|
|
BÀI GIẢNG – LỄ MỒNG HAI TẾT
“ĐỪNG LÀM CHA MẸ BUỒN KHI CÒN Ở VỚI MÌNH”
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Anh chị em thân mến,
Mồng Hai Tết là ngày sum vầy gia đình, ngày Hội Thánh mời gọi chúng ta cầu nguyện cho ông bà, cha mẹ, cho mái ấm được bình an và yêu thương. Nhưng bên cạnh những lời chúc tốt đẹp, hôm nay chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại cách mình đang sống với cha mẹ mỗi ngày.
Tôi muốn kể anh chị em nghe một câu chuyện rất ngắn – nhưng rất đau.
Ngày xưa, trước cửa một ngôi nhà có một chiếc ghế gỗ cũ. Chiếc ghế thấp, mòn vì năm tháng. Mỗi chiều, người già trong nhà ngồi đó. Không phải để nghỉ ngơi – mà để chờ. Chờ con đi học rồi khi con lớn lại chờ con đi làm về.
Người trẻ về nhà rất muộn, mang theo mệt mỏi, áp lực, bực dọc. Người già chỉ hỏi một câu rất khẽ:
“Hôm nay con có đói không?”
Vậy mà người trẻ cau mày: “Con mệt rồi!”
“Cha mẹ hỏi nhiều quá!” “Để con yên!”
Nói xong, người trẻ thấy nhẹ vì cắt được cái đuôi hay làm phiền. Còn người già thì lặng lẽ đứng dậy. Chậm hơn mỗi ngày. Chiếc ghế vẫn ở đó. Nhưng thời gian người già còn ngồi trên đó thì ngắn dần.
Một ngày trời trở lạnh. Người trẻ về nhà. Chiếc ghế vẫn đặt trước cửa. Nhưng không còn ai ngồi nữa. Lúc ấy người trẻ mới nhận ra: Chiếc ghế không hề cũ –Chỉ là người ngồi trên nó đã già đi quá nhiều.
Anh chị em thân mến,
Câu chuyện ấy không xa lạ. Nó rất gần với đời sống chúng ta hôm nay. Ta bận rộn. Ta mệt. Ta căng thẳng. Ta dễ gắt gỏng với chính những người yêu thương mình nhất: cha mẹ, ông bà.
Có khi cha mẹ hỏi đi hỏi lại một chuyện.
Có khi các cụ chậm chạp, quên trước quên sau. Có khi chỉ muốn nói chuyện một chút, hỏi han một chút.
Nhưng ta lại đáp bằng sự khó chịu, im lặng, hoặc lạnh lùng. Ta nghĩ còn nhiều thời gian. Nhưng thật ra thời gian không chờ ai.
Lời Chúa dạy chúng ta: “Hãy thảo kính cha mẹ.” Không chỉ bằng bổn phận, mà bằng tình yêu cụ thể mỗi ngày:
– Một lời nói dịu dàng.
– Một cái nắm tay.
– Một bữa cơm ăn chung.
– Một chút kiên nhẫn lắng nghe.
– Một lần ngồi lại bên chiếc “ghế chờ” của cha mẹ.
Hiếu thảo không đợi đến lúc cha mẹ mất mới thắp hương, dâng lễ, khóc thương. Hiếu thảo là biết yêu thương khi cha mẹ còn sống, còn nghe được, còn cảm nhận được.
Mồng Hai Tết không chỉ là ngày sum vầy, mà là ngày nhắc ta sống chậm lại, quay về với gia đình, hàn gắn những khoảng cách, nói những lời yêu thương mà lâu nay ta ngại nói.
Anh chị em thân mến,
Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta: “Hãy thảo kính cha mẹ, để ngươi được hạnh phúc và sống lâu trên mặt đất.” (x. Xh 20,12) Và Thánh Phaolô cũng khuyên nhủ: “Hỡi những người làm con, hãy vâng phục cha mẹ trong Chúa, vì đó là điều phải đạo.” (Êp 6,1)
Hiếu thảo không chỉ là một bổn phận luân lý, mà là con đường dẫn tới bình an và phúc lành. Mỗi lời nói dịu dàng, mỗi cử chỉ quan tâm dành cho cha mẹ hôm nay chính là cách chúng ta đáp lại tình yêu Thiên Chúa.
Xin cho mùa xuân này trở thành một khởi đầu mới trong các gia đình:
– Biết nói lời cảm ơn thay vì cáu gắt,
– Biết lắng nghe thay vì vội vàng,
– Biết ở lại bên nhau thay vì xa cách.
Ước gì không ai trong chúng ta phải đứng lặng trước một “chiếc ghế trống” của muộn màng và ân hận. Hãy yêu thương khi còn có thể. Hãy hiếu thảo khi còn thời gian bên cha mẹ.
Xin Chúa Xuân chúc lành cho mọi gia đình, cho ông bà cha mẹ được bình an, mạnh khỏe; cho con cháu biết sống hiếu thảo, dịu dàng và biết ơn – để mỗi mái nhà thật sự là mái ấm của yêu thương và bình an. Amen.
Các chủ đề cùng thể loại mới nhất:
|
|