Love Telling JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Happy Birthday lần thứ 12: Website https://thanhcavietnam.net 18.05.2007 -- 18.05.2019 cat nhắn với Bác gioanha: Hôm nay 27/12 Lễ kính Thánh Gioan - bổn mạng bác Gioanha. Xin Chúa chúc lành cho bác nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui, mãi là tông đồ nhiệt thành phụng sự Chúa. An Phúc nhắn với Peter Nguyễn: Hôm nay 23.7, mừng ngày em thêm tuổi mới. Chúc em luôn vui khỏe và an bình. Nguyện xin Mẹ Maria cùng đồng hành với em trong cuộc sống. An Phúc nhắn với Peter Nguyễn: Em hiện tại bây giờ ở đâu? Hãy liên lạc với mình nhé. bethichconlua nhắn với DD TCVN: bé xin mến mời cả nhà cùng hiệp dâng giờ kinh nguyện. Tháng Hoa Kính Mẹ Maria. Vào lúc 11 giờ 30' trưa Việt Nam. Xin Mẹ thương chúc lành. Amen bethichconlua nhắn với TCVN: bethichconlua xin kính chúc toàn thể gia đình TCVN luôn tràn đầy ơn Chúa và luôn làm sáng danh Chúa. Amen onggiachonggay_99 nhắn với Gửi TCVN: Xin toàn thể gia đình TCVN cầu nguyện cho ông cố Giuse Dương Phách là nhạc Phụ của Già onggiachonggay_99 nhắn với Gửi Gia Đình TCVN: Xin toàn thể gia đình TCVN cầu nguyện cho ông cố Giuse Dương Phách là nhạc gia của Già cat nhắn với daohong2310: Chúc mừng bổn mạng bà quản daohong2310 (Thánh Rosa Lima Lễ nhớ ngày 23/8) phale nhắn với admin: Ngày 13/6 Lễ nhớ Thánh Antoine de Padoue. Chúc mừng bổn mạng admin. LUCIA_HUONG nhắn với TCVN: Lucia Nguyen xin Thien Chua và Mẹ Maria ban cho tất cả Quý OBACE được BÌNH AN trong tháng HOA của Mẹ . Thank mlien07 nhắn với Gia đình Thánh ca: Xin Chúa Phục Sinh luôn đồng hành cùng ACE trong mọi bước đường của cuộc sống. Xin cho chúng ta luôn sống và làm chứng cho Chúa Phục Sinh. Amen. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ,  xin cho Linh hồn Đức Ông Phêrô Nguyễn Quang Sách được sớm hưởng phúc quê Trời. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với TCVN: Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ, xin cho tôi tớ Chúa là Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Hòa được sớm hưởng phúc quê Trời. ThanhCaVN nhắn với Gia đình TCVN: Valentine's Day, kính chúc ACE luôn vững bền trong Tình Yêu ĐÃ - ĐANG và SẼ đoan hứa. ThanhCaVN nhắn với Gia đình TCVN: Kính chúc Quý Cha, Quý Tu sỹ Nam Nữ, Ca - Nhạc sỹ và ACE năm mới ĐINH DẬU: Tràn đầy HỒNG ÂN CHÚA bethichconlua nhắn với TCVN: Chúc cả nhà tràn đấy ơn Chúa mlien07 nhắn với Ace: Chúc anh chị em bình an đón Chúa đến vui vẻ. phale nhắn với F.X Nhatdong: Chúc mừng bổn mạng F.X Nhatdong! Chúc người tông đồ nhỏ mãi là tông đồ nhiệt thành! Ước mong em mãi yêu DĐTCVN và cùng chung tay xây dựng nhà nhỏ. JB.Lưu Hùng Vương nhắn với mimosa_jolly: MỪNG SINH NHẬT Chị mimosa_jolly

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
kết quả từ 1 tới 8 trên 8

Chủ đề: Chiến Tích lẫy lừng của Phong Trào Văn Thân

  1. #1
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default Chiến Tích lẫy lừng của Phong Trào Văn Thân

    Có thể những gì tôi sắp nêu ra đây sẽ giúp ích cho một số đồng đạo , một số người tự tìm câu trả lời chính xác về những vu cáo của những người Văn Thân thế kỷ 19 kéo dài cho đến thế kỷ 21 rằng: người Công Giáo Việt nam, các linh mục Việt nam làm tay sai cho thực dân Pháp…!

    Cũng có thể có một số ít người cho rằng điều này không quan trọng , và cứ để mặc cho Chúa bênh vực chứ không cần phải bàn luận nhiều… Thế thì tôi xin nhấn mạnh rằng quan niệm này chỉ là một giáo lý phàm nhân và không nên sử dụng! Bởi vì gần đây tôi đã viếng thăm quần thể nhà thờ Phát Diệm và trong quá trình định làm một phóng sự chi tiết về quần thể nhà thờ Phát Diệm này, tôi rất kính phục về một công trình sư tài năng đó là Linh Mục Trần Lục . Nhưng trên mạng internet hiện nay, không ít những bài viết của các quý ông Văn Thân mới kết tội cha Lục là Việt gian, làm tay sai cho thực dân Pháp và một ít tội danh khác! Việc vu vạ này đã và sẽ làm cho không ít người Công Giáo thiếu hiểu biết rất hoang mang! Vì thế tạm thời tôi xin mọi người hãy đọc kỹ tài liệu về đảng Văn Thân này, để biết rằng các quý ông tự xưng là yêu nước yêu giống nòi kể trên này có làm gì được thực dân Pháp hay không, hay chỉ tiêu diệt những người Công Giáo là chính…

    Khi chúng ta cùng nhận định rõ các “chiến tích” lẫy lừng của các quý ông Văn Thân này, chúng ta sẽ tiếp tục xét tới việc người Công Giáo, linh mục Công Giáo có làm tay sai cho thực dân Pháp như lời vu vạ trên hay không…

    Xin mọi người hãy download các tài liệu sau:
    https://www.mediafire.com/?tog8vts68rrsof9

  2. Được cám ơn bởi:


  3. #2
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default

    Văn Thân là những người Yêu nước?

    Người Công Giáo là theo Tây, phản quốc?

    Có nói từ bây giờ cho đến tận thế, thì những con mắt, những cái đầu của các hậu duệ của những quý ông Văn thân duy sát Tả mà sợ tây này cũng không bao giờ thay đổi cũng như không bao giờ mở!

    Hơn hai ngàn năm nay, Chúa Giê su trước mắt những tay sai thần dữ cũng là một người không ra gì , đòi làm vua nên bị xử đóng đinh trên thập giá!

    Trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ, Chúa Giê su đã từng nhắn nhủ các môn đệ của Người, cho nên không lạ lẫm gì những việc vu vạ bôi nhọ chụp mũ xuyên tạc đạo Công Giáo của các con cháu những quý ông khát máu diệt chủng Văn Thân ngày nay!

    Đến bây giờ , những con cháu của những người yêu nước mà run sợ đầu hàng giặc Tây này vẫn tìm mọi cách mọi thủ đoạn để tiếp tục hành động giống như cha ông của họ xưa kia, tuy chỉ còn trên phương diện tình thần!

    Chính vì thế cho nên trên internet ngày nay, số lượng những bài viết chống đạo, chê bai các danh nhân Công Giáo, chê bai đạo Công Giáo vẫn tràn lan úng thủy mà theo sự suy nghĩ cá nhân của tôi, thường chiếm 10 trên 1! Nghĩa là 10 bài viết chống đạo thì may ra mới có một bài phản hồi bênh vực Đạo!

    Chúa Giê su và Đức Mẹ Maria mà không thể cứu nổi Giu đa, vì đã trao cho hắn toàn quyền tự do. Thế thì chỉ là một chuyện siêu ảo tưởng khi mơ mộng rằng có thể khuyên răn, cảm hóa nổi những quý ông như trần chung ngọc, nguyễn ngọc quỳ, luxiphe nguyễn…. chỉ việc ăn cơm xong và tích cực thi hành nhiệm vụ của cha ông họ!

    Nhưng tôi nêu đề tài về Văn Thân này ra, chỉ vì mục đích cũng cố niềm Tin của người Ki Tô hữu chúng ta mà thôi. Bởi vì hiện nay, người Công Giáo chúng ta nhất là giới trẻ vô cùng hoang mang khi hầu như chỉ thấy toàn những ”bằng chứng” chứng minh “thuyết phục” lỗi là do bên Công Giáo gây ra! Trong khi đó có thể coi là rất ít những bài viết, những tiếng nói phản đối sự xuyên tạc vu vạ này từ bên Công Giáo. Và chính việc này đã làm cho không ít người trẻ rơi rụng niềm Tin!

    Tôi vẫn đang tiếp tục chứng minh và nhấn mạnh rằng :sự Yêu Nhầm, sự phản đối quyền Tự Vệ của người Công Giáo là một sự cố tình vô tình tiếp tay cho những thế lực thần dữ để chống đối Giáo Hội, chống đối đạo Công Giáo.

    Trong bài viết này, xin mọi người hãy xem lại một trong nhiều chiến tích của các quý nhân duy sát Tả mà sợ Tây Văn Thân đối với giáo dân Công Giáo ở địa phận Tam Tòa, miền Trung vào cuối thế kỷ thứ 19 trong trang sau:

    http://dmhcg.org/CustomLinkModule/Li...mid=0&pageid=0

    Nếu không vào được, xin hãy dán link trên vào trang tìm kiếm coccoc.com.vn.

    Giáo sư Trần văn Giàu, một nhà sử học nổi tiếng của Việt Nam hiện nay. Ông ta là người vô thần, nhưng đã viết như sau:

    “Không thể chối cãi rằng phong trào 1874 ở Nghệ Tĩnh là phong trào yêu nước, do Văn Thân yêu nước khởi xướng. Nhưng cũng không thể chối cãi rằng các nhà Văn Thân yêu nước đã làm những điều rất sai chính trị khi họ xem việc “sát tả” là điều kiện thứ nhất của việc “bình Tây”, không biết phân biệt giáo dân bình thường và những giáo sĩ làm tay sai cho giặc Pháp. Họ vơ đũa cả nắm, và vô tình họ đẩy tất cả những người đạo đồ Thiên Chúa qua một bên, bên giặc Pháp. Họ đặt nhiệm vụ “gìn giữ văn minh Nho giáo” cho cuộc vận động, như thế là bó hẹp quá, là hạn chế quá cái ý nghĩa của cuộc vận động, ý nghĩa đó là cứu nước Việt Nam, chớ nào chỉ bảo vệ riêng một đạo nào, bất kỳ Nho giáo, hay Phật giáo, hay Lão giáo. “Bình Tây” chỉ chắc mọi người dân đồng ý, còn “sát Tả” thì vị tất người dân thường đã nhất trí bằng lòng; các nhà Văn thân khởi nghĩa vô hình trung đã tự cô lập mình, càng dễ bị triều đình đánh dẹp.” [27]


    Và sau đây xin trích đoạn tóm tắt một trong hàng trăm chiến tích của các “vĩ nhân yêu nước” mà hiện nay bọn phiến quân khủng bố tàn sát diệt chủng IS còn phải khiếp sợ mà gọi bằng sư tổ:

    3.- Giáo xứ Tam Tòa, thử thách đức tin qua trường kỳ lịch sử.

    Hành trình gian khổ vì đức tin của giáo xứ Tam Tòa có quan hệ hữu cơ với các cơ cấu tiền thân của nó là giáo xứ Động Hải hay họ Lũy, giáo xứ Đại Phong, giáo xứ Mỹ Hương, Sáo Bùn trong bối cảnh chính trị là những cuộc biến động do phong trào Văn Thân tại tỉnh Quảng Bình tác động sau biến cố kinh đô thất thủ ngày 23 tháng 5 năm ất dậu (1885).

    Hơn một thập kỷ trước đó tại Nghệ Tĩnh (năm 1874) đã xuất phát phong trào Văn Thân có liên hệ đến quá trình lịch sử của đạo Công Giáo tại Việt Nam vốn cũng đã được giới sử học nhiều lần đề cập tới.

    Trong Việt Nam Sử Lược, cụ Trần Trọng Kim có viết rằng: “Nguyên lúc bấy giờ dân trong nước ta chia ra làm hai phái: bên lương, bên giáo; hai bên vẫn không ưa nhau. Đến khi xảy ra việc đại-úy Francis Garnier lấy Hà-nội, bọn sĩ-phu ở mạn Nghệ-Tĩnh thấy giáo-dân có nhiều người theo giúp ông ấy, thì lấy làm tức giận lắm, bèn rủ nhau nổi lên đánh phá. Tháng giêng năm giáp-tuất (1874), là năm Tự-đức thứ 27, đất Nghệ-an có hai người tú-tài là Trần Tấn và Đặng Như Mai hội-tập cả các văn-thân trong hạt, rồi làm một bài hịch gọi là “Bình-tây sát tả”, đại-lược nói rằng: “Triều-đình dẫu hòa với Tây mặc lòng, sĩ-phu nước Nam vẫn không chịu, vậy trước nhất xin giết hết giáo-dân, rồi sau đánh đuổi tây cho hết, để giữ lấy cái văn-hóa của ta đã hơn 1000 năm nay, v.v.” Bọn Văn-thân cả thảy độ non ba nghìn người, kéo nhau đi đốt phá những làng có đạo. Nước ta mà không chịu khai-hóa ra như các nước khác là cũng bởi bọn sĩ-phu cứ giữ thói cũ, không chịu theo thời thế mà thay đổi. Nay sự suy-nhược của mình đã sờ sờ ra đấy, thế mà vẫn cứ không chịu mở mắt ra mà nhìn, lại vì sự tức-giận một lúc mà làm việc nông-nổi càn-rỡ, để cho thiệt-hại thêm, như thế thì cái tội-trạng của bọn sĩ-phu đối với nước nhà chẳng to lắm ru!” [14]

    Bài hịch đó có tên gọi “Hịch kêu gọi khởi nghĩa của Văn Thân” nhưng vì căn cứ vào nội dung chủ yếu nói hai việc là giết Đạo và đánh Tây nên gọi tắt là hịch “bình Tây sát Tả”, với một đoạn trích dẫn như sau:

    “Đây, các bạn, lời thề của chúng ta!
    “Chúng ta đồng đứng lên chống kẻ thù chung!
    “Nhà nho chúng ta, theo truyền thống đấu tranh cao quý, chúng ta tạm gác bút nghiên để cầm lấy khí giới.
    “Hôm nay, hỡi các bạn, hãy chiến đấu cho Công lý !
    “Hãy quyết tâm ra bãi chiến trường.
    "Công lý ở về phía ta. Chúng ta thề tử chiến với kẻ thù. Thực hiện các nguyện vọng cao quý của chúng ta.
    “Chúng ta có lẽ phải, cho nên chúng ta là người bất khả chiến bại. Khi chúng ta đứng lên, công lý của chúng ta sẽ được tô điểm bởi một trận thắng vẻ vang!
    “Than ôi! Mối đạo giả dối của Gia Tô đã vào nước chúng ta.
    “Kinh cầu nguyện của chúng chiêm ngưỡng Chúa và các vị Thánh.
    “Bọn đui! Bọn điếc! Bọn ngu!
    “Các chủ thuyết của chúng dạy rằng không có cha cũng không có vua trên đời này.
    “Bọn chó! Bọn dê cừu!
    “Lời biện bác của chúng đều vô lý và xuyên tạc.
    “Thái độ của chúng khiêu khích và phách lối.
    [15]

    Trong tác phẩm Nước Đại Nam đối diện với Pháp & Trung Hoa, giáo sư Yoshiharu Tsuboi đã đưa ra một định nghĩa rõ ràng về hai chữ văn thân: “Từ văn có nghĩa là “chữ” và cũng có nghĩa “người biết chữ”. Trong xã hội cổ xưa, ở Trung Hoa và ở Việt Nam, từ này thông thường dùng để chỉ người có học thức. Từ thân có nghĩa chính từ nguồn gốc là cái dải thắt lưng tơ mà viên chức thời Trung Hoa xưa cột áo ngang lưng: từ này dùng để chỉ các thân hào, thư lại ở địa phương; hoặc viên chức về hưu – các chuyên gia tiếng Anh viết lịch sử Trung Hoa phiên dịch chữ này ra tiếng Anh là gentry, tiếng Pháp: petite noblesse. Vậy theo ngữ nguyên, văn thân chỉ chung các nhân sĩ, thân hào, thư lại ở địa phương và các viên chức về hưu. Và ở thời kỳ Tự Đức, hình như từ ngữ này giữ cái nghĩa ấy.” [16]

    Vị giáo sư này còn nói rõ thêm nhiệm vụ chính yếu của lớp văn thân này: “Chính các thân hào và nhân sĩ đảm nhiệm việc phiên dịch cho dân chúng các tuyên cáo chính thức, các bài viết bằng Hán tự và dân chúng sẽ không hiểu nếu đọc nguyên văn. Điều này và chức vụ “trung gian cấn thiết” của văn thân giữa cấp lãnh đạo và quần chúng đặc biệt quan trọng đối với các biến cố mà chúng tôi nghiên cứu nhân các bài hịch và các cuộc vận động chống Pháp, chống công giáo.”17 Yoshiharu Tsuboi cũng đề cập đến trình độ của lớp văn thân này: “Trung tâm của giới nhân sĩ là nhóm tú tài, một vị trí không rõ rệt giữa quan và dân: “gần thành công”, sánh với các quan, vì họ không lên đến được tột đỉnh kỳ thi – không dỗ cử nhân, tiến sĩ – nhưng trái lại, họ thành công ở chỗ hơn các người hỏng thi và quần chúng…” [18] Năm 1874, nhóm Văn Thân làm loạn ở Nghệ Tĩnh đã bị Nguyễn Văn Tường và Lê Bá Thận dẹp tan.

