơn bởi:


  7. #4
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default CHƯƠNG 2 * MẸ MARIA TRỞ LẠI JERUSALEM;...

    CHƯƠNG 2
    * MẸ MARIA TRỞ LẠI JERUSALEM;
    * MẸ MARIA CHIẾN THẮNG SATAN;
    * CÔNG ĐỒNG CÁC THÁNH TÔNG ĐỒ


    ------------ Sau cái chết khốn nạn khủng khiếp của Herode, Giáo Hội sơ khai tại Jerusalem được phần nào yên ổn trong một thời gian tương đối. Trong thời gian này các thánh Barnabê và Phaolô rao giảng rất kết quả. Thánh Phaolô làm nhiều phép lạ tại những thành thị vùng Tiểu Á, Antiokia, Lystra, Perge và các miền khác, được thánh Luca kể trong Chương 13 và 14 Tông Đồ Công Vụ. Thánh Phêrô đã rời khỏi Jerusalem tới ngụ tại một miền khác thuộc Tiểu Á không thuộc quyền Herode cai trị. Từ trú sở đó, ngài lãnh đạo các tín hữu tụ về Giáo Hội Tiểu Á và các Giáo Hội tại Palestine. Tất cả các tín hữu nhìn nhận và vâng phục thánh Phêrô vì ngài là Đại Diện Chúa Giêsu Kitô, là Thủ Lãnh toàn thể Giáo Hội. Mọi người tin rằng tất cả những điều thánh Phêrô sắp đặt và ban hành dưới trần gian đều được phê chuẩn trên trời. Với lòng tin này, mọi người đến trình bày với ngài mọi điều hoài nghi và khó khăn của họ. Các tín hữu xin thánh Phêrô giải quyết những nghi vấn của một số Kitô hữu Do Thái nêu lên liên quan tới các việc làm và những lời giảng dạy của thánh Phaolô và Barnabê tại Jerusalem và Antiokia, chống lại việc cắt bì theo luật Maisen, như được thánh Luca ghi trong Chương 15 Tông Đồ Công Vụ.

    ------------ Nhân dịp này các thánh Tông Đồ, các môn đệ ở Jerusalem xin thánh Phêrô trở lại thành thánh để ổn định các tranh luận này và thiết lập trật tự, ngõ hầu việc rao giảng đức tin không bị cản trở. Từ ngày Herode chết, người Do Thái không còn ai hỗ trợ đàn áp các Kitô hữu nữa, Giáo Hội được yên hàn hơn tại Jerusalem. Mọi người cũng xin thánh Phêrô mời Đức Hiền Mẫu Chúa Giêsu trở lại Jerusalem. Tất cả mọi tín hữu đều âu yếm thiết tha mong mỏi, ngóng chờ được an ủi và hy vọng sự thịnh vượng cho Giáo Hội về mọi phương diện nhờ sự hiện diện của Mẹ. Do các đề nghị này, thánh Phêrô quyết định trở lại Jerusalem ngay. Trước khi lên đường về Jerusalem, ngài viết thơ sau đây gởi Đức Hiền Mẫu:

    ------------ Kính cẩn trình lên Đức Maria, Đấng Khiết Trinh, Mẹ Thiên Chúa, Con là Phêrô, Tông Đồ Chúa Giêsu Kitô, tôi tớ Đức Trinh Mẫu và là đầy tớ các đầy tớ Thiên Chúa.”

    ------------ Kính thưa Đức Hiền Mẫu, một số nghi vấn và điểm dị biệt xảy ra giữa các tín hữu liên quan tới giáo lý của Chúa Cứu Thế, Con Đức Hiền Mẫu. Đó là luật Maisen cũ có phải được tuân giữ chung với các giáo huấn của Chúa Cứu Thế không. Các tín hữu muốn được chúng con cho họ biết điều nào đúng, và chúng con nói cho họ nghe những điều chúng con đã nghe được từ miệng Thầy chí thánh. Để tham khảo các anh em con là các Tông Đồ, bây giờ con đi về Jerusalem. Khi về tới Jerusalem, con sẽ thông báo mời các thành khác. Chúng con kính mời Mẹ cũng về Jerusalem để mọi người được hưởng tình yêu thương an ủi của Mẹ. Từ ngày Herode chết, người Do Thái hiền hoà hơn. Các tín hữu được tự do hơn. Toàn thể các người theo Chúa Kitô ước ao gặp Mẹ và được an ủi nhờ Mẹ hiện diện; nhờ sự giúp đỡ của Mẹ, những điều hữu ích cho Đức Tin thánh thiện và cho sự tuyệt vời của Luật Ân Sủng sẽ được thiết lập.”

    ------------ Vì khiêm tốn phục tòng, Đức Hiền Mẫu không đọc bức thơ của Vị Đại Diện Chúa Kitô nếu không có ý kiến và sự hiện diện của thánh Tông Đồ Gioan. Sau khi đọc trình bức thơ cho Mẹ Maria, thánh Tông Đồ hỏi Mẹ: Mẹ nghĩ điều gì tốt nhất để phúc đáp Vị Đại Diện Chúa Kitô. Cả trong vấn đề này Mẹ cũng không muốn tỏ ra ngang hàng hoặc bề trên của thánh Tông Đồ, trái lại Mẹ thích vâng lời hơn. Mẹ đáp: “Con và chúa công của mẹ, con hãy sắp đặt sao cho thích hợp, mẹ xin vâng theo.” Thánh Sử trình Mẹ rằng đối với ngài thì có lẽ tốt nhất là vâng lời thánh Phêrô và lập tức trở lại Jerusalem. Mẹ Maria nói: “Thật là chính đáng phải vâng phục Vị Thủ Lãnh Giáo Hội, chúng ta hãy chuẩn bị để khởi hành ngay từ bây giờ.”

    ------------ Thánh Gioan đi kiếm tầu về Palestine, chuẩn bị các thứ cần thiết cho chuyến đi cấp thời. Trong khi đó, theo lời Thánh Sử yêu cầu, Mẹ Maria mời tất cả các phụ nữ Mẹ quen biết và các môn đệ tại Ephesô, để từ biệt và chỉ dạy mọi điều họ phải làm để kiên trì trong Đức Tin.

