Ấn tượng đầu tiên của tất cả chúng tôi về Mike – người bạn mới quen – là cảm giác an tâm, thân thiện, năng động và rất nhiệt tình. Trông anh lúc nào cũng yêu đời, và tràn đầy niềm tin vào cuộc sống. Mỗi khi ở cạnh Mike, bạn sẽ quên đi những căng thẳng, mệt mỏi mà chỉ nghĩ đến những điều tốt đẹp ở phía trước. Dường như sự buồn chán, bi quan chưa bao giờ tồn tại trên gương mặt Mike. Một mẫu người như Mike khiến tôi thật sự tò mò. Tôi muốn biết điều gì đã làm Mike luôn có niềm tin vào cuộc sống như thế vì cũng như mọi người, anh đã từng gặp không ít khó khăn, thử thách. Một lần, tôi hỏi Mike : - Này, trông anh lúc nào cũng nhiệt tình, sôi nổi. Làm sao anh luôn được như vậy? Mike cười vui vẻ : - Mỗi sáng khi thức dậy, tôi luôn tự nhủ rằng : “Mike, bắt đầu một ngày mới rồi đó, anh có hai sự lựa chọn, hoặc là vui vẻ, hoặc là ủ rũ, cau có.” Tôi chọn sự vui vẻ. Mỗi khi có điều gì không như mong muốn xảy ra, tôi vẫn có hai lựa chọn : hoặc đau khổ, buồn chán, hoặc trầm tĩnh lại để học hỏi từ những sự việc đó. Tôi chọn lựa cách thứ hai. Mỗi khi có ai muốn tôi chia sẻ điều gì đó, tôi cũng có hai lựa chọn : nuông chìu bản thân theo cảm xúc của họ, hoặc phân tích sự việc một cách khách quan để giúp họ nhận ra những điều tốt đẹp đang ở phía trước. Tôi đã chọn cách thứ hai. - Điều anh nói đúng đấy, nhưng đâu phải dễ dàng thực hiện? - Cuộc sống là một chuỗi những cơ hội chọn lựa. Trong mỗi hoàn cảnh, bạn có quyền chọn lựa một thái độ tích cực cho mình hoặc ngược lại. Nếu bạn vẫn còn chưa tự tin vào sự chọn lựa của mình, hãy để ý đến phản ứng của những người xung quanh đối với sự chọn lựa ấy. Cuộc sống của mỗi người chính là tấm gương phản chiếu trung thực nhất về thái độ sống của chính họ. Câu trả lời của Mike làm tôi suy nghĩ và trưởng thành hơn rất nhiều. Mỗi khi đứng trước một sự lựa chọn nào trong cuộc sống, tôi luôn nhớ về những điều Mike đã nói. Một thời gian sau, tôi nghe tin Mike gặp một tai nạn nghiêm trọng, rơi từ tầng 4 một tòa nhà xuống đất. Sau 18 tiếng phẫu thuật và nhiều tuần liền nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt, cuối cùng Mike cũng trở về nhà nhưng phải gắn một chiếc nẹp sau lưng để định vị đốt sống lưng. Tôi đến thăm và hỏi anh về vụ tai nạn, Mike vui vẻ trả lời : - Trường hợp của tôi tưởng như vô vọng. Tôi đọc được điều ấy trong đôi mắt lo âu và nét mặt buồn bã của gia đình và các bác sĩ khi mới nhìn thấy tôi. Khi ấy, có một sự quyết tâm mãnh liệt trỗi lên giúp tôi biết mình phải lựa chọn điều gì. - Vậy anh đã lựa chọn điều gì? – Tôi hỏi. - Tôi lựa chọn sự sống. Tiềm thức trong tôi biết rằng nếu lúc này tôi buông xuôi thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại được. Cố gắng chút sức lực cuối cùng, tôi nói với các bác sĩ : “Tôi muốn sống. Hãy giúp tôi sống!”, rồi sau đó ngất lịm đi. Cuối cùng, Mike đã sống. Đó là nhờ vào khả năng phẫu thuật tuyệt vời của các y bác sĩ, cùng tinh thần lạc quan và một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống của Mike.
