Love Telling Trang Ngô nhắn với ThanhCaVN: SỐNG ĐỨC KHÔN NGOAN, ĐỂ ĐƯỢC THIÊN CHÚA YÊU THƯƠNG JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Happy Birthday lần thứ 12: Website https://thanhcavietnam.net 18.05.2007 -- 18.05.2019 cat nhắn với Bác gioanha: Hôm nay 27/12 Lễ kính Thánh Gioan - bổn mạng bác Gioanha. Xin Chúa chúc lành cho bác nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, mãi là tông đồ nhiệt thành phụng sự Chúa. An Phúc nhắn với Peter Nguyễn: Hôm nay 23.7, mừng ngày em thêm tuổi mới. Chúc em luôn vui khỏe và an bình. Nguyện xin Mẹ Maria cùng đồng hành với em trong cuộc sống. An Phúc nhắn với Peter Nguyễn: Em hiện tại bây giờ ở đâu? Hãy liên lạc với mình nhé. bethichconlua nhắn với DD TCVN: bé xin mến mời cả nhà cùng hiệp dâng giờ kinh nguyện. Tháng Hoa Kính Mẹ Maria. Vào lúc 11 giờ 30' trưa Việt Nam. Xin Mẹ thương chúc lành. Amen bethichconlua nhắn với TCVN: bethichconlua xin kính chúc toàn thể gia đình TCVN luôn tràn đầy ơn Chúa và luôn làm sáng danh Chúa. Amen onggiachonggay_99 nhắn với Gửi TCVN: Xin toàn thể gia đình TCVN cầu nguyện cho ông cố Giuse Dương Phách là nhạc Phụ của Già onggiachonggay_99 nhắn với Gửi Gia Đình TCVN: Xin toàn thể gia đình TCVN cầu nguyện cho ông cố Giuse Dương Phách là nhạc gia của Già cat nhắn với daohong2310: Chúc mừng bổn mạng bà quản daohong2310 (Thánh Rosa Lima Lễ nhớ ngày 23/8) phale nhắn với admin: Ngày 13/6 Lễ nhớ Thánh Antoine de Padoue. Chúc mừng bổn mạng admin. LUCIA_HUONG nhắn với TCVN: Lucia Nguyen xin Thien Chua và Mẹ Maria ban cho tất cả Quý OBACE được BÌNH AN trong tháng HOA của Mẹ . Thank mlien07 nhắn với Gia đình Thánh ca: Xin Chúa Phục Sinh luôn đồng hành cùng ACE trong mọi bước đường của cuộc sống. Xin cho chúng ta luôn sống và làm chứng cho Chúa Phục Sinh. Amen. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ,  xin cho Linh hồn Đức Ông Phêrô Nguyễn Quang Sách được sớm hưởng phúc quê Trời. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ, xin cho tôi tớ Chúa là Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Hòa được sớm hưởng phúc quê Trời. ThanhCaVN nhắn với Gia đình TCVN: Valentine's Day, kính chúc ACE luôn vững bền trong Tình Yêu ĐÃ - ĐANG và SẼ đoan hứa. ThanhCaVN nhắn với Gia đình TCVN: Kính chúc Quý Cha, Quý Tu sỹ Nam Nữ, Ca - Nhạc sỹ và ACE năm mới ĐINH DẬU: Tràn đầy HỒNG ÂN CHÚA bethichconlua nhắn với TCVN: Chúc cả nhà tràn đấy ơn Chúa mlien07 nhắn với Ace: Chúc anh chị em bình an đón Chúa đến vui vẻ. phale nhắn với F.X Nhatdong: Chúc mừng bổn mạng F.X Nhatdong! Chúc người tông đồ nhỏ mãi là tông đồ nhiệt thành! Ước mong em mãi yêu DĐTCVN và cùng chung tay xây dựng nhà nhỏ.

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 2/2 đầuđầu 12
kết quả từ 41 tới 67 trên 67

Chủ đề: Tâm sự của tôi - người ngoại đạo

  1. #1
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default Tâm sự của tôi - người ngoại đạo

    Xuất thân từ một gia đình bao đời chỉ thờ cúng tổ tiên ông bà và kính Phật, tôi chỉ là một người ngoại đạo. Nhưng tôi đã được Chúa gõ cửa tâm hồn, được ơn yêu mến Chúa, một ơn huệ thiêng liêng mà họ hàng nội ngoại tôi chưa ai có được, một niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà tôi được nhận từ khi có mặt trên cõi đời.

    Ngoại đạo, nhưng tôi biết Chúa và Mẹ từ hồ bé xíu; vì hình như khi tôi mới được vài tháng tuổi – hoặc trước khi tôi ra đời ít lâu, nhà tôi đã treo ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp – một quà tặng từ người bạn nào đó của bố mẹ tôi. Khi thắc mắc về bức ảnh, tôi chỉ nhận được câu trả lời rằng đó là ảnh Đức Mẹ Maria và Chúa Giêsu, và chỉ có thế. Nhưng Thánh Nhan rất đỗi hiền từ của Mẹ đã in đậm trong tâm trí tôi từ những ngày xưa ấy, mặc dù khi ấy không biết rõ Mẹ Maria và Chúa Giêsu là ai, nhưng tôi luôn có một cảm giác ấm áp và bình an khi nhìn lên ảnh Mẹ.

    Một điều gì đó như là một đức tin, đức tin Công Giáo, dù còn mờ nhạt nhưng cũng bắt đầu hình thành từ khi đó. Tôi luôn nghĩ vậy.

    Tôi nhớ có một lần, khi tôi còn học mẫu giáo, tôi theo mẹ đi chùa, và tôi đã sợ đến phát khóc cái không khí âm u, nghi ngút khói hương nơi ấy. Tôi được dạy rằng “Phật rất nhân từ” nhưng cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thoát khỏi được cái cảm giác ớn lạnh khi bước vào chùa. Tôi cũng chưa bao giờ thích đi chùa cúng lễ. Cũng chưa bao giờ có cảm giác gì ngoài cảm giác trơ ra như đá khi thắp hương khấn vái trước bàn thờ tổ tiên. Chỉ là tôi không thích cái không gian khói hương âm u ấy.

    Đức tin Công giáo mờ nhạt của tôi bắt đầu trở nên rõ ràng và mạnh mẽ vào mùa hè vừa rồi - khi lần đầu tôi bước chân vào một nhà thờ - nhà thờ đá Sapa, tôi cm thy mình đang được mt ngun ánh sáng vô tn soi ri và sưởi m; nhng ni su, nhng nim đau trong tôi đã tan biến đâu hết. Ừ mà phải, không có buồn đau ở nơi Nhà Chúa.

    Và rồi tôi được đọc Kinh Thánh Tân Ước, Tôi được biết Chúa Giêsu và cuộc khổ nạn để cứu độ loài người tội lỗi của Ngài. Quyển Kinh Thánh ấy cũng lại là một món quà mẹ tôi được ai đó tặng, bà chỉ đọc rồi quên. Nhưng tôi đã đọc, tôi đã tin, tôi ghi những điều ấy vào lòng, và tôi đã được ơn cứu rỗi.

    Có lẽ là nhờ ơn Chúa, tôi đã có những người bạn Công Giáo và được họ dắt dìu vào Đạo, những người bạn tôi chỉ quen trên blog - chưa một lần gặp mặt, và 1 người bạn tôi quen khi lơ ngơ đến nhà thờ Cửa Bắc hỏi lớp học giáo lý. Vừa tự mình tìm hiểu, vừa học từ những người bạn, tôi càng được ơn yêu mến Chúa và Mẹ nhiều hơn.

    Trong một giấc mơ, tôi đã được gặp Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế của tôi, Ngài mặc bộ đồ màu trắng, hiện ra trong ánh sáng chói lòa. Lúc Ngài xuất hiện tôi còn nghe thấy xung quanh vang lên 2 bài Thánh Ca là “Kinh hòa bình” và Alleluia. Ngài đã đến cứu tôi khỏi bị quỷ Xatan cám dỗ và xua tan đi bóng đêm của nó. Ngài đeo cho tôi một chỗi Mân Côi và nói với tôi “Con yêu dấu của Ta, Ta sẽ luôn ở bên con.” Ngài dang rộng cánh tay, và tôi ôm lấy Ngài “Chúa ơi, con yêu mến Ngài”. Một giấc mơ tuyệt đẹp. Tôi tin là giấc mơ ấy không phải sự tình cờ, mà là chính Chúa Kitô đã đến thăm tôi trong giấc mơ.

    Tôi đã tuyên xưng rằng Chúa Giêsu là Đấng Cứu Chuộc tôi, tuyên xưng với gia đình và bạn bè. Họ gọi tôi là kẻ điên và cười nhạo tôi. Tôi bị bố mẹ cấm đoán, không cho theo Chúa. Tôi bị quy kết rằng là “phản bội bố mẹ, phản bội ông bà tổ tiên.” Họ không hiểu. Họ hoàn toàn không hiểu.

    Đã có lúc tôi ngã lòng vì chông gai phía trước, vì sức nặng của cây thập giá Chúa ban, vì những lời nói ra rả bên tai “Làm gì có Chúa? Không có Chúa đâu!”, vì những lời cấm đoán của gia đình và những lời nhạo báng của thiên hạ. Sẽ còn xa mới tới ngày tôi được nhận bí tích rửa tội. Sẽ còn rất nhiều Chủ Nhật tôi phải lén lút đi lễ nhà thờ. Sẽ còn nhiều gian nan thử thách nữa. Nhưng tôi vui mừng, tôi vì đó là thập giá Chúa ban cho tôi. Tôi vui mừng khi bị bắt bớ, thậm chí là bị bách hại vì danh Chúa, vì đó là ơn Chúa ban cho tôi vác đỡ Thập Giá với Ngài, thông phần khổ đau với Ngài. Những thử thách của tôi nào có xá gì so với Chén Đắng Chúa uống khi xưa?

    Và dù có thế nào đi nữa, tôi vẫn tín thác nơi Chúa, vì tôi biết rằng những ai tín thác nơi Ngài sẽ không bao giờ phải thất vọng.

    “Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ đó sẽ được cứu độ”

    Tôi không ngạc nhiên, vì Chúa đã tiên báo trước điều này. Nhưng có 1 điều tôi vẫn không hiểu được: Chúa đã đến thế gian này vì tình yêu thương, rồi chết vì tình yêu thương, sao người đời lại chối từ Chúa?
    thay đổi nội dung bởi: KattyNguyen, 16-12-2009 lúc 10:08 PM
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  2. Có 99 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


  3. #41
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default

    Bị bắt Đạo lần 3.

    Tối thứ 4 ngày 5.8.2010.


    Tôi đang dùng máy tính thì Ctrl + D rồi chạy xuống nhà uống nước. Bố tôi lên gác và tò mò ngồi xuống trước máy tính, và nhìn thấy Trang facebook của tôi: "Con đã chọn Chúa và không bao giờ hối hận"


    - Tại sao? Tại sao mày vẫn phản bội bố mẹ thế này hả con? Nhà mình theo Phật và thờ cúng ông bà cơ mà?

    - ...
    - Hôm trước mày nghe thầy ấy nói rồi đấy. Mày mà thế là bị trời hành đấy.

    "Thầy ấy" là 1 bà thầy cúng ở đường Phạm Văn Đồng. Chủ nhân của "ngôi đền ma quỷ" mà tôi đã từng kể.


    - Không. Con sẽ chứng minh là bà ấy nói sai. Trời hành gì chứ.


    Nhưng không ăn thua. Tôi bị mắng. Bị mắng vì đã nói dối bố mẹ, tôi đã phải hứa rằng "Con từ bỏ." mà lòng như bị dao cứa. Tôi bị mắng vì "phản bội ông bà tổ tiên".


    Tôi đã từng phải chối Chúa để khỏi làm bố mẹ mình buồn. Một bên là đức tin, một bên là tình cảm gia đình. Tôi có thể chịu mọi sự khổ đau vì Chúa, nhưng tôi không thể làm bố mẹ mình buồn. Bố mẹ tôi không tin Chúa nên cấm tôi. Tôi phải làm sao khi điều răn thứ nhất và thứ tư mâu thuẫn nhau? Sự lựa chọn này thật khó khăn. Tôi lại quá yếu đuối nên chọn cách nửa vời...