    ------------ Tới ngày khởi hành, Mẹ Maria xin thánh Gioan chúc lành trước khi lên tầu. Tính ra Mẹ và thánh Gioan ở Ephesô hai năm rưỡi. Khi Mẹ và thánh Gioan rời khỏi nhà tạm trú, các thiên thần hộ vệ Mẹ hiện rõ hình người ta, nhưng toàn thể đạo binh thiên quốc được xếp thành đội ngũ trang bị để giao chiến. Cảnh lạ lùng này cho Mẹ hiểu Mẹ phải chuẩn bị tiếp tục chiến đấu chống lại khủng long và các đồng bọn của nó. Trước khi tới bờ biển, Mẹ thấy vô số đạo quân hỏa ngục, dưới nhiều hình thù quái đản, đón Mẹ. Giữa đám đó là con rồng bảy đầu hết sức khủng khiếp, khổng lồ có thể lớn hơn cả chiếc tàu lớn, hung ác ghê rợn đến độ chỉ sự hiện diện của nó cũng đủ gây ra kinh hoàng. Để chống lại các lực lượng khủng khiếp này, Đức Nữ Vương uy quyền trang bị bằng đức tin mãnh liệt và tình yêu nồng nàn tột đỉnh, Mẹ nhắc lại lời Thánh Vịnh và những lời từ miệng chính Con Cực Thánh nói ra. Thánh Sử không biết gì về trận chiến này cho tới mãi về sau Mẹ Maria mới nói việc đó với ngài.

    ------------ Tầu rời bến ngay khi Mẹ Maria và thánh Gioan tới. Nhưng chỉ vừa mới rời bến được một khoảng ngắn, lũ quỉ hỏa ngục, lợi dụng sự được phép, đã khuấy động biển cả bằng trận bão kinh khủng xưa nay không hề thấy. Thiên Chúa Toàn Năng muốn tôn vinh quyền năng Chúa và thánh đức Mẹ Maria nên để cho sự quỉ quyệt và sức mạnh hỏa ngục được tự do như thế trong trận chiến này. Những lớp sóng gầm ghê rợn, dồn dập dâng lên, cuồng phong dường như còn vượt trên cả những đám mây, tạo thành những cơn sóng bạc đầu cao như núi, chẳng khác gì chúng sẵn sàng phá vỡ các ranh giới vực thẳm bao vây đại dương. Con tầu bị xô đánh chòng chành nghiêng ngả, nhưng lạ lùng là con tầu không bị vỡ tan mỗi lần bị sóng đánh. Đôi lần con tầu bị tung lên tới tận mây, những lần khác bị nhận xuống đáy biển. Một đôi lần các cánh buồm và cột buồm bị chôn trong những lớp sóng bạc đầu. Trong một vài trận đụng độ của cơn cuồng phong khủng khiếp không thể diễn tả này, chiếc tàu được các thiên thần giữ ở trên không trung để khỏi bị những lớp sóng cồn vũ bão nhận chìm.

    ------------ Các thủy thủ và hành khách nhận thấy các hiệu lực của sự giúp đỡ này, nhưng vẫn không biết nguyên do. Không tự kềm chế được trong cơn hiểm nghèo, họ than khóc nguy cơ chết chóc hầu như không thể nào thoát khỏi. Ma quỉ gia tăng khủng bố; chúng lấy hình người ta, lớn tiếng kêu các thủy thủ chẳng khác gì chúng từ những chiếc tầu bên cạnh tới cứu nguy và xúi họ bỏ tầu sang những tầu khác để cứu lấy mạng sống. Mặc dầu tất cả các tầu ở vùng biển đó đều chịu trận bão, nhưng cơn cuồng nộ của ma quỉ và toàn lực tác hại của chúng tập trung chính vào chiếc tầu trên đó có Mẹ Maria, tình trạng nguy hiểm và hư hại nơi các tầu khác không đáng kể. Các thủy thủ tin rằng những tiếng kêu gọi đó là từ nơi các hành khách và thủy thủ thực. Bị lừa dối như thế nên một vài lần các thủy thủ buông xuôi không lèo lái con tầu nữa hy vọng thoát chết nhờ sang được tàu khác. Nhưng các thiên thần đã lèo lái khi các thủy thủ bỏ cuộc vì tuyệt vọng phó mặc con tầu cho sóng cồn phá vỡ.

    ------------ Giữa tình trạng hỗn loạn hiểm nghèo này, Mẹ Maria vẫn bình tĩnh kiên cường. Đồng thời Mẹ thực hành mọi thánh đức anh hùng tỉ lệ thuận với nhu cầu cấp bách của dịp đó theo sự khôn ngoan của Mẹ. Trải qua những nguy hiểm trên biển cả trong chuyến đi này, trái tim Mẹ Maria trào lên lòng trắc ẩn đối với tất cả mọi người phải đi trên biển. Đức Trinh Mẫu cũng ca tụng sức mạnh bất khuất của đại dương. Mẹ suy gẫm về cơn thịnh nộ do đức công thẳng của Thiên Chúa được trình bày hết sức rõ ràng qua thụ tạo vô linh tính này. Từ những suy nghĩ này chuyển sang những suy nghĩ về tội lỗi nhân loại: nhân loại kéo cơn thịnh nộ của Đấng Toàn Năng xuống trên chính họ, Mẹ sốt sắng cầu nguyện cho việc thế giới ăn năn trở lại, Mẹ dâng lên Chúa những cực khổ trong hành trình này để xin cho thế giới nhận biết tin thờ Chúa và phát triển Giáo Hội.

