Love Telling ThanhCaVN nhắn với ACE: Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ, xin cho Linh hồn Cha cố Phêrô (Ns. Kim Long) được lên chốn nghỉ ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen! Loan Pham nhắn với ACE: Giêsu Maria Giuse, con mến yêu xin thương cứu rỗi linh hồn Phê-rô Lm. Kim Long sớm được hưởng Nhan Thánh Chúa. Amen Loan Pham nhắn với ACE: Hòa cùng với Giáo Hội Công Giáo Việt Nam với sự ra đi của Lm. Kim Long là Nhạc sĩ quý mến của chúng ta...đó là sự thương xót mất mát rất lớn của Thánh Nhạc Việt Nam... chúng ta hãy cùng dâng lời nguy Loan Pham nhắn với Gia đình TCVN: Hòa cùng Giáo Hội Công giáo Việt Nam với sự ra đi vô cùng thương tiếc của Lm. Kim Long là nhạc sĩ Thánh Ca thân yêu của chúng ta... Chúng ta cùng dâng lời nguyện xin: Giesu Matia Giuse xin thương cứu rỗi linh ThanhCaVN nhắn với ACE: Nhân dịp Sinh Nhật lần thứ 18 Website, BQT-TCVN kính chúc Quý Cha, Quý Tu sỹ Nam Nữ, Quý Nhạc sỹ - Ca trưởng – Ca sỹ, Quý Ân Nhân và toàn thể ACE luôn tràn đầy HỒNG ÂN THIÊN CHÚA. ThanhCaVN nhắn với ACE: Chúng con cậy vì Danh Chúa nhân từ, xin cho Linh hồn ĐTC Phanxicô được lên chốn nghỉ ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chúa Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen!

+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới
kết quả từ 1 tới 40 trên 44

Chủ đề: Đừng Bao Giờ Từ Bỏ Ước Mơ!

Hybrid View

  1. #1
    caythongxanh's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đỉnh Núi Cao
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 152
    Cám ơn
    270
    Được cám ơn 1,302 lần trong 152 bài viết

    Default


    DÀNH CHO BẠN…

    Ước mơ không phải là cái gì sẵn có, cũng không phải là cái gì không thể có. Ước mơ giống như một con đường tiềm ẩn để con người khai phá và vượt qua.
    - Lỗ Tấn

    - Ẩn dưới vẻ bề ngoài mạnh mẽ có thể là một tâm hồn yếu đuối, nhạy cảm muốn được quan tâm, chia sẻ và yêu thương.

    - Bất cứ một nỗi đau nào cũng có thể được xoa dịu bằng thời gian và tình yêu chân thành.
    - Bằng ý chí và dũng khí, bạn sẽ vượt qua những khó khăn, thử thách của cuộc sống.
    - Nếu trái tim bạn chứa đầy những điều thù hận, cay đắng thì sẽ không còn chỗ dành cho sự thanh thản tâm hồn, tình thương yêu và hạnh phúc cuộc sống nữa.
    - Mọi người đều mong đến cuối chặng đường để cảm nhận vinh quang, nhưng hạnh phúc chỉ thực sự tìm thấy trên từng chặng đường đi.
    - Đừng quá nuông chìu bản thân. Nếu bạn không kiềm chế được chính mình thì bạn sẽ có khuynh hướng lệ thuộc vào người khác hoặc bạn sẽ lệ thuộc vào những thói quen và cảm xúc của mình.
    - Hãy nhớ rằng bên cạnh một người bạn chân tình, bạn có thể làm tất cả hoặc không làm gì hết, nhưng chắc chắn bạn sẽ có được những phút giây đáng nhớ nhất – những phút giây sống thật lòng với mình.
    - Đôi khi bạn cũng phải biết ơn những con người đã làm bạn ngã, vì chính họ đã giúp bạn vững vàng hơn.
    - Khi nóng giận, bạn có quyền bộc lộ, nhưng đừng mất tự chủ.
    - Nếu một người nào đó có lúc không làm đúng ý bạn thì điều đó chưa hẳn là họ không quan tâm hay không chân tình với bạn.
    - Nhìn nhận đúng bản chất sự việc cũng là bước khởi đầu của sự hướng thiện, là cách chuộc lại lỗi lầm và là cách để bạn trưởng thành hơn trong cuộc sống.
    - Biết tha thứ cho người khác vẫn chưa đủ, đôi khi bạn cũng phải biết tha thứ cho chính mình nữa.
    - Trưởng thành là quá trình trải nghiệm trong suốt quãng thời gian chúng ta sống.