    Tôi bị mắng. Bị dọa đuổi khỏi nhà. Bố mẹ tôi nói sẽ bắt tôi phải viết một tờ giấy, nói là từ bố mẹ, rồi ra khỏi nhà.


    Cũng may là tôi còn nhớ số điện thoại của Hoài Anh, một người bạn Công Giáo ở Sài Gòn mà tôi quen trên yahoo. Những lúc gặp rắc rối về đời sống đức tin, những thắc mắc về Đạo, về Giáo Hội, tôi nghĩ đến gã đầu tiên, cứ nhè gã mà hỏi, bắt gã gỡ rối dùm. Gì thì gì, gã cũng sắp đi tu, gã hiểu biết đến mức hầu hết những câu hỏi của tôi gã đều trả lời ngon ơ.


    Tôi gọi cho gã, kể mọi chuyện và hỏi:


    "Anh, giờ em phải làm sao?"

    "Cứ bình tĩnh, đến đâu hay đến đó mà."
    "Bố mẹ em bắt viết giấy từ bố mẹ để mai ra khỏi nhà kìa."
    "Em không được viết nhé. Có chết cũng không được viết. Bố mẹ đuổi thì đến nhà Trang rồi tính tiếp."
    "Anh gọi cho nó hộ em. Giờ em không có số của nó. Em bị bố mẹ giữ điện thoại rồi"
    "Ừ, thôi đi ngủ đi."

    Không, có chết tôi cũng không viết! Bị đuổi ư? Tốt nhất là ra khỏi nhà trước cho xong, để khỏi bị mắng, đằng nào chả bị đuổi.


    Trang là 1 con bé dự tòng như tôi. Nó trọ ở cách nhà tôi không xa. Tôi và nó quen nhau trên 1 diễn đàn Công Giáo; rồi tôi lại giới thiệu Hoài Anh cho nó để khi thắc mắc về giáo lý có người để hỏi.



    Thứ 5


    Sáng hôm sau, thứ 6, tôi xách ba lô ra khỏi nhà, thuê taxi đến chỗ Trang. Nó là dự tòng nhưng không gặp sự cản trở gì từ phía gia đình. Và nó đang ở trọ một mình. Tôi ra đi tay trắng. Điện thoại đã bị tịch thu từ tối hôm trước. Còn ít tiền. Nhưng cố chơi sang 1 lần cho trót. Thuê Taxi!


    Đúng hôm tôi đến thì máy tính nhà nó hỏng. Chiều, đi bảo hành máy tính với nó, đồng thời lấy máy của nó nhắn tin cho Hoài Anh, nhờ gã lên facebook nhắn hộ tôi cho 1 người bạn của tôi là Quang (vì tôi bị thu điện thoại nên không còn số của hắn, cũng không có máy tính để lên mạng) rằng tôi đang có chuyện, nên hôm sau không đi đảo Cô Tô với hắn và mọi người theo kế hoạch đã định từ trước được. Nhưng đang nhắn dở thì Trang có việc cần gọi điện thoại, nó gửi xừ mất cái tin nhắn kia đi. Làm cho Hoài Anh hiểu nhầm. Gã nhắn tin cho Quang rằng tôi đang gặp chuyện, và bảo Quang liên lạc với tôi gấp theo số đt 098... (của Trang).


    Chiều muộn, Quang gọi điện cho tôi.


    Tối. Quang rủ 1 người bạn nữa là Hằng và người yêu của Hằng tìm đến; họ khuyên tôi về. Họ nói sẽ đưa tôi về, họ sẽ nói chuyện với bố mẹ tôi. Đã yếu lòng, định theo họ về. Nhưng tôi khựng lại. Họ không hiểu. Họ hoàn toàn không hiểu. Vì họ không tin Chúa nên họ không thể hiểu được những gì tôi đã phải chịu đựng. Họ không hiểu được rằng tôi đã đau đến thế nào khi điều răn thứ 1 và thứ 4 trong 10 điều răn Đạo Đức Chúa Trời mâu thuẫn nhau, và nếu tôi trở về thì chỉ giải quyết được chuyện tôi bỏ nhà đi, còn mâu thuẫn kia... vẫn chẳng thể được giải quyết. Họ chỉ nghĩ rằng tôi là 1 đứa con không biết nghe lời bố mẹ.


    Kiếm cớ ra ngoài, lấy điện thoại Trang để gọi cho Hoài Anh, hỏi hắn xem giờ tôi có nên về không. Hắn bảo tôi không nên về. Đằng nào cũng bỏ đi rồi. Để vài hôm đã. Về bây giờ cũng chẳng giải quyết được gì. Lại còn bị mắng thêm. Từ từ rồi tính.


    Tôi không chịu đi cùng họ. Họ ra về. Tưởng họ về là về luôn, ai dè họ tìm đến nhà tôi, nói với bố mẹ tôi rằng tôi đang ở số nhà… ngõ… phố… Để bố tôi tìm đến lôi tôi về.


    Lúc bố tôi đến, đúng lúc tôi, Trang và vợ chồng 2 đứa bạn ở lớp giáo lý của tôi đang cười nói. Hai đứa nó, Huệ và Vinh, tìm đến thăm tôi khi biết chuyện.


    Dự định rằng ngày hôm sau sẽ qua nhà thờ Hàng Bột, gặp 1 sơ để xin lời khuyên… Dự định rằng sẽ bỏ nhà đi mấy hôm để dọa bố mẹ thôi… Vinh (vừa được rửa tội) kể với tôi ngày trước nó muốn theo Đạo cũng bị cấm cách ghê lắm, nhưng nó đã vượt qua được. Dự định… Dự định…


    Nhưng không được nữa rồi. Bố tôi đã đến lôi tôi về.


    - Bác xin lỗi các cháu chút nhé, bạn M. phải về nhà.

    - …. (3 đứa im lặng)
    - Bố ra ngoài đợi con chút. Con ra ngay.

    Bố tôi ra ngoài.


    Ở lại. Tôi nhìn Vinh cầu cứu:


    - Giờ tớ phải làm sao?

    - Giờ bó tay rồi. Bạn phải về thôi.

    ...


    Về nhà. Bị mắng 1 trận.


    Tôi biết rằng bố mẹ tôi buồn vì tôi nhiều lắm. Buồn vì tôi không nghe lời. Buồn vì họ nghĩ rằng tôi đang lầm đường lạc lối.


    Có những sự lựa chọn thật khó khăn và đau đớn...


    Hôm sau, vẫn phải đi chơi với mấy người kia. Được trả lại điện thoại. Được cho thêm tiền đi chơi. Nhưng thực sự là mệt mỏi và không có tâm trạng. Một chuyến đi chơi không mong muốn.


    Không mang đồ bơi. Sáng hôm sau đi chơi, tôi sẽ xách nguyên cái balô lúc sáng đi...




    Thứ 6.


    Hà Nội – Quảng Ninh – đảo Côtô. 5 tiếng đi ôtô. 3 tiếng đi tàu. Và khoảng 1 giờ trưa gì đó là tới nơi.


    Nhóm tôi có 5 đứa. Đi 1 tour giá rẻ. Đoàn hầu hết toàn sinh viên.


    Say xe và say tàu... Lử đử. Đầu óc bộn bề những lo lắng, sợ hãi, và buồn. Buồn vì nhận ra những người bạn mà xưa nay ngỡ là chúng nó hiểu mình, nhưng hóa ra lại chẳng hiểu nhau gì hết. Không hiểu nhau thì làm bạn với nhau làm quái gì?


    Ra đến đảo. Không có tâm trạng chơi bời gì cả. Nhóm tôi có 5 đứa: Quang, Hằng, 1 đôi, và tôi. Tôi với Hằng được xếp ở cùng 4 đứa con gái khác, và chúng nó đi theo đôi.


    Ngồi nói chuyện mới biết, trong 4 người đó, có 1 người theo đạo Phật. Tôi chẳng ngại ngần nói tuyên xưng rằng mình là người Công Giáo, mặc dù chưa được rửa tội.


    Tưởng rằng sẽ có buổi nói chuyện vui vẻ, chia sẻ giữa 2 tôn giáo, ai ngờ đứa bạn tôi lại nói xen vào, rằng cả nhà tôi chỉ có mình tôi theo đạo, rằng tôi bị cả nhà cấm. Rồi lại nó lại bô bô nói rằng nó thích đi chùa lắm, và nó rất sợ đi nhà thờ. Nó bảo rằng “Vào nhà thờ em thấy lạnh lạnh ghê ghê chị ạ.”


    - Từ xưa đến nay tôi chẳng thấy ai bảo vào nhà thờ mà thấy sợ cả. Ai cũng bảo vào nhà thờ thấy ấm áp và bình yên, hoặc cùng lắm là chẳng cảm thấy gì, chắc chị ngoại lệ đó!


    Nó chẳng đếm xỉa gì đến tôi, bô bô kể tiếp:


    - Ôi, ngày trước 49 ngày bà em, em vào đó thấy người ta đọc kinh mà em mê luôn chị ạ. Cảm giác như nó dạy mình làm người ấy. Mà đạo Phật nó gần với tâm hồn người Việt Nam mình chị ạ. Chứ còn...


    Được lắm, bạn bè chơi với nhau bao nhiêu năm trong FC Trịnh, giờ quay sang đá đểu nhau thế đấy! Ngay cả có cảm thấy thế thật đi nữa, thì đừng có bô bô chuyện người ta trước mặt người lạ chứ!


    Bạn bè mà không hiểu nhau, và không thể tôn trọng nhau và tôn trọng quyết định của nhau thì tốt nhất đừng làm bạn!


    Đã vậy, về nó còn bô bô gọi điện cho bố mẹ tôi, rằng lên đảo tôi cứ đi hỏi xem trên đảo có nhà thờ nào không để đi.


    Lên đảo, chơi chẳng thiết chơi. Chúng nó đi ra biển, tôi ở lại khóc, ngủ, online điện thoại và ngồi nghe Thánh Ca trên điện thoại một mình.


    Ngồi ăn cơm, tôi vẫn tự hào làm dấu Thánh Giá. Phải tuyên xưng đức tin chứ! Nhưng... Tôi chỉ có thể tuyên xưng đức tin những người ngoài, còn trong gia đình thì không thể...


    Một chuyến đi chơi kinh khủng nhất trên đời. Chán chả buồn chơi. Không thèm ra biển lần nào. Trừ 2 buổi tối lượn ra đó với cả hội (một lần đi hóng mát, một lần ra đó ăn khuya cùng cả đoàn) và một lần đi ra bãi đá vào sáng ngày thứ 7.




    Chúa Nhật


    Sáng mưa to. Đi từ nhà trọ ra bến tàu ướt như chuột. Biển vẫn còn động. Say sóng. Đi tàu 3 tiếng ra Quảng Ninh ăn trưa. Sau đó ngồi đợi ô-tô đến đón về Hà Nội.


    Say xe…


    7 giờ tối Chúa Nhật, về đến bến xe Mỹ Đình. Say xe và mệt lử. Ngồi ở cổng bến xe đợi bố ra đón.




    Thứ hai.


    Sáng hôm sau, thứ 2. Tôi bị gọi dậy lúc 3 giờ sáng, để đi Bắc Ninh với bố, thằng em trai và thêm 1 chú bạn bố tôi. Đi lễ lạt gì đó. Đi ô tô. Tôi đoán chắc chắn bố mẹ tôi sắp xếp mục đích là để cầu xin cho tôi từ bỏ đức tin mà tôi đang có.


    Đến khoảng 8 giờ gì đó thì tới nơi.


    May mà chú lái xe mua mấy cái bánh mì mang vào để trong ô tô cho đỡ mùi. Nếu không chắc tôi chết luôn vì cái mùi ô-tô ấy.