  8. Có 2 người cám ơn caoduc vì bài này:


  9. #5
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default

    ------------ Ngoài sự lo âu và đau đớn riêng mình, thánh sử Gioan chia sẻ những đau khổ trong hành trình này với Đức Hiền Mẫu. Những đau đớn này quá sức lớn lao đối với thánh Gioan vì lúc đó ngài không biết những gì trải qua trong trí khôn Đức Trinh Mẫu rất thánh. Một vài lần ngài tìm cách an ủi Mẹ mà cũng an ủi chính ngài bằng cách giúp đỡ và làm cho Mẹ khuây khỏa. Hải trình từ Ephesô về Palestine thường chỉ mất sáu ngày, chuyến này mất mười lăm ngày, trong đó mười bốn ngày giông bão. Một hôm thánh Gioan mất nhuệ khí vì tình trạng khó khăn khôn lường cứ kéo dài, không còn kiềm hãm được, ngài nói với Mẹ: “Thưa Mẹ, giông bão này là gì? Chúng ta có bị chết chìm trong biển không? Xin Mẹ xin Thiên Chúa Con Mẹ đoái nhìn chúng ta bằng cặp mắt Hiền Phụ và bảo vệ chúng ta trong cơn nguy khốn này.” Đức Hiền Mẫu đáp: “Con của mẹ, đừng lo. Lúc này chúng ta phải chiến đấu những cuộc chiến đấu của Chúa, chiến thắng các kẻ thù của Chúa bằng lòng can đảm kiên cường chịu đựng. Mẹ xin Chúa không để một ai ở với chúng ta bị hủy diệt, Chúa không ngủ, Đấng canh giữ dân Israel (Tv 70:4). Các thiên thần Chúa giúp đỡ bảo vệ chúng ta. Chúng ta hãy chịu đau khổ vì Chúa, Đấng đã hy sinh trên Thánh Giá để cứu chuộc nhân loại.” Lời Mẹ giúp thánh Gioan củng cố được lòng can đảm cần thiết.

    ------------ Lucifer và bọn quỉ dữ điên cuồng đe doạ Đức Nữ Vương rằng Người sẽ chết chìm trong biển chứ không thể sống thoát. Những lời đe dọa này chẳng qua chỉ là những mũi tên vô dụng. Đức Hiền Mẫu không đếm xỉa gì tới chúng, cũng chẳng nghe những lời đó, cũng chẳng nói với chúng một lời. Trái lại chính chúng không dám ngay cả tới liếc nhìn dung nhan Mẹ vì hiệu lực Đấng Tối Cao từ thánh nhan Mẹ toả ra. Chúng càng cố gắng kháng cự hiệu lực này, chúng trở nên càng yếu đuối và bị hành hạ hơn nữa vì sức mạnh huyền nhiệm mà Chúa đã mặc cho Mẹ rất thánh của Chúa.

    ------------ Thánh Phaolô và Barnabê biết việc Mẹ Maria trở lại Jerusalem khi các ngài tới thành thánh. Vì nhiệt thành ước ao gặp Mẹ, thánh Phaolô và Barnabê lập tức tìm gặp Mẹ, các ngài quì nơi chân Mẹ, đẫm lệ vì vui mừng. Mẹ Maria không kém vui mừng khi gặp hai thánh Tông Đồ, những người mà Mẹ đã ấp ủ tình yêu thương đặc biệt trong Chúa vì những vất vả gian khổ nhiệt tâm của các ngài để tôn vinh thánh danh Thiên Chúa và rao giảng Đức Tin. Mẹ Maria muốn hai thánh Tông Đồ trước tiên gặp thánh Phêrô và các thánh Tông Đồ khác, sau cùng mới gặp Mẹ. Mẹ cho mình là cuối chót trong mọi người. Nhưng hai thánh Tông Đồ vì lòng tôn kính yêu mến nghĩ rằng không một ai khác có thể được yêu quí hơn Mẹ, Đấng là Mẹ Thiên Chúa, Bà Chúa muôn loài, là khởi đầu mọi hạnh phúc của chúng ta. Mẹ Maria quì trước mặt hai thánh Tông Đồ, hôn tay các ngài và xin các ngài chúc lành. Dịp này thánh Phaolô được đặc ân thị kiến lạ lùng, trong đó ngài được mạc khải cho biết nhiều mầu nhiệm và đặc quyền cao cả về Mẹ Maria rất thánh, Thành Thánh Huyền Nhiệm của Thiên Chúa.

    ------------ Thánh Phêrô, thủ lãnh Giáo Hội, đã triệu tập các thánh Tông Đồ và môn đệ khi đó đang ở Jerusalem và lân cận, mời mọi người họp trước sự hiện diện của Mẹ Maria. Thánh Phêrô đã dùng quyền Đại Diện Chúa Kitô ngõ hầu Đức Trinh Mẫu khiêm tốn không vắng mặt tại hội đồng. Khi mọi người tụ họp đông đủ, thánh Phêrô nói:
    ------------ Thưa quí huynh đệ và con cái của tôi trong Chúa Kitô Đấng Cứu Chuộc chúng ta, điều cần thiết là chúng ta tụ họp để giải quyết những khó khăn cùng quyết định các việc, mà huynh đệ yêu dấu nhất Phaolô và Barnabê của chúng ta cho biết, và để quyết định những vấn đề khác liên quan tới việc phát triển Đức Tin. Để xin ơn Chúa Thánh Thần trợ giúp thi hành việc hệ trọng này, chúng ta sẽ kiên trì cầu nguyện trong mười ngày như truyền thống. Vào ngày thứ nhất và ngày cuối chót, chúng ta sẽ cử hành Thánh Lễ, nhờ đó chuẩn bị trái tim chúng ta đón nhận ơn Chúa soi sáng.”
    ------------ Tất cả các thánh Tông Đồ và môn đệ tán thành việc sắp xếp này.

    ------------ Để cử hành Thánh Lễ đầu tiên sáng ngày hôm sau, Mẹ Maria chuẩn bị sảnh đường Nhà Tiệc Ly, chính tay Mẹ lau chùi trang trí chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho việc Hiệp Thông chính Mẹ cùng với các thánh Tông Đồ và môn đệ trong các Thánh Lễ này. Thánh Phêrô cử hành mọi nghi thức phụng vụ Thánh Lễ.

    ------------ Thánh Phêrô trao Thánh Thể Chúa cho các thánh Tông Đồ và môn đệ, Mẹ Maria là người sau chót rước Thánh Thể Chúa. Nhiều thiên thần từ thiên đàng xuống Nhà Tiệc Ly. Mọi người hiện diện đều nhìn thấy các thiên thần. Khi thánh hiến Thánh Thể, Nhà Tiệc Ly chan hòa ánh sáng và hương thơm lạ lùng, qua đó Chúa ban những hiệu lực tuyệt diệu trong linh hồn mọi người hiện diện. Sau khi cử hành Thánh Lễ thứ nhất, mọi người đồng ý về số giờ kiên trì cầu nguyện tối đa có thể mà không xao lãng việc phục vụ cần thiết cho các linh hồn. Mẹ Maria lui về một nơi, tại đó Mẹ ở một mình suốt mười ngày không ăn uống, cũng không nói gì với bất cứ ai. Trong thời gian này Mẹ biết được những mầu nhiệm lạ lùng mà các thiên thần phải ngỡ ngàng.