    - Nguyễn Mạnh Thảo
    theo The Lessons Of Life
    (từ Hạt Giống Tâm Hồn)

    Chữ ký của caythongxanh
    Luôn cố Yêu Thương và luôn mong được Tha Thứ...

  2. Có 12 người cám ơn caythongxanh vì bài này:


  3. #2
    caythongxanh's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đỉnh Núi Cao
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 152
    Cám ơn
    270
    Được cám ơn 1,302 lần trong 152 bài viết

    Default


    HÃY TIN VÀO NHỮNG PHÉP MÀU

    Trong ước mơ có mặt tốt của thực tại, trong thực tại có mặt tốt của ước mơ. Hạnh phúc chính là sự kết hợp được cả ước mơ lẫn thực tại.
    - L. Tolstoi

    Bé Kevin reo vang khắp nhà, hớn hở cầm chiếc điện thoại trên tay chạy đến khoe với tôi :
    - Mẹ, mẹ ơi! Ông già Noel gọi điện thoại đến cho mình này. Ông già Noel gọi! Mẹ ơi, đúng là ông ấy đấy!
    Tôi cầm lấy điện thoại và khẽ nói :
    - Vâng, xin chào?
    Đáp lại lời tôi là tiếng của anh bạn Sandra. Anh cười vang qua điện thoại :
    - Này cậu! Tớ chỉ nói với cậu bé là “Chào cháu, Kevin. Chú là Sandra!” Đấy, chỉ có vậy thôi.
    Tôi lập tức hiểu ra mọi chuyện và mỉm cười khi biết cậu con trai đã nhầm Sandra thành Santa – ông già Noel. Thế nhưng khi thoáng nhìn thấy vẻ mặt rạng ngời của con, đôi mắt trong veo của nó lấp lánh niềm vui trước điều kỳ diệu mà mùa Giáng sinh đang mang lại, tôi quyết định thật nhanh và đáp trong tiếng cười của bạn mình :
    - Đúng rồi, ông già Noel ạ! Kevin thật sự là một đứa trẻ ngoan. Cám ơn ông đã gọi điện cho Kevin! – Đầu dây bên kia im lặng lắng nghe. Tôi dừng lại một lúc rồi nói tiếp, - Và chúng cháu cũng xin chúc ông một mùa Giáng sinh vui vẻ nhé, ông Santa!
    Nói xong, tôi nhẹ nhàng gác máy.

    - Hồng Ánh
    theo Living Your Dream
    (từ Hạt Giống Tâm Hồn)

    Chữ ký của caythongxanh
    Luôn cố Yêu Thương và luôn mong được Tha Thứ...

  4. Có 12 người cám ơn caythongxanh vì bài này:


  5. #3
    caythongxanh's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đỉnh Núi Cao
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 152
    Cám ơn
    270
    Được cám ơn 1,302 lần trong 152 bài viết

    Default


    ĐÔI MẮT CỦA TÂM HỒN

    Hãy tin tưởng vào chính mình, hãy mở rộng trái tim và để tâm hồn thể hiện tất cả.