    Đó là 1 cái đền nhỏ, hay có thể gọi là 1 tịnh cốc của 1 bà thầy nằm ở nơi đồng không mông quạnh. Cái nơi ấy, quả thật mà nói, cũng khá sạch sẽ. Nhưng mà tôi vẫn thấy nó âm u lạnh lẽo. Bà ấy khoảng 60 tuổi. Mặc 1 bộ đồ nâu như cái bà thầy cúng lần trước. Tự nhận mình là “tu tại gia”, ba hoa rằng chùa ấy chùa nọ mời đi làm trụ trì, nhưng bà ấy không đi. Và phải gọi bà ấy bằng “thầy” xưng “con!


    Bà ấy mời vào trong phòng khách ngồi. Nhìn lên mấy tấm ảnh treo trên tường, tôi đoán chắc bà này là cựu chiến binh.


    Ngồi sau một hồi ngồi ba hoa chích chòe này nọ, rằng bà ấy trở thành “thầy” là lẽ tự nhiên, không ốm đau, không điên rồ gì hết; bà ấy còn kể chuyện đi chỗ nọ chỗ kia yểm bùa “cứu nhân độ thế”, bà ấy bật 1 cái đĩa VCD nhạc Phật giáo lên cho tôi, bố tôi, thằng em tôi và chú bạn bố tôi xem.


    Nói thật, cái đĩa ấy chán chết.


    Xem một lát thì đến giờ lễ. Lên đền. Cái đền ấy thờ 1 ông quan nào đấy, nhất phẩm gì gì đó, chả nhớ tên.


    Bà ấy ngồi trước bàn thờ tụng kinh (vừa là tụng kinh vừa là hát kiểu chầu văn thì phải) Phía trên là bàn thờ, và phía trước mặt bà ấy là một-cái-gì-đó kiểu như cái bàn phấn, nhưng trạm trổ rất kinh dị. Một cái gương mờ. Bên trên để một đống sớ gì đó. Tôi, bố tôi và thằng em tôi phải khoanh chân phía sau. Và phải chắp tay khi bà ấy gõ boong boong.


    Có thêm một bà khác đến giúp lễ, chắc là dân cuồng tín trong làng.


    Ong hết cả đầu. Không nhẩm được một câu kinh Lạy Cha hay Kinh Mừng nào. Chỉ biết lẩm nhẩm “Lạy Chúa, xin thương xót con”


    Lễ xong. Bà ấy gọi tôi lên phía trước:


    - Thầy thấy con ốm yếu quá. Lên đây thầy truyền CÔNG LỰC cho con!


    Rồi bà ấy bảo tôi ngồi vào chỗ lúc nãy của bà ấy. Bà ấy ngồi phía sau, và bắt đầu… cầm nắm hương huơ huơ xung quanh tôi, vỗ tay bộp bộp vào lưng, vào vai tôi. Rồi bảo tôi quay lại. Bảo tôi xòe tay. Bộp… bộp vào bàn tay và 2 vai tôi.


    Xong xuôi, tôi vẫn chẳng cảm thấy gì đổi khác. Tôi vẫn là tôi. Vẫn yêu Chúa và Mẹ Maria. 2 chiếc nhẫn Mân Côi (đã được làm phép) vẫn nguyên xi.


    Nhưng... hơi rờn rợn…


    Đến giờ cơm. Ăn cơm luôn tại đó. Ủa... bà ấy TU tại gia mà đến bữa cơm vẫn ăn thịt!


    Ở lại thêm 1 lúc rồi về. Bà ấy đưa lộc mang về. Ê hề luôn. Gà, xôi, trứng, hoa quả, lại còn có thêm quả mít.


    Bà ấy còn cho cả bùa hộ mệnh. Cái gì mà “phi thiên nhất kiếm” gì đó. Bà ấy cho thì nhận, nhưng tôi định về rồi xé nát, vứt đi. Nhưng bố tôi lại cầm luôn, và chẳng thấy đưa lại. Về đến nơi thì… chả hiểu sao xôi và gà thiu rớt.


    Về nhà, nói chuyện với mẹ, tôi mới biết, hóa ra bố mẹ tôi đã đi gặp bà thầy đó trước rồi, bố mẹ tôi đi gặp bà ấy ngay sau khi tôi lên đường đi Cô Tô. Và ngay từ đầu, bà ấy đã nói luôn với bố mẹ tôi về tôi, mặc dù chưa nghe kể gì về tôi hết


    - Con gái anh chị đang đi sai đường đấy. Anh chị không được để nó tuột khỏi tay, bằng mọi cách phải giữ nó lại.


    Lẽ dĩ nhiên, ma quỷ sẽ nói vậy.


    Lẽ dĩ nhiên, ma quỷ sẽ tìm mọi cách quấy phá không cho tôi theo Chúa.


    Lẽ dĩ nhiên, cái bà thầy ấy bị ma quỷ sai khiến.


    À, bà này biết Chúa Giêsu! Biết Chúa Giêsu đã chết vì tội lỗi thế gian. (Khi nói chuyện bà ấy có nhắc đến Chúa Giêsu, khi kể về chuyện đi yểm bùa.) Thế mà vẫn cứng lòng, để rồi làm nô lệ cho ma quỷ!


    Hết hiểu!




    --------------


    Buồn vì những người bạn không hiểu mình. Lời Chúa Giêsu nói cách đây 2000 năm vẫn là chân lý. Ngài đến để gây chia rẽ.


    Chia rẽ giữa những người có đức tin và không có đức tin.


    Những người bạn, ngày xưa tưởng là hiểu nhau, bây giờ mới thấy chúng nó chẳng hiểu mình gì sất. Có người bạn, tưởng là bạn tốt, nhưng có chuyện mới thấy chẳng phải là bạn tốt.


    Người bạn tìm đến gặp tôi, khóc lóc nài nỉ tôi quay về, rồi khi tôi không về lại đến mách bố tôi lôi tôi về, rồi cùng tôi đi Cô Tô, đá đểu tôi với 1 người bạn theo đạo Phật mới quen ở đó… Chính người đó lại đá đểu tôi phát nữa, khi gọi điện cho bố mẹ tôi mách rằng… khi lên đảo, tôi muốn tìm một nhà thờ để đến đó lễ.


    Có gian nan mới nhận ra đâu là bạn tốt. Hoài Anh, Trang, Huệ, Vinh… Trước đó, tôi và Trang giận nhau vì một chuyện nhỏ, tưởng không nhìn mặt nhau nữa, nhưng khi tôi bơ vơ, nó lại mở rộng cửa đón tôi.


    Và có lẽ... việc tôi bị lôi trở về nhà là do Thánh ý Chúa. Nếu không, có thể bây giờ tôi đã chẳng thể ngồi đây và gõ những dòng này. Chắc gì tôi đã vào được 1 dòng tu nào đó, tìm hiểu Ơn Gọi, mà sẽ bị từ chối ngay từ đầu, vì tôi còn là dự tòng. Được sống với gia đình, bố mẹ dù sao vẫn là tốt nhất.

    Tạ ơn Chúa và Mẹ Maria.


    Xin muôn ngàn lần cảm tạ!

    thay đổi nội dung bởi: KattyNguyen, 16-09-2010 lúc 08:27 AM
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  4. Có 15 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


  5. #42
    Titanic's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2008
    Giới tính: Nam
    Bài gởi: 227
    Cám ơn
    3,727
    Được cám ơn 1,294 lần trong 216 bài viết

    Default

    hi,Chị kattyNguyen lì quá, lì đến ngưỡng mộ, chị bắt đạo đến tập 4 rồi, :secret: khi nào có tập 5 chị nhớ post luôn nha (có thêm hình càng tốt), nhưng dù là lần thứ mấy em vẫn tin chị mãi tín thác cùng Chúa .....

  6. Có 10 người cám ơn Titanic vì bài này:


  7. #43
    Fra Biển Đỏ's Avatar

    Tham gia ngày: Sep 2010
    Tên Thánh: Anthony
    Giới tính: Nam
    Đến từ: La Thành
    Bài gởi: 22
    Cám ơn
    33
    Được cám ơn 110 lần trong 20 bài viết

    Default

    Xin Chúa thương chúng con. Xin chỉ bảo chúng con trên đường ngay nẻo chính. Amen
    Chúc Kt mãi bình an trong tay Chúa nhé!
    Chữ ký của Fra Biển Đỏ
    "Fecisti nos ad te, et inquietum est cor nostrum donec requiescat in te" (St. Augustinus, Conf. I, 1). (Chúa đã tạo dựng nên chúng con hướng về Chúa, thân lạy Chúa, và lòng chúng con những băn khoăn thổn thức, cho đến khi được an nghỉ trong Chúa).

  8. Có 10 người cám ơn Fra Biển Đỏ vì bài này:


  9. #44
    ngoisaophale88_04's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2010
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Bài gởi: 23
    Cám ơn
    83
    Được cám ơn 137 lần trong 22 bài viết

    Default

    Niềm tin của bạn thật mạnh mẻ, mình tin rằng một ngày nào đó Chúa sẻ nhận lời cầu xin của bạn. Hãy luôn tin tưởng và phó thác vào Chúa vì nơi bình yên trong tâm hồn của con chính là Ngài. Chúa đang nhìn bạn đấy...

  10. Có 9 người cám ơn ngoisaophale88_04 vì bài này:


  11. #45
    Songbang's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2009
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: TPHCM
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 30
    Cám ơn
    125
    Được cám ơn 178 lần trong 30 bài viết

    Default Tâm sự của tôi

    KattyNguyen Thân mến!
    Hôm nay Songbang mới đọc được những dòng tâm sự của KattyNguyen.Songbang thật sự cảm động trước tình yêu Thiên Chúa của KattyNguyen.Là một người xuất thân trong gia đình công giáo,Songbang thấy mình còn thua xa bạn về đức tin công giáo.Cảm ơn katty đã cho Songbang phải nhìn nhận lại mình.Không biết bây giờ Katty thế nào rồi? Vì SB thấy khoảng thời gian gần đây không thấy topic trả lời của KattyNguyen.Chúa sẽ luôn ở bên bạn nếu như bạn đã tin và chọn Ngài.

  12. Có 9 người cám ơn Songbang vì bài này:


  13. #46
    vit con xau's Avatar

    Tuổi: 30
    Tham gia ngày: Dec 2008
    Tên Thánh: Gioan
    Giới tính: Nam
    Đến từ: gx lac quang
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 132
    Cám ơn
    2,789
    Được cám ơn 622 lần trong 120 bài viết

    Default







    thay đổi nội dung bởi: vit con xau, 14-06-2011 lúc 12:02 AM
    Chữ ký của vit con xau


    Tội Nhân Bất xứng !

  14. Có 9 người cám ơn vit con xau vì bài này:


  15. #47
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default

    Có lẽ khi bước những bước đi đầu tiên trên một con đường thì người ta luôn cảm thấy hào hứng và tràn đầy nhiệt huyết, để rồi những bước đi sau đó, họ dần dần cảm thấy mệt mỏi, buồn nản.

    Cảm giác... hình như lòng mến Chúa của mình càng ngày càng vơi cạn... Không thể đi lễ thường xuyên, tâm hồn trống vắng những lúc đọc kinh, cầu nguyện. Trong khi trước đây, mỗi khi nghe một bài Thánh Ca, mỗi khi đọc một câu kinh là mình lại trào dâng một niềm hạnh phúc, vui mừng đến ứa lệ. Vậy mà bây giờ lại chẳng được như xưa...

    Để có thể giữ vững đức tin, và sự sốt sắng là một điều khó khăn. Nhưng để có thể thuyết phục được bố mẹ thì lại còn khó khăn hơn nữa...

    Chúa ơi, hạt giống tốt Chúa gieo khi xưa đã rơi vào đất xấu, cằn khô sỏi đá mất rồi. Thay vì lúa thì nó lại mọc lên một bông cỏ lùng. Vâng, có lẽ trong mắt Chúa, con chỉ là 1 bông cỏ lùng mà thôi.

    Nhưng mà tại sao Chúa lại yêu thương bông cỏ lùng này đến thế? Con có đáng gì đâu, Chúa ơi.

    Con vẫn hằng tin, không điều gì là Chúa không làm được, ngay cả việc biến đổi bông cỏ lùng này trở nên lúa tốt, để đến mùa gặt sẽ được Chúa thu vào kho lẫm.