    Sau cuộc tập kích người Pháp tại kinh đô Huế ngày 23 tháng 5 năm ất dậu (1885) thất bại. Tôn Thất Thuyết đưa vua Hàm Nghi ra Quảng Trị rồi ban hành chiếu cần vương kêu gọi giới sĩ phu đứng lên giúp vua; khắp nơi phong trào Văn Thân ào ạt nổi dậy tấn công giáo dân suốt 18 tỉnh Trung Kỳ trong chiến dịch gọi là “bình Tây sát Tả”. Giáo xứ Tam Tòa sau này vốn là hậu thân của các giáo xứ Đại Phong, Mỹ Hương, Sáo Bùn, Sáo Cát lúc bấy giờ chịu lâm vào cơn lốc tang thương của lịch sử, nạn nhân của phong trào Văn Thân cho nên tìm hiểu một vài biến cố xảy ra với các giáo xứ này cũng là để biết được các hành trình gian khổ vì đức tin của người giáo dân Tam Tòa từ trước cũng như hiện tại.

    Trong cuốn sách Những bí ẩn lịch sử đàng sau cuộc chiến Việt Nam, tác giả Lữ Giang cho biết một số biến cố đức tin liên hệ tới làng Đại Phong như sau: “ Dòng họ nhà Ngô khi di cư vào Quảng Bình đã đến cư ngụ ở làng Đại Phong, huyện Phong Lộc (sau này sát nhập vào huyện Lệ Thủy), phía tây nam thành phố Đồng Hới (tỉnh lỵ Quảng Bình), cách thành phố này khoảng 30 cây số. Đây là một làng quê hẻo lánh, nhưng ruộng đất khá phì nhiêu. Từ Mỹ Duyệt, một làng nằm bên quốc lộ 1 trên đường từ Đồng Hới đi Quảng Trị, đi bộ về phía tây, theo một con đường rộng khoảng 2 mét, băng qua những cánh đồng ruộng dài khoảng 4 cây số, sẽ gặp làng Mỹ Phước, một xứ đạo nhỏ. Đi hết làng Mỹ Phước, qua một cái cầu ván là làng Đại Phong. Ngày xưa Đại Phong cũng là một xứ đạo. Khoảng năm 1628, linh mục Alexandre de Rhodes đến truyền giáo ở Quảng Bình, các làng Trung Quán, Mỹ Hương, Mỹ Định, Mỹ Duyệt, Mỹ Phước, Đại Phong, Sáo Bùn… lần lượt theo đạo Công Giáo. Dòng họ nhà Ngô cũng theo đạo từ đó.

    Sau cuộc chính biến đêm 22 rạng ngày 23 tháng tư năm Ất Dậu (1885) tại kinh thành, Triều Đình Huế đưa vua Hàm Nghi ra Quảng Trị, rồi sau đó đưa đến huyện Tuyên Hóa của tỉnh Quảng Bình, có Tôn Thất Thiệp và Nguyễn Phạm Tuân đi theo phò vua. Phong trào Cần Vương do Văn Thân lãnh đạo nổi lên tàn sát người Công Giáo và đốt phá các làng Công Giáo. Tất cả các giáo xứ ở Quảng Bình như Sáo Bùn, Trung Quán, Mỹ Hương, Mỹ Định, Mỹ Trạch, Đại Phong v.v… đều bị tiêu diệt. Văn Thân lùa giáo dân vào trong các nhà thờ rồi lấy lửa đốt luôn nhà thờ. Chỉ có một số ít chạy thoát được.

    Sau khi giáo xứ Đại Phong bị thiêu hủy, dòng họ nhà Ngô còn sống sót được chia ra hai nhánh: Nhánh cụ Ngô Đình Khả chạy vào Thừa Thiên và đến định cư ở Bãi Dâu. Nhánh cụ Ngô Đình Quyền (anh cụ Ngô Đình Khả) chạy về Đồng Hới (tỉnh lỵ Quảng Bình hiện nay). Tại đây, họ gặp một số giáo dân còn sống sót của các giáo xứ Sáo Bùn, Mỹ Hương, Mỹ Định v.v… cũng đang sống trốn tránh ở đây. Cuối năm 1886, khi phong trào Văn Thân đã bị dẹp tan, linh mục Bonin đã họp các nhóm giáo dân chạy tán loạn lại và thành lập một giáo xứ mới, lấy tên giáo xứ Tam Tòa, ở trên bờ sông Nhật Lệ, ngay phía bắc thành Đồng Hới. Sở dĩ gọi là giáo xứ Tam Tòa vì tại khu vực này trước đây có Tam Pháp Tòa [19] của nhà Nguyễn.

    Gia đình cụ Ngô Đình Quyền quay về Đại Phong, xây dựng lại xóm làng, nhưng một người con của cụ là ông Ngô Đình Miều và gia đình cư ngụ luôn tại Tam Tòa [20]. Cô Ngô Đình Thị Tiến, em ruột cụ Ngô Đình Khả, lúc đó khoảng 12 tuổi, may mắn sống sót trong vụ Văn Thân đốt nhà thờ Đại Phong, trong một trường hợp rất lạ lùng. Khi Văn Thân đến vây giáo xứ Đại Phong, một số giáo dân chạy vào nhà thờ, một số chạy ra đồng hay các làng chung quanh để ẩn trốn. Văn Thân đến vây nhà thờ, chận ở các cửa, air a thì chém. Sau đó, Văn Thân nổi lửa đốt nhà thờ.

    Theo cô Tiến kể lại, khi lửa đang cháy bên ngoài, giáo dân bình tĩnh đọc kinh cầu nguyện. Linh mục chính xứ đứng giữa cung thánh hướng dẫn giáo dân cầu nguyện. Tro từ trên nóc nhà thờ đổ xuống như mưa, khói tỏa mịt mù. Linh mục chính xứ đã lấy một cái thúng đội lên đầu, tiếp tục đứng cổ võ giáo dân giữ vững đức tin, cho đến khi ngài ngã quỵ vì bị ngộp thở. Khi thấy tiếng kinh không còn nữa, Văn Thân biết mọi người trong nhà thờ đã ngã gục, liền mở cửa vào nhà thờ lục soát, thấy ai còn sống thì chém cho chết. Lúc đó vì còn nhỏ, cô bị đè bẹp dưới xác của những giáo dân người lớn, nên Văun Thân không thấy. Khi Văn Thân rút đi, chờ đêm tối cô bò ra khỏi khu nhà thờ, nhưng không dám tìm về nhà mà đến một nhà quen không công giáo xin ẩn trốn. Bà chủ nhà có hai người con cũng theo Văn Thân đi đốt phá các làng công giáo nên rất sợ. Khi thấy hai người con cùng với những người khác đến lục soát ở khu gần đến nhà bà, bà bảo cô Tiến lội xuống dưới ao, rồi bà lấy bèo phủ lên. Văn Thân đi qua bờ ao, có thọc mũi giáo xuống ao tìm kiếm, cô bị ngọn giáo đâm trúng ở trán, nhưng Văn Thân không biết, nhờ vậy cô đã sống sót. Sau này người ta vẫn còn thấy một vết thẹo dài trên trán cô.

    Khi phong trào Văn Thân bị dẹp tan, cô đã tìm lại được gia đình người anh là ông Ngô Đình Miềuvà theo gia đình này ra ở giáo xứ Tam Tòa mới thành lập. Năm 1888, linh mục Bonin lập Dòng Mến Thánh Giá Tam Tòa. Dòng này là hậu thân của Dòng Mến Thánh Giá ở Mỹ Hương đã bị Văn Thân đốt năm 1885. Cô Tiến đã xin đi tu ở Dòng này và về sau được thăng lên chức Bề Trên của Dòng.

    Những giáo dân quay trở lại Đại Phong đã góp tiền bạc xây lại nhà thờ Đại Phong đẹp hơn nhà thờ cũ, nhưng vì số giáo dân trở lại lập cư quá ít nên được Đức Giám Mục Giáo phận sát nhập vào giáo xứ Mỹ Phước ở gần đó. Nhà thờ Đại Phong sau đó được gỡ ra và bán cho một giáo xứ ở Huế.”
    [21]

    thay đổi nội dung bởi: teenvnlabido, 11-09-2014 lúc 05:48 PM

  4. Có 3 người cám ơn teenvnlabido vì bài này:


  5. #3
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default




    Nếu giáo xứ Đại-Phong là một trong những tiền thân của Tam Tòa đã để lại những hình ảnh thương tâm của giáo dân qua cuộc thiêu sát và lùng bắt người có đạo thì giáo xứ Mỹ Phước vốn có những người dân là tổ tiên Tam Tòa về sau đã để lại danh tính và con số rõ ràng các anh hùng tử đạo đã hy sinh cho lý tưởng tôn giáo.

    Theo tư liệu để lại giáo xứ Mỹ Phước thuộc về thôn Mỹ Phước, tổng Đại-Phong, huyện Lệ-Thủy, Quảng Bình lúc đó thuộc quyền quản nhiệm của Linh mục Gioan Baotixita Tống Viết Cơ. Lực lượng Văn Thân với đầy đủ súng ống, gậy gộc tấn công giáo xứ Mỹ Phước, bắt cha sở Tống Viết Cơ (cháu của Thánh Phaolô Tống Viết Bường) đi hành quyết. Giáo dân chạy vào nhà thờ, Văn Thân vây đốt nhà thờ thiêu sát khoảng 442 người vào ngày 13.01.1886. Cùng bị bắt với cha sở và bị giết có một nữ tu Dòng mến Thánh Giá thuộc tu viện Nhu Lý (Quảng Trị) tên là Y. [22] Lúc bấy giờ linh mục Héry (Cố Y) tới đồn Pháp ở Đồng Hới xin giúp đỡ. Chỉ huy trưởng quân đội Pháp ở đây cho một tiểu đội đi theo Cố Y kéo lên họ đạo Mỹ Hương thì giáo dân ở đây không còn người nào cả. Họ chạy trốn sau động cát bờ biển. Cố Y đi tìm và đã gặp giáo dân, đưa họ về giáo xứ Sáo Bùn tạm cư trú tại 3 địa điểm: Sáo Bùn, Sáo Cát Thượng và Sáo Cát Hạ (tức làng Đồng Dương ở hữu ngạn cửa sông Nhật Lệ). Số giáo dân tản mác tìm gặp lại được này gồm 50 nữ tu, các trẻ em mồ côi Viện Dục Anh và 410 giáo dân họ đạo Mỹ Hương. Các họ đạo khác: Đại Phong, Xuân Hồi, Mỹ Duyệt, Mỹ Định, Phụ Việt, Trung Quán cũng bị đốt phá, một số ít giáo dân bị giết. [23] Nếu các cuộc hành trình bảo vệ đức tin của giáo dân các giáo xứ Đại-Phong, Mỹ Hương, Mỹ Phước tìm về vùng đất an toàn để xây dựng lại cơ sở trước bão táp thời cuộc thì giáo xứ Sáo Bùn, tiền thân của Tam Tòa đã đảm trách sứ mệnh lịch sử là vươn rộng cánh tay cưu mang đùm bọc những người anh em ruột thịt trong cảnh dầu sôi lửa bỏng nhưng rồi chính mình cũng không tránh khỏi số phận đen tối của bạo lực dành cho.

    Nhắc lại một vài diễn tiến trong danh xưng của giáo xứ Tam Tòa. Gọi tên là họ Động Hải vào thế kỷ XVII bởi lẽ vì nó nằm ở cửa Đồng Hới. Cũng có danh xưng họ Lũy vì nó nằm gần hệ thống lũy Đâu Mâu – Nhật Lệ (xây khoảng năm 1631).

    Khoảng từ năm 1797, họ Lũy được gọi nôm na là họ Sáo Bùn, vị trí ở về phía tây nam cách Quảng Bình Quan (quen gọi Cổng Bình Quan) độ 3 cây số. Vì là nơi cư dân sống bằng nghề chài lưới, dùng những tấm sáo tre đan lại giăng trên sông ở những chỗ nước nông đầy bùn đe bắt tôm cá nên gọi là “sáo bùn”. Cụm từ này trở thành địa danh của một giáo xứ, xứ đạo Sáo Bùn.

    Trong giai đoạn Văn Thân, sĩ phu tỉnh Quảng Bình cũng nổi lên hưởng ứng hịch Cần Vương với những tên tuổi lừng danh như Nguyễn Phạm Tuân ở làng Kiên Bính, tổng Võ Xá, phủ Quảng Ninh hay Hoàng Phúc làm vệ úy dưới triều Hàm Nghi, và một nhận vật khác mang tính huyền thoại là Cô Tám, con của Hoàng Phúc. Với chiến dịch “bình Tây sát Tả”, phong trào Văn Thân hướng mọi hoạt động tàn sát, bắt bớ, cướp phá đối với các xứ đạo mà như Patrice Morlat cho biết “cuộc khởi loạn lan rộng một phần lớn xứ Trung Kỳ” [24] và Đào Trinh Nhất phải thừa nhận: “Suốt một dãy Trung Việt cho mãi đến ngoài Bắc, Văn thân ứng nghĩa có, giặc cướp thời cơ có, nhao nhao nổi lên, thành ra cả nước rối loạn hết sức, chỉ duy có một hạt Thừa Thiên là được yên ổn mà thôi, vì nhờ có binh Pháp giữ được trị an.” [25] Lúc bấy giờ giáo xứ Sáo Bùn nằm bên tả ngạn sông Nhật-Lệ phía nam cổ thành Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Vào tháng 9-1885, khi phong trào Văn Thân bắt đầu phát động tại Quảng Bình, giáo xứ Sáo Bùn dưới quyền quản nhiệm của Linh mục Jean Héry có tên Việt là Cố Y với số giáo dân khoảng 1200 người. [26] Trong khi quân Văn Thân tấn công các giáo xứ ở Nam Thừa Thiên rất sớm khoảng tháng 11-1883, vùng Phú Lộc, họ đạo Truồi, giáo xứ Cầu Hai, Nước Ngọt, Châu Mới, Buồng tằm v.v… và tại Quảng Trị một số giáo xứ như Trí Bưu, Nhu Lý, Bố Liêu, An Lộng, Đầu Kênh, Đại Lộc, Dương Lộc, Thanh Hương, Kẻ Văn… thì các giáo xứ nam Quảng Bình chưa bị hề hấn gì.

