Nếu mà gặp ả chuột chù Hương thơm nồng nặc lù lù tới thăm.
Một đ êm nhân dịp tră ng rằm Răng nanh móng vuốt cũng nằm mà coi. Thế là đành mất công toi Bao năm khổ luyện để rồi uổng công.
Nếu mà gặp ả chuột chù Hương thơm nồng nặc lù lù tới thăm.
Một đ êm nhân dịp tră ng rằm Răng nanh móng vuốt cũng nằm mà coi. Thế là đành mất công toi Bao năm khổ luyện để rồi uổng công.
Mèo nào thấy chuột ngồi không?
Dù cho ả chuột hương nồng đến đâu.
Mèo này khổ luyện đã lâu,
Chuột chù tuyệt sắc (nhưng) dễ dầu thoát tay.
Răng nanh móng vuốt vươn dài,
Không còn nhận rõ hình hài chuột đâu.
Con mèo này đã tu luyện vượt qua cảnh giới háo sắc. :10::10::10:
Mèo “Jin” chẳng trốn. Xong hồn !
Dù cho chưa thấy “Mèo con” chạy về
Mèo này bé thế nhưng ghê (gớm)
Chuột kia hóa kiếp để về dưới tay
“Răng” mà chàng cứ đợi hoài ?
Không lo tu tỉnh, có ngày nàng ... nhai !
@ Đính chính : không phải là chuột cái mà là mèo con
Mèo “Jin” chẳng trốn. Xong hồn !
Dù cho chưa thấy “Mèo con” chạy về
Mèo này bé thế nhưng ghê (gớm)
Chuột kia hóa kiếp để về dưới tay
“Răng” mà chàng cứ đợi hoài ?
Không lo tu tỉnh, có ngày nàng ... nhai !
Mèo này có một không hai
Khoái nhai chuột cống, xéo tai chuột đồng
Chuột Jin ta bẫy vô lồng
Để dành khi ế làm chồng tạm chơi
Chuột Dao bắt được là xơi
Chuột tình thập tự ăn tươi mới giòn...
Mèo hoa(anhdao) vì muốn có hai (đôi)
Cho nên lời nói khôi hài đấy thôi
Mèo này (còn) bé (đang) ở trong nôi
“Răng” thơ còn nhỏ mà xơi nỗi gì !
Mèo hoa đứng điệu ghê đi !
Không học, dao tới, có khi … xong đời !
Mèo hoa(anhdao) vì muốn có hai (đôi)
Cho nên lời nói khôi hài đấy thôi
Mèo này (còn) bé (đang) ở trong nôi
“Răng” thơ còn nhỏ mà xơi nỗi gì !
Mèo hoa đứng điệu ghê đi !
Không học, dao tới, có khi … xong đời !
Dao kia cùn hết lưỡi rồi
Dám đem ra dọa xong đời mèo ha
Chén luôn cả chú chuột già
Cho Dao biết sợ mèo H - A - Đào.
Dao sắc chẳng thiết cán cầm
Mèo ngoan đừng chạy, dao đâm "die" liền !
Mèo hoa sẽ được hóa tiên
Làm "dzăm" ba đĩa cho ghiền lòng Jin !
K Dao, Ca Diếp, Ka Jin
Ba con chuột ở ba miền trời mây:
Chuột to ăn thóc Miền Tây
Chuột thiêng ở chốn chùa thầy Quảng Xương
Chuột con hang ổ Bình Dương
Mèo mà tóm được... gặm xương cả bầy
thay đổi nội dung bởi: hoaanhdao, 15-08-2012 lúc 01:44 PM
Mèo hoa "đến từ: quê hương" (!)...
Hoa đào, "Nhặt" (Nhật) được, trơ xương, hơi ... gầy !
Muốn làm ra vẻ "ta đây"
Là giương móng nhỏ cào "thầy" Kajin
Một mai Jin có vỡ tim !
Bông hoa rũ héo, (mèo) trốn tìm với ai ?
Hoa xinh rồi cũng héo phai
Nhỏ to một chút, (không thì) dao mài sắc đây
...
?
!
Mèo hoa xinh lắm Đam ơi
Hoa thơm nho nhỏ, nên Trời cũng thương !
Muốn “Jìn” dẫn lối đưa đường
Là đây lễ vật : nhà rường, voi con …
Một khi “Voi” đủ mạnh hồn
Bông tươi trải khắp núi non suối rừng
Hoa kia sẽ lấy làm mừng
Nhỏ to chuyện … cưới, vang lừng Tây Nguyên
...
Mèo hoa xinh lắm Đam ơi
Hoa thơm nho nhỏ, nên Trời cũng thương !
Muốn “Jìn” dẫn lối đưa đường
Là đây lễ vật : nhà rường, voi con …
Một khi “Voi” đủ mạnh hồn
Bông tươi trải khắp núi non suối rừng
Hoa kia sẽ lấy làm mừng
Nhỏ to chuyện … cưới, vang lừng Tây Nguyên
...