    Vâng, con tin! Xin Chúa biến đổi và trợ sức cho con...
    thay đổi nội dung bởi: KattyNguyen, 26-12-2011 lúc 12:09 AM
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  16. Có 13 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


  17. #48
    conchien's Avatar

    Tuổi: 65
    Tham gia ngày: Mar 2009
    Tên Thánh: Alfonso
    Giới tính: Nam
    Đến từ: tp hcm vn
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 156
    Cám ơn
    729
    Được cám ơn 999 lần trong 145 bài viết

    Default

    Cháu vào đây để nghe việc Thiên Chúa chúng ta đã làm qua các chứng nhân :http://longthuongxotchua.tinvui.info .

  18. Có 9 người cám ơn conchien vì bài này:


  19. #49
    batrinh's Avatar

    Tham gia ngày: Nov 2009
    Tên Thánh: gioabaotixita
    Giới tính: Nam
    Đến từ: bu dang binh phuoc
    Bài gởi: 491
    Cám ơn
    11,951
    Được cám ơn 2,606 lần trong 461 bài viết

    Default

    Em đọc các bài chị viết mình rất cảm động và thấy chị là người dũng cảm trong ĐỨC TIN theo em thấy chị đang có ơn gọi cách riêng mà THIÊN CHÚA muốn trao ban cho chị, em cũng như các anh chị khác thôi, xin Chúa ban thêm nghị lực cho Chị và chị cũng nên cố gắng cầu nguyện nhiều. vì Chúa đã nói khi một bà góa ngoại đạo đến xin Chúa GIÊ SU chữa bệnh cho con bà, lúc đầu Chúa nói Ta được sai đến các chiên lạc nhà Ít- Ra- En không nên quăng vật thánh cho chó con, thì bà góa nói là chó con cũng được thừa hưởng những mãnh vụn rơi từ trên bàn xuống, Chúa GIÊ SU thấy lòng tin của bà và nói này bà bà muốn sao được vậy, bà về đền nhà con bà khỏi bệnh, theo em thấy câu chuyện của Chị khác với bà góa một chút nhưng trong một điều kiện là, ĐỨC TIN đã cứu con bà góa thì ở đây em thấy Chúa sẽ sắp đặc cho Chị vì Chị có lòng TIN mãnh liệt
    em chúc Chị tràng đầy HỒNG ÂN của THIÊN CHÚA

  20. Có 8 người cám ơn batrinh vì bài này:


  21. #50
    KaJin's Avatar

    Tham gia ngày: Jun 2010
    Tên Thánh: Phêrô
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Bình Dương
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 438
    Cám ơn
    4,052
    Được cám ơn 2,143 lần trong 412 bài viết

    Default Có bao nhiêu người?...Con thì sao?

    Lạy Chúa! Cha rất nhân từ! Có bao nhiêu người? Bao nhiêu người chỉ tình cờ thôi nhưng họ đã yêu mến Chúa hết mực cùng tuân giữ những điều Chúa dạy? Bao nhiêu người ao ước được đến với Chúa cách trọn vẹn hơn, họ ao ước được rửa tội thôi nhưng chưa có điều kiện? Bao nhiêu người khao khát được chạm vào Chúa Giêsu Thánh Thể nhưng không được? Bao nhiêu người càng vững mạnh hơn khi bị cấm cản, bị bách hại?

    Lạy Chúa! Cha rất nhân từ! Có bao nhiêu lần? Bao nhiêu lần con không yêu mến Chúa cùng từ chối giới răn Chúa dù đã biết Chúa từ thuở bé? Bao nhiêu lần con xem thường việc đến với Chúa, con xem thường các
    bí tích đưa con đến sự sống đời sau dù Chúa cho con rất nhiều điều kiện? Bao nhiêu lân con xúc phạm Thánh Thể dù biết rõ việc đó là tội? Bao nhiêu lần con mất đức tin dù anh em khích lệ, động viên con cỡ nào?

    Xin Thương xót người tôi tớ đang thật lòng sám hối, tín thách vào Tình Yêu của người!
    Chữ ký của KaJin
    Thân suy thể yếu - sa bệnh tật,
    Tâm tàn hồn lụy - mất ơn thiêng.

    KaJin.

  22. Có 10 người cám ơn KaJin vì bài này:


  23. #51
    sam's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2011
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Australia
    Bài gởi: 3
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn 13 lần trong 3 bài viết

    Default bạn ơi, đừng lo lắng :)

    chào bạn Katty:)
    mình rất khâm phục bạn vì là người ngoại đạo mà có lòng mến Chúa đến vậy >"<. cảm giác đang chán của bạn mình cũng hiểu. theo mình thấy bạn nên suy nghĩ kĩ càng, xác định lý do mình theo Chúa là gì, đễ khi đi theo người, bạn sẽ thấy nhiệt huyết, quyết tâm hơn. gia đình mình có đạo. lúc nhỏ, mình đi lễ, đi nhà thờ vì.... ba mẹ đi. rồi đi học giáo lý, có các bạn, thấy vui. nhưng khi lớn lên, không đi học giáo lý mỗi sáng Chủ Nhật, và còn đi xa nhà nữa, mình có nhiều quan niệm khác về đức tin, cuộc sống của mình. bây giờ mình đi lễ, suy nghĩ, trò chuyện cùng Chúa là để Chúa nhắc nhở mình những gì mình phải làm trong cuộc sống hằng ngày để thế giới, cuộc sống của bản thân mình và mọi người được tốt đẹp hơn. mình luôn nhắc nhở bản thân rằng Chúa rất yêu ta, Người muốn tất cả chúng ta sống vui vẻ, hạnh phúc bên nhau, tìm hiểu, khám phá thế giới này Người đã tạo dựng cho đến khi Người gọi ta về.
    mình có đọc thấy bạn bị gia đình cấm đoán việc theo đạo. bạn cũng đừng quá buồn ba mẹ bạn nha. ba mẹ yêu thương và lo lắng cho bạn nên mới vậy thôi. như vậy, bạn nên nhẹ nhàng, từ tốn đem Chúa đến cho gia đình mình. bạn có thể chứng minh cho gia đình mình thấy, nếu có Chúa, mỗi người trong gia đình bạn có thể sống hạnh phúc hơn, vui vẻ hơn, làm được nhiều điều hơn :)
    mình tin chắc rằng Chúa sẽ luôn ở bên bạn như Ngài đã hứa với bạn trong mơ, và cả gia đình bạn nữa chứ ^^ (mình cũng muốn được nằm mơ thấy Chúa lắm, mặc dù đã cố tình suy nghĩ về Chúa cả buổi tối trước khi ngủ mà không bao h được :D)

  24. Có 5 người cám ơn sam vì bài này:


  25. #52
    sam's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2011
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Australia
    Bài gởi: 3
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn 13 lần trong 3 bài viết

    Default bạn Katty vui lên nhé ^^

    mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thật sự đăng ký tài khoản của 1 forum và đi đọc bài và bình luận như vầy. mình rất ư là làm biếng >"< nhưng mà tình cờ, mình đang tìm đọc một vấn đề về người ngoại đạo thì đọc thấy bài của bạn. mình cũng thấy sự khác biệt giữa bạn với gia đình, với bạn bè như thế nào về vấn đề đức tin và điều đó làm bạn buồn như thế nào.

    nhưng dù có thế nào, bạn cũng đừng nên nói dối với ba mẹ hay bất cứ ai vì những lời nói dối, có thể sẽ giúp bạn qua khỏi rắc rối ngay trước mắt nhưng không thể đem bạn đến với Chúa được và cũng gây hiểu lầm thêm cho gia đình bạn.

    mình nghĩ bạn nên ngồi xuống nói chuyện thật bình tĩnh với ba mẹ. bạn hãy giải thích với ba mẹ rằng theo Chúa không có nghĩ là từ bỏ gia đình, ông bà tổ tiên. nhưng khi theo Chúa bạn càng tiếp sức thêm cho gia đình và linh hồn tổ tiên bằng những lời cầu của mình.

    theo Chúa không phải là ngang tàng, từ bỏ nhưng là yêu và yêu nhiều hơn nữa bản thân mình và mọi người xung quanh. mỗi người đều có quan điểm, niềm tin khác nhau bạn à. bạn bè và gia đình có những lý do khiến họ cư xử như cách họ cư xử. đừng vì vậy mà buồn họ, buồn cho những gian nan của mình nhưng hãy vui lên và quyết tâm hơn nữa.

    bạn có thể chứng minh Chúa đã thay đổi bạn thế nào bằng cách vẫn tươi vui khi bạn bị trách móc (nếu bạn ko làm gì sai), vẫn hiểu và cảm thông dù mọi người không cảm thông với bạn, vẫn công bình khi người ta sỉ vả nói xấu bạn. mỗi người chúng ta, không ai là xấu cả, bởi mỗi người đều là tạo vật của Chúa. hãy tin rằng, Chúa sẽ gìn giữ bạn và cả gia đình, những người bạn chưa biết Chúa của bạn. Chúa sẽ mở mắt họ để họ nhận biết được Chúa. Người sẽ làm việc đó qua tình yêu thương, sự kiên nhẫn, dịu dàng, hiền từ và Người sẽ dùng bạn đó. bạn hãy vui lên nhé.

    mình biết nói nghe thì dễ lắm. mình không biết có nói gì làm bạn buồn không, nên cho mình xin lỗi trước. nhưng bạn hãy cố lên!!! dù thất bại nhưng hãy đứng lên hoài nhé!!

  26. Có 6 người cám ơn sam vì bài này:


  27. #53
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default

    Lâu lắm rồi mới lại lên TCVN tâm sự. Thời gian qua, mọi thứ vẫn cứ đều đều... Chẳng có biến cố hay rủi ro nào cả. Vẫn là bị cấm đoán, vẫn là lén đi lễ, nhưng không bị phát hiện.



    Noel... Một Noel thật buồn. Một Noel bị trói chân trong nhà, chẳng được đi đâu.

    24.12.2011

    Mình đã dự định rằng buổi sáng sẽ đến nhà thờ Thái Hà, dự lễ an táng các thai nhi, rồi chụp ảnh hang đá cùng đứa bạn. Nhưng... cuối cùng thì không thể ra khỏi nhà, đơn giản là vì hôm nay là Noel. Mẹ mình hỏi: "Đi đâu? Đi với đứa nào? Đưa số điện thoại nó đây, tao nói chuyện với nó."

    Thế thì đành chịu. Đành ở nhà với lý do "Con tính đi chơi xem phim với 1 người bạn mà mẹ lại làm thế thì ai còn dám yêu con nữa," và đùa đùa với mẹ: "Mẹ mà cứ quản lý chặt thế thì mẹ chẳng có con rể được đâu."

    - Không, làm gì có chuyện mày lại đi với thằng nào. Có thằng nào thì cứ dẫn về đây. Còn sáng nay mày lại định đi nhà thờ chứ gì?

    Đành nhắn tin cho đứa bạn rằng không đi được. Sáng đã không đi đâu được rồi thì tối còn đi gì được nữa.

    "Mày mà yêu thằng nào theo Đạo là chết với tao!"

    Cứ thỉnh thoảng là mình lại bị đe như thế. Và hôm đó cũng vậy. Mà... người yêu của mình giờ lại là 1 người Công giáo. Một người đã từng là dự tu, hiền lành, tốt bụng, dễ thương và biết yêu thương mọi người. Lẽ nào mẹ mình lại không chấp nhận một chàng rể như thế?



    Chúa ơi... Con mới chỉ là một dự tòng thôi mà. Mọi người cứ bảo đức tin của con mạnh mẽ lắm, nhưng thực ra không phải vậy đâu. Đức tin con yếu lắm. Làm sao con đủ sức để bước tiếp nữa, nếu như không có Chúa đỡ nâng.
    thay đổi nội dung bởi: KattyNguyen, 26-12-2011 lúc 02:22 AM
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  28. Có 10 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


  29. #54
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default

    Trích Nguyên văn bởi sam View Post
    mình nghĩ bạn nên ngồi xuống nói chuyện thật bình tĩnh với ba mẹ. bạn hãy giải thích với ba mẹ rằng theo Chúa không có nghĩ là từ bỏ gia đình, ông bà tổ tiên. nhưng khi theo Chúa bạn càng tiếp sức thêm cho gia đình và linh hồn tổ tiên bằng những lời cầu của mình.

