Chị đi xa gửi quà về cho mẹ là một lọ thuốc nhuộm tóc, toàn chữ Tây chữ Tàu. Ở quê chữ nghĩa có hạn, không ghi rõ cách sử dụng sao biết được. Bố đem gội đầu và thắc mắc : - Sao dầu gội gì mà không có bọt vậy con? Bố đổ cho gần nửa lọ. Gội xong tóc bóng và đen mới ngộ ra là thuốc nhuộm. Mọi người nhìn nhau cười. Nghe các em kể lại, tôi ngân ngấn nước mắt. Chúng tôi vô tâm quá. Bố mẹ cả một đời vất vả...
Nguyễn Thị Liễu
NGÀY HỌP LỚP
Hai năm đầu ngày họp lớp cũ mọi người đến rất đông đủ. Tay bắt mặt mừng, hỏi chuyện nhau đủ thứ, bao kỷ niệm thật vui dưới mái trường cấp ba xưa chan chứa ùa về. Rồi bận bịu với những công việc riêng, ngày họp lớp mọi người đến thưa dần. Mười năm sau đó, ngày ấy bị lãng quên. Hai mươi năm sau, với những bon chen hối hả của cuộc sống thường nhật, nhiều lúc ngồi buồn lại nhớ lại những kỷ niệm xưa, thèm lắm một ngày họp mặt tay bắt mặt mừng...
Nguyễn Tấn Thành
ĐIỆN THOẠI
Cả cái xóm nghèo này chỉ nhà tôi là có điện thoại. Ai cũng đến nhờ để gọi, nhắn tin. Tôi bực mình vì cứ bị quấy rầy khi đang tập trung làm việc. Chiều nay chuông điện thoại lại reo... Nghe giọng lạ, tôi lập tức cúp máy rồi bực dọc rút dây điện thoại... Mấy hôm sau, chị Ba hàng xóm cứ gặp ai cũng khóc lóc thở than. Ba chị dưới quê trở bệnh và mất mà chị không hay để gặp mặt lần cuối, bởi người nhà không sao nhắn tin được cho chị. Nghĩ đến cú điện thoại hôm ấy, tôi cúi đầu ân hận.
Nguyễn Thanh Xuân
ÁNH SÁNG
Ngày anh cầu hôn, chị không dám tin là sự thật. Nghĩ anh nhất thời nông cạn, chị từ chối và tìm cách trốn tránh anh. Nhưng tình yêu có lý lẽ riêng của nó, chị đã không thể chạy trốn được tấm chân tình tha thiết của anh. Hai người lấy nhau. Rồi cu Tí chào đời. Mỉm cười mãn nguyện, chị hôn lên trán con : “Tuy mắt mẹ không thể nhìn thấy nhưng con và ba mãi mãi là ánh sáng của cuộc đời mẹ.”
Nguyễn Tấn Thu Tâm
LƯƠNG TÂM
Anh là sinh viên báo chí năm cuối, đang rất cần có bài gửi đăng báo làm “vốn” xin việc sau này. Tình cờ gặp một vụ tai nạn giao thông trên đường, anh ào tới tác nghiệp : chụp tới tấp hiện trường, hỏi rất nhiều người chung quanh tình tiết vụ tai nạn, mặc cho người bị nạn vẫn chưa được đưa tới bệnh viện. Hôm qua trên giảng đường, anh hùng biện trước lớp rằng : nhà báo phải là người đặt lương tâm lên hàng đầu (!)
Tháng 7 là vào kỳ thi đại học. Vậy mà em nó vẫn chẳng chịu học hành. Nó nhắc thì em nó bảo : “Học cao để mà làm gì?” Trên chiếc xe buýt về Bình Dương, gặp chị bán vé số dắt theo đứa con nhỏ. Chị tâm sự mỗi ngày kiếm được ít tiền, chị cố dành cho thằng cu đi học. Thằng cu khoe với nó : “Con học lớp 2 rồi, mai mốt con sẽ làm bác sĩ!” Hai cảnh đời, hai suy nghĩ sao khác nhau quá!
Dương Tử
PHẢI NHƯ THẾ KHÔNG
Người ta thường nói : “Không có anh chắc em không sống nổi!” Tôi đã cười, cho là cường điệu. Bây giờ, ở vào cảnh đó, người yêu dấu bỏ tôi một mình. Tôi vẫn sống đấy, vẫn làm việc, vẫn phải vật lộn với đời thường. Thế nhưng, vẫn thấy như thiếu một thứ gì đó làm đau nhói trái tim tôi. Thiếu thứ đó, cuộc sống tôi không còn ý nghĩa. Giờ tôi đã hiểu vì sao thiếu-người-yêu-mình-không-sống-nổi. Chính là trái tim không sống nổi đó thôi!
Hoài Anh
CÁI BÓNG
- Mẹ ơi, về đi mẹ! Tiếng con khóc trong đêm khi nhìn ngọc đèn đường hắt qua khung cửa, ánh sáng mớ mớ với cái nóng oi bức soi rọi cái góc mùng vá víu cột chùm tạm bợ, nơi tôi ở tạm ngủ nhờ qua đêm. Lần đầu tiên dẫn con lên thành phố. Tôi đi tìm cái bóng của tôi. Bàn tay bé xíu níu lấy mẹ đi theo bước dài ngập ngừng xa lạ, những con đường dài, xa càng thêm xa, bay theo bụi mờ. Nhìn bánh xe lăn nhanh, đi qua đêm, đi qua hạnh phúc mong manh, những chuyến xe đến rồi lại đi. Bỏ lại cái bóng của tôi đổ dài phía sau. Khắc khoải.
Ong Thị Kim
NỖI LÒNG CỦA MẸ
Khi còn nhỏ tôi là đứa trẻ dễ rơi nước mắt. Xem một đoạn phim buồn, tôi chảy nước mắt. Đọc một đoạn văn buồn, tôi chảy nước mắt. Nghe họ khóc đám ma, tôi cũng chảy nước mắt. Mẹ nói tôi đa sầu đa cảm, cuộc đời sẽ khổ lắm đây!? Lớn lên, lập gia đình, vào Sài Gòn sinh sống. Gia đình không được tốt đẹp lắm : chồng bê tha, con đi bụi. Cha, mẹ, anh chị vào thăm tôi vẫn vui vẻ cười nói không một giọt nước mắt nào cả. Nhìn tôi, mẹ khẽ nói : - Vậy mà mẹ cứ lo cho con!
Phùng Trần Bích Trâm
KHOẢNH KHẮC NGỌT NGÀO
Nó đến bất ngờ. Khi tôi chưa kịp ý thức về nó, nó đã đến. Chớp nhoáng, chỉ vỏn vẹn trong vài giây và mấy chục ngàn tích tắc đồng hồ. Cái cảm giác khó tả nhất, kỳ lạ nhất của con tim và khối óc khiến chân tay tôi lạnh toát, toàn thân run lẩy bẩy. Mọi vật xung quanh nhạt nhòa, đảo lộn, tôi nhắm chặt hai mi mắt lại, đôi môi cứng đờ, vô hồn nhưng không hề... vô cảm. Đó là lần đầu tiên tôi biết thế nào là một nụ hôn ngọt ngào!