    Từ khi sinh ra, tôi đã có đôi mắt không bình thường như những người khác. Chúng lệch nhau và không cùng nhìn về một hướng. tôi không thể nhìn thấy chung quanh một cách bình thường.
    Khi biết bò, tôi luôn va đầu vào tường hoặc chân bàn. Đến khi biết đi lẫm chẫm, mọi việc còn tồi tệ hơn khi tôi cứ loạng choạng như kẻ say. Ngày nào người tôi cũng có những vết bầm tím do va vấp.
    Một ngày kia, mẹ dẫn tôi đến cửa hàng nhạc cụ trên phố, tình cờ tôi chạm tay vào một cây đàn dương cầm, vài phím đàn dưới tay tôi vang lên. Một cảm xúc rất lạ dâng lên trong tôi. Từ đó, tôi bắt đầu say mê học đàn dương cầm. Các nốt đen, nốt trắng trên những bản nhạc làm tôi thích thú say mê. Chẳng bao lâu, tôi đã có thể chơi được những bản nhạc cổ điển mà mẹ yêu thích. Đối với tôi lúc ấy, hạnh phúc là được đắm chìm trong những âm thanh tuyệt diệu của tiếng đàn dương cầm. Và trong tim của cậu bé 10 tuổi như tôi, cây đàn dương cầm trở thành một vật không thể xa rời.
    Rồi một tai nạn đột nhiên xảy đến. Hôm ấy, tôi ra vườn chơi và mải mê nhặt xác những chú ve ở đó, không để ý đến đám mây đen kịt đang giăng ngang bầu trời. Khi cơn mưa bắt đầu ập xuống, tôi mới luống cuống chạy vào nhà. Đôi chân loạng choạng của tôi đã vấp phải gốc cây gần đó. Ầm! Tôi chẳng nhớ gì ngoài một cơn đau không thể tả ở mắt, chạy lan đến đầu khiến tôi ngất lịm. Một màu tối đen bao trùm.
    Tôi được chuyển tới bệnh viện và ra về với hai miếng băng trên mắt. Nghĩ đến buổi biểu diễn âm nhạc đầu tiên tôi được mời tham gia ở trường, tôi òa khóc.
    Thấy tôi chán nản, mẹ quyết tâm bắt tôi phải biểu diễn trong chương trình đó. Tôi tuyệt vọng la lên :
    - Mẹ không hiểu à? Con không làm được bì không thể nhìn thấy bản nhạc và phím đàn. Con phải làm sao đây?
    - Con chỉ việc đàn như trước giờ con đã từng làm. – Mẹ trả lời đơn giản.
    - Mẹ không hiểu được đâu. Con không làm được! – Tôi cay đắng nói trong nước mắt. – Con không nhìn được mà!
    Mẹ ngồi xuống cương quyết :
    - Con không cần nhìn. Con đã chơi bản nhạc ấy cả ngàn lần rồi! – Và mẹ đặt tay lên ngực tôi, - Con hãy tin vào bản thân mình. Âm nhạc ở ngay trong tim con. Hãy để mọi người biết điều đó!
    Tôi lặng thinh không nói gì, hai tay mò mẫm cây đàn thân quen. Chợt có một điều gì đó dâng lên trong lòng tôi – một cảm giác vừa sợ hãi, vừa quyết tâm.
    Tối hôm đó, cô giáo dắt tay tôi bước lên sân khấu, tay tôi run lên vì hồi hộp. Nhưng khi tôi chạm vào những phím đàn thì kỳ diệu thay, mọi lo âu biến mất. Âm nhạc như tuôn trào từ trong tim tôi. Chưa bao giờ tôi chơi hay như đêm đó.
    Sau buổi biểu diễn, mọi người vây quanh tôi chúc mừng. Mẹ ôm chặt tôi trong nỗi vui sướng, hạnh phúc. Bàn tay ấm áp của cô giáo nắm lấy tay tôi. Một người bạn đến bên tôi thì thầm :
    - Làm sao cậu có thể chơi hay đến thế khi cậu không thể nhìn thấy gì chứ?
    Tôi mỉm cười :
    - Cậu có tin là tớ còn có một đôi mắt khác nữa không?

    - Hoa Phượng
    theo A Cup Of Comfort
    (từ Hạt Giống Tâm Hồn)

    Chữ ký của caythongxanh
    Luôn cố Yêu Thương và luôn mong được Tha Thứ...

