Giới thiệu cả nhà bộ từ điển Nghệ Tĩnh Quảng
Mi : có nghĩa là Mày
Tau : có nghĩa là Tao
Mô : có nghĩa là Đâu ? (vd : mi đi mô đó thì dịch ra giọng Bắc là Mày đi đâu đấy)
Tê : có nghĩa là Kia
Ni : có nghĩa là Này
Rứa : có nghĩa là Thế
Răng : có nghĩa là Sao (vd Răng rứa ? dịch ra giọng Bắc là Tại sao thế? )
Ngày Mốt : có nghĩa là Ngày Kia ( vd : mốt tau mới về. dich ra giọng Bắc là Ngày kia tao mới về )
Đọi : có nghĩa là Bát
Trốc : có nghĩa là Đầu
Tru : có nghĩa là trâu
Lè : có nghĩa là Đùi
Nhễ : từ này í chê bai có thể dịch là Chuối (mạnh hơn nhiều) or Bựa
Chộ : từ này có nghĩa là Thấy
Chi : có nghĩa là Gì ?
NỎ : có nghĩa là KHÔNG. (Ví dụ Nỏ đi, NỎ cho...nhưng mà không có câu Đi NỎ hay Cho Nỏ đâu nhá...từ NỎ chỉ đứng trước động từ...) - Thank Gấu Nhung
Bổ : có nghĩa là Ngã (vd : nó bị bổ xe. dịch là Nó bị ngã xe)
Trốc Cúi : có nghĩa là Đầu Gối
Ngái : có nghĩa là Xa (hịc lần đầu tiêng nghe từ này là vào đầu năm 1, kon bạn nó nói mình mặt cứ đờ ra ko hỉu nó nói jè, hịc). VD : Nhà mi có ngái trường ko? ~~> nhà mày có xa trường ko?
Nác : có nghĩa là Nước (nước uống í)
Môi : có nghĩa là Muôi (cái muôi chan canh í)
Su : có nghĩa là Sâu (VD : Ao ni su ri ~~> Ao này sâu thế)
Hầy : có nghĩa là Nhở (vd : Hay hầy ~~> Hay nhở or Ai đó hầy ~~> Ai đấy nhở )
Đài : còn có 1 nghĩa nữa là cái gàu múc nươc, hehe
Cươi : có nghĩa là Sân
Nương : có nghĩa là Vườn
Rọng : có nghĩa là Ruộng
Mần : có nghĩa là Làm (vd Cha mệ cháu đi mần rọng rồi ạ ~~> cha mẹ cháu đi làm ruộng rồi ạ)
Mệ : có nghĩa là mẹ
con ròi : có nghĩa là con Ruồi
Choa : Có nghĩa là bọn tao
..................................................
Một vài bài thơ quê :D
Con trâu thì gọi là tru
Con giun thì gọi là trùn đó nha
Con gà thì kêu con ga
Còn con cá quả gọi ra cá tràu
Con sâu lại gọi là trâu
Bồ câu thì gọi cu cu đó nà
Con ruồi lại gọi là ròi
Con troi thì gọi con giòi nhớ chưa
Con bê còn gọi là me
Con mọi là muỗi khi nghe đừng cười
Mà cười là choa chửi thẳng tưng
Trốc cha mi khái cạp là đầu bố mày hổ tha
Mả cha là ngôi mộ của ba
Mải Ông cha mi xéo là Ông bố mày cút đi
Muốn ở đất nghệ tĩnh phải biết chuyên cần
Học nhiều từ ngữ âm vần nghe chưa
Con người thì gọi con ngài
Còn từ ni nữa nói nghe cùng rầy(ngượng)
Mà có nói thì bây mới biết
Hun – hôn, cưa – tán, váy – mấn
Môi – mui, đầu – trốc, ngứa – ngá
Sờ - rờ, nằm mơ gọi là mớ
Nhớ ghi cho kỹ kẻo rồi lỗ to
Khủy chân thì gọi ắc lè
Cơn – cây, Chủi – chổi, gốc – cộc
Sân – cươi, đường - đàng, rú - núi
Nhởi – chơi, lười – nhác, mần – làm đó nghe
Đêm nằm nếu đói đừng lo
Nhảy vô nhà bếp tìm nồi nấu cơm
Ngọ nguậy là cái đũa bếp
Giáp đít là cái rế nồi hiểu chưa
nước – nác, đọi – bát, mươn – bàn
Nướng - náng, luộc – looc, muối – mói
Gói – đùm, chum – vại, rổ - rá
dái dê là quả cà dài
mắm tôm – ruốc, Thóc – ló, ngó - nhìn
Lỡ yêu ngài(người) ở đất quê choa
Thì nên chịu khó học từ nhiều mà cưa
Nhưng học ri vẫn chưa ăn thua
Cái "gầu" thì gọi cái "đài"
Ra "sân" thì bảo ra ngoài cái "cươi"
"Chộ" tức là "thấy" em ơi
"Trụng" là "nhúng" đấy, đừng cười nghe em
"Thích" chi thì bảo là "sèm"
Khi ai bảo "đọi" thì đem "bát" vào
"Cá quả" thì gọi "cá tràu"
"Vo trốc" là bảo "gội đầu" đấy em
Nghe em giọng Bắc êm êm
Bà con hàng xóm đến xem chật nhà
Khi "mô" sang "nhởi" nhà "choa"
Bà "o" đã nhốt "con ga" trong chuồng!