    Cảm ơn bạn đã chia sẻ và cảm thông với vấn đề rắc rối của mình. Mình cũng đã nói chuyện với bố mẹ rồi chứ, nhưng bố mẹ mình mới chỉ nghe được mấy câu đã gạt đi, không cho mình nói tiếp. Nhiều lần vậy rồi, nên giờ mình chẳng dám đề cập đến vấn đề này với bố mẹ nữa.

    Nói chung là giờ bố mẹ mình vẫn gay gắt lắm. 2 năm rồi đấy, mà vẫn không có gì biến chuyển.

    Mình không được giữ bất cứ ảnh tượng, tràng hạt, Kinh Thánh hay sách truyện nào về Đạo. Trước kia, mình cất đầy 1 ngăn kéo, phần là mua, phần là được tặng. Nhưng rồi bị mẹ mình phát hiện ra rồi... cái gì là giấy thì đốt, còn cái gì không đốt được thì vứt bỏ.

    Mình có một người bạn (ngoại đạo) nhưng có niềm tin Kitô giáo. Chị ấy muốn rửa tội nhưng... phải từ bỏ; vì gia đình, bố mẹ. Có nhiều người khuyên chị ấy như thế, cả mấy linh mục và 1 vị giám mục - từ khi chị ấy còn chưa lấy chồng. Cuối cùng thì chị ấy lấy một người chồng cũng ngoại đạo... Có lẽ phải khi con cái khôn lớn, chị ấy về hưu rồi mới có thể nhập đạo được. Chẳng biết rồi qua mấy chục năm, đức tin ấy có phai nhạt không nữa...

    Mình thì chẳng thể vì bất cứ ai mà phải từ bỏ như thế. Lại càng không thể vì ý thích của ai đó mà không được lấy người mình yêu.
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  30. Có 8 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


  31. #55
    Rosa_Huong's Avatar

    Tuổi: 43
    Tham gia ngày: Nov 2008
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Tp. Ho Chi Minh
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 1,457
    Cám ơn
    3,335
    Được cám ơn 3,963 lần trong 1,160 bài viết

    Default

    Xin cùng chia sẻ với em. Chúa là Thiên Chúa, Ngài thông biết hết mọi sự. Bài phúc âm hôm nay có câu: Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu thoát. (Mt 10,2).

    Hãy trông cậy vào Chúa và dâng hết mọi sự lên cho Ngài giải quyết.
    Chữ ký của Rosa_Huong
    ... Lạy Chúa Jesu con tín thác vào Chúa! ...

  32. Có 9 người cám ơn Rosa_Huong vì bài này:


  33. #56
    maria_huong's Avatar

    Tham gia ngày: Jan 2011
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Nha Trang
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 646
    Cám ơn
    2,425
    Được cám ơn 2,394 lần trong 511 bài viết

    Default

    Tôi xin kể cho bạn nghe một câu chuyện có thật về một người ngoại đạo trở lại và hiện tại đã được chịu chức linh mục hai năm, và được bổ nhiệm làm quản xứ của một xứ đạo rất nghèo nàn về đạo nghĩa. Câu chuyện này tôi đã được nghe sr Kim Thuý kể lại, chính sr đã gặp cha xứ đó và ở lại giúp ngài để dẫn dắt những người có đạo mà chẳng biết gì về kinh hoặc giáo lý.
    Gia đình của ngài chỉ còn có hai mẹ con, mà bà mẹ lại rất sùng đạo thờ ông bà tổ tiên. Khi cậu con trai tìm hiểu và ước muốn theo đạo công giáo (về tiến trình tìm hiểu đạo thì tôi xin miễn dài dòng kể lể) thì bà mẹ rất quyết liệt phản đối không cho, mà anh lại rất có hiếu nên không bao giờ làm trái ý muốn của mẹ. Một lần nọ, cha xứ cùng đi với anh đến nhà thăm mẹ của anh. Vừa bước vào nhà, cha xứ chào bà cụ và xin bà vài cây nhang, cha đến trước bàn thờ của bố anh, cha ngước mắt thầm đọc kinh cầu nguyện cho ông, rồi kính cẩn cúi chào nghiêm trang và cắm nhang cho ông trước sự ngạc nhiên bỡ ngỡ của bà.
    Sau khi trò chuyện thân mật với bà, cha thăm hỏi và đi vào việc chính là xin cho con trai bà thẹo đạo công giáo. Nhất là đề cập đến việc theo đạo không phải là bỏ ông bà cha mẹ mà vẫn luôn tôn kính tưởng nhớ người đã khuất. Bà đã vui lòng đồng ý cho con trai theo đạo. Thế là chỉ một thời gian tìm hiểu học hỏi đời sống tu trì, đã trở thành linh mục và tích cực làm việc trông coi một giáo xứ ở nơi khó khăn về mọi mặt.
    Chữ ký của maria_huong
    HÃY KÝ THÁC ĐƯỜNG ĐỜI CHO CHÚA,
    TIN TƯỞNG VÀO NGƯỜI, NGƯỜI SẼ RA TAY

    (Tv 37,5)

  34. Có 7 người cám ơn maria_huong vì bài này:


  35. #57
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default

    Gởi bạn Katty Nguyen
    Sáu,bảy tháng trước đây tôi đã từng đọc những dòng tâm sự của bạn ,và từng có vào thử trang web chuyên về bảo vệ sự sống của bạn ,nhưng chưa lần nào tôi thấy bạn online như trước kia .Có lúc tôi đã tự nghĩ rằng : bạn ___ một chứng nhân đức Tin của Thiên Chúa cho dù chưa gia nhập đạo nhưng có thể nói rằng đã được chịu phép rửa tội bằng lửa (từ lửa ở đây ý nói sự ước muốn ,khao khát,yêu thương) ___ phải chăng đã quá mỏi mệt khi đấu tranh…?

    Và hôm kia ,tôi đã ngờ rằng người có nickname Katty …vừa viết bài để chia sẻ cảnh ngộ với một bạn bên tuoitreconggiao.net là Katty Nguyen ,nên vào trang TCVN ,và đã thấy bạn “tái xuất giang hồ” .

    Có thể nói tôi cũng mừng ,vì thấy bạn cho biết tình hình nghiêm trọng hơn xưa ,nhưng bạn vẫn còn kiên trung chưa buông xuôi để cho mọi việc “cuốn theo chiều gió …”

    Có lẽ bạn sẽ nhắm mắt lại hoặc thoát ra khỏi trang web đang xem vì cho rằng sau đây sẽ là những lời khuyên thắm thiết tình hữu nghị nhưng chẳng giúp ích bạn được gì ,vì bạn đã từng làm mọi cách ,nhưng không kết quả .

    Tôi cũng rất đắn đo suy nghĩ trước khi viết cho bạn vì nghĩ rằng :” Chuông khánh còn chẳng ăn ai ?/ Lọ là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre “ .

    Không phải trên đây là một lời sáo bã ,thật ra , đó chính là tư tưởng của tôi ,vì những người đã từng viết phản hồi chia sẻ tâm tư cùng bạn phần lớn là các bậc cha chú ,đàn anh đàn chị ,còn tôi chỉ là một kẻ vừa bước ra xã hội để kiếm cơm , sự từng trải cũng chỉ tương đương như bạn , có lẽ không đủ tư cách để tư vấn cho bạn những vấn đề về tâm lý ,xã hội ,gỡ rối tơ lòng … ,tuy nhiên ,ngay lúc này tôi cả gan chia sẻ với bạn vì xuất phát từ những quan điểm như sau :

    ___ Học thầy không tầy học bạn ,có nghĩa sự hiểu biết của tôi không thể được như các thầy ,nhưng hy vọng là dễ hiểu ,cảm thông những thắc mắc ,khó khăn của nhau .

    ___ Tôi ngẫm nghĩ rất nhiều về Giáo lý ,Tín lý của Thiên Chúa ,và càng suy nghĩ tôi càng thấy Người thật sự là Chân Thiện Mỹ ,nên muốn cùng chia sẻ những hiểu biết ít ỏi cùng bạn ,để chúng ta cùng nhau bước tới gần Thiên Chúa hơn .

    Giờ đây ,tôi xin trực tiếp vào việc .

    Trước hết ,tôi xin phép dùng câu Thánh Kinh : “ Ơn của Thầy đã đủ cho con…( 2Corinto 12,9) “ ,để nói với bạn rằng chúng ta không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh khó khăn khiến chúng ta không thể thực thi lòng yêu mến Chúa ,hay theo Chúa ,vì Ơn của Thiên Chúa luôn đầy đủ giúp ta thực hiện những việc trên ,vì ngay cho dù chúng ta bị một sức mạnh ngăn cản không cho ta tham dự Thánh lễ ,các việc phụng vụ trong Đạo ,thì ai có thể ngăn cản tâm hồn ,lòng trí ta hướng về Thiên Chúa ? Các thánh tử đạo của Việt Nam trong thời kỳ bị bách hại liệu có thể tham dự ,rước Thánh Thể được bao nhiêu lần trong một năm ,mà tại sao các Ngài vẫn trở nên anh hùng chứng nhân cho Đạo ? Có thể đa số các ngài chẳng biết đến câu nói của Thánh Phao lô trong thư gởi giáo đoàn Roma (đoạn 8,38) ,nhưng các ngài đều đồng thanh ca lên rằng :” Không có gì có thể cách ngăn được lòng yêu mến Thiên Chúa trong tâm hồn …”

    Một khi chúng ta công nhận Lời Chúa : “Ơn Ta đủ cho con …” ,có nghĩa là chúng ta không thể viện cớ :” …vì hoàn cảnh quá khó khăn nên rất muốn giữ đạo ,theo đạo mà không thể …” Cũng như chúng ta không thể cáo nài cùng Thiên Chúa với lý do :” Không thể không bị sa ngã ,phạm tội vì cơn cám dỗ này quá sức chịu đựng …” vì Thánh Phao lô đã từng nhắn nhủ :” Không có một thử thách nào xảy ra cho anh em mà vượt quá sức chịu đựng của loài người (1Corinto 10,13) “

    Qua tất cả những gì bạn tâm sự ,có lẽ bạn cho rằng hoàn cảnh của bạn quá nghiệt ngã và “Vô kế khả thi “ .Tất nhiên kẻ đang nói với bạn đây nếu mang sự can đảm và anh hùng ra mà so găng với bạn thì cứ cầm chắc bị nốc ao ngay từ giây đầu tiên ,cho dù là đạo gốc ! Nhưng vì dạy đời người khác vẫn dễ hơn chính đích thân mình thi hành ,cho nên tôi nói rằng nếu bạn quyết tâm theo Đạo Công Giáo thì : “Ơn Ta đủ cho con…” ,có nghĩa là không một sức mạnh nào ngăn trở được bạn ,ngoại trừ chính cái Tự Do Thiên Chúa ban cho chúng ta ,có nghĩa là khi bạn trù trừ không dứt khoát !

    Theo như hồ sơ thành viên ,bạn đã 25 tuổi ,có nghĩa là bạn đủ tuổi thành niên cách đây 7 năm ,Trước pháp luật ,bạn là một công dân có toàn quyền tự do theo hay bỏ một tôn giáo nào . Bạn dư sức để biết điều này .

    Hoàn cảnh của bạn có thể ví von giống như hồi học các môn chính trị học ,lịch sử … ở ghế nhà trường ,chúng ta thường được chỉ dạy rằng phải tự lực tự cường ,vì hễ dựa vào một cái gì , hoặc một ai ,chúng ta sẽ phải lệ thuộc vào nó ,hay thế lực đó .Có thể mang chế độ VNCH trước kia vin vào Mỹ để “ôn cố tri tân “ . Chỉ cần hươ hươ cái ngọn roi cắt viện trợ quân sự trên đầu các lãnh tụ bướng bỉnh ,là mọi việc sẽ đâu vào đấy .
    Có lẽ khỏi cần nói thêm ,vì tất cả đều hiểu rằng :

    ___ Theo ý của cha mẹ ( tức từ bỏ việc tin theo ,gia nhập Đạo) , nguồn “viện trợ quân sự “ sẽ dồi dào ,và có thể tăng thêm nhiều mặt .Bạn sẽ thừa kế tất cả những gì cha mẹ có ,và được ưu đãi đặc biệt .