    ------------ Tác giả chỉ xin sơ lược một phần nhỏ. Sau khi rước Thánh Thể vào ngày thứ nhất, Mẹ Maria lui về cầu nguyện một mình, và do thánh ý Chúa, Mẹ Maria được đưa lên thiên đàng cả hồn xác. Một thiên thần thay dạng Mẹ để các thánh Tông Đồ tại Nhà Tiệc Ly không biết Mẹ vắng mặt. Khi Mẹ Maria tới ngoại tầng không gian, Thiên Chúa Toàn Năng truyền lệnh cho Lucifer và các quỉ hỏa ngục phải tới trình diện Đức Nữ Vương Maria. Lập tức tất cả mọi quỉ hoả ngục đều đến trước mặt Mẹ. Mẹ thấy và nhận biết tất cả chúng theo tình trạng xưa và nay. Cảnh tượng đó làm cho Mẹ đau lòng, vì chúng hết sức quái đản, ghê tởm. Nhưng Mẹ được trang bị bản chất thần linh, để không bị tổn hại vì cảnh tượng hãi hùng ghê tởm này. Trái lại bọn ma quỉ phải khốn khổ tột cùng vì Chúa cho chúng hiểu sự cao cả và tối thượng của Vị Phụ Nữ, mà chúng đã liên tục khủng bố vì là kẻ thù của chúng. Chúng được cho thấy chúng đã tự phụ ngông cuồng như thế nào trong những nỗ lực chống lại Người. Điều làm cho chúng kinh sợ hơn nữa là chúng thấy Chúa Kitô trong Nhiệm Tích Thánh Thể hiện diện trong ngực Mẹ Maria, và Thiên Chúa bảo vệ Mẹ chẳng khác gì được bao bọc trong chính Thiên Chúa để làm cho chúng phải nhục nhã.

    ------------ Các quỉ dữ nghe tiếng Thiên Chúa phán: “Ta sẽ luôn luôn bảo vệ Giáo Hội của Ta bằng khiên thuẫn này của cánh tay uy quyền bất khả địch và uy dũng của Ta. Vị Phụ Nữ này sẽ đạp giập đầu cựu xà (Stk 3:15), sẽ đời đời chiến thắng lòng kiêu căng ngạo mạn của nó vì vinh quang thánh danh Ta.” Các ma quỉ thấy và hiểu mọi mầu nhiệm này cùng các mầu nhiệm khác nữa về Mẹ Maria rất thánh trong khi chúng bị bắt phải miễn cưỡng run rẩy tụ họp chung quanh Mẹ. Chúng cảm thấy tuyệt vọng đau đớn nát tan cùng cực đến độ chúng lớn tiếng la thét kêu: “Xin quyền năng Thiên Chúa lập tức liệng chúng tôi xuống hoả ngục, xin đừng bắt chúng tôi phải ở trước mặt Vị Phụ Nữ này, Người làm cho chúng tôi đau đớn khổ sở hơn lửa hoả ngục. Ôi Vị Phụ Nữ bất khả địch và uy dũng chừng nào! Xin Bà lùi xa chúng tôi, vì chúng tôi không thể trốn thoát khỏi sự hiện diện của Bà, nơi mà chúng tôi bị trói chặt bởi xiềng xích của Đấng Toàn Năng. Tại sao Bà cũng hành hạ chúng tôi trước khi chúng tôi đáo hạn? (Mt 8:29). Trong cả loài người một mình Bà là công cụ của Đấng Toàn Năng chống lại chúng tôi; qua Bà mà loài người có thể giành lại được hạnh phúc vĩnh cửu họ đã mất. Những người đã chìm đắm trong tuyệt vọng không bao giờ được hưởng thánh nhan Thiên Chúa đời đời, bây giờ nhờ công nghiệp của Đấng Cứu Chuộc, được thấy dung nhan của Bà là phần thường của họ. Nhưng vì lòng hận thù của chúng tôi, việc thấy Bà là sự hành hạ, là hình phạt đau đớn cho chúng tôi. Lạy Thiên Chúa Toàn Năng, xin thả chúng tôi đi, xin ngưng hình phạt mới này, trong đó Chúa làm mới lại hình phạt chúng tôi bị đuổi khỏi thiên đàng. Chúa thi hành hình phạt đã đe chúng tôi bằng việc kỳ diệu này do quyền năng vô cùng của Ngài.”

  10. Có 2 người cám ơn caoduc vì bài này:


  11. #6
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default

    ------------ Giữa những than khóc tuyệt vọng này, các quỉ hoả ngục bị làm cho rũ liệt trước sự hiện diện của Đức Nữ Vương trong một thời gian dài. Mặc dầu đã tận lực trốn chạy, chúng không được phép đào thoát bao lâu lòng cuồng nộ của chúng còn xúi giục chúng. Để nỗi kinh hoàng vì ở trước mặt Mẹ Maria rất thánh làm cho chúng đau khổ thấm thía hơn nữa và trở nên rõ ràng hơn nữa, Chúa định rằng chính Mẹ dùng quyền năng là Bà Chúa, là Nữ Vương của Mẹ, cho phép chúng đi. Ngay khi Mẹ Maria cho phép, mọi quỉ dữ tận lực lao mình từ trời cao xuống đáy hỏa ngục. Chúng lớn tiếng tru tréo, khủng bố các linh hồn bị trầm luân bằng những hành hạ mới. Tuyệt vọng, thống khổ và không thể chối việc chúng bị bại, chúng tuyên xưng quyền năng Thiên Chúa Toàn Năng và Đức Hiền Mẫu rất thánh. Sau chiến thắng khải hoàn này, Đức Nữ Vương tiếp tục đi tới thiên cung, tại đây Người được đón rước cách hân hoan đáng ca ngợi lạ lùng, và ở lại thiên cung hai mươi bốn giờ.