    Trong chiến dịch “sát Tả” của phong trào Văn Thân, giáo xứ Sáo Bùn phải chịu đựng sự đau khổ qua hai giai đoạn:

    - Giai đoạn dưới quyền cha sở Jean Héry (đầu năm 1886 đến Tháng 6-1886): Đầu năm 1886, khi quân Văn Thân khỉ sự tấn công các giáo xứ nam Quảng Bình như Đại Phong, Mỹ Hương, Mỹ Phước, Trung Quán v.v… thì xứ đạo Sáo Bùn vẫn chưa có gì động tĩnh. Cha sở xứ đạo là Cố Y tới gặp chỉ huy quân sư Pháp tại Đồng Hới (đóng trong cổ thành) để xin cứu giúp nhưng bị từ chối vì trước đó họ đã giúp cho Cố hai lần vũ khí để chở vào cho giáo xứ Di Loan và chủng viện An Ninh (tháng 9-1885). Không có phương tiện tự vệ, các giáo xứ nam Quảng Bình phải tìm cách bỏ chạy về tị nạn tại giáo xứ Sáo Bùn. Lúc bấy giờ Sáo Bùn đã trở thành một trung tâm tị nạn lớn, đã mở rộng tấm lòng đón rước tất cả các anh chị em đồng đạo của mình dưới sự tổ chức cứu trợ hết sức chu đáo của cố Y. Không lâu sau đó, tình hình trở lại yên tĩnh và phần đông trở về lại giáo xứ của mình.

    Ngày 14.6.1886, linh mục Héry được phép giáo quyền cho rời giáo xứ Sáo Bùn đi Hồng Kông chữa bệnh, sau thời gian 6 năm coi xứ đạo này. Từ Hồng kông, cha Héry về lại Pháp và qua đời tại đó năm 1905.

    - Giai đoạn xứ đạo Sáo Bùn dưới quyền linh mục Claude Bonin (tên Việt là Cố Ninh): Linh mục Claude Bonin đến thay cố Y làm cha sở Sáo Bùn, vừa được 10 ngày thì chiều ngày 24.6.1886 quân Văn Thân bất ngờ bao vây, tấn kích giáo xứ Sáo Bùn, đốt nhà dân, giết chết 52 giáo dân đang ẩn trốn trong nhà thờ. Phần đông giáo dân chạy bộ về thành Đồng Hới vì ở đấy có quân lính Pháp đóng. Cha sở Bonin cùng một số giáo dân khác nhanh chân xuống đò cũng chạy về Đồng Hới.

    Ngày 5.8.1886, lực lượng Văn Thân do viên chỉ huy tên Cộc đánh vào thành Đồng Hới nhưng bị thất bại và trong vụ này có 3 giáo dân Sáo Bùn bị tử thương.

    Cuối năm 1886, linh mục Bonin gom toàn bộ giáo dân xứ đạo Sáo Bùn, cùng một số giáo dân tứ xứ thuộc Đại Phong, Mỹ Hương, Mỹ Phước chạy loạn về Đồng Hới, liên lạc xin chính quyền một miếng đất sát bờ sông Nhật Lệ (trên phần đất của làng Lệ Mỹ cũ) và lập nên một giáo xứ mới gọi là giáo xứ Tam Tòa. Sở dĩ gọi tên giáo xứ Tam Tòa vì ở đây vốn có ba tòa miếu cũ thờ Huyền Trân công chúa, Liễu Hạnh công chúa và Cửu Thiên huyền nữ. Về hành chánh, xứ đạo Tam Tòa có tên làng Đồng Mỹ thuộc thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình.

    Phong trào Văn Thân đã nhìn người Công Giáo với con mắt thù địch cho nên mặc dù với chủ trương “bình Tây sát Tả” nhưng trong thực tế họ chỉ biết “sát Tả” mà không dám “bình Tây”.

    Sau đây là nhận định của Trần Văn Giàu, một sử gia mác-xít: “Không thể chối cãi rằng phong trào 1874 ở Nghệ Tĩnh là phong trào yêu nước, do Văn Thân yêu nước khởi xướng. Nhưng cũng không thể chối cãi rằng các nhà Văn Thân yêu nước đã làm những điều rất sai chính trị khi họ xem việc “sát tả” là điều kiện thứ nhất của việc “bình Tây”, không biết phân biệt giáo dân bình thường và những giáo sĩ làm tay sai cho giặc Pháp. Họ vơ đũa cả nắm, và vô tình họ đẩy tất cả những người đạo đồ Thiên Chúa qua một bên, bên giặc Pháp. Họ đặt nhiệm vụ “gìn giữ văn minh Nho giáo” cho cuộc vận động, như thế là bó hẹp quá, là hạn chế quá cái ý nghĩa của cuộc vận động, ý nghĩa đó là cứu nước Việt Nam, chớ nào chỉ bảo vệ riêng một đạo nào, bất kỳ Nho giáo, hay Phật giáo, hay Lão giáo. “Bình Tây” chỉ chắc mọi người dân đồng ý, còn “sát Tả” thì vị tất người dân thường đã nhất trí bằng lòng; các nhà Văn thân khởi nghĩa vô hình trung đã tự cô lập mình, càng dễ bị triều đình đánh dẹp.” [27]

    Trong cuốn Trần Văn Dư với phong trào Nghĩa hội, Nguyễn Q. Thắng đã trích hai bài từ sách Đặng Đức Tuấn, Tinh hoa Công giáo yêu nước, xuất bản tại Sài Gòn năm 1971 của hai ông Lam-Giang và Vũ Ngọc Nhã: một bài có tên Đại loạn năm Ất Dậu 1885 và bài Dậu Tuất niên phong hỏa kí sự của một tác giả khuyết danh. Nguyễn Q. Thắng viết rằng: “Đương thời tác giả trường thi “Đại loạn năm Ất Dậu 1885”chắc chắn là một giáo dân có tham chánh (?) đã ghi lại biến cố bi thương mà trọng đại này của lịch sử một cách hiện thực và có tính khách quan.” [28] Trong bài “Đại loạn năm Ất Dậu 1885” có những câu viết về phong trào Văn Thân như sau:

    “Tưởng giết đạo rồi sung sướng thật.
    Lấy trâu bò, ruộng đất cho mau giàu.
    Nay bị thằng Tây đánh đạp quá đau,
    Thôi đầu cổ lưng vai chi cũng đá.
    Trước tưởng đạo với Tây là một lõa,
    Nào hay Tây với Đạo khác hai phe.
    Đạo chỉ lo nhân đức tu tề,
    Tây thì cứ thị hùng hiếp thế…” [29]

    Trong bài thi trường thiên Giáo nạn trong quốc biến (Dậu Tuất niên phong hỏa kí sự), tác giả khuyết danh đã viết:

    “Những quan bị cách hồi hưu,
    Cử, tú, hào mục định mưu lạ đời.
    Tận tru dân đạo mọi nơi,
    Rày đà gặp hội mượn lời ra tay.
    Các trò ứng thí vừa hay,
    Bỏ trường, bỏ quyển chạy ngay về nhà.
    Bao nài dặm thẳm đường xa,
    Bình Tây sát Tả tính là mau quan.
    Dụng tử, ấm tử nghinh ngang
    Rần rần nổi giận hiệp đoàn diệt Tây.” [30]

    Trong một đoạn khác, tác giả khuyết danh Đại loạn năm Ất-Dậu đã viết:

    “Giặc Bình Phú đương ngày phản phúc
    Tỉnh Quảng Nam lục tục tiếp theo.
    Hà Đông dậy trước sát thiêu,
    Bao nhiêu nhà đạo, cháy tiêu chẳng còn.
    Đạo dân chém giết hao mòn,
    Nửa phần thoát khỏi chạy bon ra ngoài.
    Thân hào lấy tiếng làm oai,
    Tận thâu súng mác tiền tài sạch không.
    Phân binh hai đạo tiên phong
    Một ra Phú Thượng [31] vây vòng chung quanh.
    Một lên Trà Kiệu [32] gần thành,
    Trống chiêng vang núi quân binh chật đàng.
    Bủa quân vây khắp tứ bàng
    Cất lên trại mạc, tính toan chẳng về…”[33]

    Phong trào Văn Thân thực chất chỉ là một phong trào giết người cướp của không hơn không kém. Theo tư liệu của Huỳnh Nhuận [34] hiện nay trong tỉnh Bình Định có ba nhà mồ tập thể của các nạn nhân Văn Thân: một tại Gia Hựu (xã Hoài Châu), một tại Thác Đá Bình Chương (xã Hoài Đức, quận Hoài Nhơn), và một Đồng Quả Kim Sơn )xã An Nghĩa, quận Hoài Ân). Sau đây là bài vè của đồng bào Bình Định đã thành sử liệu về vụ Văn Thân sát hại và cướp của các làng Công Giáo trong khu V:

    THÂN HÀO SÁT TẢ

    Ra Quảng Ngãi giả đón ngăn là Chú Án [35]
    Sao còn vây Gia Hựu nát như tương?
    Xuống Làng Song đi phủ ủy có Lão Thương [36]
    Sao còn đốt Chánh Khoan mù những khói?
    Quyết làm hiểm như loài muông sói.

    Thương thay giáo nhơn khi ấy,
    Gửi nắm xương theo sông biển,
    Mà rửa bụi trần ai,
    Rơi giọt máu với cỏ cây,
    Mà nhuần ơn vũ lộ
    Vì đạo Chúa chịu lấp chôn hào hố.

    Phú hình dung trong đám lửa than,
    Đã xong cho mũi mác ngoài đàng,
    Lại rồi với lưỡi gươm trong cửa.
    Thả trôi nổi lúc bụi lau bụi dứa,
    Mà phơi chin chiều ruột chưa se.
    Mà vắt một lá gan chưa ráo.
    Đã đốt trong nhà không cửa tháo,
    Còn quăng xuống giếng chẳng đàng lên.
    Thương xã sanh thủ nghĩa [37] lòng bền,
    Muôn dặm chẳng nao cơn sấm sét.
    Kính tuẫn đạo vong thân [38] đại tiết,
    Trăm năm không sợ cuộc biển dâu.

    Dân làng xóm thảy tàng đầu xuất vỹ [39]
    Khi trước giả đò như phủ ủy,
    Đến nay đà bày mặt hung hoang.
    Lấy của người bất luận bạc vàng,
    Lấy gạo nồi mâm chi cũng tóm.
    Trở mặt lạ cũng trong làng xóm,
    Trâu bò hòm trấp thảy đều thâu!
    Ngoài miệng rằng xướng nghĩa làm đầu,
    Chánh ý thiệt giết người lấy của.
    Đương khi ấy giáo nhơn,
    Cam liều chết đặng về cùng Thiên Chúa.
    Tấm lòng vàng đá,
    Tân, Châu, Hoàng, Minh, Sĩ, Chung, Thành [40]
    Quyết xã sanh cho được tới Thiên Đình,
    Tấc dạ sắt đinh,
    Thông, Mão, Hậu, Bảo, Trang, Nhứt, Lý [41]
    Các tỉnh giáo sư cùng giáo sĩ,
    Cũng cam lòng vì đạo liều mình.
    Mọi nơi phước viện chốn tu trinh,
    Đã nhiều kẻ quyên sinh trí mạng,
    Bằng thuật đủ tóc tơ quá ngán,
    Hãy nói qua sơ lược ít tờ.
    Hai trăm mười bốn sở nhà thờ,
    Tính lại mười phần đã ráo.
    Bốn mươi ngàn người bổn đạo,
    Sót lại còn muôn rưỡi là may.
    Một là vì ý Chúa cao dày…

    Đã khiến nên ong dậy muôn trùng [42]
    Mà vắng tiếng rồng ngâm một mối. [43]

    Các bài vè viết cảnh cướp bóc, chém giết ở Bình Định, mô tả cảnh tượng sát tả ở Quảng Nam cũng là những bản sao thảm trạng đã xảy ra ở Thừa Thiên, Quảng Trị, Quảng Bình. Gia Hựu cũng như Sáo Bùn, Làng Song cũng như Đại Phong, Mỹ Hương, nào có khác chi? Thật là thê thảm cho tình trạng người Công Giáo lúc bấy giờ. Nói chung chính sách của Văn Thân “chỉ chú trọng chém giết và cướp của, không có một sách lược uyển chuyển để thêm bạn bớt thù, nên dần dà bị cô lập và tự tiêu diệt nhường chỗ cho sự yên hàn mà mọi người đang mong đợi. ”[44]






  6. Có 3 người cám ơn teenvnlabido vì bài này:


  7. #4
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default

    Ngay từ lúc học cấp một, tôi đã được dạy rằng Văn Thân là những người Yêu nước!

    Trong tất cả những bài viết công kích nặng nề Đạo Công Giáo mà các tiên sư sinh đại nhân như trần chung ngọc, bùi kha, nguyễn ngọc quỳ, bùi văn chấn….đã từng viết đều coi những quý ông Văn Thân như những người yêu nước nhiệt thành và chỉ lo trừ họa cho dân Việt Nam!

    Những chiến tích lẫy lừng của các quý ông Văn Thân mà tôi đã tóm gọn trong file word:
    https://www.mediafire.com/?tog8vts68rrsof9

    là có nguyên bản ở
    ĐÂY .

    Tôi đã từng phát biểu rằng Luxiphe là một đệ nhất thiên thần xưa kia, cho nên không một ai, một tập thể nào có thể mưu lược hơn hắn. Nếu muốn thắng được hắn nếu không dùng thứ vũ khí siêu nguyên tử zero+ Vô Cực, thì việc chuyện đối phó với hắn chỉ là chuyện không tưởng !

    Trong một số đề tài gần đây, tôi từng chứng minh rằng hắn sẽ dùng ngay Lời Chúa, tức Yêu thương và tha thứ cho kẻ thù, để mà làm cho nhiều người Công Giáo hiểu lầm rồi vô tình cố tình chê bai Giáo Hội ! Bác bỏ quyền tự vệ của người Công Giáo khi rõ ràng ý, hoặc ngụ ý tự cho là Giáo Hội mà đứng đầu là các đức Giáo Hoàng đã nhúng tay vào máu , tàn sát người ngoại giáo như vụ Binh Thánh Giá…

    Giáo Hội Việt Nam chúng ta với một quá khứ đau thương !Những con chiên Công Giáo chỉ mong sống một đời sống yên hàn để lo phụng sự Chúa như thế nào thì cả thế giới đều đã tỏ tường. Một ít phiến quân IS như hiện nay đang tàn sát người Công Giáo thiểu số ở Iraq đã làm bùng lên làn sóng phản đối trên toàn thế giới một cách mãnh liệt.Thậm chí các quốc gia Hồi Giáo chính thống cũng cực lực lên án bọn phiến quân IS này và không công nhận bọn chúng.