Mỗi một ngày trôi qua, hẳn chúng ta đều phải đối diện với những lựa chọn để sống một cách ý nghĩa nhất. Hãy chọn lựa cho mình một cách sống : hoặc sống để sống hoặc sống để tồn tại.
Năm 1889, Rudyard Kipling – nhà văn được giải Nobel Văn học năm 1907 – đã từng nhận một lá thư từ chối của hội đồng chấm thi San Francisco : “Tôi rất lấy làm tiếc, thưa ông Kipling, nhưng quả thực ông không biết cách sử sụng tiếng Anh.” Winston Churchill từng thi rớt kỳ thi vào lớp 6. Ông trở thành Thủ tướng nước Anh khi đã 62 tuổi, sau cả một đời chỉ toàn gặp thất bại. Sự đóng góp lớn nhất của ông là khi ông đã về hưu. Albert Einstein đến năm lên 4 tuổi mới biết nói, và phải đến năm 7 tuổi mới biết đọc. Thầy giáo đã từng nhận xét về ông như sau : “Chậm phát triển, khó gần, luôn có những ước mơ ngớ ngẩn.” Ông từng bị đuổi học và bị từ chối nhận vào trường bách khoa Zurich. Louis Pasteur chỉ là một sinh viên bình thường trong số những sinh viên chưa tốt nghiệp, từng xếp thứ hạng 15/22 ở môn Hóa. Tướng Douglas Mac Arthur đã từng bị từ chối gia nhập West Point không chỉ một mà đến hai lần. Đến lần thứ ba ông mới được chấp nhận và đã lập nhiều chiến công ghi vào sử sách. Ngôi sao bóng rổ Michael Jordan đã từng bị đuổi khỏi đội bóng rổ của trường. Năm 1944, Emmeline, giám đốc của Blue Book Modeling Agency từng nói với cô người mẫu triển vọng Norma Jean Baker (Marilyn Monroe) rằng : “Cô nên học làm thư ký hay lấy chồng đi thì hơn.” Khi từ chối ban nhạc rock The Beatles của Anh, người quản lý của hãng thu âm Decca đã nói rằng : “Chúng tôi không thích thứ âm nhạc của họ. Mấy nhóm guitar như thế lỗi thời rồi.” Năm 1954, Jimmy Denny, giám đốc của hãng Grand Ole Opry, đã đuổi Elvis Presley sau một buổi biểu diễn. Ông nói với Presley rằng : “Anh chẳng thể đi đến đâu được. Anh nên quay về lái xe tải đi thì hơn.” Khi Alexander Graham Bell phát minh ra chiếc điện thoại đầu tiên vào năm 1876, nó đã không nhận được sự ủng hộ của mọi người. Tổng thống Rutherford Hayes nói : “Đây quả thực là một phát minh gây ngạc nhiên, nhưng liệu có ai muốn sử dụng nó không?” Vận động viên vô địch Rafer Johnson khi mới sinh ra đã bị tật bẩm sinh ở chân. Trước khi phát minh ra bóng đèn tròn, Thomas Edison đã tiến hành hơn 2.000 cuộc thử nghiệm. Một phóng viên trẻ hỏi về cảm giác của ông khi thất bại quá nhiều lần như vậy. Ông nói : “Tôi chưa bao giờ thấy mình thất bại, dù chỉ một lần. Tôi phát minh ra bóng đèn tròn. Điều này cũng giống như là một tiến trình có đến 2.000 bước.” Sau nhiều năm thính lực bị giảm, đến năm 46 tuổi, nhà soạn nhạc người Đức Ludwig Van Beethoven hoàn toàn không thể nghe được. Bất chấp điều đó, ông vẫn viết được những tuyệt phẩm âm nhạc – gồm 5 bản nhạc giao hưởng – vào những năm cuối đời.
Khi tin rằng bạn có thể thành công, thì chắc chắn bạn sẽ làm được điều ấy.