    ------------ Mẹ Maria phủ phục trước toà Thiên Chúa Ba Ngôi cực thánh, thờ lạy Thiên Chúa trong bản thể duy nhất uy nghi cao cả. Mẹ cầu nguyện cho Giáo Hội để các thánh Tông Đồ có thể hiểu và quyết định mọi điều thích đáng cho việc thiết lập Luật Phúc Âm và chấm dứt Luật Maisen. Mẹ nghe từ ngai toà Thiên Chúa tiếng đáp lại các điều Mẹ xin; Thiên Chúa Ba Ngôi, hứa trợ giúp các thánh Tông Đồ và môn đệ trong việc tuyên xưng và minh xác chân lý hằng sống. Thiên Chúa Cha hứa hướng dẫn việc minh xác chân lý bằng Quyền Năng vô cùng. Thiên Chúa Con, là thủ lãnh Giáo Hội, hỗ trợ Giáo Hội bằng Sự Khôn Ngoan vô cùng. Chúa Thánh Thần, Phu Quân của Giáo Hội, giúp đỡ Giáo Hội bằng Tình Yêu Thương và ơn soi sáng. Kế đó Đức Hiền Mẫu thiên đàng thấy nhân tính cực thánh của Con Mẹ dâng lên Thiên Chúa Cha các lời nguyện cầu, mà chính Mẹ đã dâng thay cho Giáo Hội. Chúa Con nêu lên lý do tại sao các lời cầu xin đó cần phải được đáp ứng, ngõ hầu Đức Tin vào Phúc Âm và toàn thể Thánh Luật có thể được thiết lập khắp địa cầu theo thánh ý Thiên Chúa.

    ------------ Lập tức, để thi hành thánh ý và đề nghị này của Chúa Kitô, Mẹ Maria thấy từ Thiên Chúa hiện ra hình dáng một Đền Thờ đẹp lộng lẫy, trong sáng, huy hoàng, chẳng khác gì được xây bằng kim cương hoặc pha lê lóng lánh, trang trí nhiều hình ảnh trên men và hình nổi để tăng thêm vẻ tráng lệ. Các thần thánh thấy hình ảnh đó đã ngạc nhiên xưng tụng: “Lạy Chúa, Chúa là Thánh, Thánh, Thánh và quyền năng nơi các kỳ công của Chúa” (Kh 4:8). Thiên Chúa Ba Ngôi Cực Thánh đặt Đền Thờ này trong tay nhân tính cực thánh Chúa Kitô, và, theo cách không thể diễn tả, Chúa Kitô liên kết Đền Thờ đó (tức là Giáo Hội) với Chính Chúa. Liền sau đó, Chúa trao Đền Thờ cho Đức Hiền Mẫu rất thánh. Ngay khi Mẹ Maria đón nhận Đền Thờ (Giáo Hội), Mẹ được bao phủ bởi ánh sáng huy hoàng mới. Mẹ tan biến đi trong chính Mẹ, tiếp đến Mẹ nhìn thấy Thiên Chúa Ba Ngôi, rõ ràng và trực quan, thị kiến hạnh phúc tuyệt vời

    ------------ Mẹ Maria ở trong niềm hân hoan này nhiều tiếng đồng hồ. Những điều Mẹ được hưởng đều vượt quá khả năng hình dung của mọi thụ tạo. Mẹ được các thiên thần đưa trở lại Nhà Tiệc Ly, trong tay Mẹ giữ Đền Thờ huyền nhiệm nhận từ Thiên Chúa Con Mẹ. Mẹ tiếp tục cầu nguyện suốt chín ngày không chút gián đoạn. Mẹ phân phát các kho tàng Ơn Cứu Độ cách riêng biệt cho người công chính và các thánh từ ngày đó cho tới tận thế, tùy theo mức độ siêu nhiên được tiền định từ thuở đời đời. Thiên Chúa Con ký thác việc thi hành các việc này nơi Mẹ Maria, trao cho Mẹ quyền trên toàn thể Giáo Hội và quyền phân phát mọi ân sủng, mà mỗi người nhận được nhờ công nghiệp Ơn Cứu Chuộc.

    ------------ Vào ngày thứ mười, thánh Phêrô cử hành Thánh Lễ, tất cả mọi người rước Thánh Thể như trong ngày thứ nhất. Kế đó mọi người cầu xin Chúa Thánh Thần trước khi bàn thảo giải đáp các khó khăn xảy đến trong Giáo Hội. Thánh Phêrô, là thủ lãnh và thượng tế, nói đầu tiên, kế đến thánh Phaolô, thánh Barnabê, thánh Giacôbê thứ, như thánh Luca tường thuật trong Chương 15 Tông Đồ Công Vụ. Quyết định đầu tiên của Công Đồng này là: luật cắt bì và luật Maisen không buộc phải thi hành đối với các tín hữu được rửa tội; vì các tín hữu được hưởng Ơn Cứu Chuộc đời đời do Nhiệm Tích Thanh Tẩy và Đức Tin vào Chúa Kitô. Thánh Luca chính thức kể lại chỉ có một quyết định này, nhưng còn nhiều quyết định khác nữa liên quan tới việc quản trị và nghi lễ trong Giáo Hội, ngõ hầu chận đứng một số lạm dụng đem vào Giáo Hội do lòng nhiệt thành của một số tín hữu. Công Đồng này được coi là Công Đồng I các thánh Tông Đồ, mặc dầu trước kia các ngài đã họp để lập Kinh Tin Kính và các việc khác. Trong kỳ hội họp để lập Kinh Tin Kính chỉ có các thánh Tông Đồ tham dự, lần này có cả các môn đệ là thành viên. Thể thức bàn thảo và quyết định vấn đề cũng khác nữa, như thánh Luca ghi: “Thánh Linh Thiên Chúa và chúng tôi quyết định không chất thêm gánh nặng nào cho anh em,...” (Tđcv 15:28).