    Nhưng nếu mà so mức độ tàn ác diệt chủng của bọn IS này với các quý ông người anh em thương yêu đại nhân duy sát Tả mà sợ Tây Văn thân, thì như đã nói, các phiến quân IS phải gọi các quý ông tiên sinh đại hiệp Văn Thân bằng sư tổ !

    Chẳng có ai trên thế giới ngày nay mà lại ca ngợi bọn diệt chủng IS là những người Yêu nước, chỉ trừ đồng bọn của chúng ! Vấn đề đạo Công Giáo và đảng Văn Thân mặc dù hiện nay đã có nhiều sử gia không Công Giáo nhìn ra Công Lý, nhưng không phải là đa số ! Bởi vì có một vấn đề đáng lưu tâm : Trên internet hiện nay rất dễ dàng vớ được vô số bài viết ca ngợi những quý ông tiên sư sinh đại nhân Văn Thân là những người yêu nước, và hết sức vu vạ bôi nhọ cho những giám mục linh mục, giáo dân Công Giáo là làm tay sai cho giặc Tây, nhưng rất ít hoặc rất khó kiếm những sự bênh vực cho lẽ phải, hoặc những bài viết phản biện những sự bôi nhọ vu cáo và xuyên tạc lịch sử này !

    Trước đây vì thấy trên một diễn đàn kia nói về tấm khăn liệm của Chúa Giê su, và vì nhớ đến một bài viết chống Đạo của đại nhân tiên sư luxiphe nguyễn, nên tôi đã viết bài phản biện. Nhưng bài viết bênh vực đức Tin của tôi lập tức bị xóa ngay tức khắc ! Tôi đã vặn hỏi admin trang web ấy rằng bài tôi viết có sai chỗ nào, xin chỉ bảo ! Ngài admin ấy cho biết rằng không sai ! Nhưng vì yêu mến mến yêu là chính, mà không cần phải tranh cãi ! Tôi đã vặn hỏi rằng nếu mà cứ chủ trương yêu mến mến yêu thứ tha tha thứ như thế, thì admin ấy còn cho đăng những tài liệu về tấm khăn liệm ấy lên trang web của ngài làm gì ! Bởi vì chả thấy tăng thêm mến yêu yêu mến Chúa được tí nào, mà còn làm cho người đọc thêm nghi ngờ Đạo !

    Sau này, bạn thenguyen đã đưa ra
    một số tài liệu và chứng cớ để chứng minh rằng vị admin ấy đã cho đăng những tin tức xuyên tạc về tấm khăn liệm mà những thế lực chống đạo thường dùng ! Có nghĩa là ngài đã sử dụng những tài liệu, tin tức không chính xác để mà nói về tấm khăn liệm ! Vậy mà lại giơ tay bịt miệng những ai muốn phản bác những sự công kích Đạo, muốn làm chiến sĩ Đức Tin !

    Hôm nay đây, tôi xin giới thiệu một loạt bài viết của những học giả trên thế giới cũng như Việt Nam nhận định về những người Văn Thân. Và trong loạt bài viết này nổi bật nhất và chính xác nhất là bài viết của một học giả Nhật mang tên : Yoshiharu Tsuboi.

    Tất cả những bài viết về Văn Thân này có xuất xứ
    ở Đây
    , nhưng tôi muốn trích dẫn từng đoạn một để chúng ta có thể tìm hiểu , và nghị luận về vấn đề này:

    Người Việt nam đã hơn một lần nghe nói đến Văn-thân nhưng cho đến nay chưa có một công trình nào nghiên cứu về Văn-thân một cách tường tận. Không phải chỉ những người dưới phố hay lầm lẫn Văn-thân với nho sĩ, sĩ phu, quan lại, ngay cả những học giả có uy tín cũng chưa phát hiện được những từ đồng loại ấy một ranh giới phân biệt rõ ràng. Linh mục Phan Phát Huồn chẳng hạn, một nhà nghiên cứu uyên thâm về lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, đã định nghĩa Văn-thân như sau: "Văn-thân là một hạng người trong xã hội Việt Nam, có ăn học và say mê Nho giáo". Nếu vậy, nho sĩ cũng là người có ăn học và cũng say mê Nho giáo thì sao? Và còn sĩ phu, quan lại, sĩ tử, thân hào, nhân sĩ, chí sĩ và trí sĩ? Ai cũng có ăn học và say mê Nho giáo hết.

    Chẳng những không định nghĩa được danh từ Văn-thân một cách đầy đủ, linh mục Phan còn lẫn lộn hai từ giống nhau là Văn-thân và Cần-vương. Về nguồn gốc lịch sử, từ Cần-vương trước kia là danh từ chung, và xuất hiện vào khoảng thế kỉ XVII, trong tác phẩm Thiên nam minh giám của Di Lư; kể từ 1885, từ Cần-vương mới trở thành tên riêng khi Tôn Thất Thuyết cùng vua Hàm Nghi bôn tẩu vào Quảng Trị. Ngược lại, Văn-thân chỉ là một danh từ riêng xuất hiện sớm lắm cũng chỉ vào khoảng năm 1830, nếu không thì vào năm 1865. Từ Văn-thân đã mất hẳn trong dân gian từ năm 1874 sau khi vua Tự Đức quyết liệt đàn áp và tiêu diệt phong trào. Khi phong trào Cần-vương bùng nổ năm 1885, Văn-thân cũng gắng gượng hồi sinh bên cạnh Cần-vương nhưng thường bị cạnh tranh và lấn át. Bởi vậy cho nên khi nói về Tôn Thất Thuyết hay Hàm Nghi, người ta thường coi các ông là cha đẻ của phong trào Cần-vương, không ai nói họ là cha đẻ của phong trào Văn-thân. Khi linh mục Phan viết: "Vua Hàm Nghi đứng dẫn đầu phong trào Văn-thân" tôi sợ rằng ý của linh mục là muốn nói tới phong trào Cần-vương.

    Tại sao lại phải phân biệt hai từ ngữ ấy? Đó là vấn đề mà ta cần phải đặt lên thảm xanh một cách công khai. Ta thử quan sát hành động của Tôn Thất Thuyết khi ông được lệnh nhà vua đi dụ bọn Văn-thân quấy rối ở Nghệ an, đứng đầu là ông tú già Trần Tấn. Tôn Thất Thuyết cũng ghét cay ghét đắng "bọn" Công giáo. Ông ta phải tán thành quan điểm hận thù và bách hại Công giáo của Văn-thân chứ? Ấy thế mà khi đến Thanh Hoá, ông tuyên bố nhất định đánh Pháp, rồi ông xông vào phía Nam giải tán bọn Văn-thân. Hành động của Tôn Thất Thuyết mang một ý nghĩa rõ ràng. Ông phân biệt việc đánh Tây và đánh Công giáo là hai chuyện khác nhau. Nếu Văn-thân chỉ lo việc chống Pháp thì tất nhiên ông đã không đụng đến họ. Và Tự Đức cũng chẳng phải mất công đi cầu cứu đến cả hải quân Pháp. Bất cứ ở đâu, ở Bắc cũng như ở Trung, Văn-thân chỉ say mê có một chuyện sát tả. Ngay trong bài hịch của họ công bố ngày 19.3.1874, tuy nhan đề bài hịch là Bình Tây sát tả, nhưng suốt bài hịch, ta chỉ thấy Trần Tấn say mê có một chuyện sát tả thôi. Vậy Cần-vương và Văn-thân cùng là hai phong trào chính trị, nhưng nếu Cần-vương nhắm vào việc đánh Pháp là chính, còn việc đánh Công giáo là phụ, thì Văn-thân chỉ coi việc trả thù người Công giáo là lí tưởng của đời mình.

    Những quan điểm lẫn lộn Văn-thân và Cần-vương:

    Charles Fourniau đại diện cho quan điểm tai hại này. Trong luận án của ông nhan đề là Les contacts franco-vietnamiens en Annam et du Tonkin de 1885 à 1896 đệ trình tại Đại học Provence năm 1984, tác giả đã tỉ mỉ, trong 2.651 trang sách, nói tới sự xâm lược của Pháp và vấn đề Bắc kì vào năm 1885 (tập 2), kháng chiến và cuộc tổng nổi dậy trong những năm 1885-1887 (tập 3), ảo tưởng của việc bình định và việc tổ chức công cuộc chinh phục trong những năm 1885-1886 (tập 4), những năm không ổn định: 1887-1891 (tập 5), việc thiết lập trật tự thực dân và phong trào Cần-vương thất bại: 1891-1896 (tập 6). Tuy đã phân tích kĩ lưỡng các phong trào yêu nước trong thời gian đó, tác giả vẫn không phát hiện được sự khác nhau rất nổi bật giữa phong trào Cần-vương và phong trào Văn-thân. Ông Ngô Văn Hoa, khi điểm cuốn sách nói trên trong báo Nghiên cứu lịch sử số 6 (219), 1984, cho biết:

    "Ngoại trừ một số trường hợp, nói chung các sĩ phu đã lãnh đạo và là linh hồn của cuộc kháng chiến này. Vì thế phong trào Cần-vương còn được gọi là phong trào Văn-thân. Các nhà Văn-thân đã chống lại bọn thực dân Pháp để bảo vệ nền văn minh dân tộc. Theo tác giả, Văn-thân là tất cả những người đã học sách thánh hiền của Nho giáo, là những nho sĩ đi học và thi cử để mong làm quan. Quan lại lại có nhiều mối quan hệ với Văn-thân, nho sĩ. Các sĩ phu kháng chiến (lettrés résistants) đã để lại dấu ấn của mình trong cuộc kháng Pháp của dân tộc Việt Nam ở giai đoạn này. Họ có những đức tính nổi bật là sự nhạy cảm và lòng dũng cảm trước quân thù. Nhân cách và đạo đức của các thủ lãnh nghĩa quân đã buộc kẻ thù phải khâm phục.

    Đứng trước sự xâm lược của thực dân Pháp, mục đích của phong trào Cần-vương là đánh đuổi người Pháp ra khỏi bờ cõi và duy trì nhà nước và xã hội Việt Nam cổ truyền. Đây không phải là một phong trào cách mạng, bởi vì phong trào Cần-vương không đưa ra được một biện pháp gì mới có tính chất canh tân, trái lại phong trào này chủ trương duy trì nghiêm ngặt những hình thức cổ truyền. Các sĩ phu kháng chiến cũng chưa tìm cách cải thiện đời sống cho quần chúng nhân dân đi theo mình.

    Tuy vậy phong trào Cần-vương vẫn có một sức mạnh lớn là do phong trào này đã lôi kéo được tuyệt đại bộ phận dân chúng tham gia. Dân chúng lúc bấy giờ là quần chúng nông dân. Tác giả cho rằng "cuộc khởi nghĩa của những Văn-thân sẽ chẳng có một chút sức mạnh nào nếu nó không bắt rễ sâu xa trong phong trào nông dân" (tr. 2532). Từ đó tác giả đi đến nhận định phong trào Cần-vương là một phong trào nông dân đặt dưới sự lãnh đạo của các Văn-thân; điều này đặc biệt rõ nét ở Bắc kỳ (tr. 1102 và 2532). (Báo đã dẫn, tr. 79).

    Sự lầm lẫn của ông Charles Fourniau thật đáng tiếc. Nó gây tổn hại cho danh dự của phong trào Cần-vương.



    còn tiếp



  8. Được cám ơn bởi:


  9. #5
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default


    Trên kia, chúng ta đã thấy những công trình nghiên cứu lịch sử của một học giả Pháp về Văn Thân có rất nhiều điều không chính xác như thế nào rồi!

    Trong khi đó, những nghiên cứu của một giáo như Nhật Bản sau đây đã cho thấy như thế nào mới là những người Văn Thân:


    Công trình nghiên cứu nghiêm túc của một giáo sư Nhật Bản về Văn-thân Việt Nam:

    Mặc dầu cuốn Nước Đại nam đối diện với Pháp và Trung hoa mới chỉ là một luận án tiến sĩ đệ tam cấp bảo vệ năm 1982 tại trường Đại học Khoa học Xã hội Pháp, giáo sư Yoshiharu Tsuboi, sinh năm 1948, đã trình bày thành công nhiều chân dung chính trị xuất sắc trong lịch sử Việt nam khi phải đối phó với tham vọng thực dân của Tây phương. Ông đã mô tả giai cấp Văn-thân một cách sinh động và đầy đủ chưa từng thấy trong các công trình nghiên cứu của các học giả Việt nam.

    Sau đây tôi xin tóm lược những nhận xét của ông về giai cấp Văn-thân.

    Giai cấp Văn-thân:
    Từ văn có nghĩa là chữ và cũng có nghĩa là người biết chữ. Trong xã hội cổ xưa, ở Trung hoa và ở Việt Nam, từ này thông thường dùng để chỉ người có học thức.
    Từ thân có nghĩa chính từ nguồn gốc là cái dải thắt lưng tơ mà viên chức thời Trung hoa xưa cột áo ngang lưng: từ này dùng để chỉ các thân hào, thư lại ở địa phương; hoặc viên chức về hưu. Vậy theo ngữ nguyên, Văn-thân chỉ chung các nhân sĩ, thân hào, thư lại ở địa phương và các viên chức về hưu. Vào thời Tự Đức, hình như từ ngữ này giữ cái nghĩa ấy.

    Từ giai cấp Văn-thân không có nghĩa là thành viên của giai cấp này đều có địa vị xã hội như nhau: nhân sĩ và thân hào, chẳng hạn, có những địa vị xã hội rất khác nhau. Nhưng đa số thành viên của giai cấp có cùng một sự đào tạo cơ bản xã hội văn hoá, nghĩa là họ biết đọc và viết Hán tự. Cho nên, trong khi dân chúng giao dịch với nhau bằng tiếng nôm, các thân hào và nhân sĩ đảm nhận việc phiên dịch cho dân chúng các tuyên cáo chính thức bằng Hán tự mà dân chúng sẽ không hiểu được nếu đọc nguyên văn. Đây là chức vụ trung gian cần thiết của Văn-thân giữa cấp lãnh đạo và quần chúng, đặc biệt quan trọng đối với các cuộc vận động chống Pháp, chống Công giáo; đồng thời sự trung gian này cũng cần thiết trong đời sống hàng ngày.

    Từ nhân sĩ dùng để chỉ nhiều trường hợp. Với nghĩa rộng nhất, thời Tự Đức, từ này chỉ các người có học thức hoặc đang học đạo lý và văn học Trung hoa. Trong hướng này, chức vụ xã hội không được kể đến, nhân sĩ có thể là hoàng đế hay quan chức, thư lại, giáo thụ, thân hào, sĩ tử.v.v.. hoặc cả những người không dự thi tuyển nhưng có hiểu biết về chữ Hán.

    Với nghĩa hạn hẹp, từ nhân sĩ dùng để so sánh với quan chức, chỉ các sĩ tử đang học thi hoặc sinh sống bằng nghề dạy trò nhỏ ở làng học Nho giáo.

    Nhân sĩ đồng thời cũng có nghĩa dân sự đối lập với quân sự.
    Trung tâm của giới nhân sĩ là nhóm tú tài, một vị trí không rõ rệt giữa quan và dân: gần thành công sánh với các quan, vì họ không đỗ đạt; nhưng thành công hơn những người hỏng thi và quần chúng. Ít ra họ đã đỗ thi hương, thuộc giới giỏi của tỉnh và được dân làng kính nể. Trong những điều kiện trên đây, các tú tài thấy mình vừa cao hơn dân chúng vừa thấp hơn quan chức. Tham vọng của họ vẫn là đi thi nữa để được làm quan.

