Chỉa sẻ với mọi người những vần thơ của nhà thơ Xuân Thanh
THẮC MẮC
Con hỏi Chúa này: sao gọi con Khi con chưa biết bước lon ton Chỉ là giọt máu đỏ tròn tròn Chúa đã cất tiếng gọi “con con”
Con hỏi Chúa này, sao chọn con Bé xíu xìu xiu chẳng biết gì Chỉ biết chớp mắt trông thiệt ngộ Chỉ thích làm nhóc tí tì hon
Con hỏi Chúa mà “ sao yêu con…” Con nghịch như quỷ phá trời non Hay lén vặt râu chọc bụng Chúa Chúa nhột Chúa cười “ phá, nhóc con!”
Con đã nói rồi sao chọn con Con chẳng ngoan ngoan ứ hiền hiền Người ta hay bảo con… chập điện Ai biểu Chúa liều… cứ chọn con?
Lỡ chọn con rồi Chúa có ngon Cho con mãi mãi theo chân Chúa Sớm trưa chiều tối mình ca múa Khúc nhạc yêu thương khúc ân tình
Không phải con thích nói linh tinh Tình con vốn rất chi bé nhỏ Ẩn trong vu vơ và khờ khạo Điên điên nhảm nhảm mới là con
Chúa bảo là Chúa rất yêu con Làm như con không yêu Chúa á Đem tình mình ra chợ cân nhá Bảo đảm… tình Chúa cỡ tình con ^^
Con bảo Chúa này … nếu gọi con Nhớ gọi từ lúc con lon ton Nghe Chúa thủ thỉ khi còn ngủ Con dệt tình thơ tự chào đời.
Chào đời con gọi “ Chúa ới ơi Từ nay nhóc là con của Chúa Chúa hết cô đơn – có nhóc rùi…” 31.07.’09
DƯỜNG NHƯ
Dường như tay mình để ngỏ Đánh rơi một chút yên bình Dường như phố chiều chợt nhỏ Giọt nắng cuối ngày hắt hiu Dường như cánh hạc liêu xiêu Nghiêng nghiêng vùng chiều lộng gió Dường như mình còn đứng đó Chơ vơ bên quán ven đường Dường như lỡ mất yêu thương Loanh quanh bước người lữ thứ Dường như lá khô tư lự Chênh chao. Luống cuống. Lòng vòng Dường như nắng cũng long đong Mệt nhoài đọng trên lá biếc Dường như lòng người mỏi mệt Miên man tìm chỗ tựa đầu Như chim mong tìm chỗ đậu Lòng ta ngơ ngác tìm Người Đôi vai Người đang để ngỏ Chờ ta trọn một giấc dài… Dường như trăm chiều mệt mỏi Bên Người , ta có ngày mai… Xuân Thanh Biên Hòa, 15.03.’10
TRONG TIM EM…
Có điều gì trong trái tim em Là yêu thương? Là giận hờn? Chẳng biết! Có điều gì trên đôi chân mải miết Lạc lõng bơ vơ trong cuộc đời mình. Có điều gì trong trái tim xinh Khi gió đùa gọi tình yêu rộn rã Em ngượng ngùng với thiên nhiên khe khẽ Tiếng lá rơi sao ngỡ tiếng ai về… Có điều gì trong tim bé ngủ mê Em giật mình giấc mơ đời bình lặng Có tiếng hát đưa em về xa vắng Và đâu đây văng vẳng tiếng ru hời Có điều gì như tiếng hát à ơi Lời ru em đêm ngày thơ vụng dại Tiếng ru hời tiếng ngày xưa xa mãi Em một mình khóc tuổi thơ bay… Có điều gì trong trái tim mê say Dặn em sống cho đời nhiều vọng ngóng Nhắc em cười giữa muôn trùng thất vọng Có điều gì lấp lánh giữa trời mây…? Có điều gì sâu thẳm trái tim em…?