  6. Có 9 người cám ơn caythongxanh vì bài này:


  7. #4
    caythongxanh's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đỉnh Núi Cao
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 152
    Cám ơn
    270
    Được cám ơn 1,302 lần trong 152 bài viết

    Default


    NHÀ VĂN TÍ HON

    Thử thách của can đảm không phải là dám chết, mà là dám sống và thực hiện những ước mơ của mình.
    - Alfieri

    Sau một tai nạn xe hơi, các bác sĩ nói cậu bé Alex sẽ bị liệt vĩnh viễn từ cổ trở xuống. Và để duy trì cuộc sống, cậu cần được chăm sóc hoàn toàn, phải di chuyển bằng xe lăn và sử dụng ống thở.
    Alex được chuyển sang bệnh viện chúng tôi để hỗ trợ phục hồi các chức năng bằng phương pháp tâm lý. Trước kia, Alex là một cậu bé hiếu động, ham chơi, thích chạy nhảy như bao đứa trẻ cùng trang lứa. Còn giờ đây, cậu bé nằm bất động trên giường, trông như một thiên thần nhỏ với vầng trán cao, mái tóc đen nhánh và đôi mắt xanh thăm thẳm.
    - Alex! – Một hôm, tôi nhẹ nhàng mở lời – Cháu có muốn nghe chú kể chuyện không?
    Không nói được gì, Alex khẽ gật đầu.
    - Ngày xửa ngày xưa, có một người chuyên bán nón. Một ngày kia, ông ngủ quên dưới gốc cây ven rừng...
    Tôi bắt đầu kể cho cậu bé nghe câu chuyện dân gian quen thuộc này, vừa minh họa bằng tay, tôi nằm vắt chân, giả vờ ngủ khò như ông lão...
    ... Khi tỉnh giấc, những cái nón của ông đã biến đâu mất. Thì ra lũ khỉ trên cây đã lấy cắp những cái nón khi ông ngủ, rồi mỗi con đội một cái nón trên đầu...
    Tôi giả bộ như thật, giậm chân thình thịch, giận dữ vung nắm đấm vào lũ khỉ tưởng tượng :
    - Lũ khỉ kia, trả nón lại cho tao mau lên!
    Trong khi kể chuyện, tôi để ý nhìn Alex. Cậu bé thích thú theo dõi từng cử chỉ và nét mặt của tôi. Hai lần, tôi thấy môi cậu mấp máy như muốn nói điều gì. Khi tôi đề nghị sẽ kể một câu chuyện khác, Alex lại gật đầu nhè nhẹ.
    - Alex, câu chuyện này tên là Gia Đình Nhà Gấu, cháu đã nghe bao giờ chưa?
    Alex gật đầu. Tôi bắt đầu kể :
    - Một ngày kia, Gấu Mẹ đang ở trong bếp nấu món... – Tôi dừng lại, nhìn Alex. Cậu bé mấp máy môi :
    - ... súp đậu...
    Tôi nhìn Alex khích lệ :
    - Đúng rồi, Gấu Mẹ đang nấu món súp đậu mà lũ Gấu Con thích nhất. Nhưng món súp mà mới nấu xong thì rất... – Tôi lại dừng, nhìn Alex chờ đợi. Ngay lập tức, Alex tiếp lời :