    Các nhân sĩ do đó rất nhạy cảm và chú ý đến tình hình chính trị. Khi một biến động chính trị hoặc xã hội bùng nổ, một số người của họ, với tư cách lãnh đạo, đứng ra vận động và tập trung dân chúng chống lại những người mà họ cho là kẻ thù. Ngoài ra, là người truyền bá Nho giáo, họ đặc biệt xem người Pháp và Công giáo là thù địch.
    Thân hào hay hào mục là những người có uy tín trong xã thôn - người có tuổi, giàu có, đỗ đạt - và đồng thời giữ một chức vụ hành chính với tư cách hội viên của Hội đồng Hào mục.

    Các tiêu chuẩn để phân biệt thân hào là, nói chung, sự giàu có, sự nổi tiếng về đạo đức và thạo việc làng nước, tuổi tác (ít nhất là 21 tuổi) và có tên trong Đinh bộ.

    Các phong trào Văn-thân:
    Đại đa số nhân sĩ và thân hào ở xã thôn, xa kinh đô. Vì vậy họ không được tin tức rõ ràng về chính sách của chính phủ, nhất là đường lối đối ngoại, trừ khi quan chức địa phương thông báo những quyết định của chính phủ bằng các bảng yết thị.

    Các phong trào bài bác thường xảy ra nhân dịp có kỳ thi tuyển: khi tập trung về kinh đô hay các tỉnh lỵ, họ biết được một số biến cố; các biến cố này nếu trái ý có thể gây sự bất bình trong hàng ngũ họ, hay là những sự phản đối qui mô; khi trở về xã thôn, họ truyền bá các tin tức và báo động với dân quê.

    Tờ hoà ước ô nhục Sài gòn năm 1862 và việc cắt ba tỉnh Nam kỳ cho Pháp tuy được triều đình giữ kín nhưng vẫn bị lộ nên nhân kỳ thi tuyển năm 1864, các sĩ tử yêu cầu Tự Đức giết hết giáo dân và người Âu Tây, và doạ sẽ tẩy chay các kỳ thi.

    Sự chiếm đóng ba tỉnh miền Tây Nam kỳ năm 1867 của người Pháp cũng gây sự phẫn nộ lớn tương tự nơi nhân sĩ.
    Các nhân sĩ muốn giết hết hoặc, bằng mọi trường hợp, tống khứ người Pháp và giáo dân, dựa trên những lý do đạo đức theo quan điểm Khổng giáo. Nghĩa là nếu người nào không chống lại sự bất công, người ấy mất hết phẩm cách, như Khổng tử đã nói: Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã (Thấy việc nghĩa mà không làm là không đáng làm người). Và bất công của thời ấy là sự có mặt của những phần tự dị chất làm rối loạn trật tự Khổng giáo và xã hội. Các cuộc xâm lược Tourane và Sài gòn của người Âu Tây, sự sử dụng sức mạnh đối với dân chúng, việc chiếm đất... đều là bất công. Cũng là bất công vì lối sống của giáo dân cách biệt với lương dân, đã phủ nhận lý thuyết Khổng giáo và lễ giáo chính yếu, như sự thờ cúng tổ tiên.v.v..


    Sự có mặt của giáo dân và người Pháp là một tai hại tinh thần, họ là mối đe dọa lâu dài các lợi ích kinh tế và địa vị xã hội của nhân sĩ: nếu Việt nam trở nên một quốc gia Thiên Chúa giáo, các nhân sĩ sẽ là nạn nhân hàng đầu vì họ có thể sẽ bị đuổi khỏi chính quyền và bao nhiêu công lao họ tự đào tạo, thi cử sẽ tiêu tan. Các nhân sĩ chắc chắn lo sợ hơn các quan chức bởi vì họ chưa có được một qui chế xã hội vững chắc, họ mới chỉ là người dự bị vào quan trường.

    Thật vậy, các nhân sĩ có khuynh hướng đồng hoá lợi ích của họ với lợi ích của chính phủ và khi nổi dậy, họ không quên tuyên bố rằng họ một lòng hậu thuẫn chính quyền Tự Đức và họ nổi dậy để khích lệ nhà vua. Nhưng về các vấn đề của hoà ước Sài gòn, triều đình Huế không nhượng bộ các yêu sách của họ, cũng như triều đình không nhúng tay vào một chính sách tiêu diệt hay tống khứ quyết liệt giáo dân và người Pháp. Nếu triều đình có muốn đi nữa, cũng không có cách nào thi hành chính sách như thế. Vì tình thế, nhà vua đã áp dụng một chính sách hoà giải với người Pháp và đối với việc này, phản ứng của nhân sĩ phức tạp ở chỗ họ có thể nào vừa thương mến nhà vua trong lý tưởng vừa khinh ghét nhà vua trong thực tế? Với thời gian dần dần trôi qua, họ mất dần lòng tin nơi hoàng đế.

    So sánh khái niệm Văn-thân và khái niệm Quan lại:

    Tsuboi còn tiến hành phân tích khái niệm Văn-thân một cách chi li hơn nữa bằng cách đối chiếu nó với khái niệm quan lại. Thực ra quan lại cũng là Văn-thân nhưng là một thứ Văn-thân đàn anh, Văn-thân bề trên... Họ cũng đi học và đi thi như Văn-thân. Họ đã từng là sĩ tử và cũng đã có những âu lo, những suy nghĩ của một thanh niên ôm ấp nhiều hi vọng về tương lai, về cuộc đời. Nhưng nếu các Văn-thân chỉ dừng lại ở học vị tú tài, nghĩa là chỉ mới bước những bước đầu tiên chập chững vào trường thi thì giới quan lại đều là những người ít ra cũng đỗ cử nhân hoặc phó bảng, nếu không là tiến sĩ. Giành được những học vị cao cấp này, con người có vẻ trí thức hơn, thông minh hơn, trang trọng hơn, và do đấy cũng điềm tĩnh hơn, hay cân nhắc, lí luận, phê phán, nếu không là hay do dự, hay dung hoà và ít có hành động quyết liệt. Họ thật trái ngược với Văn-thân. Các ông này vì chưa có địa vị rõ ràng nên hay hiếu thắng, lấn lướt, quyết định vội vàng nhiều khi thiếu suy nghĩ chín chắn.

    Theo Yoshiharu Tsuboi, giới quan lại thời Tự Đức là một giới có tổ chức, được huấn luyện chu đáo về hành chính và có khả năng cai trị hiển nhiên. Nếu lịch sử không đặt ra những vấn đề mới đối với thực dân Pháp thì các quan viên thời Tự Đức là những nhân viên hành chính kiểu mẫu. Cùng với sự cộng tác của "giai cấp" Văn-thân ở nông thôn và những tỉnh lị nhỏ, các quan ở triều và các thành phố lớn là những cộng tác viên đắc lực của chế độ quân chủ trung ương tập quyền.

    Nhưng không may cho họ, bọn thực dân Pháp ác ôn đã không được mời mà cứ đến, rồi làm đảo lộn tất cả. Vào lúc này, giới quan lại mới bộc lộ những khuyết điểm trầm trọng về giáo dục, chính trị và ngoại giao. Chúng ta sẽ có nhiều dịp để đào sâu những khuyết điểm này, nó bắt nguồn sâu xa từ mục đích vị lợi của một nền giáo dục quá chú trọng về thi cử và bằng cấp. Đúng như Tsuboi đã nói, "người ta học nhiều cốt để thi đỗ, nhưng không khi nào học để tăng tiến trí thức hay hơn nữa, để đào sâu một vấn đề triết học" (sđd, tr. 214). Giáo dục không chú trọng tới việc rèn luyện trí tuệ, mà chỉ tăng cường trí nhớ (Nguyễn Thị Thanh Xuân, sđd, tr. 141). Triều đình mở khoa thi kén người, cố nhiên đã có phép tắc sẵn sàng, nhưng chuyên xét về mặt văn từ mà chưa xét mặt thực hành (Trần Bích San, Văn sách thi đình năm 1865). Chương trình học vấn chỉ chú trọng tới quá khứ, nhất là quá khứ Trung hoa, không chú tâm vào khoa học, kĩ thuật, thương mại, hàng hải, quân sự và những vấn đề thời thế, cho nên người đi học dễ trở thành hủ bại, bảo thủ, lạc hậu, không hiểu gì về thời biến, "chỉ khư khư nắm lấy cái nghĩa lí cứng nhắc như bản gỗ, bảo rằng triều đình mở cửa để đón kẻ cướp, không biết rằng thời đến thì không át được, thời đi thì không níu được" (Nguyễn Trường Tộ, Tế cấp bát điều, 1867). Từ địa vị của những phương diện quốc gia thời bình, giới quan lại bỗng trở thành một "lũ ngẩn ngơ" trước thời cuộc, nói như bà Hồ Xuân Hương. Trước sự bất lực của vua quan nhà Nguyễn, giáo sư Trần Văn Giàu đã nói như hét lên: "
    Ngu dốt, cả một triều đình ngu dốt" (Trần Văn Giàu, Hệ ý thức phong kiến 1993, tr. 434, 436). Giáo sư còn khẳng định: "Hệ thức phong kiến (tức của các quan) chẳng những là bất lực trước các nhiệm vụ lịch sử, nó còn là tội nhân của lịch sử" (sđd, tr. 459).

    Quan điểm bổ túc về Văn-thân:
    Tsuboi đã đưa ra một cách nhìn đầy đủ nhất về Văn-thân từ xưa đến nay. Đại để ông đã phân biệt từ Văn-thân với nhiều từ đồng nghĩa khác, cho ta biết rõ Văn-thân là những nhà nho học dở dang, do đó lỗi thời, dễ bị tự ti mặc cảm và ganh ghét với những người thành công. Tôi xin nói thêm về đời sống nghèo khổ của các ông tú, về những nỗ lực của họ để thoát khỏi cảnh sống tù túng, lòng ganh ghét đầy thù hận của họ đối với đạo Công giáo nói chung và với các vị thừa sai Âu châu nói riêng vì chính đạo này cũng như những người theo đạo đã dìm họ lún sâu vào đời sống nghèo nàn vô vị của họ.

    Trước hết, phải công nhận Văn-thân trên căn bản là một nhà nho, biết vào khoảng vài ngàn chữ hán, học thuộc lòng Tứ thư Ngũ kinh, đã đi thi và đỗ tú tài, nghĩa là đã được chọn đỗ trên 3 hay 4 ngàn thí sinh khác. Tuy nhiên, Văn-thân không phải là một nhà nho bình thường mà chỉ xuất hiện vào thời kì mạt vận của nho giáo ở Việt nam giữa thế kỉ XIX. Theo đó ta phải trở về nghiên cứu lịch sử du nhập và phát triển của Nho giáo tại Việt nam.

    Một cách hết sức tổng quát, ta biết Nho giáo được truyền bá ở Việt nam từ thời Bắc thuộc, khi Việt nam còn mông muội. Nhờ những du học sinh Việt nam sang Trung hoa và trở về làm việc tại quê nhà (như Trương Trọng, Lý Tiến, Lý Cầm), nhất là nhờ Sĩ Nhiếp (187- 226), học vấn ở Nam bang được phổ biến. Nho học không chú trọng về siêu nhiên và siêu hình, đó chỉ là một nền luân lí cá nhân và xã hội được đóng khung trong những công thức nhất định (tam cương ngũ thường), một lí thuyết cai trị và hành động theo tiêu chuẩn của lí trí, trong tổ chức giáo dục, mục đích tổng quát là đạt đến chí thiện nhờ sự thực hiện ngũ luân mà quan trọng nhất là nhân nghĩa. Những giáo điều này thấm sâu vào đời sống dân chúng, tạo nên một không khí lễ giáo rất đặc sắc trong đó nổi bật hai đức tính cơ bản là trung (xét về xã hội) và hiếu (xét về mặt gia đình). Đến đời Lý (1010- 1225), Phật giáo lãnh đạo tinh thần dân tộc, sản sinh một tinh thần mới gốc Ấn-độ: tinh thần siêu việt, bao hàm những khuynh hướng hướng thượng và những tình cảm hướng tha. Nền văn học chữ tâm xuất hiện. Vào thời Trần, giới sinh viên tốt nghiệp từ Quốc-tử giám (dựng năm 1076) và các đại học khác bắt đầu nhập cuộc với xã hội. Nền văn học chữ lí thành hình. Họ tạo được một tinh thần mới gốc Trung-hoa là tinh thần thực dụng, hoà nhập với tinh thần cũ tạo nên một tinh thần mới vừa siêu việt vừa thực dụng, nhờ đó, và được trang bị bằng tinh thần này, thanh niên thời Trần đã bẻ gẫy mọi ý chí xâm lược của ngoại bang.

    Sang đời Lê, Nho giáo, hay đúng hơn Tống nho, phải đương đầu với sự tấn công của Việt nho được thành hình từ thời Hồ Quí Li và phát triển mạnh mẽ với sự tham gia của Chu An, Trần Nguyên Đán, Trần Thế Pháp.v.v.. Cuốn Lĩnh-nam chích quái thu thập các truyện cổ và thần thoại dân gian, tập trung vào việc mô tả con người Việt- nam chân chính sống trung thành với nghĩa tình, đối lập với mẫu người Việt-nam hán hoá do Lý Tế Xuyên, đại diện cho Tống nho, trình bày trong cuốn Việt-điện u-linh tập (1329). Phong trào Việt nho phát triển dưới sự thúc đẩy của Nguyễn Trãi, anh hùng diệt Minh. Việc Nguyễn Trãi bị phong trào Tống nho quật ngã đã giúp cho phong trào Việt nho càng ngày càng thực hiện được những chiến công mới.
    Đến đầu thế kỉ XVII, phối hợp với Lão giáo, Phật giáo và một tôn giáo mới xuất hiện là Công giáo, phong trào Việt nho đương đầu kịch liệt với phong trào Tống nho và đòi hỏi những nhu cầu mới của xã hội phải được giải quyết bằng những phương pháp mới hữu hiệu. Nhạy bén trước tình hình bất ổn cho Nho giáo, Trịnh Tạc báo động. Phạm Công Trứ (1599-1675) được chỉ định soạn thảo một bản tuyên ngôn văn hoá bảo vệ ý thức hệ chính qui. Bản Lê triều tứ thập thất điều được công bố năm 1663. Điều 35 kết án nền văn học nôm na do phong trào Việt nho sáng lập là cha mách qué, là phổ biến tiếng nói dâm đãng:

    Ngũ kinh chư sử xưa nay,
    Với chư tử tập cùng rày văn chương.
    Dạy bèn có ích đạo thường,
    Mới nên san bản bốn phương thông hành.
    Kìa như Thích, Đạo, Phi kinh,
    Lời tà, mối lạ. tập tành chuyện ngoa.
    Cùng là truyện cũ nôm na
    Hết thi tập ấy lại ca khúc này.
    Tiếng dâm dễ khiến người say,
    Chớ cho in bán hại nay thói thuần.
    (Lê triều tứ thập thất điều, các câu 345-354)

    Bản tuyên ngôn chẳng những không có tác dụng gì đối với nhóm nhà văn nôm na, lại còn khích động cho các nhà văn trẻ tiến tới đòi hỏi chính quyền phải thực thi mọi quyền tự do: tự do luyến ái, tự do kết hôn, tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, kể cả tự do tuyển cử người cai trị. Họ đòi hỏi giải phóng phụ nữ và một phong trào văn học vô danh được phát động, trong đó ta có thể kể vài tác phẩm điển hình như Truyện chúa Thao, Truyện ông Ninh, Truyện Phạm Công Cúc Hoa, Truyện Hoàng Trừu, Truyện Tống Trân, v.v..
    Đến thế kỷ XVIII, phong trào văn học nôm na vô danh trở thành rộng lớn hơn với sự tham gia của các nhà văn hữu danh như Nguyễn Gia Thiều, Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Hữu Hào, Hồ Xuân Hương và nhất là Nguyễn Du, đỉnh cao tuyệt đối của phong trào, nơi hội tụ những mơ ước của phong trào được thực hiện.