    ___ KHÔNG CÓ GÌ ( ở đây đúng như nghĩa đen của nó ,mà không cần phải chơi chữ ) ,có nghĩa là không phải chỉ không laptop ,cellphone ,mà những gì gọi là nguồn cung cấp vật chất ,và cả tinh thần phát xuất từ cha mẹ chỉ còn là quá khứ ,mà hiện tại kể như “đoạn tuyệt “ ,nếu bạn tiếp tục theo Đạo !
    Quả thật như bạn vẫn tâm sự : Thập giá Chúa dành cho bạn khá nặng . Có lẽ Thiên Chúa biết bạn đủ tài sức để “Theo dấu chân Thầy “ (Follow The Leader ) nên cất tiếng kêu gọi bạn và bạn sẽ làm được nếu dùng cái Tự Do Thiên Chúa ban để cộng tác với ơn của Người .

    Trong một bài viết trước ,bạn có “Ganh tị” với những người đạo gốc ,vì họ quá dễ dàng đến với Chúa không bị ai ngăn cấm …Tại sao bạn không nghĩ rằng tôi ,và nhiều người khác , trước mặt Thiên Chúa chỉ là những kẻ bất tài , sức chịu đựng hèn kém nên Chúa đành phải tạo điều kiện thuận lợi .Người ta làm dây tóc bóng đèn bằng Vonfram chứ không ai làm bằng chì cả .Cây cứng mới đứng đầu gió ,chứ những kẻ như thân cây trồng đất cứng rắn mà vẫn lỏng gốc ,gió một cơn không biết đi về đâu …

    Tôi sẽ dẫn ra cho bạn một tấm gương mà tôi nghĩ rất thích hợp để bạn suy tư ,vì rất giống với cảnh ngộ của bạn ,ấy là trường hợp của Tổ phụ Môi se . Câu chuyện này trong Kinh Thánh Cựu ước chỉ ghi lại một cách quá sơ sài khi thuật lại rằng ông Môi se phải trốn khỏi Ai cập để tránh sự bắt bớ khi đã giết một người Ai Cập . Có thể người viết kịch bản cho phim Mười Điều Răn (một phim rất hay ,đã từng có nhiều người post lên trong diễn đàn TCVN) cảm thấy vô lý khi Môi se ___một Hoàng tử của Ai Cập__ lại bị triều đình ruồng bắt khi giết một người dân thường ,cho nên đã viết ra một kịch bản cực kỳ hay .Trong ấy giải thích ,làm sáng tỏ cuộc đời của “Người giải thoát dân Do Thái “ ,và càng hay ở chỗ không trái ngược với truyện trong sách Cựu Ước ,ngay cả với lịch sử Ai Cập mà lại làm cho nhiều người xem cảm nhận sâu xa một tấm gương anh hùng tử đạo ,một tấm gương bỏ tất cả mọi sự vinh hoa của thế gian như tình yêu ,danh vọng ,quyền lực mà ngài đáng được hưởng để FOLLOW THE LEADER .

    Có thể có người sẽ cho rằng một câu chuyện ,chứ không phải là lịch sử khi mang ra để bàn luận ,nhận xét thì không thích hợp …Tôi lại không đồng ý với ý kiến này vì thí dụ như truyện Kiều chỉ là giả tưởng ,cũng như Tam quốc chí đầy những tình tiết hư cấu nhưng người ta vẫn mang ra bàn luận ,phân tích ,học hỏi từ xưa đến nay .Vậy thì câu chuyện ,kịch bản về cuộc đời ông Môi se trong phim Mười điều răn không giống như nhiều tình tiết hư cấu lịch sử trong Tam quốc chí , lại còn có thể giải đáp được nhiều những nghi vấn lịch sử (có nhiều báo chí thế giới đã phác họa lại cuộc đời Môi se dựa trên nhiều sự kiện đáng chú ý) ,chắc xứng đáng để mang ra cho chúng ta học hỏi ,noi gương vậy .
    Ông bà mình vẫn bảo : “Thuyền to ,sóng cả …” .Tôi và nhiều người khác có thể chỉ là một cái bè ,cái xuồng nhỏ ,sức chịu đựng yếu đuối nên Chúa tạo điều kiện thuận lợi cho theo Đạo ,giữ Đạo .Bạn đã từng tin rằng Chúa muốn bạn làm chứng nhân cho Người , tất nhiên đẳng cấp này cao hơn rất nhiều so với một Ki Tô hữu bình thường ,nên sóng gió của bạn phải lớn hơn .

    Bạn hãy nhìn lên ,chứ đừng nhìn xuống . Hãy coi gương tổ phụ Môi se ! Có lẽ không cần phải bàn cãi cuộc đời của Môi se có đúng như trong kịch bản phim Mười điều Răn hay không ,mà suy ngẫm rằng Môi se __ một hoàng tử vĩ đại của Ai cập __tài năng và đức độ vượt trộị Ramses đệ nhị đến nỗi vua cha Sesti đệ nhất định truyền ngôi báu dù chỉ là con nuôi của em gái ngài . Hơn nữa ,mối tình thắm thiết của Hoàng tử Môi se với công chúa cực kỳ xinh đẹp Nefetiri đã sắp tới hồi kết thúc bằng một ngai báu và vương miện cho hai người ,thì Môi se đã biết được rằng mình chính là con dân Do Thái ,một dòng dõi nô lệ cho người Ai cập bấy giờ .

    Mãi vài chục năm sau Chúa mới loan báo cho Môi se làm thủ lĩnh giải thoát cho dân Người ,chứ ngay lúc ấy Môi se chỉ biết mình là con trai của một bà mẹ Do Thái ,và cũng chỉ biết các thần linh của Ai cập chứ không biết đến Đấng Ya vê .Môi se đã làm gì ? ___ Ngài đã bỏ qua lời van nài thắm thiết yêu thương tưởng như đá cũng phải mềm của công chúa Nefetiri ,của quận chúa mẹ nuôi Ngài rằng cứ lên ngôi vua ,và dùng quyền lực tối cao của mình để giải thoát kiếp nô lệ cho dân Do Thái …

    Tôi và một số người khác thì không nói làm gì ,vì Chúa là đấng thông minh vô cùng ,Người không bao giờ thử thách vì có thể những kẻ như chúng tôi khi gặp cơn cám dỗ nặng nề có lẽ còn thua xa Giu đa .Ba mươi đồng bạc mà Giu đa bán Chúa có thể mua được một khu đất .Tạm thời hiện nay cho giá rẻ là một tỉ VND .Còn nhiều người trong lũ chúng tôi sẵn sàng từ bỏ Thiên Chúa chỉ với một cái giá bèo là lời hứa hẹn một cuộc sống “dễ chịu “ hơn ! Nhưng còn bạn , bạn từng tin rằng ,nghe rằng ,cảm nhận rằng Thiên Chúa yêu thương bạn ,gọi bạn làm chứng nhân ,vậy bạn có so sánh giữa bạn và Tổ phụ Môi se ?
    Môi se đã từ bỏ tất cả quyền lực ,danh vọng mà người đang có ,và việc ấy cũng đồng nghĩa với bị mất cả tình yêu thắm thiết ,ngay cả mạng sống cũng do kẻ khác định đoạt chỉ để đổi lấy một điều mà người nhận ra ,đó là đứng về phe một dân tộc bị đọa đày khổ sở trong kiếp nô lệ ,nhưng dân tộc ấy chính là dân tộc đã sinh ra người .Có thể lúc ấy chưa chắc người đã nhận biết Thiên Chúa Ya vê là đấng vĩ đại vì từ nhỏ đến lớn người chỉ được dạy dỗ thờ phượng các thần linh Ai cập cũng như pharaoh ,mà chỉ vì không thể chịu đựng một sự bất công đang đè nặng trên dân tộc Do Thái mà người mới nhận ra đó là dân tộc có cha mẹ ,anh chị em mình đang sống .

    Còn bạn khi theo Chúa việc trước mắt là bạn sẽ không còn được một sự bảo bọc vật chất lẫn tinh thần từ cha mẹ ,nhưng bạn sẽ chẳng mất tình yêu ,mạng sống hay một sự nghiệp .
    Có thể từ trước đến giờ bạn không phải trải qua một cuộc sống tự lập ,tự mưu sinh nên bây giờ tự sống bằng tiền của mình làm ra là một việc hơi khó khăn phải không bạn .Nhưng khó khăn chứ không có nghĩa là không làm được .! Tôi thấy trong những bài viết trước bạn đã kể : “Trong khi đó, ông ngoại, 2 bác ruột (anh và chị của bố) thì ủng hộ :Chỉ cần cháu cảm thấy thực sự hạnh phúc, sống tốt, và không tham gia chống đối chính quyền là được….”
    .Phải chăng ,ông ngoại ,hai bác ruột cũng có thể là một chỗ tạm trú an lành cho bạn trên con đường tự lực mưu sinh để “FOLLOW THE LEADER “ ?

    Có lẽ bạn cũng thừa hiểu động cơ để cho bạn tìm đến Chân lý là : “Ai yêu cha hay yêu mẹ hơn Thầy ,thì không xứng đáng với Thầy .Ai yêu con trai hay con gái mình hơn Thầy ,thì cũng không xứng đáng với Thầy … ( Mattheu 10,37)” .Tuy thế ,không phải theo Chúa là bỏ ,vong ân bội nghĩa với cha mẹ ,vì chính cha mẹ không hiểu về Đạo ,cho nên hành động thoát khỏi mọi sự lệ thuộc chỉ cốt theo đuổi mục đích : dễ dàng theo chân Chúa .

    Chắc chắn là bạn sẽ không quên công ơn ,báo hiếu cha mẹ ,vậy thì tôi chắc chắn cha mẹ bạn cũng không quên bạn .Nếu bạn có xem kỹ phim Mười điều răn ,sẽ thấy vua cha Setti đệ nhất trước khi lâm chung ,ông ta đã nói một lời cùng tổ tiên để gọi là xin phép trước khi chết được nhắc lại một cái tên mà ông ta từng yêu dấu suốt đời ,cái tên mà ông ta đã từng ra lệnh gạt bỏ mãi mãi ra khỏi sự ghi chép của lịch sử Ai cập ,chỉ vì sự bất đắc dĩ .Cái tên ấy là Môi se . Cũng thế tôi tin chắc rằng cha mẹ bạn cũng không bao giờ quên đứa con gái yêu “cầu tự” của mình . Nếu một mai cha mẹ bạn dần dần nhận thấy rằng con gái yêu của mình theo Đạo mà lại tốt lành , trưởng thành ,nghị lực hơn xưa thì bạn thử nghĩ xem các ngài sẽ mừng rỡ hay thất vọng ?

    Người ta thường nói :”Lửa thử vàng ,gian nan thử sức “ .Có cách gì để bạn đo lường sự chân thật của những người đến với bạn ? Điều này có lẽ khó vì :” …nào ai lấy thước mà đo lòng người “ Biết đâu họ sẽ nhắm vào gia thế của nhà bạn,tài sản của gia đình bạn nhiều hơn là chính bản thân bạn ! Một khi bạn Follow the leader thì việc gì sẽ xảy ra ? Không thể dám nói chắc ,nhưng ít ra người nào ở bên bạn trong những lúc ngặt nghèo , mới có thể tạm gọi là chính nhân quân tử .

    Một chiến thuật trong quân sự là bao vây ,cắt đứt mọi nguồn lương thực , mọi sự tiếp tế là quân địch không đánh mà cũng phải tự tan rã ,đó là bao vây . Từng ngày ,từng ngày mọi sự liên thông với Đạo bị cắt đứt ,những sự hăng say nồng nhiệt trước kia của bạn nhạt phai dần … Không đánh mà tự tan rã là thế ! Chính vì thế ,phải chăng đã đến lúc bạn phải tìm cách để thoát khỏi :”lạt mềm buộc chặt” ?