    - ... nóng...
    Cứ như thế, cả hai chúng tôi cùng nhau kể tiếp câu chuyện. Tôi biết rằng điều đó rất tốt cho Alex, vì khi cậu bé dùng khí quản của mình để phát âm, thì phổi cũng hoạt động để lấy oxy. Đôi môi đó xinh xắn cong tròn nói từng tiếng :
    - Gấu Bố (Alex hít hơi) và Gấu Mẹ... dẫn Gấu Con... đi chơi trong rừng.
    Đây là một kỳ công mà Alex thực hiện được kể từ khi vào bệnh viện : nói trọn một câu. Mẹ cậu bé cười rơi nước mắt vì sung sướng. Lần đầu tiên bà nghe được giọng nói của Alex kể từ khi cậu gặp tai nạn.
    Mỗi ngày, tôi đều đến và cùng Alex kể bao nhiêu là chuyện, từ chuyện cổ tích đến chuyện thần thoại hay phiêu lưu mạo hiểm. Khả năng phát âm của cậu bé tăng dần một cách đáng kinh ngạc theo thời gian. Cậu đã có thể kể trọn một câu chuyện bằng một giọng rõ ràng. Vài bác sĩ và y tá cũng dành thời gian lắng nghe thật thích thú và cho ý kiến về từng câu chuyện của Alex.
    Một ngày nọ, khi tôi chuẩn bị rời phòng bệnh của Alex, cậu bé hào hứng nói :
    - Chú Michael, chú có muốn nghe cháu kể một câu chuyện không?
    Tôi dừng lại, đến bên giường cậu :
    - Đương nhiên rồi, cháu kể cho chú nghe nào!
    Alex thì thầm vẻ bí mật :
    - Câu chuyện này chú chưa nghe bao giờ, vì nó mới xuất hiện trong đầu cháu đây!
    Rồi cậu bé bắt đầu :
    - Ngày xửa ngày xưa...
    Đột nhiên tôi nảy ra ý định sẽ ghi lại câu chuyện này của Alex, nên vội vàng lấy giấy bút. Và cứ thế, mỗi ngày, Alex tưởng tượng ra một câu chuyện và kể cho chúng tôi nghe. Tôi khám phá ra trí tưởng tượng của cậu bé thật phong phú, như một nhà văn bẩm sinh vậy.
    Hai tháng sau, Alex xuất viện. Mọi người trong bệnh viện đều đến chào tạm biệt cậu bé thông minh và đáng yêu này. Tôi đặt vào tay Alex cuốn sổ nhỏ chứa tất cả những câu chuyện cậu kể mà tôi đã ghi lại :
    - Alex, cháu đã trở thành một nhà văn, một nhà văn thật sự đấy! Đây là tác phẩm của cháu!
    - Thật hả chú? – Alex cười thật tươi, đôi mắt ánh lên những tia sáng lấp lánh.
    Alex vẫn nằm bất động trên xe lăn, nhưng cậu thật sự đã làm nên phép lạ khi cậu không chịu giam cầm bản thân vào cơ thể bất động ấy. Alex đã có thể bay thật xa, đưa trí tưởng tượng của mình đến một thế giới đẹp đẽ, an lành và hồn nhiên của những câu chuyện cổ tích.