    Sự thắng thế của các nhà Việt nho làm cho Minh Mạng bối rối. Nhà vua đã lạnh lùng sửa lại lịch sử, xoá bỏ những chi tiết liên hệ tới phong trào Việt nho. Nhà vua ban bố Thánh dụ huấn địch thập điều là

    1. Đôn nhân-luân;
    2. Chính tâm-thuật;
    3. Vụ bản-nghiệp;
    4. Thượng tiết-kiệm;
    5. Hậu phong-tục;
    6. Huấn tử đệ;
    7. Sùng chính học;
    8. Giới dâm thắc;
    9. Thận pháp thủ;
    10. Quảng thiện hạnh.

    Trong 10 điều huấn địch ấy, điều thứ 8, giới dâm thắc (răn giữ lòng dâm) đề cập tới sự giao tế giữa nam nữ và ra lệnh cho các bậc huynh trưởng phải biết giáo hối tử đệ, nam giới thì lấy lễ phép ngăn mình, nữ giới thì dùng trinh tiết giữ mình. Điều thứ 7, sùng chính học (tôn sùng Nho giáo) chĩa mũi nhọn vào đạo Công giáo: "Tả đạo dị đoan, nhất thiết chớ để lừa dối mê hoặc; học thuyết Da-tô lại càng vô ích hơn nữa, thậm chí nam nữ hỗn loạn, hạnh kiểm như cầm thú, dấy gian dựng đảng, tự giẫm lên hình pháp, như vậy là phá hoại tôn giáo, làm hư nát luân thường, lại càng không nên tin". Ngoài Thánh dụ huấn địch thập điều, nhà vua còn cho phép ngụy tạo tác phẩm Gia huấn ca lừa dối dư luận bằng cách lấy tác phẩm của Lý Văn Phức lạm xưng là của Nguyễn Trãi, với mưu đồ hiển nhiên là dùng uy tín của một danh nhân đời Lê tăng cường cho giá trị của học thuyết giáo dục mà nhà vua muốn đề xuất. Cuốn Nhị thập tứ hiếu của Lý Văn Phức đã được tung ra thị trường với mục đích bảo vệ chữ hiếu trung của nhà nho, nhưng trong tinh thần Tống nho, chữ hiếu đã đánh mất linh hồn, chỉ còn lại một cái xác khô héo. Tình trạng về chiều của Tống nho kéo dài đến hết đời Tự Đức, càng ngày càng trở nên lạc lõng, phản động, xa rời thực tế và quần chúng, và hoàn toàn bất lực khi phải đối diện với Công giáo để giải quyết những vấn đề chính trị quốc tế. Năm 1847, khi tiếng súng Tây phương phát nổ lần đầu tiên, các nhà nho nói chung, và Văn-thân nói riêng, không đủ sức để nói lên tiếng nói của mình, không đủ đầu óc để có được những chủ trương hợp thời hợp lí. Tất cả mọi khó khăn họ chỉ giải quyết bằng cách đổ tội cho người Công giáo. Ta thử đi sâu vào những dữ kiện lịch sử để tìm hiểu và đánh giá tư tưởng và hành động của Văn-thân.

    Đời sống nghèo khổ của Văn-thân:

    Ông Yoshiharu Tsuboi trong đoạn văn dẫn chứng ở trên đã đề cập tới địa vị bấp bênh của giới Văn-thân trong xã hội. Họ không phải là quan, vì muốn được gọi là quan thì ít nhất cũng phải đỗ từ cử nhân và phải được vua ban từ ngũ phẩm trở lên, với tiền lương là 35 quan, gạo 30 phương, tiền xuân phục 8 quan. Họ cũng không phải là dân vì đã đỗ tú tài, cũng là người biết chữ thánh hiền, và vẫn tự coi là thầy thiên hạ. Cái địa vị trên không tới, dưới không thông ấy làm cho ông tú dở ông dở thằng, và thường lê một đời sống mạt rệp. Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Trần Tế Xương đã hơn một lần khốn khổ về đời sống hàn nho và tài tử đa cùng của một ông tú.

    Nguyễn Công Trứ (1778-1859) viết Hàn nho phong vị phú vào khoảng 1818, đời Gia Long, mô tả cảnh sống cực kì khốn khổ của nhà nho chưa gặp vận mà cùng cực nhất là chính mình bị hạn chế không thể làm một số nghề chỉ vì mình là nhà nho!

    Tài tử đa cùng phú của Cao Bá Quát (1808-1854) viết vào khoảng năm 1830 là năm chính thức xuất hiện của từ Văn-thân, nếu ta tin vào thông báo của chính Cao Bá Quát trong Chu thần thi tập. Tác giả mô tả cảnh nghèo của ông khi chưa đỗ cử nhân. Một cảnh nghèo bi thảm cùng cực dưới mái tranh dột nát: "Lều nho nhỏ kéo tấm tranh lượp tượp, ngày thê lương hạt nặng giọt mưa sa. Đèn cỏn con gon chiếc chiếu lôi thôi, đêm tịch mịch soi chung vừng nguyệt tỏ".

    Đời sống thân tàn ma dại của các ông tú ông đồ, không ai mô tả được xác thực và bi đát cho bằng Nguyễn Khuyến và Trần Tế Xương. Trong bài Phú ông đồ ngông, ngay ở hai câu đầu, ta đã thấy nhãn tiên cảnh nghèo túng của ông đồ:

    Bốn cóng kê giường
    Vài chồng cặp sách.
    Làm nghề "bán cháo phổi" nhưng lương tiền thì ôi thôi:

    Thầy nài nẫm thêm dăm tiền nữa,
    Chủ cò kèo đưa mấy đồng ra.
    Ruột tượng thắt tưng, nguyên đồ khố rận.
    Khăn tay giắt rốn, rặt giống cau già.
    Cuối cùng, khi về đối diện với chính mình, điếu thuốc cầm trên tay, lòng tan nát rơi rụng như tàn thuốc:
    Gạt nước mắt khóc thầm cùng vũ trụ, trách trời xanh bạn với bút nghiên chi?
    Hở hàm răng cười vụng với giang san, đem mặt trắng vẫy vùng son phấn nước!
    Nguyễn Khuyến đã nói lên được tất cả những đau khổ ngấm ngầm của một Văn-thân sống đồng thời với ông ở Phủ-lí hay Nam-định. Họ là học trò của cụ Hoàng-giáp Tam-đăng. Họ đã nổi lên giết những người Công giáo qui tụ chung quanh Giám mục Puginier ở Kẻ Sở. Tại sao Văn- thân lại thù ghét người Công giáo đến thế? Ta sẽ tìm hiểu ở đoạn sau.
    Trần Tế Xương, qua bài Phú thầy đồ đi ở trọ, đã tự mô tả:

    Có một cô lái,
    Nuôi một thầy đồ
    Quần áo rách rưới
    Ăn uống xô bồ
    Cơm hai bữa cá kho rau muống,
    Quà một chầu khoai lang lúa ngô.
    Sao dám khinh mình, thầy đâu thầy vậy?
    Không biết trọng đạo, cô lốc cô lô!

    Thầy chua chát nhận xét khả năng của chính mình:
    Thầy đồ thầy lề,
    Dạy học dạy hành.
    Ba quyển sách nát, Dăm thằng trẻ ranh.
    Văn có hay thì đã làm quan, võng điều võng thắm.
    Vũ có giỏi đã ra giúp nước, khố đỏ khố xanh.
    Ý hẳn thầy văn dốt vũ dát,
    Cho nên thầy luẩn quẩn loanh quanh!

    Hoàn cảnh của những ông tú như ông thật đáng thương, không biết làm gì để sống nhưng lúc nào cũng lo sợ bị khinh, bị coi thường mặc dầu chính mình cũng tự biết là không có gì để cho người ta kính trọng cả. Cái mâu thuẫn không giải quyết được là ở chỗ đó. Nhưng nếu có gì xảy ra thì người ta lại đổ lỗi cho người khác. Và sống bên cạnh Văn-thân, người Công giáo dễ bị Văn-thân ganh tị và ghen ghét là vì thế.

    Những mâu thuẫn giữa Tống nho của Văn-thân và Tân-ước của người Công giáo:

    Hiển nhiên là có nhiều điểm dị biệt giữa Văn-thân và người Công-giáo.

    Đạo Công giáo là đạo của người nghèo, người manh lệ vô nghề nghiệp, người tội lỗi xấu xa nhưng biết là mình tội lỗi và biết hối cải. Nói cho đúng, đạo Công giáo là đạo của tiểu nhân, nói theo từ ngữ của các nhà nho, chỉ khác một điểm là các tiểu nhân ấy, một khi nhận lãnh ân sủng của Thiên Chúa, lại có khả năng trở thành thánh nhân như Chúa.

    Ngược lại, đạo Nho là "quân tử chi đạo", đạo của người quân tử, qui tụ tất cả những cái hay, cái phải, tổng hợp các đức tính tốt để gây thành cái nhân cách hoàn toàn của con người. Tuy nhiên vì quá cứng nhắc trong quan điểm bất di bất dịch của mình, người quân tử dễ trở thành bảo thủ và đối lập với mọi nỗ lực canh tân, dần dần bị ngạnh kết, bị thạch hoá, rồi bị xã hội đào thải như một tiểu nhân nguy hiểm.

    Đạo công giáo còn là đạo của đàn bà trẻ con. Kinh thánh tràn ngập hình ảnh phụ nữ, nhất là trong tin mừng thánh Lu-ca; nào là phụ nữ ngoại tình, phụ nữ mà đầu có 7 con quỉ dữ, rồi Mác-ta, các bà Maria.v.v.. Bên cạnh phụ nữ là trẻ em. Chúa phán: "Ai không nên như trẻ con thì không được vào nước thiên đàng" (Mt, 19, 14). Ngược lại đạo Nho là đạo của các đấng nam nhi, vị nào cũng oai phong lẫm liệt, không Quản Trọng thì Y Doãn, không Tử Lộ thì Nhan Hồi, còn đàn bà như nàng Nam-tử thì người ta chỉ nói qua loa để cảnh tỉnh bọn đàn ông mà thôi! Khi văn học nôm na bùng nổ đòi giải phóng phụ nữ và cho họ quyền quyết định trong hôn nhân, các nhà nho mà đại diện là Phạm Công Trứ và Trịnh Tạc đã phản ứng dữ dội như thế nào thì khi các thừa sai đến Việt Nam giảng đạo vào thế kỉ XIX, họ cũng đã gặp những phản ứng tương tự về phía Văn-thân. Làm sao Văn-thân có thể chấp nhận chế độ độc thê và nguyên tắc hôn nhân bất khả li khi họ đang có quyền sử dụng nhiều bà vợ và căn cứ trên luật thất xuất, có thể rẫy vợ bất cứ lúc nào! Ngoài ra, phụ nữ còn là khách hàng của họ về bói toán, về địa lí, về y tế và về giáo dục. Giải phóng và thăng tiến phụ nữ là dẹp bỏ nghề coi tử vi của họ, nghề xem đất đai, xem ngày lành tháng tốt của họ. Các nhà hành đạo Công giáo đã đập vỡ nồi cơm của Văn-thân, làm gì họ không căm thù Công giáo thâm gan tím ruột? Làm gì họ không kêu gọi nhau đứng lên vạch mặt chỉ tên những người Công giáo đã bán đứng họ, và bán đứng những người rường cột của làng xóm như họ tức là bán nước.

    Đạo Công giáo chủ trương chỉ tôn kính và thờ lạy một Thiên Chúa. Đạo Nho chỉ chú trọng thờ trời và kính trọng người hiền, người lớn tuổi, nhưng dần dần quan niệm thờ trời được phổ thông và biến thành đạo thờ cúng tổ tiên. Vào thế kỉ XIX, đạo thờ cúng tổ tiên chưa được gọi là đạo ông bà như ngày nay, và cũng chưa mang cái nghĩa thâm sâu như ta hiện có, do đó, việc thờ cúng tổ tiên và những gì liên quan đến việc thờ cúng này bị đạo Công giáo cấm đoán, và mãi vào đầu thế kỉ XX mới bỏ cấm. Giới Văn-thân theo gương Mạnh-tử ngày xưa lớn tiếng hô hào đả đảo các thừa sai và đạo Công giáo, coi đạo này là một tà thuyết cần phải ngăn chặn, những nét bất chính phải cự tuyệt, những lời dâm ô phải khai trừ thì mới tiếp tục được sự nghiệp vĩ đại của tam thánh, tức vua Vũ, Chu-công và Khổng-tử. Đạo Công giáo đương nhiên bị xếp ngang hàng với thuyết vị ngã của Dương Chu và thuyết kiêm ái của Mặc Địch, tất cả đều bị coi là những đạo vô phụ vô quân (không cha không vua) và đều bị gọi một cách khinh bị là cầm thú (Mạnh-tử, Đằng Văn-công, hạ). Vua Minh Mạng sẽ nhắc lại từ cầm thú này trong Huấn địch thập điều của ông ban bố năm 1833. Các nhà Văn-thân cũng không quên xài từ cầm thú này trong bài hịch của họ công bố ngày 19.3.1874 để công kích người Công giáo thậm tệ, chỉ vì, theo họ nghĩ, khi bãi bỏ lệ thờ cúng tổ tiên, người Công giáo lại đụng đến nồi cơm của họ một lần nữa, và lần này rất trầm trọng vì nó thủ tiêu tất cả những quyền lợi vật chất mà nhà nho lãnh đạo tinh thần trong thôn xóm có thể thu hoạch được nhờ tục lệ này.










  10. Được cám ơn bởi:


  11. #6
    teenvnlabido's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Tên Thánh: Giuse
    Giới tính: Nam
    Đến từ: HCM city
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 927
    Cám ơn
    1,503
    Được cám ơn 2,005 lần trong 603 bài viết

    Default

    Trích dẫn tiếp:

    Cái ngu dốt của Văn-thân
    :

    * Về chính trị và tư tưởng:

    "Ngu dốt" là từ của giáo sư Trần Văn Giàu đã dùng để phê phán những "nhận định sai, rất sai (của đình thần) về ý đồ của địch (Pháp), xem quá nhẹ nguy cơ xâm lược". Ông viết: "Nhóm đình thần này ngỡ rằng nước Pháp ở xa nước ta quá, không thể thôn tính nước Nam được. Dốt quá! (x. Trần Văn Giàu, Sự phát triển của tư tưởng ở Việt- nam, tập I, Hệ ý thức phong kiến và sự thất bại của nó trước các nhiệm vụ lịch sử, nxb T.P.Hồ Chí Minh, 1993, tr. 434). Giáo sư Giàu còn viết thêm để giải thích ý nghĩa của từ "dốt" mà ông đã dùng: "ếch nằm đáy giếng nào biết vũ trụ rộng lớn ra sao, nhà nho lúc đó không ai biết tư bản Âu Mỹ là gì." (Sđd, tr. 434). Không biết bây giờ có ai hiểu rõ chủ nghĩa tư bản Âu Mỹ chưa, nhất là chủ nghĩa tư bản Mỹ, nhưng quả thật vào năm 1858, đình thần Huế thật sự là xứng đáng với lời phê nghiêm khắc của giáo sư Trần Văn Giàu. Ấy là giáo sư phê phán bọn đình thần, những nhân vật lịch sử tiếng tăm như Trương Đăng Quế, Phan Thanh Giản, Lưu Lượng, Trần Văn Trung, Phạm Chí Hương, Nguyễn Xuân Hàn, Nguyễn Hữu Thành, Nguyễn Luân, Lê Đức. Nhóm đình thần tả hữu của vua như quí ông Vũ Đức Nhụ, Phạm Thanh, Nguyễn Khắc Cần, Phạm Xuân Quế cũng không tránh được hai chữ khờ khạo (sđd, tr. 435) khi họ đề nghị với nhà vua nếu quân Pháp tự ý rút lui thì ta cho giảng hoà. Thật "không còn khờ khạo nào hơn", giáo sư Giàu quả quyết. Sau khi liệt kê một danh sách đình thần thiển cận với những nhận định sai lầm trầm trọng về thời thế như quí ông Lê Chỉ Tín, Đoàn Thọ, Tôn Thất Thường, Tôn Thất Đạo, Nguyễn Hải, giáo sư Giàu giận dữ viết: "Cả triều đình ngu dốt". (Sđd, tr. 436).