    Có lẽ điều này không có tư cách để ý kiến ,nhưng vì bạn đang là “cảm tình Đạo “ ,nên tôi cho rằng nếu bạn có người yêu ,nhất là lập gia đình với người không có Đạo ,con đường đến với Thiên Chúa đã đầy khó khăn ngăn trở ,có thể sẽ biến thành một điều không thể thực hiện .

    Tới đây có lẽ đã quá dài dòng với những ai thích sự ngắn gọn ! Vì thế tôi xin kết thúc khi nhắc lại một thứ vũ khí “nguyên tử” mà Mẹ Maria đã trao cho nhân loại để chiến thắng vô số khó khăn ,ấy là KINH MÂN CÔI .Bạn hãy thực hiện luôn với lòng tin tưởng ,yêu mến .

    Chào bạn .













  36. Có 4 người cám ơn teenvnlabido vì bài này:


  37. #58
    sam's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2011
    Tên Thánh: Maria
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Australia
    Bài gởi: 3
    Cám ơn
    2
    Được cám ơn 13 lần trong 3 bài viết

    Default

    cám ơn bạn đã trả lời mình :)
    ba mẹ của bạn thật gắt quá. mà bạn có nói rằng chị bạn ngoại đạo của bạn được khuyện là nên từ bỏ ý định theo đạo, thậm chí các linh mục cũng nói vậy ư????

  38. Có 2 người cám ơn sam vì bài này:


  39. #59
    mayxanh1234's Avatar

    Tham gia ngày: Nov 2010
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 594
    Cám ơn
    1,530
    Được cám ơn 1,864 lần trong 541 bài viết

    Default

    Katty Nguyễn ơi,

    Chị ta. ơn Chúa đã ban cho em lòng kiên trinh trong lòng tin vào Ngài ...

    Chị chỉ có lời khuyên: Thay vì lao đao mệt óc lo đối phó với cha mẹ em, em hãy âm thầm phó thác, cầu xin Chúa gìn giữ em luôn vũng vàng trong đức tin và biến đổi cha mẹ em, để cha mẹ em vui lòng chấp nhận đức tin của em. Hơn thế nữa, nhờ vào lòng tin kiên trì của em, mà cuối cùng cha mẹ em cũng được ơn hoán cải và đón nhận TC ...

    bởi vì:

    “Đối với Thiên Chúa, không gì là không thể làm đươc”. (Lc 1:37)



    Quả Thật, Ta bảo các ngươI, nếu các ngươI có lòng tin bằng hạt cải, thì các ngươI có bảo núI này: Hãy bỏ Ddây qua đó! Nó cũng sẽ chuyển qua, và các ngươI sẽ không bất lực trước một điều gì ... (Mt 17: 19-20).

  40. Có 5 người cám ơn mayxanh1234 vì bài này:


  41. #60
    cactus20113's Avatar

    Tham gia ngày: Sep 2010
    Tên Thánh: Catherine de Siena
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: VN
    Bài gởi: 192
    Cám ơn
    845
    Được cám ơn 483 lần trong 164 bài viết

    Default

    Còn mình thì từ sự cô đơn mình được Chúa chọn tới bên Ngài....mình thì không có hoàn cảnh gay gắt như bạn Katty vì cha mẹ không còn nên tự do hơn...(chứ nếu Mẹ mình mà còn sống thì mình không chắc sẽ can đảm như Katty đâu..) nhưng mình muốn share với bạn là cuộc đời mình như 1 phép lạ vậy đó...mãi cho tới sau này gần đây mình mới nhận ra..(thật là tệ, phải không?) ....Bản thân mình thầy không ra thầy - thợ chả ra thợ...dở dở ương ương là đồ đáng ghét...hihihi..(người ta hay ví von thế mà) ...tay trắng, đầu óc rỗng tuếch...học không bằng ai...trơn trụi lũi từ tinh thần đến vật chất..lại còn quá long đong lận đận nữa chứ...tuy nhiên có 1 điều mà từ bao lâu nay mình thờ ơ không để ý...đó là BÌNH AN mà Chúa ban cho mình...đây là 1 HỒNG ÂN LỚN ĐÓ BẠN...chiếc áo trắng ngày nào khi chịu phép rửa đã bao phen vấy bẩn...nó không còn trắng muốt nữa rồi...vậy mà cuối cùng, Chúa đã kiên nhẫn chờ đợi mình quay về..(Cảm động lắm bạn ạ khi nghĩ tới điều này...Mới biết rằng KHÔNG AI YÊU MÌNH BẰNG CHÚA HẾT)...Thôi nha...hôm nay cảm xúc dâng lên chia sẻ với các bạn đôi dòng ....để nói cho thỏa lòng Biết Ơn Chúa Chúng mình.
    CHÚC BÌNH AN CỦA CHÚA Ở CÙNG CÁC BẠN NHA!
    Chữ ký của cactus20113

  42. Có 5 người cám ơn cactus20113 vì bài này:


  43. #61
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default

    Mặn đắng quá
    Những giọt nước mắt không rơi
    chực trào ra nhưng cố nén cho chảy ngược,
    Những giọt nước mắt không lăn qua khóe môi
    Mà vẫn nghẹn ngào và làm cho cổ họng đắng ngắt...
    Đã bao nhiêu lần muốn khóc nhưng chẳng dám khóc
    Vì đã tự nhủ rằng chỉ được khóc trên bàn quỳ nơi nhà Chúa
    Hoặc trên một bờ vai êm nào đó mà thôi...
    Tự trách mình vẫn quá yếu đuối
    Có nhiều khi nước mắt trào ra chẳng ngăn được
    Còn trái tim đã không còn đủ sức để cảm thấy đau...

    Lạy Thiên Chúa của con, là tình yêu lớn nhất con có trên cuộc đời,
    Con vẫn xin bước theo Chúa đến cùng
    Nhưng đường còn xa mà chân con đã mỏi,
    Đôi bàn chân đã ứa máu vì sỏi đá và chông gai,
    Thập giá con vác đã nặng oằn vai...
    Con vẫn bước, lết từng bước theo Chúa
    Bước trong đêm
    Đêm tối đen mịt mù
    Nước mắt đã rơi ướt đẫm đường con đi...

    Lạy Chúa con, xin cho con được bám lấy vạt áo Ngài,
    Xin cho con cảm thấy được sự hiện diện của Chúa
    Bởi con yếu đuối, hay sợ hãi và nản lòng...

    Lâu lắm rồi mới trở lại diễn đàn... Cảm ơn anh chị em gần xa đã chia sẻ và động viên Katty trong suốt thời gian qua.

    Hơn 4 năm...

    Một thời gian quá dài cho một sự chờ đợi...
    Nhưng cũng quá ngắn để trưởng thành trong đức tin - cậy - mến...
    Những ngày đầu hào hứng vác thập giá bước theo Chúa, nhưng có lẽ bây giờ không bước nổi sau những lần ngã sõng soài trên đất. Giờ không phải là vác thập giá nữa bước theo Chúa nữa, mà là bò lết và kéo lê thập giá từng xentimét...
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  44. Có 3 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


  45. #62
    mayxanh1234's Avatar

    Tham gia ngày: Nov 2010
    Giới tính: Nữ
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 594
    Cám ơn
    1,530
    Được cám ơn 1,864 lần trong 541 bài viết

    Default

    Thập giá cuộc đời thì chỉ có Chúa Giêsu mới gánh nổi, và gánh một cách hoàn hảo, để biến Thập giá thành Thánh giá, để biến quãng đường sau Thánh giá thành Phục Sinh ...

    Em đừng gồng mình, cố sức gánh thập giá một mình ... em không gánh nổi đâu ... Hãy để Ngài gánh với em. Hãy cầu nguyện với Ngài, phó thác trong tay Ngài và xin Ngài đồng hành với em trong từng biến cố của cuộc đời ... Ví dụ ... hễ cha mẹ em mắng em ... ngăn cản em đến với Chúa ... hãy phó dâng điều đó trong tay Ngài và xin Ngài ban cho em sức mạnh để vượt qua ...

    Nếu em làm như vậy, chị bảo đảm em sẽ thấy gánh nặng Thập giá trở nên thật nhẹ nhàng, êm ái ... bởi vì không còn là riêng em, mà là chính Đức Kyto vác đỡ lấy gánh nặng ấy cho em ... Ngài là cứu cánh độc nhất mà em có thể cậy dựa vào ... Đừng cậy dựa vào sức riêng của bản thân mà em sẽ đi từ thất vọng đến tuyệt vọng, từ quỵ ngã đến lê lết và chết ngất giữa đường đời ...

  46. Có 5 người cám ơn mayxanh1234 vì bài này:


  47. #63
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default

    Nhấn vào ảnh để xem kích thước thật

Tên:  le rua toi.png
Lần xem: 70
Kích thước:  196.9 KB

    Tạ ơn Chúa. Cuối cùng ngày hạnh phúc cũng tới. 6 năm chờ đợi mỏi mòn. Đã có những lúc con tưởng chừng như mình kiệt sức, chẳng còn cất nổi bước chân theo Chúa mà chỉ có thể lết tấm thân tàn.

    Những năm trước đây, khao khát lớn nhất của con là được lãnh nhận các bí tích khai tâm, thì nay ước mơ cháy bỏng ấy đã thành sự thật.

    Nhưng mọi sự chỉ mới bắt đầu.

    Dù rằng gia đình vẫn phản đối, dù rằng chưa thể công khai. Nhưng con đã chính thức được vào vườn nho của Chúa. Con đã có các bí tích nâng đỡ.

    Trước ngưỡng cửa năm Thánh của Lòng Thương Xót, ân phúc từ trời cao đã tuôn đổ dạt dào.

    Thánh lễ ngày hôm ấy, các nghi thức, bài đọc, đáp ca, phúc âm... Tất cả đều nhòe đi trong những giọt nước mắt hạnh phúc. Trong đầu con chỉ vang vang 1 câu Thánh Vịnh:

    "Việc Chúa làm cho ta ôi thật vĩ đại
    Ta thấy mình chứa chan niềm vui."
    thay đổi nội dung bởi: KattyNguyen, 08-12-2015 lúc 02:53 PM
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  48. Có 5 người cám ơn KattyNguyen vì bài này:


  49. #64
    Nhí Nhố's Avatar

    Tham gia ngày: Jul 2012
    Tên Thánh: Phanxico
    Giới tính: Nam
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 72
    Cám ơn
    155
    Được cám ơn 143 lần trong 61 bài viết

    Default

    Xin chúc mừng bạn KattyNguyen và cầu chúc bạn luôn vững bước trên con đường đem Ánh Sáng của Chúa đến cho những người chung quanh.

  50. #65
    KattyNguyen's Avatar

    Tuổi: 33
    Tham gia ngày: Dec 2009
    Tên Thánh: Rita Maria
    Giới tính: Nữ
    Đến từ: Hà Nội bình yên
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 157
    Cám ơn
    175
    Được cám ơn 923 lần trong 128 bài viết

    Default

    Thiên hạ bây giờ... giang hồ hiểm ác thật, có người ăn cắp bài của mình rồi nhận là của họ!

    Nhấn vào ảnh để xem kích thước thật

Tên:  22555039_1636995313029781_5065975942527843610_n.jpg
Lần xem: 43
Kích thước:  53.2 KB
    Chữ ký của KattyNguyen
    Con vẫn trông cây Chúa, lòng con tưởng nơi Ngài
    Con hy vọng vào Ngài, đời con nương bóng Chúa thôi...

  51. #66
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default

    Xưa kia những hình luật dành cho tội trộm cướp rất nghiêm khắc. Nghe kể rằng sẽ chặt một tay lần đầu, lần thứ hai chặt nốt tay còn lại, lần thứ ba chặt chân và...!

    Ngày nay do sự đổi mới tư duy cho nên luật pháp được định nghĩa là nhắm đến sự cảm hóa chứ không nhắm vào trừng phạt, vì thế nên nếu giá trị tài sản mất cướp không quá 2 triệu các quả tang can( nghi can thì miễn bàn) sẽ không bị truy tố hình sự và chỉ phạt hành chính vài trăm ngàn là cao rồi thả về! Chính vì thế nên trộm chó cướp chó tăng theo cấp số nhân và sự cảm hóa hoàn toàn vô nghĩa vì một anh hùng cẩu tặc khi tác nghiệp một đêm có thể thu lãi ròng vài triệu đồng! Nếu xui xẻo bị phạt hành chính thì mất vài trăm ngàn tính ra vẫn lãi to!