    - Hoa Phượng
    theo Living Your Dreams
    (từ Hạt Giống Tâm Hồn)

    Chữ ký của caythongxanh
    Luôn cố Yêu Thương và luôn mong được Tha Thứ...

  8. Có 11 người cám ơn caythongxanh vì bài này:


  9. #5
    caythongxanh's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đỉnh Núi Cao
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 152
    Cám ơn
    270
    Được cám ơn 1,302 lần trong 152 bài viết

    Default


    THIÊN THẦN TUYẾT

    Đôi khi tình yêu chỉ hiển hiện trong khoảnh khắc, song sức mạnh của khoảnh khắc ấy sẽ mãi trường tồn, vượt qua mọi rào cản, ranh giới của cuộc sống.
    - Khuyết danh

    Từ khi còn rất bé, tôi đã thích mùa đông. Tôi yêu tuyết, và thích được chơi đùa trong không gian trắng xóa như vô tận ấy. Tôi yêu cả hương vị thơm tho ấm nóng của tách sô-cô-la tuyệt vời mà bà hay pha cho tôi mỗi lần tôi bị lạnh cóng và run lên vì rét sau khi đi trượt tuyết về.
    Nhưng mùa đông chẳng bao giờ chịu đổ tuyết đúng vào sinh nhật của tôi, dù tôi được sinh ra vào ngày đầu mùa đông. Sinh nhật lần nào cũng thế, tôi thức dậy thật sớm, chạy ngay đến cửa sổ, mong nhìn thấy dù chỉ thoáng chút những bông tuyết bé xíu. Nhưng tuyết chỉ bắt đầu rơi sau sinh nhật tôi và vội vã tan nhanh trước những tia nắng ấm áp của mùa xuân. Ngày ấy, tôi thường giận dỗi hỏi bà tại sao tuyết không chịu xuất hiện đúng sinh nhật tôi. Bà không trả lời, chỉ mỉm cười bảo tôi đa cảm.
    Một ngày kia, bà bảo tôi rằng bà vẫn có cách làm cho sinh nhật của tôi có tuyết, để tôi sẽ có một sinh nhật trọn vẹn nhất, hạnh phúc nhất. Tôi mừng rỡ, cảm ơn bà rối rít.
    Thế nhưng, năm đó, trước khi kịp mừng sinh nhật tôi, bà đã qua đời. Trong tôi không chỉ có nỗi đau mất mát, mà còn đan xen chút dỗi hờn về lời hứa chưa tròn.
    Rồi sinh nhật của tôi cũng đến. Tôi không còn nghĩ đến những bông tuyết trong ngày hôm ấy như những năm trước nữa. Tôi nghĩ đến bà, đến lần sinh nhật đầu tiên không có bà. Tôi bâng khuâng nhìn ra cửa sổ. Bỗng nhiên tôi trông thấy những bông tuyết trắng muốt bé li ti đang từ từ rơi xuống ngoài sân – những bông tuyết đầu mùa tinh khiết! Tôi sung sướng chạy vòng quanh, giơ tay hứng từng bông tuyết trắng muốt, giống như đứa trẻ lần đầu được thấy tuyết rơi.
    Ông tôi bước ra sân, bảo có một món quà dành cho tôi. Tôi ngạc nhiên vì trước đó ông đã tặng quà cho tôi rồi. Ông đưa tôi một chiếc hộp nhỏ, được gói trong lớp giấy có hình những bông tuyết. Chiếc hộp trông cũ kỹ, màu giấy trắng ngà. Tôi hồi hộp mở quà. Giữa những lớp đệm trắng là một bông hoa tuyết bằng pha-lê lấp lánh, đẹp đến xao lòng, cùng một tấm thiệp nhỏ với dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật cháu!”
    Ông cho biết đó là món quà sau cùng mà bà đã chuẩn bị cho sinh nhật lần thứ 16 của tôi. Bà muốn biến ước mơ được nhìn thấy tuyết trong ngày sinh của tôi thành hiện thực. Tôi ôm chầm lấy ông, bật khóc, và khẽ thầm thì lời cám ơn, lời cầu nguyện dành cho bà. Bà mãi là thiên thần, Thiên Thần Tuyết của tôi.

    - Như Quỳnh
    theo Viva Consulting
    (từ Hạt Giống Tâm Hồn)

    Chữ ký của caythongxanh
    Luôn cố Yêu Thương và luôn mong được Tha Thứ...

  10. Có 10 người cám ơn caythongxanh vì bài này:


  11. #6
    caythongxanh's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đỉnh Núi Cao
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 152
    Cám ơn
    270
    Được cám ơn 1,302 lần trong 152 bài viết

    Default


    THẮNG VÀ THUA

    Thử thách của can đảm không phải là dám chết, mà là dám sống và thực hiện những ước mơ của mình.
    - Alfieri