    Giáo sư Giàu còn bình luận về vụ nổi dậy của phong trào Văn-thân năm 1874 ở Nghệ An. Ông viết: "Không thể chối cãi rằng phong trào 1874 ở Nghệ Tĩnh là phong trào yêu nước, do Văn-thân yêu nước khởi xướng. Nhưng cũng không thể chối cãi rằng các nhà Văn-thân yêu nước đã làm những điều rất sai chính trị khi họ xem việt 'sát Tả' là điều kiện thứ nhất của việc 'bình Tây', không biết phân biệt giáo dân bình thường và những giáo sĩ làm tay sai cho giặc Pháp. Họ vơ đũa cả nắm, và vô tình họ đẩy tất cả những người đạo đồ Thiên Chúa qua một bên, bên giặc Pháp. Họ đặt nhiệm vụ 'gìn giữ văn minh Nho giáo' cho cuộc vận động, như thế là bó hẹp quá, là hạn chế quá cái ý nghĩa của cuộc vận động, ý nghĩa đó là cứu nước Việt-nam, chớ nào chỉ bảo vệ riêng một đạo nào, bất kỳ Nho giáo, hay Phật giáo, hay Lão giáo. 'Bình Tây' chỉ chắc mọi người dân đồng ý, còn 'sát Tả' thì vị tất người dân thường đã nhất trí bằng lòng; các nhà Văn-thân khởi nghĩa vô hình trung đã tự cô lập mình, càng dễ bị triều đình đánh dẹp." (Sđd, tr. 369).

    Giáo sư họ Trần quả đã nhận xét sâu sắc và chuẩn xác về chính sách của phong trào Văn-thân. Làm chính trị trước tiên là phải hô hào và thực hiện đại đoàn kết các lực lượng đấu tranh thì phong trào của mình mới phát triển mạnh mẽ và mới sớm đạt được những mục tiêu đề xuất. Phải công nhận rằng nhóm Công giáo thời đó có nhiều điểm mạnh, mà điểm mạnh nhất của họ là họ thấu triệt tình hình quân sự, kĩ nghệ, thương mại trên thế giới; họ đã một phần nào hấp thụ văn hoá châu Âu, hiểu thế nào là dân chủ, tự do, là cá nhân, xã hội, là khoa học kĩ thuật. Nếu thuyết phục được họ tham gia hàng ngũ chiến đấu thì làm sao bọn thực dân có thể thực hiện âm mưu xâm lược của chúng được. Cứ xem cụ Sáu dẹp giặc Phụng năm 1861 thì thấy rõ. Năm 1869, Nguyễn Trường Tộ đề nghị triều đình hưng binh đánh Pháp để giành lại Lục tỉnh, ông Tộ tình nguyện tự thân cầm quân đánh giặc vì ông biết vào năm 1870, Đức sẽ cất quân đánh Pháp và Pháp sẽ thất bại. Một đề nghị sáng suốt như vậy không được ai nghe theo, chỉ vì ông Tộ là một người theo đạo Gia-tô. Trong khi đó các ông Văn-thân chỉ lừa bịp dư luận bằng một lực lượng tưởng tượng. "Văn-thân bốn tỉnh báo cho Tự Đức biết rằng, chẳng những họ có nhân tài lãnh đạo đầy mưu lược, mà cũng đã có số quân cần thiết để giết hết giặc, lấy lại non sông: 10 vạn quân bộ, 6 ngàn quân thủy, 5 ngàn ngựa thám-tử, tất cả đều thiện chiến, lấy quân đó mà đánh giặc thì ai mà thắng được?" (Sđd, tr. 454). Giáo sư Giàu mỉa mai: "Không biết các cụ tìm đâu ra số quân đó, hay chỉ muốn báo cho nhà vua biết rằng: Hoan Diễn do tồn thập vạn binh". (Sđd, tr. 454). Nghĩa là chỉ nói thánh, và nói theo sách vở chứ không có gì là thực tế! Thế mà Văn-thân vẫn còn nói lấy được: "Ta mạnh như sông dài núi cao, trống chiêng đánh lên một tiếng đủ làm tan được súng phá trời của chúng, thẻ linh bài gõ lên tiếng đủ làm đắm được thuyền rẽ nước của chúng". Lời phê của giáo sư Giàu: "Văn-thân bốn tỉnh hay chữ này có cách nói của nhà nho có thể làm cho người đời sau hiểu lầm là thùng rỗng kêu lớn." (nt)

    * Về văn-học:

    Giáo sư Trần Văn Giàu không đề cập tới khả năng văn chương của giới Văn-thân, nhưng những điều ông thẩm định về giá trị tư tưởng cũng như ý thức của giới này cũng đủ cho ta thấy rõ quan niệm của ông về giới Văn-thân. Ta sẽ thấy rằng tư tưởng nào, văn chương ấy; nội dung gì, hình thức đó, cho nên tư tưởng đã nghèo nàn thì văn chương không thể phong phú được; nội dung đã nông cạn thì hình thức không thể đa dạng được. Ta thử phân tích một số bài thơ của giới tú tài Văn-thân để chứng thực rằng trong tay họ, văn học Việt-nam rực rỡ từ ngàn xưa đã bị xuống cấp như thế nào. Ta sẽ lần lượt nói tới Trần Tấn là thủ lãnh của phong trào Văn-thân năm 1874, đến Nguyễn Duật tức tú Uyển, Nguyễn Mậu Bẩm tức tú Bẩm, Nguyễn thị Quyên vợ tên Văn-thân Trần văn Ý tức tú Ý Đậu Bá Nghinh tức tú Ngông, Lê Mẫn Đức tức tú Đức. Tiếc rằng ta không có văn thơ của những tay Văn- thân nổi tiếng như Trần Quang Cán tức đội Lựu, hay Đặng Như Mai tức tú Mai, học trò của Trần Tấn và của Võ Trọng Bình.
    Trần Tấn ( 1822?-1874): là người làng Chi-nê, nay là xã Thanh-chi, huyện Thanh-chương. Trần Tấn đỗ tú tài năm 1842, rồi được bổ làm Bang biện Thanh-chương nên thường được gọi là tú Tấn hoặc cố Bang. Năm 1873, Pháp chiếm Hà-nội và các tỉnh Bắc kì, tú Tấn cùng người học trò là Đặng Như Mai tức tú Mai đòi tổng đốc Nghệ- an là Tôn Thất Triệt họp Văn-thân bàn việc chống Pháp. Triều đình Huế kí hàng ước Giáp-tuất (1874) làm cho ông bất bình, cùng tú Mai, đội Lựu (Trần Quang Cán), tú Khanh (Nguyễn Huy Điển) đứng lên khởi nghĩa, thảo bài hịch Bình tây sát tả bằng chữ hán và Bài ca kêu gọi khởi nghĩa bằng chữ nôm. Bài thơ ca tụng Trần Quang Cán nhiều bản không đề tên tác giả, nhưng xét về nội dung và hình thức có thể đoán đó là tác phẩm của Trần đại lão khóc học trò, bởi vì ngoài thầy học cũ là tú Tấn, đội Lựu không có một ai có thể gọi là thân.

    Bài hịch Bình tây sát tả mang một nội dung rất rõ ràng, phải giết hết bọn Công giáo trước rồi mới thanh toán bọn Pháp sau. Toàn thể bài hịch bốc lên một nỗi căm thù sôi sục đối với giáo dân và giáo sĩ. Không nghi ngờ gì nữa, động lực thúc đẩy nhóm Văn-thân đứng lên khởi nghĩa là sự uất hận của họ đối với đạo Công giáo đã được phổ biến quá mạnh mẽ ở Việt-nam và đã nghiễm nhiên biểu lộ ý chí muốn cạnh tranh với ảnh hưởng của Nho giáo đối với phong tục và văn hoá. Đối với Trần Tấn nói riêng và phong trào Văn-thân nói chung, việc bảo vệ các giá trị truyền thống dân tộc nằm ở vị trí trọng tâm của mọi hoạt động. Không ai nghĩ đến việc tiếp thụ kiến thức Tây phương. Sự phục tòng của giới nho sĩ vào học thuyết của Khổng-tử là triệt để đến mức giáo điều, đến nỗi người ta không cảm thấy nhu cầu phải tìm ra một khẩu hiệu khả dĩ có thể qui hoạch được một hướng đi lên cho đồng bào, vận động mọi người thức tỉnh trước những biến đổi của thế giới, và phát hiện ra cho bằng được một nếp suy nghĩ riêng cho Việt-nam. Sự hận thù đối với đạo Công giáo bắt nguồn ở chỗ nó là một tôn giáo hướng về tương lai, mà đạo Khổng thì chỉ biết trở về quá khứ, mà khốn nạn thay cái quá khứ xa xôi này lại cũng không phải là của dân Việt-nam mà là của Trung quốc! Thế mà khi nói về Công giáo, Văn-thân đã sử dụng một ngôn ngữ cực kì vô lễ, nào là gọi người đi đạo là "bọn đui, bọn điếc, bọn ngu", hoặc tệ hơn nữa "bọn chó, bọn dê, bọn cừu". Công giáo bị kết án nặng nề: "Chúng đầu độc chúng ta để biến nước ta thành một nước Thiên Chúa giáo; chúng xem các ông cha bà mẹ của giống nòi chúng ta như heo chó. Chúng làm nhục đạo đức Khổng giáo". Cuối cùng, bài hịch được chấm dứt bằng những lời lẽ hùng hồn kêu gọi các nhân sĩ đứng lên hành động để tiêu diệt hết giáo dân và giáo sĩ, không trừ một ai, và như thế mới là anh hùng, thấy điều bất nghĩa phải chống trả kịch liệt. Có một điều mâu thuẫn đến hoạt kê là trong bài hịch được nhan đề là Bình tây sát tả, nhưng suốt cả bài không thấy có một chữ động đến bọn thực dân xâm lăng; toàn bài đề cập đến một hành động duy nhất là mạ lị tàn bạo người Công giáo và hô hào tàn sát tiêu diệt họ. Căn cứ vào nội dụng của bài hịch, tôi xóa bỏ chữ bình tây và tôi chỉ gọi bài văn này là Hịch sát tả.

    Trong bài Bài ca kêu gọi khởi nghĩa viết bằng chữ nôm, theo thể lục bát, Trần Tấn còn nói rõ hơn nữa về mối thù trầm trọng của ông đối với Công giáo. Ông viết:

    Vì thằng tả, giận thằng Tây,
    Tuốt gươm chém sạch trận này mới nghe. (Bđd, cc 21-22)
    Bọn "thằng tả" này là kẻ thù không đội trời chung của ông và của Văn-thân:

    Một niềm nhương địch an dân,
    Càn khôn giãi tỏ, quỉ thần chứng tri. (Bđd, cc 27-28).

    Phần còn lại của bài ca dành để kêu gọi nho sĩ "ào ào tiến lên" (c.34). Ông vạch mặt chỉ tên những quan viên "ngu si" và chỉ "lo lòng nặng túi, tưởng chi đạo người" (c. 30); ông cảnh cáo những người làm quan nếu họ phản phúc đi ngược lại quyền lợi của Văn-thân thì họ sẽ bị đào thải:
    Sao mà nghĩ chẳng tới nơi,
    Giở giăn rồi lại cân đai được nào! (cc 31-32).

    Bài ca gồm tất cả 36 câu lục bát, không dở nhưng không có gì đặc sắc. Nếu đối tượng là độc giả bình dân ít học thì bài này còn có đôi chút giá trị vì đó là một bài văn phổ thông, chữ dùng đơn giản, nhiều chỗ toàn nôm ròng, điều mà người bình dân rất ưa thích. Nhưng bài này là một bài ca kêu gọi nhân sĩ ào ào tiến lên để tuốt gươm chém sạch những thằng tả, như vậy đối tượng đâu có phải là giới bình dân. Người có đầu óc văn chương và có thêm đôi chút chữ nghĩa hẳn là không thích lối văn mộc mạc này, từ ngữ nhiều chỗ rất sáo, hình ảnh hoàn toàn vắng mặt, có đoạn lại lạc vần.

    Tóm lại, đọc trước tác của Trần Tấn, ta hiểu tại sao ông lãnh tụ phong trào Văn-thân này chỉ động viên được có một thiểu số đi theo ông để tìm giết hại người Công giáo. Vì không có mấy người được ông thuyết phục cho nên số nhân sĩ hưởng ứng lời kêu gọi của ông rất thưa thớt, chỉ toàn là học trò không thành đạt của ông và những người bạn đi thi trượt của họ, tỉ dụ tú Uyển, tức Nguyễn Duật.

    Nguyễn Duật, hay tú Uyển đã đỗ tú tài thời Thiệu Trị nhưng ông không bằng lòng với học vị tú tài tầm thường. Ông gắng sức thi lại nhiều lần đến nỗi tuổi đã 70 mà ông vẫn vác lều chõng đi thi. Tú Uyển là một Văn- thân điển hình về nỗ lực muốn chiếm đoạt những học vị cao hơn tú tài không những là để xây dựng sự nghiệp mà là còn quyết giải toả mặc cảm tự ti do học vị tú tài gây ra vì ai cũng thấy rằng trong xã hội trọng khoa bảng ngày xưa, chỉ đỗ được cái bằng tú tài là cả một sự ô nhục. Tú Uyển để lại cho đời hai bài văn thì cả hai đều viết về vấn đề thi cử, đó là bài Hỏng thi và bài Nhị liệt phú, cả hai đều viết bằng chữ nôm.
    Bài Hỏng thi được làm theo thể hát nói đủ khổ, trong đó tác giả cho biết khoá thi ấy có tất cả hơn 3.800 sĩ tử. Tâm sự của người đi thi là:

    Bất truy thi văn chí
    Ninh tri bạch thủ tâm.