Mèo hoa còn bé chú ơi
Hoa chưa hé nụ, sắc thời chưa vương
Muốn khoan dẫn lối đưa đường
Là chưa nghĩ chuyện: nhà rường, voi con…
Một mai giữ vững tâm hồn
Bông thơm tỏa khắp núi non suối rừng
Hoa đây luôn thấy vui mừng
Nhỏ to tâm sự Chúa từng gọi Hoa.
Mèo hoa còn bé “Voi” ơi !
Hoa một năm nữa (mới) đến thời tơ vương
Muốn chi, phải biết lối đường
Đứng lâu và đợi cổng trường Mèo con
Một khi chẳng có ai còn
Bông hoa sẽ thắm (cho) ai còn “đấy đưng” (đứng đây)
Hoa xinh nở khắp núi rừng
Nhỏ nhoi nhưng mãi lẫy lừng là … Hoa
Mèo hoa còn bé “Voi” ơi !
Hoa một năm nữa (mới) đến thời tơ vương
Muốn chi, phải biết lối đường
Đứng lâu và đợi cổng trường Mèo con
Một khi chẳng có ai còn
Bông hoa sẽ thắm (cho) ai còn “đấy đưng” (đứng đây)
Hoa xinh nở khắp núi rừng
Nhỏ nhoi nhưng mãi lẫy lừng là … Hoa
Để chờ Hoa lớn Voi ơi
Dâng tràn sức sống, đẹp ngời tuổi thương
Cho dù xa cách dặm trường
Chúa mà xe định... chung đường sắt son
Cho dù kẻ ở hạ nguồn
người trên miền ngược, núi non điệp trùng
Cho Mèo Hoa gặp Voi Rừng
Đời tươi giấc mộng... biết chừng nên duyên.
Mèo Hoa Muốn Là Một Bông Hoa Nhỏ Để Dâng Cho chúa Cho Người Cho Đời
Để sầu cho Ká(jin) Mèo ơi
Dâng Cá tận miệng, gọi mời hãy ... thương
Cho đi “sợ, phục” lẽ thường
Chúa ơi sao nỡ chia đường của con ?!
Cho ai tâm ở thượng nguồn
Người đi kẻ ở, có còn tình chung ?
Cho giòng lệ Cá rưng rưng
‘Đời tan giấc mộng ...’. Vui mừng nghe Voi !
@ "Sơri" Mèo Hoa ! xin sửa lại : ... "Là đứng đợi ở cổng trường Mèo con"
thay đổi nội dung bởi: KDao, 17-08-2012 lúc 07:06 AMLý do: Edit
Ghét ông chuột cống làm mai
Dối mèo lừa chuột, giận hoài Dao luôn
Ghép mèo cho chú Voi con
Ai ngờ tìm hiểu thấy còn tơ đâu
Bây giờ nói lại duyên đầu
Trách mèo bội bạc để sầu cho Jin…
Tiếc cho chú chuột tuổi tin (teen)
Vội quay đầu chạy… để phiền cho Hoa.
Ghét người : không sống đến mai !
Dao phay kề cổ là “die”, chẳng còn.
Thì ai có biết Voi con
Còn tơ hay đã héo hon muộn sầu.
Ai đừng có tiếc tình đầu
Làm sao Cá chịu cắn câu Mèo … “hiền” !
Mai sau “tu tác” chẳng nên
Cho mèo hóa cáo, thì điên Jìn à !
?
Ghét người : không sống đến mai !
Dao phay kề cổ là “die”, chẳng còn.
Thì ai có biết Voi con
Còn tơ hay đã héo hon muộn sầu.
Ai đừng có tiếc tình đầu
Làm sao Cá chịu cắn câu Mèo … “hiền” !
Mai sau “tu tác” chẳng nên
Cho mèo hóa cáo, thì điên Jìn à !?
KHÔNG Dao… mèo vẫn ngủ yên
CÓ gì ngăn trở tình duyên được nàk
DAO cùn lo chém “chuột bà”
THÌ đâu còn sắc mà ra chém mèo
MÈO Hoa đâu thiếu chuột đèo
VẪN đâu sợ ế… mà chèo cá Jin
NGỦ thôi… mặc kệ ai tìm
NGON Dao cứ chém, Cá Jin cứ chèo…
‘Không dao … mèo cứ ngủ yên’
Có dao Mèo hết thành tiên nha … “bà”
Dao này không cứa người nhà
Thì thôi Mèo cũng được là … ăn theo
Mèo Hoa đừng mãi kêu “meo”
Sẽ lo tu tỉnh, chớ theo chàng “Jìn”
Ngủ ngoan trong mến cậy tin
Ngon thơm trong Chúa, ‘Cá Jin hết trèo …’