    ------------ Quyết định này của Công Đồng được thông báo bằng thư gởi tới các tín hữu, các giáo đoàn tại Antiokia, Syria và Cicilia; thánh Phaolô, Barnabê và các môn đệ khác được ủy thác việc chuyển giao thơ này. Để chứng tỏ việc Chúa phê chuẩn quyết định này của Công Đồng, khi bức thư về quyết định này được đọc trước mặt mọi người hiện diện tại Nhà Tiệc Ly và các tín hữu tại Antiokia, Chúa Thánh Thần đã ngự xuống dưới hình lưỡi lửa rõ ràng, ngõ hầu tất cả mọi tín hữu được an ủi và vững mạnh trong chân lý Công Giáo. Mẹ Maria tạ ân Chúa vì các hồng ân đã ban cho Giáo Hội. Lập tức thánh Phaolô, thánh Barnabê cùng với các vị khác lên đường chuyển đạt quyết định của Công Đồng. Để an ủi các ngài, Mẹ cho các ngài thánh tích từ áo Chúa Kitô và một vài thứ khác Mẹ vẫn còn giữ về Khổ Hình Cứu Chuộc. Mẹ dành cho các ngài sự bảo vệ và lời cầu nguyện của Mẹ. Mẹ tiễn các ngài đi với ơn an ủi và sức mạnh tinh thần làm hành trang để đương đầu với các vất vả khổ cực đang chờ đợi. Suốt tiến trình Công Đồng, quyền lực từ Mẹ Maria gây ra kinh hoàng cho Lucifer và bè lũ. Vì không thể tới gần Nhà Tiệc Ly, chúng cố liều lảng vảng xa xa, nhưng không thể nào thực thi quỉ kế gì chống lại các thành viên Công Đồng. Ôi thời kỳ hạnh phúc, và Công Đồng hạnh phúc!

    LỜI MẸ MARIA

    ------------ Con của Mẹ. Do lòng kiên trì và quyết tâm chịu đựng bất khả địch của Mẹ, Mẹ đánh bại ma quỉ. Theo gương sáng của Mẹ, con hãy kiên trì trong ân sủng để giành được triều thiên vĩ đại. Bản tính loài người và bản chất các thiên thần (mặc dầu chúng là ma quỉ) thuộc các điều kiện trái ngược nhau. Bản chất thiên thần không mỏi mệt, còn bản chất loài người yếu đuối, dễ mỏi mệt và ngã quỵ vì vất vả khổ cực. Vì bản chất loài người yếu đuối, ngay khi mới gặp bất cứ khó khăn gì trong việc thực hành nhân đức, nó ngã lòng và quay trở lại. Điều hôm nay nó hân hoan theo đuổi, ngày mai nó đã chán chường khinh rẻ. Điều hôm nay có vẻ vừa ý, ngày mai nó đã cho là khó chịu. Lúc này nó ước ao, rồi lại không muốn nữa. Đôi khi nó nồng nàn nhiệt tâm, đôi lúc lãnh đạm thờ ơ. Nhưng ma quỉ không bao giờ mỏi mệt hoặc đuối sức trong nỗ lực cám dỗ các linh hồn. Tuy nhiên Thiên Chúa Toàn Năng khôn ngoan vô cùng quan phòng đã giới hạn và kiềm chế quyền lực ma quỉ; chúng không thể vượt quá mức độ được ấn định cho chúng, cũng không thể tác dụng toàn lực bất kiệt của chúng để hành hạ các linh hồn. Mặt khác Chúa nâng đỡ sự yếu đuối của loài người, ban cho ân sủng và sức mạnh để chống lại và chiến thắng kẻ thù trên chiến trường được ấn định.

    ------------ Vì thế, việc các linh hồn không kiên định nhiệt tâm giữ vững vị thế của họ trong cơn cám dỗ, thiếu kiên trì chịu đựng các khó khăn khi làm việc lành và chống lại ma quỉ là điều không thể tha thứ. Khuynh hướng đam mê lôi kéo người ta hướng về cảm giác và khoái lạc đột nhiên xuất hiện trên đường nhiệm vụ. Trong khi đó, ma quỉ xảo quyệt tinh ranh tìm cách thổi phồng tính chất khó khăn, sự khó chịu của việc hãm mình, cho rằng hãm mình phạt xác nguy hại cho sức khỏe và sinh mạng. Như thế nó lừa dối làm cho vô số linh hồn lao mình xuống hết vực thẳm này tới vực thẳm khác.

    ------------ Con của Mẹ, con thấy sự lầm lạc này hết sức thông thường đối với các tư tưởng thế tục, nhưng hết sức kinh tởm trước mắt Chúa và Mẹ. Nhiều người yếu đuối, nao núng, miễn cưỡng thi hành nhân đức hoặc hãm mình đền tội, lại mạnh mẽ tích cực khi làm điều xấu xa. Họ kiên trì trong việc phục vụ ma quỉ, sẵn sàng thi hành những công việc khó khăn và gay go khi phạm tội hơn là thi hành các giới răn Chúa và thực hành nhân đức. Họ tỏ ra chậm chạp đần độn trong việc cứu vớt linh hồn họ, nhưng lại nhiệt thành mạnh mẽ tự chất lên mình án trầm luân đời đời.

    ------------ Cả những người theo đuổi cuộc sống trọn lành cũng thường chịu phần nào sự thiệt hại này, nếu họ quá quan tâm đến những khó khăn trong đời sống trọn lành. Bị lôi cuốn vào cạm bẫy này, những người đó chậm chạp tiến tới sự trọn lành, tạo cho ma quỉ nhiều cơ hội chiến thắng. Con của Mẹ, để con không phải chịu điều nguy hiểm này, con hãy suy gẫm về lòng kiên cường bền chí mà Mẹ đã chống lại Lucifer và toàn thể hoả ngục. Con cũng học sự cao thượng mà Mẹ chống lại những lừa dối và cám dỗ của nó. Mẹ không để bị bối rối. Mẹ cũng không chú ý chút nào tới chúng. Đây là phương cách tốt nhất chiến thắng lòng kiêu căng ngạo mạn của nó. Mẹ cũng không bao giờ chểnh mảng trong các nỗ lực, hoặc xao nhãng thực hành các nhân đức. Để chiến thắng những kẻ thù đó, Mẹ gia tăng nỗ lực thực hành nhân đức, cùng với những lời cầu nguyện van xin và nước mắt. Bởi vậy Mẹ khuyên con cũng làm như thế với sự cảnh giác cao độ, vì những cám dỗ đến với con không phải loại thường, chúng trực tiếp tấn công con với mánh khóe xảo trá cao độ nhất. Mẹ đã cảnh cáo con về điều này nhiều lần và kinh nghiệm này là bài học cho con.

