cảm nhận
Bài thơ "Xuân nguyện cầu" của Hồng Bính là một bản giao hưởng ngọt ngào giữa sắc xuân đất trời và tình xuân lòng người. Tác giả đã khéo léo mượn hình ảnh hoa mai vàng, gió nồng và nắng ấm để làm nền cho sự xuất hiện đầy duyên dáng của người thiếu nữ. Trong mắt nhà thơ, "em" chính là linh hồn của mùa xuân: từ môi cười lấp lánh đến ngón tay thon nhẹ nhàng điểm xuyết trên cành lá. Vẻ đẹp ấy khiến thiên nhiên cũng phải "ngừng hơi thở" vì đắm say. Vượt lên trên bức tranh phong cảnh rực rỡ, bài thơ lắng đọng lại ở lời nguyện cầu chân thành về một tình yêu lứa đôi bền chặt. Hình ảnh "sợi hồng se chỉ" và cái kết "luôn có nhau" đã khẳng định một niềm tin mãnh liệt vào hạnh phúc. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn thi sĩ yêu đời, yêu người, luôn khao khát sự giao hòa và gắn kết vĩnh cửu khi xuân về.