Tôi đi tìm cái nửa của tôi Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy? Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buông, thành phố vào đêm Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết Nửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm cái nửa của tôi Và có thể suốt đời không tìm thấy Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy Không lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu Không phải của mình, chẳng phải của nhau Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng Là đúng sai trong tim nửa của mình
Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm Và có thể trên đời này đâu có Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế Chỉ có điều chưa nhận ra nhau
Đôi Dép
Tác giả: Nguyễn Trung Kiên
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
Thiên Chúa nói gì khi dựng nên anh
Ngài có dặn là sẽ còn em nữa
Và đặt vào anh tình yêu thương một nửa
Một nửa để dành cho lúc tạo ra em
Ngài đặt mình ở giữa trần gian
Cho đến ngày vô tình gặp gỡ
Và một nửa bỗng không còn đủ nữa
Khi biết rằng có một nửa thứ hai
Em đã đi trên suốt quãng đường dài
Có đôi lần nhận lầm một nửa
Bởi những phút mong manh, xao lòng thương nhớ
Như cơn gió chiều thoảng nhẹ giữa trái tim
Rồi trở về một nửa riêng em
Vẫn khao khát tìm phần bên kia, một nửa
Em tìm anh, vì sao không biết nữa
Như hẹn thề từ thăm thẳm xa xôi
Từ thuở hồng hoang chưa có mặt trời
Một ánh nhìn em gặp trong tiềm thức
Để ngọn sóng cồn cào nơi đáy ngực
Cứ xô bờ rồi bỗng chợt lặng im
Hai nửa trở về đúng nghĩa một trái tim
Một khối vẹn tròn trong vòng tay Thiên Chúa
Anh chẳng muốn cùng em làm đôi dép
Dẫu song hành nhưng đâu có bên nhau
Kẻ trước người sau suốt quãng đường dài
Tuy một hướng mà chẳng hề nhìn mặt.
Anh nào muốn mỗi khi lên phía trước
Lại bắt em tỳ lên mặt đất khô
Anh đâu nở khi ngẩng mặt nhìn trời
Lại biết rằng đất đen em đang tựa.
Anh đâu muốn chia phần bao nặng nhọc
Của sức người, của vinh nhục bon chen
Những thảm nhung kia, những cát bụi đường đời
Nào phải thứ bắt em cùng gánh vác
Anh không thể... để phút nào hụt hẫng
Rồi có kẻ... dám nâng đỡ bên em
Đôi dép kia đâu phải mãi song hành
Có bao giờ dép đứt cùng một lúc?
Anh sao chịu nổi có kẻ nào trong giống
Để nhìn em, em lại bảo giống anh
Rồi một mai phai minh chứng hùng hồn
Rằng cứ thử sẽ biết ngay không phải
Thôi em nhé, bài thơ "Đôi dép
"Chẳng thể là hình dáng hai ta
Tuy nỗi nhớ chẳng kém phần da diết
Cũng phải tuỳ... hoàn cảnh để ví von.