    Nghĩa là "Không đeo đuổi cái chí học văn chương thì làm sao hiểu được tâm sự của người đầu bạc". Người đầu bạc là tú Uyển. Lần thi cuối cùng, ông đã 70 tuổi, đầu bạc trắng, nhưng ông vẫn "mang chiếc lều mực thước rắn tay già" (c.3). Ông cũng làm bài thi như ai, nhưng mắt ông đã mờ nhìn gì cũng không thấy rõ, cái ngòi bút của ông có lẽ nó cũng già như ông cho nên nó rơi ra lúc nào không biết. Thế là ông bị đánh hỏng. Tuy không đỗ nhưng ý chí của ông rất mạnh. Ông dõng dạc tuyên bố: "Tuổi tuy già mà chí chẳng già đâu (c.14). Ông hẹn: "Khoa này rồi lại khoa sau" (c.15).
    Đọc bài hát nói này, ta có thể xúc động. Không phải vì bài thơ hay, nhưng vì sự quyết chí thi đỗ của tác giả.
    Bài Nhị liệt phú kể lại khoá thi năm 1848. Đây là một ân khoa để đánh dấu năm vua Tự Đức mới lên ngôi, vì năm 1849, năm kỉ-dậu, mới là chính khoa. Bài phú gồm 8 câu, chia làm 6 đoạn, mỗi đoạn có vần khác nhau. Đây là một bài phú hay, nói lên được ý chí quyết thắng của tú Uyển. Ông thành công ở chỗ đã làm cho người đọc sôi nổi cái sôi nổi của ông, hăng hái cái hăng hái của ông, nhưng đồng thời ta cũng thương cho ông là suốt bài phú, ông chỉ đề cập tới việc học việc thi một cách thụ động, không thấy ông đưa ra được một tư tưởng gì độc sáng và có giá trị cá nhân. Bài văn của ông chỉ là một bản tham luận của cấp tú tài, và suốt đời ông chỉ giẫm chân ở học vị ấy, lúc thì làm ông kép, khá hơn thì làm ông mền, rồi lại làm ông mền kép, để rồi cuối cùng lại làm ông mền kép mền, suốt đời luẩn quẩn loanh quanh trên các con đường rầy lội của đồng quê, lạnh lùng cam chịu một cuộc sống mòn trong cái tước hiệu Văn-thân mà ông cho là ô nhục.

    Nguyễn Mậu Bẩm, nhà Văn-thân sống lâu trăm tuổi từ thời Minh Mạng, Thiệu Trị đến Tự Đức, Vì ông đỗ tú tài cho nên dân chúng Nghệ An gọi ông là tú Bẩm hay cố Dặc. Thơ ông hoàn toàn không có giá trị nghệ thuật. Cách dùng chữ lỏng lẻo, luộm thuộm. Lời thơ không có chất thơ. Hình ảnh gợi lên chỉ là những sáo ngữ. Qua những bài thơ của ông, ta thấy được sự nghèo nàn của Văn-thân về tư tưởng, sự bất lực của họ trước những vấn đề lớn của tinh thần sáng tác, sự bất động của họ trong quá trình phát triển náo nức sôi sục của cuộc sống mới đang biến dạng hằng ngày và đang đe dọa đưa xã hội Việt-nam vào con đường phá sản. Cũng vì thế mà Văn-thân căm ghét những người Công giáo như Nguyễn Trường Tộ, cụ Sáu và những nhà nho tiến bộ như Trần Tiễn Thành, Nguyễn Tư Giản, Bùi Viện.v.v... vì những nhân vật này không say mê Khổng giáo như họ và chỉ lăm le thay thế Khổng giáo, hay nói đúng hơn Tống nho, bằng một một hệ ý thức khác mà họ sợ là ý thức Thiên Chúa giáo. Họ không bao giờ hiểu được rằng nước Chúa không phải là thế gian.

    Lê Mẫn Đức: Có người gọi ông là Lê Đức, có sách lại chép tên ông là Lê Đức Mẫn, tự Trương quân, đỗ tú tài giỏi thơ văn lại giỏi nghề thuốc. Ông là bạn thân của Nguyễn Huy Điển tức tú Khanh, một trong những người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Văn-thân năm 1874. Được vua Tự Đức vời vào cung làm thuốc, ông giao du với Tùng- thiện-vương Miên Thẩm, được ngâm vịnh trong phủ của vương và được vương kính trọng. Ông có 3 tác phẩm vừa hán vừa nôm, đó là Quỳnh trai tập, Qui điền tập, Mộng viên tập.
    Một tác phẩm khác của ông, Khuê huấn quốc ngữ ca, dài 56 câu lục bát và 2 câu thất ở đầu bài, tú Đức đã dạy con gái phải tôn trọng tứ đức của nho phong là công dung ngôn hạnh.

    Tứ đức đi với tam tòng là khuôn vàng thước ngọc của nền luân lí Nho giáo. Phụ nữ trong xã hội Nho giáo là một thành phần không có pháp tịch, bị miệt thị, bị khinh khi, bị coi là hèn hạ. Luật tam tòng tỏ ra tuyệt cùng phi lí vì nó phủ nhận mọi quyền tự do của người phụ nữ, bắt buộc người đàn bà suốt đời phải lệ thuộc vào quyền điều khiển của đàn ông. Luật thất xuất còn tàn nhẫn hơn nữa vì nó tuyệt đối phủ nhận toàn bộ quyền lợi của giới đàn bà. Khi tú Đức bắt chính con gái mình phải triệt để tôn trọng những giá trị trên, ông đã thực sự lạc hậu so với những nhà văn của các thế kỉ trước, những tác giả vô danh của biết bao nhiêu truyện ngắn truyện dài đề cao tính tự do của giới phụ nữ về tình yêu và hạnh phúc cũng như quyền bình đẳng tuyệt đối của các bà bên cạnh các ông.

    Đậu Bá Nghinh tức tú Ngông, một nhà thơ trào phúng danh tiếng của giới Văn-thân, tài ba không kém tú Xương nhưng chỉ vì quá sùng bản và bất công đối với các hệ ý thức khác Nho giáo mà ông ít được truyền tụng, trừ bài Chúc thọ vua Tự Đức viết theo thể hát giặm được lưu truyền rộng rãi trong nhân dân nhờ tính sòng phẳng của nội dung và tính phong phú đa dạng của hình thức.

    Tác phẩm này được viết năm 1878, nhân dịp vua Tự Đức tổ chức lễ ngũ tuần đại khánh, mùa xuân năm Quí-dậu. Có lẽ bài chúc thọ này không được gửi đến để mừng thọ nhà vua, nhưng nếu có nhận được, chắc vua Tự Đức cũng không giận, như tác giả đã rào đón, trước cái trò "dân dại dân ngu, gửi lời chúc thọ thiên thu" (cc 84-86).
    Lời chúc thọ của tú Ngông dâng lên vua Tự Đức thực chất chỉ là những lời nói móc họng, nhưng cũng nhờ đó mà ta được biết thái độ chính trị của nhóm Văn-thân đối với chính sách cai trị và ngoại giao của nhà vua. Hiển nhiên là Văn-thân đứng vào phe chống đối, nhưng đó chỉ là một thái độ chống đối tiêu cực rất tai hại cho tiền đồ của nước nhà. Đã không đồng ý với chính trị của nhà vua, tại sao Văn-thân không phân tích cho nhà vua thấy tình hình của đất nước trước cục diện thế giới như những ông Nguyễn Trường Tộ, Nguyễn Lộ Trạch, Đinh Văn Điền, Nguyễn Hiệp, Lê Đình, Phan Liêm, Trần Tiễn Thành, Nguyễn Tư Giản, Vũ Phạm Khải, Trần Bích San đã làm, mà chỉ viết lách lung tung và ăn nói xỏ xiên. Như thế chỉ làm cho tình hình xã hội bi thảm hơn chứ có giúp được gì cho nhà vua! Nếu không trước tác được đàng hoàng thì ít nhất cũng nên bắt chước ông Hoàng Tam- đăng tập hợp học sinh và đồng bào thành đội ngũ trực diện với quân xâm lăng, hay theo gương của các anh hùng Cần-vương sau này nhất loạt nổi dậy để đánh đuổi thực dân Pháp.

    Trong bài chúc thọ, tôi lưu ý đặc biệt đến 3 câu 47, 48, 49:

    Rồi cụ xứ nhà thầy,
    Thôi nhà chung đi cả.
    Thôi đạo đường đi cả.

    Nghĩa là, nói một cách khác, nhóm Văn-thân chỉ mơ ước có một chuyện duy nhất là làm sao cho bọn Công giáo chết hết đi thì họ mới ăn ngon ngủ yên được! Và may ra họ mới để tâm vào vấn đề giải quyết những bài toán mà thời cuộc đặt ra cho họ. Vào năm 1878 này, Nguyễn Trường Tộ đã chết được 7 năm, Vũ Phạm Khải 6 năm, Trần Bích San 1 năm.v.v.. mà không thấy có một Văn-thân nào thay thế vào những chỗ trống ấy. Thế mới biết Văn-thân chỉ là một nhóm phá hoại chứ không phải là một tổ chức có chương trình xây dựng đất nước có qui mô. Ta cũng nên biết rằng vào năm 1866, chính vua Tự Đức đã theo lời đề nghị của tam nguyên Vị-xuyên sử dụng một nhân tài kiệt xuất của đất nước thời đó là Nguyễn Trường Tộ. Sau khi Pháp đại bại năm 1870 trước sự tấn công của Đức đúng như lời tiên đoán của Nguyễn Trường Tộ thì vua Tự Đức bắt đầu suy nghĩ về thực lực và kinh tế của Pháp, rồi khi họ Nguyễn qua đời, nhà vua bắt đầu tự xây dựng cho mình một chính sách riêng đối với sự đe dọa của Pháp. Từ năm 1877 trở đi, nhà vua đã biết nặng lời quở trách các quan về sự thiển cận của trí tuệ họ trước những vấn đề thời cuộc. Nhà vua bắt đầu lãnh đạo triều đình trong nỗ lực chống lại áp lực xâm lăng của Pháp. Nhà vua thỉnh cầu các quan phải là những Gia- cát Khổng-minh thì mới phân tích đúng tình hình và mới tìm ra được những biện pháp thích đáng để đương đầu với kẻ thù. Đến năm 1878 mà Văn-thân còn mỉa mai trách khéo nhà vua đã bất lực không giải quyết được những vấn đề của thời đại thì sự thực, so sánh với nhà vua, các ông Văn-thân còn thua nhà vua rất xa về sự bén nhậy trước tình hình chính trị, mặc dầu vua Tự Đức cũng không phải là một nhà chính trị tài ba gì.

    Nguyễn thị Quyên (1830-1897?): Bà là con gái út của Uy Viễn tướng công Nguyễn Công Trứ (1788-1858), lí thuyết gia của vua Minh Mạng, tác giả bài Kẻ sĩ phổ biến năm 1833 là tuyên ngôn của chính sách văn hoá Việt-nam do triều đình chủ trương. Bà Quyên là vợ tú tài Trần Văn Ý, một Văn-thân, nên thường được gọi là bà tú Ý.
    Là con gái của một nhà đại trước tác và đại kinh doanh, bà tú Ý không kế thừa được những tư tưởng lớn và những hoạt động dinh điền vĩ đại của cha. Bà chỉ học được ở cha bài học "cầm chính đạo để tịch tà cự bí" (Kẻ sĩ) mà tà với bí bà chống không phải là Dương Mặc, mà chính là Công giáo.

    Qua bài Nhắn cố đạo Tây, bà tú Ý cho rằng tất cả những tư tưởng và học thuyết của đạo Công giáo là thừa, là vô dụng. Bà rõ ràng có thiện chí bảo vệ các giá trị của Nho giáo vốn tồn tại lâu dài nhờ vào một hệ thống tổ chức ăn khớp với nhu cầu an ninh, khả năng lí trí và quan hệ tình cảm giữa mọi thành phần trong xã hội. Nó có tính nhập thế mạnh mẽ và có tiềm năng thấm sâu vào cốt tủy của nhiều loại hình văn hoá, đặc biệt là văn hoá Việt-nam. Tuy nhiên, vì tính hoàn chỉnh của nó, Nho giáo thường nặng nề trong tư thế biến hoá để thích nghi với những tình huống mới, do đấy mà nó dễ bị co rúm trong tính thủ cựu, độc tài, chấp nhất và nhiều khi phản động. Ngay việc bà tú Ý xua đuổi các nhà truyền giáo tây phương về nước họ là một hành động áp bức tư tưởng tàn nhẫn. Nó bị nhiễm độc tố giáo điều. Nó khước từ mọi đối thoại tự do, dân chủ. Nó bóp nghẹt mọi toan tính phê phán, nỗ lực bao dung, mọi "hoài bão sáng tạo mới", đúng như nhận xét của giáo sư Hồ Lê trong bài báo Cái hay và cái dở của Nho giáo, đăng trong tập san 5 năm Hán Nôm 1991-1995 do Trung tâm nghiên cứu hán nôm xuất bản, 1995, tr. 166-170.

    Bài thơ này còn chứng thực rằng vì thiếu hẳn tác dụng thẩm thấu đối với các trào lưu tư tưởng khác, phong trào Văn-thân khép kín mọi cửa ngõ ra vào, nó không thu nhận được bất cứ một luồng ảnh hưởng nào từ bên ngoài tới, và rồi chính nó cũng bị ngạnh kết dần dần trong cái vỏ cứng nhắc của nó, để rồi chết dần chết mòn trong sự cô độc lạnh lùng.



  12. Được cám ơn bởi:


  13. #7
    Tuan Anh's Avatar

    Tuổi: 19
    Tham gia ngày: Jun 2016
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Việt Nam
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 46
    Cám ơn
    64
    Được cám ơn 24 lần trong 17 bài viết

    Default

    Cảm ơn bạn nhiều, bây giờ mình mới biết Văn Thân là phe sát hại Công Giáo. Đúng như bạn nói, có rất nhiều người kết tội cha Phêrô Trần Lục là tay sai cho Pháp, nói ông đàn áp các phong trào yêu nước, nhất là cái web sachhiem, giaodiem,... bạn có thể cho mình thêm tài liệu về lm Phêrô Trần Lục được không? Mình cảm ơn

  14. Có 2 người cám ơn Tuan Anh vì bài này:


  15. #8
    dangngocan's Avatar

    Tham gia ngày: Nov 2010
    Tên Thánh: Maria-Giuse
    Giới tính: Nam
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 204
    Cám ơn
    53
    Được cám ơn 454 lần trong 146 bài viết

    Default

    Teenvnbilado đã viết :

    Chẳng có ai trên thế giới ngày nay mà lại ca ngợi bọn diệt chủng IS là những người Yêu nước, chỉ trừ đồng bọn của chúng ! Vấn đề đạo Công Giáo và đảng Văn Thân mặc dù hiện nay đã có nhiều sử gia không Công Giáo nhìn ra Công Lý, nhưng không phải là đa số ! Bởi vì có một vấn đề đáng lưu tâm : Trên internet hiện nay rất dễ dàng vớ được vô số bài viết ca ngợi những quý ông tiên sư sinh đại nhân Văn Thân là những người yêu nước, và hết sức vu vạ bôi nhọ cho những giám mục linh mục, giáo dân Công Giáo là làm tay sai cho giặc Tây, nhưng rất ít hoặc rất khó kiếm những sự bênh vực cho lẽ phải, hoặc những bài viết phản biện những sự bôi nhọ vu cáo và xuyên tạc lịch sử này !

    Lời bàn ; Luôn luôn và mãi mãi cho đến khi không còn con người có mặt trên trái đất này thì mói hết những bách hại người theo đạo và các công trình Công Giáo. Không phải họ thắng nhưng là Luxiphe mà Thiên Chúa dùng như luôn trau dồi Đức tin cho con cái Ngài.
    Chúa Ki-tô đã phán : Cho muôn sức hùng mưu ma chước quỉ không hề chuyển rung Hội Thánh Ta.


    Cám ơnTeenvnbilado giải độc, mà chí ít cũng lọt vào nảo trạng của những người lòng ngay tìm hiểu các vấn đề về Công giáo.

    Kính,

  16. Có 2 người cám ơn dangngocan vì bài này:


+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com