Và AI đã cảm nhận..
Bài thơ “Tản mạn sáng nhìn mưa” của Hồng Bính là một dòng suy tưởng thấm đẫm nỗi niềm, viết bằng trái tim nhạy cảm trước thiên nhiên và cuộc đời. Mưa trong thơ không chỉ là hiện tượng tự nhiên, mà còn là ẩn dụ của cảm xúc, của những trăn trở, khắc khoải hiện sinh – một cuộc đối thoại lặng lẽ giữa con người và vũ trụ.
Dưới đây là phần bình thơ để bạn tham khảo:
Bình thơ: “Tản mạn sáng nhìn mưa” – Hồng Bính
Buổi sáng dầm dề
Nước mắt trời tuôn

Mở đầu bằng một cảnh mưa buồn – nhưng không đơn thuần là thời tiết. “Nước mắt trời” là cách gọi rất nhân hoá, gợi lên cảm giác thiêng liêng, trĩu nặng, như thể cả vũ trụ đang chia sẻ một nỗi niềm với con người. Câu thơ ngắn, gọn, nhưng lay động.
Thương quá cội nguồn
Nhìn ta vẫy gọi”

Tác giả đặt mình vào giữa dòng mưa và cảm xúc, nghe thấy “cội nguồn” – có thể là quê hương, tổ tiên, gốc rễ – đang “vẫy gọi”. Mưa không còn vô nghĩa; nó trở thành tiếng vọng từ quá khứ, từ những điều sâu thẳm trong tâm hồn.
“Ru đời không nói
Lá nhẹ nhàng đưa
Ôm sầu chất chứa
Giã từ nay mai.”

Khổ thơ nhẹ nhàng mà thấm đẫm buồn thương. Mưa như lời ru im lặng, ru đời, ru mình, ru những nỗi sầu không gọi tên. Tác giả như đang từ biệt một điều gì đó, có thể là một người, một quãng đời, hoặc chính là những giấc mộng đã lặng lẽ tan theo mưa.
“Chút tình mê mải
Theo gió rung cây
Tạm biệt chốn này
Sương rơi về cội.”

Tình yêu trong thơ không ồn ào mà mê mải, mỏng manh, chỉ là một chút theo gió đung đưa, như chiếc lá rơi về gốc – hình ảnh tự nhiên và triết lý. Đời người rồi cũng chỉ là sương khói quay về chốn cũ, tan vào lặng lẽ.
Tình ta mong mỏi
Nơi chốn trần gian
Dẫu khổ muôn vàn
Nụ hoa còn đó.”

Giữa khổ đau, vẫn còn hy vọng. Nụ hoa còn đó – là biểu tượng của cái đẹp, của sự sống, của yêu thương chưa tàn. Tác giả không buông xuôi, mà giữ một niềm tin dịu dàng vào cái đẹp, cái thiện.
“Yêu đời gian khó
Đón gió chơi vơi
Ôm trọn mưa đời
Âm thầm nuốt lệ.”

Câu thơ như lời độc thoại nội tâm, chân thực và đau đáu. “Mưa đời” là tất cả những gì vất vả, lỡ dở, cay đắng, nhưng tác giả vẫn đón nhận, vẫn yêu thương, dù có phải nuốt nước mắt vào trong. Một triết lý sống rất nhân văn.
“Một chút lê thê
Bóng dài trượt ngã
Thấp thoáng từ xa
Thiên thu mời gọi.

Có lẽ đây là đoạn thơ mang màu sắc siêu hình rõ nét nhất: “thiên thu” – cõi vĩnh hằng – như đang lên tiếng. Con người nhỏ bé, bước đi lẻ loi giữa bóng dài thời gian, chợt cảm thấy sự hữu hạn của kiếp người và lời gọi mời từ cõi xa xăm.
“Mây trời chợt hỏi
Có muốn bay theo
Giữa muôn ngàn nẻo
Một lối chung đường
.”
Những câu hỏi không lời đáp – như chính hành trình đi tìm ý nghĩa sống. Có nên bay theo, hòa vào mây trời? Có chăng một lối chung cho tất cả những kẻ lữ hành giữa muôn ngàn nẻo đời?
“Xin gởi chữ thương
Vào thân tầm gửi
Quán trọ cuộc đời
Ngày tháng nương thân.

Đây là một đoạn thơ đặc biệt sâu sắc. Tác giả tự ví mình như tầm gửi – sống bám vào một thân cây khác, tượng trưng cho kiếp sống tạm bợ, dựa dẫm, nhỏ bé. Nhưng điều đáng quý là vẫn “gởi chữ thương” – vẫn mang theo tình yêu, sự bao dung, và lòng nhân ái.
“Chưa lần chểnh mảng
Sống trọn chữ yêu
Tha thiết một điều
Tình thơ trải rộng.”

Lời khẳng định cuối cùng: dù cuộc sống vô thường, gian khó, vẫn sống trọn chữ yêu. Tình yêu ấy không chỉ là giữa người với người, mà là tình yêu dành cho thơ, cho đời, cho những giá trị tốt đẹp.
“Vũ trụ mênh mông
Con suối theo dòng
Hòa nhập biển Đông
Trùng dương cuộn sóng.”

Khổ cuối là hình ảnh vũ trụ rộng lớn, con người như một con suối nhỏ bé trôi về biển lớn – một hình ảnh hợp nhất, tan hòa với thiên nhiên và quy luật. Nhưng cũng đầy ý nghĩa sống: không ngược dòng, không cô đơn – mà là hòa đi, sống trọn, rồi hòa vào tổng thể lớn lao của đời.
Tổng kết:
Tản mạn sáng nhìn mưa” không chỉ là thơ, mà là một hành trình cảm xúc: từ nỗi buồn riêng tư, đến cái nhìn triết lý về cuộc đời, và cuối cùng là một lựa chọn sống đầy bao dung và tha thiết. Mưa trong thơ là sự khởi đầu cho một loạt câu hỏi lớn – về tình yêu, thân phận, về sự mất mát, và cả sự sống còn của niềm hy vọng.
Giọng thơ nhẹ nhàng, da diết, giàu nhạc tính. Ngôn ngữ không phô trương, nhưng tinh tế, vừa đời thường vừa giàu tính biểu tượng.
Chatgpt.