Em cười bối rối mà thương
Thương em một, lại trăm đường thương quê
Gió lào thổi rạc bờ tre
Chỉ qua giọng nói cũng nghe nhọc nhằn
Chắt từ đá sỏi đất cằn
Nên yêu thương mới sâu đằm đó em.
Mình rất thích nghe người Nghệ An nói chuyện mà và hình như cũng rất có duyên với người NA hay sao ý.hihi Nhưng người Hà Tĩnh với Quảng Bình thì chịu luôn tại họ vừa nói tiếng địa phương mà giọng nói của họ cũng rất khó nghe . Mình có tiếp xúc nc với họ rồi. Hic ngồi nghe họ nói 1 hồi mà có hiểu chi mô mà cứ phải hỏi đi hỏi lại xem họ nói cái chi đó chứ nghe 1 lần mà không hỏi lại thì chịu luôn , không biết họ có tưởng mình có vấn đề về tai không nữa .hihi.
Ôi khổ, đồng bào một nước thôi đấy, thế mà chia ra trăm ngôn chục ngữ. Người Nam mà nói thì ai cũng hiểu, mà người Trung nói thì ai cũng ung, cũng ú cả đầu. Không biết giọng người miền nào là khó nghe nhất nhỉ?
Mình rất thích nghe người Nghệ An nói chuyện mà và hình như cũng rất có duyên với người NA hay sao ý.hihi Nhưng người Hà Tĩnh với Quảng Bình thì chịu luôn tại họ vừa nói tiếng địa phương mà giọng nói của họ cũng rất khó nghe . Mình có tiếp xúc nc với họ rồi. Hic ngồi nghe họ nói 1 hồi mà có hiểu chi mô mà cứ phải hỏi đi hỏi lại xem họ nói cái chi đó chứ nghe 1 lần mà không hỏi lại thì chịu luôn , không biết họ có tưởng mình có vấn đề về tai không nữa .hihi.
Tại sao người Nghệ An nói thì bạn nghe mà người Hà Tĩnh với Quảng Bình nói thì bạn ko nghe nhỉ?
Thật ra phần đa người Nghệ An và Hà Tĩnh nói giọng giống y nhau, Nếu bỏ hết từ địa phương ra thì nghe một hồi là hiểu à:10:
Chỉ là giọng hơi nặng chút xíu thôi.
Tại sao người Nghệ An nói thì bạn nghe mà người Hà Tĩnh với Quảng Bình nói thì bạn ko nghe nhỉ?
Thật ra phần đa người Nghệ An và Hà Tĩnh nói giọng giống y nhau, Nếu bỏ hết từ địa phương ra thì nghe một hồi là hiểu à:10:
Chỉ là giọng hơi nặng chút xíu thôi.
Không phải là em không nghe người Hà Tĩnh và Quảng Bình a Vũ ah, à đúng như anh nói đó giọng họ hơi nặng nên rất khó nghe , khi em nói chuyện với họ thì cứ phải hỏi đi hỏi lại mới hiểu họ nói gì đó thôi mà . Nhưng không phải là người miền trung nào cũng giọng nặng đâu ạ, khi trước em cũng có ở cùng phòng với 1 chị ở Hà Tĩnh , khi chị nói chuyện bình thường vẫn nghe được và giọng la lá gióng người miền Bác á, nhưng đang nói chuyện mà có điện thoại của gia đình chị gọi ra thì ngồi nghe chị nói chuyện điện thoại thì bó tay luôn . Cái mô tê chi không biết nữa .hihi