    Có một câu chuyện được lan truyền rộng rãi như sau:

    ___ Có một gia đình kia có người nhà cần cấp cứu gấp tại bệnh viện, nhưng vì ở xa đường lộ lại đêm hôm nên gọi mãi không có xe cứu thương nào chịu đến để mang bệnh nhân đi cấp cứu, khiến người nhà lo sợ cùng cực giống như thấy nhà bắt đầu cháy mà tay không có nước , không làm được gì để dập lửa!Trong lúc nguy cấp, có người rành đời rành kinh nghiệm lập tức gọi điện cho công an huyện báo tin rằng có người trộm chó bị dân làng đánh trọng thương, không cho mang đi cấp cứu nên nhờ công an can thiệp kẻo xảy ra tử vong. Thế là khi xe cứu thương đến, gia đình bệnh nhân kia như chết đuối gặp được phao cứu sinh lập tức khênh đại bệnh nhân lên xe và nhờ đó bệnh nhân kia thoát cơn nguy kịch vì được cấp cứu kịp thời!

    Có thể tuyên bố rằng nạn trộm cướp ghê gớm mà không bị xử lý nghiêm hoặc hầu như chẳng làm gì được đã khiến cho dân tình sợ hãi và uy tín du lịch của Việt Nam xuống dốc thảm hại!

    Vì đâu và do đâu rồi phải làm gì để chấm dứt sự khủng hoảng này?

    ___ Xin miễn trả lời vì sẽ lạc đề, và không nói thì ai cũng biết rồi!

    Nạn trộm cắp tài sản dù là vật chất hay tinh thần đều nghiêm trọng. Chính vì thế chắc chắn mọi người rất cảm thông và cùng chia sẻ tâm tư bức xúc của bạn Katty Nguyễn khi thấy những kẻ đạo chích có Kim bài miễn tử ngang nhiên xông vào nhà người khác thu gom hết đồ đạc của người ta rồi hiên ngang mang về nhà mình sử dụng, thậm chí không cần tẩy xóa dấu tích của khổ chủ!

    Với tình thế không thể làm được gì hơn nên chỉ biết an ủi bạn Katty Nguyễn bằng câu như sau:"

    ___
    Cười lên đi bạn ơi, dù nước mắt rớt trên vành môi! Hãy ngước mặt nhìn đời...

    Tuy vậy, với tinh thần Theo Dấu Chân Thầy, và nhớ lại những lời khuyên dạy của các bề trên, tôi nghĩ rằng nếu chúng ta nhìn ở một góc độ khác, tức góc độ của thế giới Tâm linh, thế giới Vô hình, sẽ thấy ngài đạo chích nói đến ở trên không là kẻ gian, mà là một người đi gieo rắc niềm Tin.

    Xin mọi người đừng vội bạt tai để tôi xin thưa rõ như sau:

    ___ Tất nhiên người trộm những bài viết tâm sự của bạn Katty rồi đăng lên facebook mà đoạt luôn quyền tác giả rõ ràng là một người gian không thể bào chữa! Nhưng nếu xét cho kỹ sẽ thấy rằng Thiên Chúa vẫn được vinh danh, và còn vinh danh nhiều hơn khi mà trên facebook chắc chắn sẽ có hàng triệu người đọc những tâm sự này.Trong hàng triệu người xem ấy chắc chắn sẽ có không ít tâm hồn được Chúa xuống ơn thức tỉnh và trở thành nhiều Phao lô khác.

    Thiên Chúa là Đấng dùng sự dữ để rút ra sự lành. Điển hình là hình phạt thập giá là một sự xấu xa ghê gớm nhưng Ngôi Hai Thiên Chúa đã dùng sự dữ ghê gớm này để tạo thành một công nghiệp vĩ đại có thể cứu chuộc nhiều thế giới thoát khỏi tội lỗi.

    Rõ ràng là một sự trộm cắp bản quyền, nhưng Thiên Chúa đã biến nó thành những hạt lúa mì được gieo rắc khắp nơi, để rồi sẽ có những hạt giống được nảy nở trên đất màu mỡ và sinh hoa kết quả. Chắc chắn rằng có hạt sẽ sinh được một trăm, hạt sáu chục hạt ba chục...

    Có thể thánh Gioan Tiền Hô đã nói tiên tri cho sự việc như thế này hoặc tương tự như thế này cách đây hơn hai ngàn năm chăng?

    ___ Thiên Chúa cần được trổi lên, con người cần phải trụt xuống...

    Thành tâm chúc bạn Katty Nguyễn hãy bớt buồn và có thể vui lên ...

    @@@@@@@@@@@@@@

    Lẽ ra tôi không nên viết tiếp đoạn này, nhưng vì vẫn còn hằn trên lưng dấu tích, hậu quả của tội nguyên tổ, cũng như tôi không thể dấu được nỗi niềm riêng của mình cho nên xin thêm ít lời tâm sự...

    Có một kinh nghiệm được truyền tụng rất đúng từ xưa, và trong thời đại a còng này, nó càng đúng thêm bội phần:

    ___ Tú nữ bất bần.

    Nghĩa là người con gái xinh đẹp, thậm chí cả con trai nếu đẹp cũng không bao giờ nghèo.

    ___ Những bài viết của bạn Katty Nguyễn có thể ví như những người con gái xinh đẹp cho nên đắt như tôm tươi giống như thơ Nguyễn Nhược Pháp:

    _
    __ Em tuy mới mười lăm.
    Mà đã lắm người thăm...

    Thế thì những trai nghèo lại xấu như Trương Chi chắc chắn chỉ biết ca bài Trăm năm cô đơn, Đời tôi cô đơn mà thôi!

    Tôi thấy rằng những bài viết, những đề tài của tôi có lẽ là những gã trai còn xấu hơn Trương Chi, cho nên cho dù nằm mơ cũng không thể mơ thấy có ai dại dột mà dám nhận làm cha thằng ăn cướp để mà post lên facebook!

    Gái đẹp hay trai xấu đều là con người và đều có những con tim biết yêu biết rung động, thậm chí trai xấu có thể còn mãnh liệt hơn vì quá cô đơn tuyệt vọng...

    Bây giờ người ta hay dùng phương thức đại hạ giá cũng như mua 1 tặng hai để mong bán được hàng tồn. Thế thì nhân chuyện này tôi xin đề nghị rằng tôi xin siêu đại hạ giá, siêu khuyến mãi với hình thức mua một tặng mười hoặc trăm...

    Nghĩa là những bài viết, những đề tài của tôi đã ế ẩm cô đơn tuyệt vọng trong sáu năm qua, nếu có ai chiếu cố tôi xin tặng luôn bản quyền tác giả để tùy nghi post lên facebook hay bất kỳ một trang web nào cũng được. Nghĩa là những bài viết , đề tài của tôi muốn ghi tên ai là tác giả cũng được nhưng chỉ cần bài viết ấy đề tài ấy phải giữ nguyên văn từng câu chữ không được thay đổi.

    Xin vô cùng cảm tạ trước...


    thay đổi nội dung bởi: teenvnlabido, 08-11-2017 lúc 10:21 PM

  52. #67
    Tuấn Anh's Avatar

    Tham gia ngày: Oct 2017
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Quận Thủ Đức
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 6
    Cám ơn
    5
    Được cám ơn 0 lần trong 0 bài viết

    Default

    Trích Nguyên văn bởi augustino.nghia View Post
    Kattynguyen thân mến,
    Chú rất cảm thông với con! (Cho chú xưng hô như thế vì năm nay chú đã 51 tuổi rồi, con gái đầu của chú đang học Đại học năm 3, vả lại, trong ca đoàn nơi chú đang sinh hoạt, đám trẻ cỡ tuổi con và lớn hơn một tí vẫn thân thương gọi chú bằng "Bố". Chắc con đông ý chứ?)
    Đọc những lời tâm sự, chia sẻ của con, chú rất nao lòng và rất cảm thông cho con. Bởi chú đã từng ở trong hoàn cảnh của con cách đây hơn 27 năm, dù rằng không đến nỗi khắc nghiệt như con bây giờ!
    Hồi đó, trong lứa tuổi thanh niên mới lớn, gặp phải hơn một lần những xung đột của cuộc đời, suy nghĩ của chú rất bi quan ảm đạm... chú vẫn sống nhưng với một tâm trạng của một người thất chí, lạc loài... đến nỗi bạn bè chú đã gọi chú bằng cái tên "Nghĩa Già" dù lúc ấy chú chỉ mới hơn 20 tuổi!(Cái tên này đến bây giờ lại trở thành một cái tên không thể thiếu với chú nữa)
    Con có biết rằng khi chú tìm gặp được Chúa và qua bao ngày tháng suy nghĩ, đắn đo, cân nhắc... chú quyết định theo Người! Và... chú gặp phải sự phản ứng vô cùng mãnh liệt của chính Mẹ chú! Lý do : Thứ NHẤT, chú là con trai trưởng, mà đối với người Huế, sự thờ cúng ông bà tổ tiên với người con trai trưởng là vô cùng vinh dự và quan trọng! - Thứ HAI, ba chú là liệt sỹ! (oách không?). Mẹ chú sợ chú theo Chúa thì sẽ bỏ bê việc thờ cúng ông bà tổ tiên, sẽ bị lôi thôi, phiền phức trong cuộc sống mai này...v...v...
    Thế nhưng, cám ơn Chúa vì Người đã sắp đặt mọi bề!
    Sau nhiều ngày tháng nữa, vì nhiều lý do, Mẹ chú đã bằng lòng cho chú theo đạo! Và chính bà đã đi tìm mua cho chú một cây nến trắng như lời mách bảo của nhiều người lúc ấy để chú cầm khi đã nhận Bí tích Rửa tội! Và bà cũng rất nhiệt tình tham dự lễ rửa tội của chú, đúng 10 năm sau bà lại cho người em trai kế của chú theo đạo như ước nguyện của chú ấy, và bà cũng tham dự lễ rửa tội của chú ấy trong đêm Phục sinh 1992 một cách trọn vẹn.
    Và cho đến ngày hôm nay, Mẹ chú đã qua đời đúng 10 năm. Khi bị tai nạn giao thông, trước khi nhắm mắt, không có chú ở bên, nhưng vợ chú đã kịp làm phép rửa tội cho bà.
    Người đời vẫn bảo : Theo Chúa là coi chừng mất này mất kia ở đời... Nhưng nếu có ai hỏi chú sau gần 27 năm theo Chúa, chú được gì, mất gì? Thì chú sẽ vô cùng hạnh phúc mà chia sẻ rằng : Mất thì chưa mất gì, mà được thì vô cùng nhiều! Ơn Chúa ban cho chú nhiều lắm, nhiều đến không thể nói một chốc một lát mà xong!
    Vì vậy, chú rất cảm thông và chia sẻ mọi điều với con, chú cầu mong con tiếp tục có đủ can đảm và nghị lực để luôn mãi cầu xin Chúa, con cứ cầu nguyện nhiều nữa đi, chắc chắn một điều, Ngài sẽ đáp trả lời cầu xin của con vào lúc con không ngờ nhất.
    Chúc con luôn mạnh khỏe và bình an.
    *** Tặng con đôi dòng tâm tình mà chú đã thốt lên trong lòng khi xưa, lúc mà chú tưởng chừng cuộc đời sẽ quật ngã mình...
    Lạy Chúa, con xin Ngài đừng trì hoãn,
    Đến cứu độ và che chở hồn con.
    Từng ngày qua con trông Chúa mỏi mòn,
    Mắt hoen lệ và thương đau rời rã!
    Con thiết tha trong tình Ngài vô giá,
    Vững tin yêu năm tháng chẳng hề phai!

    18g45 - 30/08/2010
    Mẹ của chú là người Mẹ tuyệt vời nhất thế gian :)

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
Trang 2/2 đầuđầu 12

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com