    ------------ Con đã thấy nỗi kinh hoàng tột độ gây ra cho ma quỉ khi chúng thấy Thánh Thể Chúa ngự trong Mẹ, Mẹ muốn con chú ý tới hai điều. Thứ nhất là để lật đổ hoả ngục và gây kinh hoàng cho ma quỉ, tất cả các Nhiệm Tích của Giáo Hội đều là những phương tiện có uy lực rất mạnh; nhưng hơn hết là Thánh Thể Chúa. Đây là một trong các mục đích huyền nhiệm của Chúa Con Mẹ khi lập Nhiệm Tích tối cao này và các Nhiệm Tích khác. Ở trần gian, người ta ít khi cảm thấy các hiệu lực uy quyền này là vì người ta năng lãnh nhận các Nhiệm Tích nhưng để mất phần lớn lòng tôn kính phải có. Con hãy tin chắc rằng những linh hồn nào năng lãnh nhận các Nhiệm Tích với lòng tận hiến sốt sắng đều khiến ma quỉ kinh sợ; các linh hồn đó phát huy quyền lực mạnh, khống chế ma quỉ theo cùng cách con đã thấy và mô tả về quyền lực đó nơi Mẹ. Lời giải thích sự kiện này là: nơi các linh hồn trinh trắng, uy lực linh thánh này phát huy chẳng khác gì nơi chính bản thể của mình. Trong Mẹ hiệu lực uy quyền đó tác động tới mức tột đỉnh nơi một thụ tạo, vì vậy Mẹ gây ra sự kinh hoàng như thế cho bọn quỉ dữ.

  12. Được cám ơn bởi:


  13. #7
    caoduc's Avatar

    Tham gia ngày: May 2008
    Tên Thánh: GIUSE
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HỒ CHÍ MINH
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 691
    Cám ơn
    308
    Được cám ơn 1,462 lần trong 527 bài viết

    Default CHƯƠNG 3 CÁC SÁCH PHÚC ÂM

    CHƯƠNG 3
    CÁC SÁCH PHÚC ÂM


    ------------ Tác giả đã được phép mô tả sự nghiệp tuyệt vời của Mẹ Maria sau Công Đồng các thánh Tông Đồ lần thứ nhất, các chiến thắng vinh quang Mẹ chống lại Lucifer và các quỉ hỏa ngục. Nhưng không thể nào ghi lại hết các việc lạ lùng Mẹ đã làm trong một bộ lịch sử, ngay cả đến tóm lược cũng không thể được. Tác giả được cho biết các sự việc về lúc khởi đầu viết các Sách Phúc Âm và ơn kêu gọi các Thánh Sử thi hành việc này. Tác giả được cho thấy Mẹ Maria góp phần trong việc viết các Sách Phúc Âm, Mẹ ân cần lo lắng cho các thánh Tông Đồ khi các ngài đi rao giảng, và những phép lạ Mẹ làm cho các ngài. Tác giả đã nói Đức Hiền Mẫu thiên đàng thấu triệt cách sâu sắc các mầu nhiệm ân sủng, các Sách Phúc Âm và những Sách Thánh khác nền tảng Luật mới. Mẹ Maria được củng cố nhiều lần về sự hiểu biết này, đặc biệt là trong ngày Mẹ về thiên đàng cùng với Thiên Chúa Con Mẹ. Mẹ thường phủ phục cầu nguyện xin Chúa soi sáng các thánh Tông Đồ, các Thánh Sử và xin Chúa truyền cho các ngài viết Phúc Âm, khi tới thời điểm thích hợp.

    ------------ Sau khi Đức Nữ Vương từ thiên đàng trở lại trần thế và được ủy thác trách nhiệm Giáo Hội, Chúa cho Mẹ biết đã tới thời điểm khởi đầu viết các Sách Phúc Âm; Mẹ Maria, là Mẹ và Thầy Giáo Hội, sẽ sắp đặt mọi việc vì mục đích này. Vì khiêm nhượng và thận trọng, Mẹ xin Chúa chấp thuận là việc viết Phúc Âm cần phải được thánh Phêrô trách nhiệm, vì ngài là Đại Diện Chúa, là Thủ Lãnh Giáo Hội; thánh Phêrô cần phải được Chúa soi sáng phù trợ đặc biệt về vấn đề hết sức trọng đại này. Thiên Chúa Tối Cao thuận ban mọi điều theo ý Mẹ. Thánh Luca ghi ở Chương 15 Tông Đồ Công Vụ: sau khi các ngài đã giải quyết những nghi vấn về việc cắt bì, thánh Phêrô nêu lên với tất cả các thánh Tông Đồ sự cần thiết phải ghi chép lại thành văn bản các mầu nhiệm về cuộc đời Chúa Kitô, Đấng Cứu Chuộc và Thầy chúng ta, ngõ hầu các mầu nhiệm đó được rao giảng cho các tín hữu mà không chút dị biệt, như thế chấm dứt Luật Cũ và thiết lập Luật Mới.

    ------------ Sau khi thánh Phêrô lãnh ý Đức Hiền Mẫu, và toàn thể hội đồng chấp thuận đề nghị này. Các ngài xin Chúa Thánh Thần chỉ định các Tông Đồ và môn đệ sẽ viết về cuộc đời Chúa Cứu Thế. Lập tức một làn ánh sáng được nhìn thấy rõ ràng bao phủ thánh Phêrô, mọi người nghe rõ ràng tiếng nói: “Vị thượng tế và thủ lãnh Giáo Hội sẽ chỉ định bốn người ghi chép lại các việc làm và các lời giáo huấn của Chúa Cứu Thế.” Thánh Phêrô và mọi người hiện diện phủ phục trên đất, cảm tạ ơn Chúa vì đặc ân này. Khi mọi người chỗi dậy, thánh Phêrô nói: “Mátthêu, người anh em yêu dấu của chúng ta, sẽ lập tức khởi đầu viết Phúc Âm nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Linh. Marcô sẽ là người thứ nhì, cũng vậy, sẽ viết Phúc Âm nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Linh. Luca sẽ là người thứ ba viết Phúc Âm nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Linh. Gioan, người anh em yêu dấu của chúng ta, là người thứ bốn và cuối cùng viết các mầu nhiệm của Chúa Cứu Thế và Thầy chúng ta nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Linh.” Chúa xác nhận quyết định này bằng việc để cho làn ánh sáng đó vẫn sáng rõ cho tới khi các lời này được lặp đi lặp lại và được các vị thụ thác long trọng chấp nhận.