- Maxwell Maltz
Con trai Joey của tôi có một dị tật bẩm sinh ở chân. Các bác sĩ bảo rằng sau khi chữa trị, cậu bé có thể đi lại bình thường được, nhưng để chạy nhảy thì sẽ rất khó khăn. Trong suốt 3 năm đầu đời, Joey phải trải qua không biết bao nhiêu đợt phẫu thuật. Năm lên 8, khi nhìn Joey bước đi, bạn sẽ không thể nào biết được chân của cậu bé có vấn đề. Cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa, Joey rất thích chạy nhảy và thường chơi đuổi bắt cùng các bạn không chút ngại ngần. Chúng tôi đã không nói cho con biết rằng nó có thể sẽ không bao giờ chạy được như các bạn khác. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó! Vào năm học lớp 7, Joey quyết định tham gia vào đội chạy việt dã của trường. Hàng ngày, nó đều tập luyện chung với đội. Joey là người chăm chỉ tập luyện và chạy nhiều hơn bất cứ thành viên nào khác trong đội – có lẽ bởi vì cậu bé cảm thấy được rằng trong khi việc chạy đối với mọi người là một điều hết sức tự nhiên, thì lại là một vấn đề hơi khó khăn với mình. Mặc dù toàn đội đều tham gia tập luyện, nhưng chỉ có một tốp 7 người giỏi nhất có khả năng mang lại chiến thắng cho trường là được chọn thi đấu. Chúng tôi không nói cho Joey biết rằng nó khó có thể nằm trong tốp dẫn đầu đó. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó! Joey đều đặn chạy từ 4 đến 5 dặm mỗi ngày, kể cả khi bị cơn sốt 39oC hành hạ. Hôm ấy, tôi rất lo lắng, nên quyết định đến trường vào giờ tập chạy sau buổi học để tìm con. Lúc tới nơi, tôi thấy chỉ có một mình Joey trên đường chạy. Khi tôi hỏi, cậu bé chỉ nói đơn giản : “Con khỏe mà!” Nó còn phải chạy đến 2 dặm nữa mới hoàn tất bài tập chạy hôm nay. Những giọt mồ hôi vã ra như tắm trên khuôn mặt con trai tôi và đôi mắt nó như mờ hẳn đi vì cơn sốt. Thế nhưng, Joey vẫn nhìn thẳng về phía trước và tiếp tục chạy. Chúng tôi đã không bao giờ nói rằng con không thể chạy được 4 dặm đường khi bị sốt cao. Thế nên, con trai tôi không biết điều đó! Hai tuần sau, tên các thành viên được chọn vào đội tuyển chạy việt dã đã được công bố. Joey là người đứng thứ sáu trong danh sách. Con trai tôi đã có mặt trong đội tuyển. Nó là học sinh lớp 7 duy nhất – trong khi các thành viên khác đều là học sinh lớp 8. Chúng tôi đã không bao giờ nói với con mình rằng nó sẽ không thể làm được. Và bởi vì chúng tôi không bao giờ nói lên điều ấy, nên Joey không hề hay biết. Nó chỉ biết cố gắng hết sức mình mà thôi!
Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình. Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống. Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất. Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau. Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ ; để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể sẽ làm tổn thương họ. Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp. Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi cảm ơn cuộc sống và mọi người đã cùng tôi sẻ chia những niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống này. Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, để khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
Và hôm nay tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới – bất kể ngày hôm qua như thế nào.
Bạn cũng vậy nhé!
Một đóa hoa có thể khơi gợi giấc mơ Một cây xanh có thể góp nên cánh rừng Một cánh én có thể báo hiệu mùa xuân Một nụ cười sẽ khởi nguồn cho tình bạn Một cái chạm tay có thể sưởi ấm tâm hồn Một ánh mắt sẽ thể hiện lòng quan tâm Một tia nắng thắp sáng cả căn phòng Một ngọn nến sẽ xua tan bóng tối Một sự chia sẻ giảm bớt được nỗi đau Một bước chân khởi đầu cuộc hành trình Một niềm hy vọng sẽ thổi bùng sức sống Một cách nhìn mới có thể thay đổi hướng đi