    Mặc dù phải chống chọi với căn bệnh ung thư xương đang bước vào giai đoạn cuối nhưng Jim Valvano – 47 tuổi – cựu huấn luyện viên trưởng đội tuyển bóng rổ bang Carolina vẫn cố gắng để trò chuyện cùng một số phóng viên. Ông đã kể lại một câu chuyện xảy ra khi còn là một huấn luyện viên trẻ cho đội tuyển của một trường trung học – khi ông mới 23 tuổi. Lúc ấy, trước một trân đấu quan trọng, ông đã nói với các cầu thủ của mình lúc sắp ra sân :
    - Các em có biết tại sao chuyện thắng thua trong trận đấu lại luôn quan trọng không? Bởi vì, tỉ số cuối cùng của trận đấu sẽ chỉ rõ chúng ta là ai. Nếu thua, chúng ta là những kẻ bại trận ; còn nếu thắng, chúng ta sẽ khẳng định được thành công của mình.
    - Chưa hẳn như thế đâu! – Người thầy già của Valvano, lúc đó cũng được mời huấn thị, điềm đạm lên tiếng – Việc dấn thân và quyết tâm hết mình trong thi đấu mới là điều quan trọng. Phải thể hiện hết năng lực của mình, đừng quan tâm đến việc chúng ta thắng hay thua, chính điều đó mới thể hiện rõ chúng ta là ai!
    24 năm qua, chính những lời nói ấy đã giúp Valvano có thêm nghị lực. Đã từ lâu, mỗi đêm ông phải bật dậy ba bốn lần trên giường bệnh với chiếc áo thấm đẫm mồ hôi, hai hàm răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau đớn, những cơn sốt do ảnh hưởng của những lần hóa trị. Thêm vào đó là nỗi kinh hoàng khi nhìn thấy mình đang chết dần mòn trong những cơn ác mộng. Thế nhưng, Valvano đã không bỏ cuộc. Ông vẫn tiếp tục chiến đấu đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời. Tất cả những gì ông muốn nói là : “Nỗ lực bền bỉ của bạn mới là điều quan trọng, chứ không phải kết quả đạt được. Hãy luôn biết cố gắng vươn lên, hướng về phía trước – cho dù bất cứ điều gì xảy ra!”

    - Quang Kiệt
    theo Warmhearts
    (từ Hạt Giống Tâm Hồn)

    Chữ ký của caythongxanh
    Luôn cố Yêu Thương và luôn mong được Tha Thứ...

  12. Có 8 người cám ơn caythongxanh vì bài này:


  13. #7
    caythongxanh's Avatar

    Tham gia ngày: May 2011
    Giới tính: Nam
    Đến từ: Đỉnh Núi Cao
    Quốc gia: Vietnam
    Bài gởi: 152
    Cám ơn
    270
    Được cám ơn 1,302 lần trong 152 bài viết

    Default


    ĐỪNG BAO GIỜ…

    * Đừng bao giờ che giấu cảm xúc thật của bạn. Hãy cười lên khi bạn cảm thấy hạnh phúc. Và đôi lúc bạn có thể khóc khi cảm thấy yếu lòng.

    * Đừng bao giờ ngừng nỗ lực. Nỗ lực sẽ giúp bạn vượt qua mọi khó khăn và đạt được những kết quả tưởng chừng như không thể.
    * Đừng bao giờ đặt tất cả gánh nặng của thế giới trên đôi vai nhỏ bé của bạn, hãy biết chia sẻ khi cần thiết.
    * Đừng bao giờ cảm thấy lo sợ trước tương lai. Nếu sống trọn vẹn cho ngày hôm nay thì một ngày mai tốt đẹp chắc chắn sẽ đến với bạn.
    * Đừng bao giờ để mình tuột dốc vì mặc cảm lỗi lầm. Phải biết chấp nhận, đứng lên và học từ những thất bại đó!
    * Đừng bao giờ cảm thấy đơn độc, vì đâu đó vẫn có những người sẵn sàng sẻ chia cùng bạn, và còn một người luôn đi cùng bạn – đó chính là bản thân bạn.
    * Đừng bao giờ nghĩ rằng số phận không bao giờ mỉm cười với bạn, hay bạn không thể thành công. Cánh cửa không bao giờ đóng mãi, mọi khó khăn đều có thể vượt qua, mọi thử thách đều có thể chinh phục.
    * Đừng bao giờ đánh mất niềm tin và từ bỏ những ước mơ, khát vọng của chính mình!

    - Quang Kiệt
    theo Inspirations Stories
    (từ Hạt Giống Tâm Hồn)

    Chữ ký của caythongxanh
    Luôn cố Yêu Thương và luôn mong được Tha Thứ...

  14. Có 9 người cám ơn caythongxanh vì bài này:


+ Trả lời chủ đề + Gửi chủ đề mới

Quyền hạn của bạn

  • Bạn không được gửi bài mới
  • Bạn không được gửi bài trả lời
  • Bạn không được gửi kèm file
  • Bạn không được sửa bài

Diễn Đàn Thánh Ca Việt Nam - Email: ThanhCaVN@yahoo.com