    ------------ Chỉ ít ngày sau đó thánh Mátthêu khởi đầu viết Sách Phúc Âm thứ nhất (thường gọi: Phúc Âm Nhất Lãm). Khi ngài đang cầu nguyện trong tĩnh phòng tại Nhà Tiệc Ly xin ơn soi sáng cho việc khởi đầu Sách Phúc Âm, mặc dù các cửa phòng vẫn còn cài then, Mẹ Maria uy nghi rực rỡ hiện đến với ngài. Thánh Mátthêu chỗi dậy xin Mẹ chúc lành. Kế đó Mẹ Maria nói: “Này Mátthêu, con của Mẹ, Thiên Chúa Toàn Năng phái Mẹ đem ân sủng Chúa tới cho con, để với ơn Chúa, con khởi đầu viết Sách Phúc Âm mà con tốt phước được uỷ thác. Trong ân sủng Chúa, con sẽ được Chúa Thánh Thần hỗ trợ và Mẹ hết lòng xin cho con. Nhưng con đừng viết gì về Mẹ ngoại trừ những điều tuyệt đối cần thiết để làm sáng tỏ việc Ngôi Lời Nhập Thể, các mầu nhiệm khác của Ngôi Hai Thiên Chúa làm người, và cho việc xây dựng Đức Tin vào Chúa nơi trần gian làm nền tảng Giáo Hội. Khi tới thời điểm thích hợp, Thiên Chúa Toàn Năng sẽ chọn những người khác để tiết lộ cho các tín hữu những mầu nhiệm và hồng ân được quyền năng Chúa làm nơi Mẹ.” Thánh Mátthêu bầy tỏ sẵn sàng vâng theo lời Mẹ. Trong khi ngài thảo luận với Mẹ về nội dung Sách Phúc Âm ngài viết, Chúa Thánh Thần ngự xuống trên ngài dưới hình thức rõ ràng. Lập tức trong khi Mẹ Maria hiện diện, thánh Mátthêu bắt đầu viết phần đầu Phúc Âm của ngài. Thánh Mátthêu tiếp tục viết và hoàn tất Sách Phúc Âm tại Judea. Thánh Mátthêu viết Phúc Âm bằng ngôn ngữ Hi-bru (Do Thái) vào năm 42 kỷ nguyên Thiên Chúa.

    ------------ Thánh Sử Marcô viết Sách Phúc Âm của ngài bốn năm sau, vào năm 46 sau ngày Chúa Cứu Thế giáng sinh. Thánh Marcô cũng viết Sách Phúc Âm bằng ngôn ngữ Hi-bru khi ở Palestine. Trước khi bắt đầu viết Sách Phúc Âm, thánh Marcô xin thiên thần bản mệnh trình lên Mẹ Maria ý định của ngài và xin Mẹ trợ giúp để được ơn Chúa soi sáng về nội dung sắp viết ra. Đức Hiền Mẫu nghe lời ngài xin; lập tức Chúa truyền cho các thiên thần với nghi thức và sự uy nghi thường lệ đưa Mẹ Maria tới nơi thánh Marcô trong khi ngài đang cầu nguyện. Quì nơi chân Mẹ, thánh Marcô nói: “Lạy Mẹ Chúa Cứu Thế và Nữ Vương muôn loài, con không xứng đáng được hưởng đặc ân này, mặc dầu con là tôi tớ Thiên Chúa Con Mẹ và Mẹ.” Mẹ Maria đáp: “Thiên Chúa Tối Cao, Đấng mà con phụng sự và yêu mến, phái Mẹ tới để bảo đảm với con rằng lời con cầu nguyện được Chúa chấp nhận, Thần Linh Chúa sẽ hướng dẫn con trong việc viết Sách Phúc Âm mà Chúa đã ủy thác cho con.” Kế đó Mẹ bảo thánh Marco đừng viết về các mầu nhiệm liên quan tới Mẹ, như đã bảo thánh Mátthêu. Lập tức Chúa Thánh Thần, dưới hình rõ ràng vô cùng rực rỡ, ngự xuống trên đầu thánh Marcô, bọc ngài trong ánh sáng, đổ xuống cho ngài tràn đầy ơn soi sáng. Trước mặt Mẹ Maria, ngài khởi sự viết Sách Phúc Âm. Vào thời gian này, Mẹ Maria tròn tuổi 61.

    ------------ Hai năm sau, vào năm 48 Kỷ Nguyên Thiên Chúa và Đức Trinh Mẫu Maria 63 tuổi, thánh Luca viết Sách Phúc Âm bằng ngôn ngữ Hy Lạp. Mẹ Maria cũng đến với thánh Luca như Mẹ đã đến với các Thánh Sử khác khi ngài khởi sự viết Sách Phúc Âm tại Akaia. Thánh Luca trình lên Mẹ Maria rằng vì mục đích làm sáng tỏ Mầu Nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể và cuộc đời trần thế của Thiên Chúa Con Mẹ, cần phải đề cập tới sự kiện đích thực của việc bẩm thai Ngôi Lời Thiên Chúa làm người và những điều liên quan đến địa vị Mẹ là Mẹ tự nhiên của Chúa Kitô. Sau khi được Mẹ yêu cầu bỏ qua không nói tới các mầu nhiệm và các điều lạ lùng khác liên quan tới địa vị Mẹ là Mẹ Thiên Chúa, thánh Luca được phép tự do viết đôi điều về Mẹ Maria trong Phúc Âm của ngài. Chúa Thánh Thần ngự xuống trên thánh Luca và trước mặt Mẹ Maria, thánh Luca bắt đầu viết Phúc Âm, dùng các dữ kiện được chính Mẹ Maria chỉ bảo trực tiếp. Thánh Luca tiếp tục là môn đệ nhiệt thành tận tụy nhất đối với Mẹ, không bao giờ để phai mờ hình ảnh Đức Hiền Mẫu dịu dàng và uy nghi tuyệt vời mà ngài được thấy trong dịp này.

  14. Được cám ơn bởi:


+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com